Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 161: Kết Nối Từ Những Vệt Màu

Ánh đèn vàng dịu của nhà hàng "Bữa Tối Đầu Tiên" đổ xuống không gian, phủ lên những bức tường được trang trí bằng gỗ tối màu và những bức tranh sơn dầu mang phong cách Đông Dương một vẻ lãng mạn, cổ điển. Tiếng đàn piano réo rắt bản jazz không lời, hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ, tiếng ly rượu va nhau thanh tao và những cuộc trò chuyện thì thầm, nhỏ nhẹ của các thực khách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xa hoa nhưng không hề phô trương. Mùi thơm của thịt nướng xông khói, phảng phất chút hương sốt vang đỏ và mùi rượu vang nho hảo hạng thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với hương hoa ly trắng tinh khôi đặt trên bàn, mời gọi mọi giác quan. Không gian ấm cúng, tinh tế, mang đến một cảm giác riêng tư lạ thường, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn, dành riêng cho những khoảnh khắc sẻ chia.

Lâm An và Khánh Duy ngồi đối diện nhau tại một góc khuất, dưới ánh sáng huyền ảo của chiếc đèn chùm pha lê nhỏ. Lâm An, dù vẫn còn phảng phất nét mệt mỏi sau một ngày dài nhưng đôi mắt cô lại rạng rỡ một niềm vui khó tả, một sự mãn nguyện hiếm hoi. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, khiến gương mặt trái xoan thanh thoát của cô càng thêm phần cuốn hút. Mái tóc dài, mềm mại, được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ cao thanh mảnh, càng làm tôn lên vẻ dịu dàng, nữ tính. Cô khoác trên mình chiếc váy lụa màu kem, đơn giản nhưng tinh tế, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của nến, khiến cô trông như một bức tranh sống động giữa không gian nghệ thuật này.

Khánh Duy ngồi đối diện, ánh mắt ấm áp, chăm chú nhìn cô. Nụ cười hiền lành của anh thường trực trên môi, ánh lên vẻ ngưỡng mộ chân thành. Anh vẫn với phong thái thư sinh, lịch lãm thường thấy, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và cặp kính gọng kim loại mỏng càng làm tăng thêm vẻ tri thức, điềm đạm. Anh rót thêm rượu vang đỏ vào ly của Lâm An, động tác nhẹ nhàng, cẩn trọng.

"Triển lãm thành công ngoài mong đợi, An à," Khánh Duy lên tiếng, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, như tiếng nhạc nền đang ngân nga. "Anh biết em đã đặt rất nhiều tâm huyết vào đó, và điều đó đã được đền đáp xứng đáng."

Lâm An khẽ nâng ly, vành môi chạm nhẹ vào chất lỏng sánh đỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hương trái cây nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. "Em không ngờ mọi người lại đón nhận nồng nhiệt đến vậy," cô nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng của người vừa thoát khỏi sự choáng ngợp. "Cảm ơn anh đã ở đó, đã giúp đỡ em rất nhiều. Có anh, em thấy tự tin hơn hẳn." Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô nhớ lại hình ảnh anh kiên nhẫn treo từng bức tranh, giải thích cho từng vị khách về ý nghĩa đằng sau chúng, về những câu chuyện cô đã gửi gắm vào từng mảng màu, từng đường nét. Sự hiện diện của anh, một cách thầm lặng nhưng vững chãi, đã giúp cô vượt qua sự lo lắng ban đầu, thay vào đó là niềm hân hoan, hạnh phúc khi thấy tác phẩm của mình được đón nhận.

Khánh Duy mỉm cười. "Anh chỉ làm những gì anh thấy cần làm thôi, An. Anh nghĩ đó là vinh dự của anh khi được chứng kiến những khoảnh khắc đặc biệt như vậy." Anh đưa tay chạm nhẹ vào ly rượu của cô, tạo nên một tiếng "leng keng" trong trẻo. "Nghệ thuật của em... nó thực sự chạm đến lòng người. Anh cảm thấy như mình hiểu em hơn qua từng nét vẽ."

Lời nói của Khánh Duy như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn Lâm An. Cô ngập ngừng, đôi mắt to tròn, long lanh chợt lóe lên một tia bối rối, pha lẫn chút hy vọng. "Anh... anh thật sự thấy vậy sao?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ hơn một chút, như sợ rằng mình đang đòi hỏi quá nhiều. Trong quá khứ, cô đã quá quen với những lời khen xã giao, những cái gật đầu hời hợt, những ánh mắt nhìn mà chẳng hề đi sâu vào thế giới nội tâm cô. Hoàng Minh đã từng nói rằng những bức tranh của cô "đẹp", "có hồn", nhưng anh chưa bao giờ thực sự đi sâu vào những câu chuyện mà cô muốn kể, những cảm xúc mà cô gửi gắm. Anh nhìn nghệ thuật như một thú vui, một phần không thể thiếu của con người Lâm An, nhưng không phải là một cánh cửa để bước vào tâm hồn cô.

"Thật sự," Khánh Duy khẳng định, nụ cười trên môi anh càng thêm chân thành. "Có một bức tranh, 'Bình Minh Sau Cơn Mưa', anh đặc biệt ấn tượng. Em đã vẽ nó như thế nào mà lại truyền tải được nhiều cảm xúc đến vậy? Anh nhìn thấy trong đó sự kiên cường, một chút u buồn nhưng lại tràn đầy hy vọng. Giống như một tâm hồn đã trải qua bão tố, nhưng vẫn chọn cách vươn mình đón ánh nắng đầu tiên." Anh không chỉ khen ngợi vẻ đẹp bề ngoài, mà còn chạm đến phần cốt lõi của tác phẩm, phần mà Lâm An đã gửi gắm cả tâm hồn mình vào đó.

Lâm An cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác được thấu hiểu, được nhìn nhận một cách sâu sắc mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô đã từng nghĩ rằng không ai có thể thực sự hiểu được thế giới nội tâm phức tạp của mình, đặc biệt là thông qua nghệ thuật. Mỗi bức tranh của cô là một mảnh ghép của ký ức, của nỗi đau, của những giấc mơ thầm kín. Và Khánh Duy, chỉ bằng vài lời nói, đã chạm đến đúng những mảnh ghép ấy.

Họ tiếp tục trò chuyện, không gian xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn hai người và những câu chuyện nối dài. Khánh Duy kể về những trải nghiệm của anh với nghệ thuật, về cách anh tin rằng mỗi tác phẩm đều có một linh hồn riêng, một câu chuyện riêng để kể. Anh không ngừng đặt câu hỏi cho Lâm An về quá trình sáng tạo, về nguồn cảm hứng, về những cảm xúc cô gửi gắm. Mỗi câu hỏi của anh đều thể hiện sự quan tâm chân thành, sự tôn trọng tuyệt đối với con người nghệ sĩ trong cô.

Lâm An, ban đầu còn chút dè dặt, dần dần mở lòng hơn. Cô kể về những đêm thức trắng bên giá vẽ, về những lần đấu tranh với bản thân để tìm ra màu sắc và đường nét phù hợp nhất, về cảm giác giải thoát khi hoàn thành một tác phẩm. Cô nói về những kỷ niệm đã định hình nên những bức tranh của mình, về những nỗi buồn đã trở thành động lực, về những giấc mơ đã được thêu dệt bằng màu sắc. Mỗi khi cô nói, ánh mắt Khánh Duy lại chăm chú hơn, nụ cười trên môi anh lại ấm áp hơn. Anh không ngắt lời, không phán xét, chỉ đơn thuần là lắng nghe, đón nhận.

Cảm giác được lắng nghe một cách trọn vẹn, được nhìn nhận một cách sâu sắc, khiến trái tim Lâm An ấm áp lạ thường. Nó không phải là một sự bùng cháy mãnh liệt, mà là một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy, lan tỏa hơi ấm dịu dàng khắp cơ thể cô. Cô nhận ra rằng, đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô cảm thấy mình được là chính mình, được bộc lộ tất cả những gì sâu thẳm nhất mà không sợ bị phán xét hay bỏ quên. Từng cử chỉ nhỏ của Khánh Duy, từ cách anh gắp thức ăn cho cô, cách anh rót rượu, đến cách anh lắng nghe và đáp lại, đều toát lên sự tinh tế và chu đáo. Anh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một người tri kỷ, một người có thể đọc được những vệt màu nhỏ nhất trong tâm hồn cô.

Họ nâng ly chúc mừng thêm một lần nữa, ánh mắt giao nhau, và trong khoảnh khắc ấy, Lâm An cảm thấy một dòng điện ngầm của sự kết nối len lỏi giữa hai người. Một sự kết nối không ồn ào, không vội vã, mà tựa như những dòng sông ngầm, âm thầm chảy, nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một vùng đất. Cô cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc, một hạnh phúc nhẹ nhàng đang len lỏi vào từng tế bào. Nó không phải là cảm giác say đắm điên cuồng, mà là sự an nhiên, vững chãi, như thể cô đã tìm thấy một bến đỗ an toàn sau một hành trình dài bão táp.

Đêm dần khuya, khi những thực khách khác đã thưa thớt, Khánh Duy đưa Lâm An về căn hộ của cô. Bước chân trên con đường rải nhựa, dưới ánh đèn đường vàng vọt, Lâm An cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Làn gió đêm mát mẻ mơn man trên da, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại. Cả một ngày tràn ngập niềm vui và sự thấu hiểu, dường như đã gột rửa đi bao phiền muộn, lo toan.

Sau khi Khánh Duy rời đi, Lâm An bước vào căn hộ của mình, không gian quen thuộc ôm lấy cô. Căn hộ của cô là một bản hòa ca giữa nét hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp như be, xanh lá cây và nâu đất, tạo nên một cảm giác vừa thanh lịch, vừa gần gũi. Những bức tranh nhỏ, đồ gốm thủ công, và những chồng sách được xếp gọn gàng khắp nơi, phản ánh rõ nét tâm hồn nghệ sĩ của chủ nhân. Từ ban công nhỏ, nơi những giàn cây leo xanh mướt rủ xuống, ánh trăng bạc len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ một góc ban công, có lẽ là một chú chim đêm nào đó, hòa cùng tiếng gió luồn qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, êm đềm. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh hòa quyện với hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí trong lành, thư thái.

Lâm An đứng một mình trong căn phòng khách, ánh sáng dịu từ chiếc đèn ngủ nhỏ chiếu lên những bức tranh đang treo tường, đặc biệt là bức "Bình Minh Sau Cơn Mưa" mà Khánh Duy đã nhắc đến. Bức tranh ấy, với những mảng màu pha trộn giữa xám tro của đêm tối và hồng cam rực rỡ của bình minh, là một lời kể thầm lặng về hành trình tìm lại ánh sáng sau những giông bão của cuộc đời cô. Cô chạm nhẹ những ngón tay thon dài vào mặt tranh, cảm nhận từng vệt cọ, từng lớp màu khô ráp. Tâm trạng cô lúc này tĩnh lặng đến lạ, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của trống rỗng, mà là sự tĩnh lặng của một hồ nước sau cơn mưa, trong vắt và phản chiếu cả bầu trời đêm.

"Bình yên..." Lâm An thì thầm, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu. "Lần đầu tiên sau bao nhiêu lâu, mình lại cảm thấy bình yên đến thế. Không phải là sự yên tĩnh cô đơn, mà là sự bình yên của một tâm hồn được thấu hiểu, được trân trọng." Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu làn gió đêm đang tràn vào qua cửa sổ, cảm nhận sự tươi mát len lỏi vào phổi. Cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng này không giống bất cứ điều gì cô từng trải qua. Nó không phải là sự phấn khích nhất thời, mà là một sự hài lòng sâu sắc, một cảm giác thuộc về và an toàn.

"Khánh Duy..." Cái tên ấy lướt qua tâm trí cô, mang theo một làn hơi ấm áp. "Anh ấy khác biệt. Anh ấy nhìn thấy mình, thực sự nhìn thấy... Anh ấy không bỏ lỡ những vệt màu nhỏ nhất trong tâm hồn mình." Cô nhớ lại ánh mắt chăm chú của anh khi cô kể về những bức tranh, về những cảm xúc cô gửi gắm. Anh không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả trái tim, bằng cả sự tinh tế của một người biết trân trọng những giá trị vô hình. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì cô từng trải qua.

Một thoáng ký ức về Hoàng Minh vụt qua, như một vệt sáng mờ nhạt giữa đêm tối. Cô nhớ những lần cô cố gắng chia sẻ về niềm đam mê hội họa của mình, về những cảm xúc dâng trào khi hoàn thành một tác phẩm. Hoàng Minh, với vẻ mặt lý trí và đôi khi hơi vô cảm, sẽ chỉ gật đầu xã giao, khen ngợi một cách chung chung, rồi nhanh chóng chuyển sang những câu chuyện về công việc, về những con số khô khan. Anh không phải là không quan tâm, nhưng sự quan tâm của anh chưa bao giờ chạm đến chiều sâu tâm hồn cô. Nó giống như một lời khen đẹp đẽ trên bề mặt, nhưng không hề lặn sâu xuống đáy đại dương cảm xúc của cô.

"Ngày xưa, mình đã từng khao khát điều này đến nhường nào..." Lâm An thầm nghĩ. Khao khát được thấu hiểu, khao khát được nhìn thấy không chỉ là một cô gái yêu nghệ thuật, mà là một tâm hồn đầy những câu chuyện, đầy những vết sẹo và cả những giấc mơ. Cô đã từng cố gắng rất nhiều để kéo Hoàng Minh vào thế giới của mình, để anh hiểu rằng nghệ thuật không chỉ là những mảng màu trên toan, mà là hơi thở, là cuộc sống của cô. Nhưng những nỗ lực ấy dường như chỉ tan vào hư không, như những con sóng vỗ vào bờ đá, không để lại dấu vết gì. Anh nhìn những tác phẩm của cô như một vật trang trí, một phần của cuộc sống, nhưng không bao giờ là một phần của chính anh, một điều anh muốn khám phá và chia sẻ.

Bây giờ, đứng trước bức tranh của chính mình, dưới ánh trăng dịu dàng, Lâm An cảm thấy một sự đối lập rõ rệt. Khánh Duy đã không chỉ nhìn thấy bức tranh, anh đã nhìn thấy Lâm An đằng sau nó. Anh đã nhìn thấy "Bình Minh Sau Cơn Mưa" không chỉ là một tác phẩm, mà là một phần của câu chuyện cuộc đời cô, một câu chuyện mà anh sẵn lòng lắng nghe và thấu hiểu.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, pha lẫn chút suy tư. Hạnh phúc này, bình yên này, liệu có phải là một khởi đầu mới thật sự? Hay chỉ là một khoảnh khắc tạm thời, một điểm dừng chân trên hành trình dài của cuộc đời? Cô tự vấn liệu mình có xứng đáng với cảm giác này, liệu trái tim cô có đủ mạnh mẽ để mở lòng thêm một lần nữa sau những tổn thương đã qua. Sự e dè, bối rối vẫn còn đó, như một lớp sương mỏng bao phủ lấy niềm hạnh phúc vừa chớm nở. Cô hiểu rằng ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và cô không muốn bất kỳ phiên bản nào của mình bị bỏ quên hay không được thấu hiểu nữa.

Nhưng rồi, một tia hy vọng mạnh mẽ hơn cả sự e dè len lỏi trong tâm trí cô. Cô đã đi qua những tháng ngày khó khăn, đã tự mình đứng vững, đã tìm thấy giá trị của bản thân trong nghệ thuật. Và giờ đây, khi có một người đồng hành tinh tế và thấu hiểu như Khánh Duy, liệu có phải là lúc cô nên dũng cảm bước tiếp, đón nhận những gì tốt đẹp mà cuộc sống mang lại?

Lâm An khẽ nhắm mắt lại, khắc ghi cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng này vào sâu thẳm trái tim. Cô hứa với bản thân sẽ trân trọng từng khoảnh khắc, trân trọng sự thấu hiểu mà cô đang nhận được. Cô biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều điều không chắc chắn, nhưng với ngọn lửa hy vọng và sự bình yên vừa tìm thấy, cô tin mình có thể bước đi. Một bình minh mới đang dần hé lộ không chỉ trên bức tranh của cô, mà còn trong chính tâm hồn cô.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free