Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 177: Vinh Quang Vô Vị và Những Nét Cọ Ký Ức

Sự quan tâm chủ động, thấu hiểu của Khánh Duy đối lập hoàn toàn với sự thiếu vắng tương tự từ Hoàng Minh trong mối quan hệ trước. Với Hoàng Minh, cô luôn phải cố gắng một mình, phải tự mình bơi trong biển cảm xúc của chính mình, rồi tự mình tìm cách chữa lành những vết thương.

“Vết Xước Ký Ức…” Lâm An lặp lại chủ đề mà Khánh Duy gợi ý, như thể cô đang nếm thử vị của nó. Những ký ức về Hoàng Minh, những nỗi đau, những thất vọng, giờ đây không còn là gánh nặng mà trở thành nguồn cảm hứng. Cô chợt nhận ra, những điều mà cô từng nghĩ là tồi tệ nhất, lại có thể biến thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị.

“Đúng vậy. Mỗi vết xước đều là một câu chuyện, một trải nghiệm. Và những câu chuyện đó, khi được kể bằng nghệ thuật, sẽ chạm đến trái tim người xem,” Khánh Duy nhẹ nhàng nói. “Anh sẽ giúp em phác thảo một kế hoạch chi tiết, bao gồm cả việc chuẩn bị hồ sơ cho các tác phẩm, viết lời giới thiệu, và cả những buổi giao lưu với khách tham quan nữa. Em chỉ cần tập trung vào việc sáng tạo, còn những việc khác, cứ để anh lo.”

Lâm An gật đầu, một cảm xúc biết ơn dâng trào trong lòng. Cô cảm thấy một niềm tin vững chắc đang dần hình thành trong mình. Đây không chỉ là một triển lãm, đây còn là một khởi đầu mới, một cơ hội để cô tự khẳng định giá trị bản thân, để cô chứng minh rằng những cảm xúc của cô, những khát khao của cô, là hoàn toàn xứng đáng. Cô cảm nhận rõ ràng rằng, cô không cần phải cố gắng một mình nữa. Có một người đang ở đây, thực sự nhìn thấy cô, trân trọng cô và muốn cùng cô xây dựng một điều gì đó ý nghĩa. Anh đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho cô, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong chính cuộc đời cô. Cô cảm thấy một niềm hy vọng dâng trào, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng, và cô có thể tự do bay bổng với những nét cọ của riêng mình. Có lẽ, đây chính là lúc để những ký ức cũ được hàn gắn, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật, để chúng có thể sống một cuộc đời mới, rực rỡ hơn.

***

Hoàng Minh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da đen bóng, thả mình trong không gian văn phòng riêng rộng lớn trên tầng 30 của tòa nhà Minh An. Chiều muộn, ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, kéo theo những ánh đèn lấp lánh như ngàn vạn vì sao từ khắp thành phố. Qua khung cửa kính trong suốt, cả một đại dương ánh sáng trải dài đến vô tận, phản chiếu sự phồn hoa, hối hả của một đô thị không ngủ. Tiếng gõ bàn phím vẫn lách cách đều đặn từ bên ngoài phòng anh, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng máy in hoạt động nhịp nhàng như một bản nhạc không lời của sự bận rộn. Mùi cà phê pha sẵn còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in mới và thoang thoảng hương nước hoa từ một vài đồng nghiệp vừa đi ngang qua. Mọi thứ đều chuyên nghiệp, bận rộn, năng động, và đôi khi căng thẳng với nhịp độ công việc cao không ngừng nghỉ.

Anh vừa nhận được một email chúc mừng từ đối tác lớn, ngợi khen về sự thành công vượt mong đợi của dự án mới nhất – một khu phức hợp thông minh tại rìa thành phố, hứa hẹn mang lại lợi nhuận khổng lồ. Anh đã đạt được mọi thứ mà một doanh nhân trẻ mơ ước: một sự nghiệp vững chắc, danh tiếng vang dội, tài sản tích lũy không ngừng. Bằng lý trí, anh biết mình nên cảm thấy mãn nguyện, thậm chí là tự hào. Thế nhưng, điều duy nhất anh cảm nhận được lúc này lại là một khoảng trống lạnh lẽo không tên, như một hố sâu vô tận đang nuốt chửng lấy mọi cảm xúc tích cực.

Anh mở một bản báo cáo tài chính mới nhất, những con số nhảy múa trên màn hình, những biểu đồ tăng trưởng màu xanh vươn cao chót vót. Mọi thứ đều đúng theo kế hoạch. Thậm chí, vượt xa kế hoạch. Lợi nhuận tăng, danh tiếng vững vàng. Nhưng tại sao lại cảm thấy như thiếu mất điều gì đó, một sự bình yên mà tiền bạc không mua được? Anh cố gắng lý giải cảm giác này bằng cách xem xét lại các dữ liệu, các chiến lược, tìm kiếm một lỗi sai, một chỉ số bất thường nào đó có thể giải thích cho sự bất an trong lòng. Nhưng không có gì cả. Mọi thứ đều hoàn hảo trên giấy tờ. Sự hoàn hảo ấy lại càng khiến anh thêm bối rối, thêm trống rỗng.

Hoàng Minh khẽ thở dài, tựa đầu vào thành ghế. Anh nhớ lại câu chuyện của Bác Ba ở quán cà phê "Ký Ức Đọng" hôm trước. Về những hối tiếc khi người ta quá tập trung vào công việc mà bỏ quên những điều quan trọng. Liệu anh có đang mắc phải sai lầm tương tự? Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp vững vàng sẽ mang lại hạnh phúc. Anh đã từng tin, thành công là chìa khóa cho một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng giờ đây, đứng trên đỉnh cao của những gì anh đã xây dựng, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Có lẽ, anh đã luôn chạy theo điều gì đó mà không thực sự biết nó là gì.

"Vẫn còn ở đây à, Minh?"

Giọng nói trầm ấm, đầy kinh nghiệm vang lên từ khung cửa, kéo Hoàng Minh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Ông Hùng, mentor của anh, đứng đó với mái tóc đã điểm bạc, chiếc kính lão đặt ngay ngắn trên sống mũi và nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như dao cạo. Ông Hùng thường xuyên về muộn như anh, và những cuộc trò chuyện ngắn ngủi buổi chiều tối đã trở thành một thói quen. Ông Hùng có vóc dáng trung bình, phong thái điềm đạm, là người hiếm hoi có thể nhìn xuyên thấu những lớp vỏ bọc lý trí của Hoàng Minh.

Hoàng Minh quay lại, nở một nụ cười nhạt. "Vâng, cháu đang xem lại mấy số liệu cuối cùng ạ. Mới nhận được email từ đối tác, họ rất hài lòng với dự án lần này."

Ông Hùng bước vào, đặt một tách trà nóng lên bàn làm việc của Hoàng Minh. Mùi trà hoa cúc thoang thoảng xua đi chút lạnh lẽo trong không khí. "Thành công lớn, Minh. Cậu đã làm rất tốt. Tôi luôn tin tưởng vào năng lực của cậu. Nhưng đừng quên, cây lớn thì rễ cũng phải sâu." Ông Hùng đặt tay lên vai Hoàng Minh, khẽ vỗ nhẹ. "Có những thứ không đo đếm được bằng con số đâu. Phải tự mình cảm nhận mới thấy được giá trị thật sự của nó."

Hoàng Minh nhìn thẳng vào ánh mắt của Ông Hùng. Những lời nói ấy như một mũi kim sắc bén chạm vào đúng cái khoảng trống mà anh đang cố gắng phớt lờ. "Vâng, cháu hiểu. Chỉ là... đôi khi cháu thấy mình đang chạy theo điều gì đó mà không thực sự biết nó là gì." Giọng anh khẽ hạ xuống, mang theo một chút bối rối. Anh hiếm khi bộc lộ sự yếu đuối này trước mặt ai, nhưng với Ông Hùng, anh luôn cảm thấy có thể chia sẻ những suy tư sâu kín nhất.

Ông Hùng mỉm cười nhẹ. "Đó là một câu hỏi mà mỗi người đều phải tự đi tìm câu trả lời, Minh ạ. Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Cậu đã xây dựng một đế chế vững chắc, nhưng đừng để nó trở thành một cái lồng vàng nhốt lấy chính mình." Ông khẽ cúi xuống, nhìn vào đôi mắt đang ẩn chứa nhiều suy tư của Hoàng Minh. "Thời gian không chờ đợi ai. Đừng để đến khi nhìn lại, lại thấy mình đã bỏ lỡ những điều quan trọng nhất."

Nói rồi, Ông Hùng nhẹ nhàng rời đi, để lại Hoàng Minh một mình trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt máy điều hòa và ánh đèn thành phố lấp lánh. Anh đưa tay chạm vào tách trà còn ấm, rồi lại nhìn xuống tấm danh thiếp của Ông Hùng trên bàn. Dòng chữ tên công ty và chức vụ vẫn thế, nhưng những lời khuyên của ông thì khác, không giống bất kỳ bài học kinh doanh nào. Chúng chạm đến một phần sâu thẳm trong anh, một phần mà anh đã cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự lý trí và thành công. Ánh mắt anh vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, sự tìm kiếm một câu trả lời mà anh chưa thể gọi tên. Anh nhớ những lúc anh ở đó, hiện diện trong những cuộc họp, những buổi ký kết, những sự kiện quan trọng. Nhưng anh đã quên mất những lúc anh đã chờ, chờ đợi một cảm giác, một sự bình yên nội tại mà những thành công vật chất này không thể mang lại. Sự trống rỗng này, có lẽ, chính là hồi chuông cảnh tỉnh cho một hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới, một hành trình mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt.

***

Cùng buổi chiều hôm đó, trong một không gian hoàn toàn khác biệt, Lâm An đang đắm mình giữa thế giới của những sắc màu và đường nét tại Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai. Nơi đây là một ốc đảo yên bình giữa lòng thành phố, với kiến trúc không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hướng ra khu vườn nhỏ bên ngoài. Tường studio trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu, là nền hoàn hảo cho hàng loạt tác phẩm nghệ thuật, từ những bức đã hoàn chỉnh đến những bản phác thảo còn dang dở. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan canvas đôi khi hòa lẫn với tiếng nhạc không lời du dương, một bản giao hưởng nhẹ nhàng của Debussy đang chảy tràn trong không gian. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh bên ngoài cửa sổ vọng vào, mang theo chút hương gió trong lành. Mùi sơn dầu, mùi giấy, mùi gỗ thoang thoảng khắp phòng, đôi khi được điểm xuyết bởi hương hoa nhài dịu nhẹ từ lọ hoa tươi trên bàn.

Lâm An đang cẩn thận xem xét từng bức tranh, mỗi tác phẩm là một phần của tâm hồn cô, một mảnh ghép của ký ức. Cô đang trong quá trình lựa chọn những tác phẩm tiêu biểu nhất để chuẩn bị cho triển lãm cá nhân sắp tới, một cơ hội mà Khánh Duy đã mở ra cho cô. Cô phân loại chúng theo chủ đề, theo cảm xúc, theo từng giai đoạn trong cuộc đời mình. Có những bức tranh rực rỡ, tươi sáng, thể hiện niềm vui, sự tự do. Lại có những bức mang gam màu trầm, u tối, phản ánh những nỗi buồn, những suy tư sâu lắng.

Cô dừng lại trước một bức tĩnh vật nhỏ. Bức tranh vẽ một bó hoa hồng đã héo úa, những cánh hoa khô cong, phai màu, nằm trong một chiếc bình thủy tinh cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt hắt qua lớp kính mờ. Đó là một bức tranh cô đã vẽ vào cái đêm định mệnh, khoảng một năm trước khi cô và Hoàng Minh chia tay.

Lâm An khẽ chạm vào bề mặt nhẵn nhụi của khung tranh, ký ức ùa về như một thước phim quay chậm. Đêm đó, cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị cho một buổi hẹn hò lãng mạn. Cô mua bó hoa hồng tươi, tự tay cắm vào chiếc bình yêu thích, nấu những món ăn mà Hoàng Minh thích. Cô đã nhắn tin cho anh, rồi chờ đợi. Chờ đợi từng phút trôi qua, trong khi bó hoa dần tàn úa. Cuối cùng, một tin nhắn ngắn gọn từ anh: "Anh bận việc, không đến được." Cô nhớ cảm giác trống rỗng, thất vọng dâng trào. Cảm giác như mọi nỗ l���c của mình cũng vậy, cũng đang dần tàn úa như bó hoa này, vô nghĩa và không được ai đón nhận. Đêm đó, cô đã ngồi một mình, nhìn ngắm bó hoa héo, và từng nét cọ của cô đã ghi lại nỗi buồn ấy.

"Bức này... em vẽ vào cái đêm anh ấy nói bận việc, không thể đến buổi hẹn hò mà em đã chuẩn bị rất kỹ. Em ngồi nhìn bó hoa này dần tàn... cảm giác như mọi nỗ lực của mình cũng vậy." Giọng Lâm An khẽ run, nhưng không còn mang vẻ yếu đuối của ngày xưa. Thay vào đó, là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về chính mình và quá khứ.

Khánh Duy, người đã lặng lẽ đứng phía sau cô từ lúc nào, quan sát và lắng nghe với sự tôn trọng tuyệt đối, nhẹ nhàng lên tiếng. "Anh hiểu. Đôi khi, những điều đẹp đẽ nhất lại ẩn chứa nỗi buồn sâu kín nhất. Nhưng chính nỗi buồn đó lại là chất xúc tác mạnh mẽ cho nghệ thuật, phải không?" Anh hiểu rằng Lâm An không cần một lời an ủi sáo rỗng, cô cần một sự thấu hiểu, một sự công nhận giá trị của những cảm xúc mà cô đã trải qua.

Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười mong manh nở trên môi. "Vâng... Em đang học cách biến nó thành một phần của mình, thay vì để nó nhấn chìm." Cô đưa tay vuốt nhẹ lên những cánh hoa khô trên bức tranh, như thể đang xoa dịu vết thương của chính mình. Cô đã nhớ những lúc cô đau, những lúc cô cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên. Nhưng giờ đây, cô cũng dần nhận ra rằng, chính những nỗi đau đó đã tôi luyện cô, đã biến cô thành một nghệ sĩ có chiều sâu.

Khánh Duy đưa tay chỉ vào một vài bức tranh khác, những bức tranh cũng mang gam màu trầm, nhưng lại có những chi tiết ánh sáng le lói, tượng trưng cho hy vọng. "Mỗi vết xước đều là một câu chuyện, một trải nghiệm. Và những câu chuyện đó, khi được kể bằng nghệ thuật, sẽ chạm đến trái tim người xem, giống như cách chúng ta đang cảm nhận về bức tranh này vậy."

Lâm An tiếp tục lựa chọn các bức khác, mỗi bức lại mang theo một đoạn hồi tưởng ngắn gọn về nỗ lực của cô trong mối quan hệ cũ. Có bức vẽ một con đường dưới mưa, là ký ức về lần cô đứng đợi anh dưới cơn mưa tầm tã mà anh đã quên mất cuộc hẹn. Có bức vẽ một chiếc ghế trống bên bàn ăn, là hình ảnh những bữa tối cô đơn mà cô đã chuẩn bị cho hai người. Mỗi bức tranh là một lát cắt của quá khứ, một khoảnh khắc của sự cô đơn, của sự chờ đợi, của những lời hứa không thành hiện thực. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô không còn thấy sự oán trách hay tuyệt vọng. Thay vào đó, là một sự bình thản, một sự chấp nhận rằng đó là một phần của con đường cô đã đi qua.

"Bức này, em muốn đặt ở vị trí trung tâm, trong phần 'Vết Xước Ký Ức'," Lâm An chỉ vào bức tranh bó hoa héo. "Nó là khởi đầu cho tất cả những cảm xúc này."

Khánh Duy gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Tuyệt vời. Anh nghĩ nó sẽ là một điểm nhấn mạnh mẽ, một cái nhìn chân thực về những gì chúng ta đã trải qua. Anh sẽ giúp em sắp xếp bố cục triển lãm sao cho mỗi bức tranh kể được câu chuyện của nó một cách rõ ràng nhất, và kết nối chúng thành một dòng chảy cảm xúc xuyên suốt."

Lâm An mỉm cười. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Những ký ức từng là gánh nặng, giờ đây đang được biến hóa thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị. Cô không còn phải cố gắng một mình để hàn gắn những vết thương. Có một người đang ở đây, bên cạnh cô, cùng cô biến những nỗi đau thành vẻ đẹp. Cô đang học cách biến những ký ức cũ thành những nét cọ mới, rực rỡ hơn, ý nghĩa hơn. Cô không còn cảm thấy mình yêu một mình nữa. Cô đang yêu nghệ thuật, và nghệ thuật đang yêu lại cô, theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Đây là sự giải thoát, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng, và cô có thể tự do bay bổng với những nét cọ của riêng mình, vững vàng hơn bao giờ hết.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free