Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 178: Sở Thích Vô Vị Và Kế Hoạch Triển Lãm Hồi Sinh
Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười mong manh nở trên môi. "Vâng... Em đang học cách biến nó thành một phần của mình, thay vì để nó nhấn chìm." Cô đưa tay vuốt nhẹ lên những cánh hoa khô trên bức tranh, như thể đang xoa dịu vết thương của chính mình. Cô đã nhớ những lúc cô đau, những lúc cô cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên. Nhưng giờ đây, cô cũng dần nhận ra rằng, chính những nỗi đau đó đã tôi luyện cô, đã biến cô thành một nghệ sĩ có chiều sâu.
Khánh Duy đưa tay chỉ vào một vài bức tranh khác, những bức tranh cũng mang gam màu trầm, nhưng lại có những chi tiết ánh sáng le lói, tượng trưng cho hy vọng. "Mỗi vết xước đều là một câu chuyện, một trải nghiệm. Và những câu chuyện đó, khi được kể bằng nghệ thuật, sẽ chạm đến trái tim người xem, giống như cách chúng ta đang cảm nhận về bức tranh này vậy."
Lâm An tiếp tục lựa chọn các bức khác, mỗi bức lại mang theo một đoạn hồi tưởng ngắn gọn về nỗ lực của cô trong mối quan hệ cũ. Có bức vẽ một con đường dưới mưa, là ký ức về lần cô đứng đợi anh dưới cơn mưa tầm tã mà anh đã quên mất cuộc hẹn. Có bức vẽ một chiếc ghế trống bên bàn ăn, là hình ảnh những bữa tối cô đơn mà cô đã chuẩn bị cho hai người. Mỗi bức tranh là một lát cắt của quá khứ, một khoảnh khắc của sự cô đơn, của sự chờ đợi, của những lời hứa không thành hiện thực. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô không còn thấy sự oán trách hay tuyệt vọng. Thay vào đó, là một sự bình thản, một sự chấp nhận rằng đó là một phần của con đường cô đã đi qua.
"Bức này, em muốn đặt ở vị trí trung tâm, trong phần 'Vết Xước Ký Ức'," Lâm An chỉ vào bức tranh bó hoa héo. "Nó là khởi đầu cho tất cả những cảm xúc này."
Khánh Duy gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Tuyệt vời. Anh nghĩ nó sẽ là một điểm nhấn mạnh mẽ, một cái nhìn chân thực về những gì chúng ta đã trải qua. Anh sẽ giúp em sắp xếp bố cục triển lãm sao cho mỗi bức tranh kể được câu chuyện của nó một cách rõ ràng nhất, và kết nối chúng thành một dòng chảy cảm xúc xuyên suốt."
Lâm An mỉm cười. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Những ký ức từng là gánh nặng, giờ đây đang được biến hóa thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị. Cô không còn phải cố gắng một mình để hàn gắn những vết thương. Có một người đang ở đây, bên cạnh cô, cùng cô biến những nỗi đau thành vẻ đẹp. Cô đang học cách biến những ký ức cũ thành những nét cọ mới, rực rỡ hơn, ý nghĩa hơn. Cô không còn cảm thấy mình yêu một mình nữa. Cô đang yêu nghệ thuật, và nghệ thuật đang yêu lại cô, theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Đây là sự giải thoát, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng, và cô có thể tự do bay bổng với những nét cọ của riêng mình, vững vàng hơn bao giờ hết.
***
Tiếng máy chạy ồn ào như tiếng sóng biển dữ dội, nuốt chửng mọi âm thanh khác trong phòng Gym 'Fit Life' vào buổi chiều tối. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, đang cắm cúi trên chiếc máy chạy bộ. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo thun xám, nhưng ánh mắt anh, sâu thẳm và ít khi biểu lộ cảm xúc, vẫn xa xăm nhìn về phía vô định qua tấm gương phản chiếu. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây ửng đỏ vì gắng sức, từng thớ cơ trên cánh tay nổi rõ khi anh duy trì tốc độ cao. Tiếng tạ va vào nhau lách cách từ xa, tiếng nhạc dance sôi động dội vào tai, cùng với mùi mồ hôi, cao su từ thảm tập và thoảng mùi thuốc khử trùng tạo nên một bầu không khí năng động, dường như đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến trống rỗng trong tâm trí anh. Điều hòa trong phòng vẫn hoạt động hết công suất, giữ cho không gian luôn mát mẻ, nhưng cái lạnh vật lý ấy không thể nào xoa dịu được sự lạnh lẽo đang dần bủa vây nội tâm anh.
Anh tăng tốc độ máy, ép cơ thể mình phải đi nhanh hơn, nhanh hơn nữa, như một nỗ lực vô vọng để đuổi kịp một điều gì đó đã vụt mất, hoặc để chạy trốn khỏi chính cái cảm giác vô vị đang bám riết lấy anh. Hơi thở anh trở nên dồn dập, nặng nhọc, từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. "Cơ thể có thể mệt mỏi," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, "nhưng tâm trí thì không... hay là nó đã chai sạn rồi?"
Lời khuyên của Ông Hùng về việc tìm kiếm "rễ sâu" vẫn lởn vởn trong đầu anh. Anh đã thử. Anh đã tìm đến phòng gym này, cố gắng tìm kiếm niềm vui trong việc rèn luyện cơ thể, trong việc vượt qua giới hạn thể chất của chính mình. Người ta nói, khi cơ thể mệt mỏi rã rời, tâm trí sẽ được giải thoát, những lo âu sẽ tan biến theo từng giọt mồ hôi. Nhưng với Hoàng Minh, điều đó dường như chưa bao giờ xảy ra. Anh càng ép mình, anh càng cảm thấy một sự ngăn cách vô hình giữa thể xác và tinh thần. Cái cảm giác trống rỗng ấy, nó không nằm ở những khối cơ bắp hay nhịp thở, mà nó nằm sâu hơn, ở một nơi mà anh không thể chạm tới, không thể định nghĩa.
Anh nhớ lại những thành công vang dội trong công việc gần đây, những dự án lớn mà anh đã hoàn thành xuất sắc, mang về lợi nhuận khổng lồ cho công ty và danh tiếng cho bản thân. Đồng nghiệp ngưỡng mộ, đối tác tin cậy, cấp trên trọng dụng. Mọi thứ đều hoàn hảo trên bề mặt. Nhưng khi đứng một mình trong căn hộ rộng lớn, hay giờ đây, giữa một phòng gym ồn ào, anh vẫn không tìm thấy bất kỳ sự thỏa mãn nào. Đó chỉ là những con số, những lời khen rỗng tuếch, những mục tiêu được gạch bỏ trên danh sách, và sau đó là một khoảng lặng dài vô tận.
Anh giảm dần tốc độ, rồi tắt máy. Chiếc máy chạy bộ chậm lại rồi dừng hẳn, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trong tiếng ồn ào xung quanh. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo sự thất vọng. Trần Long từng nói, "Đôi khi, mày cần phải dừng lại, nhìn vào gương và tự hỏi mình muốn gì." Anh quay người, nhìn mình trong tấm gương lớn trước mặt. Một người đàn ông cao ráo, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm và chuyên nghiệp. Anh đã xây dựng một hình ảnh hoàn hảo, một con người thành đạt. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy, là một linh hồn đang lạc lõng, một trái tim đang khô héo.
Anh thấy mình dường như đang chạy trên một vòng lặp không hồi kết, không mục đích. Những thành công nối tiếp thành công, nhưng mỗi đỉnh cao đạt được chỉ càng làm cho vực sâu nội tâm thêm phần thăm thẳm. Anh đã từng nghĩ, có lẽ chỉ cần đạt được đủ thứ, có đủ tiền bạc, đủ danh vọng, thì sự bình yên sẽ tự khắc đến. Nhưng nó không đến. Thay vào đó là một sự trống rỗng lớn hơn, một sự vô vị bao trùm mọi khía cạnh của cuộc sống. Anh cảm thấy mệt mỏi, không phải vì thể chất, mà vì một sự mệt mỏi tinh thần triền miên. Cái cảm giác không có "rễ sâu" mà Ông Hùng nhắc đến, giờ đây trở thành một sự thật hiển hiện, đau đáu trong lòng anh. Anh rời phòng gym, mang theo mùi mồ hôi và một cảm giác nặng trĩu không vơi bớt.
***
Sáng cuối tuần, một không khí mát mẻ, trong lành bao trùm khắp thành phố, nhưng Hoàng Minh vẫn cảm thấy một sự u uất mơ hồ. Anh tìm đến Cửa Hàng Sách Cũ 'Kho Tàng Tri Thức', một nơi mà trước đây anh từng rất yêu thích. Tiếng lật trang sách xào xạc từ xa, tiếng bước chân nhẹ của những người tìm kiếm tri thức, và thậm chí cả tiếng mèo ngủ gáy khẽ khàng trên một chồng sách cổ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi giấy cũ, mực in, thoảng mùi bụi và gỗ mục vương vấn trong không khí, mang theo một vẻ cổ kính, tri thức và có chút bí ẩn mà anh từng say mê. Bầu không khí nơi đây luôn yên tĩnh, mời gọi người ta chìm đắm vào thế giới của chữ nghĩa.
Hoàng Minh, trong chiếc áo sơ mi xanh đậm và quần jeans đơn giản, dáng người cao ráo, thư thái, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa suy tư. Anh lang thang giữa những kệ sách cao ngất, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn cổ điển hắt lên những gáy sách cũ kỹ. Anh lướt qua những tựa sách triết học sâu sắc, những áng văn học kinh điển, những cuốn lịch sử dày cộp. Từng ngón tay anh lướt nhẹ trên bìa sách, cảm nhận từng vết mờ của thời gian, từng nếp gấp của những câu chuyện đã cũ. Anh mua vài cuốn tiểu thuyết trinh thám mới ra, với hy vọng tìm thấy một chút hứng thú, một chút kịch tính để thoát khỏi sự đơn điệu. Anh nhớ ngày xưa, anh có thể đọc ngấu nghiến một cuốn sách trong vài giờ, lạc vào thế giới của nó. Nhưng giờ đây, những cuốn sách dường như chỉ là những vật thể vô tri, không còn khả năng kéo tâm trí anh khỏi những suy nghĩ miên man.
Anh tìm một góc nhỏ khuất, nơi có một chiếc ghế gỗ cũ kỹ và một bàn trà thấp. Anh ngồi xuống, chậm rãi mở một cuốn sách ra. Mùi mực in mới thoảng qua, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào những dòng chữ. Anh nghĩ về những dự án công việc đang chờ đợi, những con số khô khan, những cuộc họp sắp tới. Anh nghĩ về cảm giác "đã đạt được mọi thứ nhưng chẳng có gì" mà Ông Hùng đã nhắc đến. Cái cảm giác ấy, nó như một bóng ma vô hình, cứ lẩn khuất trong từng ngóc ngách tâm hồn anh.
"Tại sao mọi thứ đều trở nên vô vị như vậy?" anh tự hỏi, giọng nói nội tâm mang theo một sự bất lực. Anh đã từng là một người có nhiều sở thích, từ đọc sách, chơi cờ, đến chạy bộ. Anh từng nghĩ rằng, những sở thích ấy là những "rễ sâu" của mình, là những điều sẽ mang lại niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống. Nhưng giờ đây, khi anh cố gắng chạm vào chúng, chúng lại trốn tránh, trở nên nhạt nhẽo và không còn sức sống.
Anh lật vài trang sách, cố gắng đọc, nhưng từng câu chữ cứ trôi tuột qua tâm trí anh như nước chảy. Những nhân vật trong truyện, những tình tiết ly kỳ, không thể nào giữ được sự chú ý của anh. Anh cảm thấy mình đã mất đi khả năng cảm thụ những điều nhỏ nhặt, những niềm vui giản dị của cuộc sống. Anh đã quá tập trung vào những mục tiêu lớn lao, vào việc xây dựng một sự nghiệp vững chắc, đến nỗi đã bỏ quên cách để cảm nhận thế giới xung quanh.
Hoàng Minh thở dài, khép cuốn sách lại. Tiếng bìa sách khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng dậy, để lại những cuốn sách mới mua chưa kịp đọc trên bàn. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn cả những buổi tập gym cường độ cao. Đó là sự mệt mỏi của một tâm hồn không tìm thấy lối thoát, của một trái tim không thể kết nối. Anh rời khỏi Cửa Hàng Sách Cũ, mang theo một nỗi thất vọng mới, một sự xác nhận rằng ngay cả những "kho tàng tri thức" cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh biết mình đang lạc lõng, vô định trong chính sự thành công của mình, và không biết phải tìm kiếm ý nghĩa ở đâu nữa.
***
Trong khi Hoàng Minh đang loay hoay tìm kiếm sự thỏa mãn vô vọng, tại Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai, một không khí hoàn toàn khác đang ngự trị. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua những cửa sổ lớn, hắt lên những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, tạo nên một vẻ thanh khiết, sáng sủa. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan từ một góc nào đó, tiếng nhạc không lời (có lẽ là một bản giao hưởng nhẹ nhàng hoặc ambient) khẽ khàng len lỏi trong không gian, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh bên ngoài và tiếng gió lùa nhè nhẹ. Mùi sơn dầu quen thuộc, mùi giấy, mùi gỗ, thoảng hương hoa ly trắng từ một bình hoa đặt trên bàn, và chút tinh dầu thông tạo nên một tổ hợp hương thơm đặc trưng của một không gian nghệ thuật, vừa thư thái vừa tràn đầy cảm hứng.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, đang quỳ gối trên sàn studio. Cô mặc một chiếc áo blouse màu pastel nhẹ nhàng, tay áo xắn cao, để lộ những ngón tay thon dài. Gương mặt trái xoan của cô rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hào hứng. Trước mặt cô và Khánh Duy là một bản vẽ lớn trải sàn, phác thảo không gian triển lãm. Khánh Duy, cao ráo, thư sinh với cặp kính gọng mảnh, ăn mặc lịch sự trong chiếc áo sơ mi trắng, đang ngồi bên cạnh Lâm An, dáng vẻ tập trung nhưng vẫn toát lên sự nhẹ nhàng, ấm áp. Nụ cười nhẹ nhàng thường trực trên môi anh khiến Lâm An cảm thấy dễ chịu và tin tưởng.
"Chúng ta cần một điểm nhấn ở đây để dẫn dắt thị giác người xem, Lâm An," Khánh Duy nói, giọng nói tự nhiên và ấm áp, anh dùng ngón tay chỉ vào một vị trí trung tâm trên bản vẽ. "Có lẽ là bức 'Vết Xước Ký Ức' mà em đã chọn làm tâm điểm? Ánh sáng sẽ chiếu thẳng vào đó, tạo hiệu ứng thị giác mạnh mẽ ngay khi khách bước vào."
Lâm An chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục. Cô đã trải qua quá trình lựa chọn từng bức tranh, từng ký ức, và giờ đây là lúc để sắp đặt chúng vào một câu chuyện hoàn chỉnh. Cô nhớ lại những lời của Khánh Duy, rằng "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng," và điều đó đã cho cô dũng khí để biến những nỗi đau thành nghệ thuật.
"Vâng, em cũng nghĩ vậy," Lâm An đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán. "Em muốn một góc nhỏ dành cho những bức tranh thể hiện sự chuyển mình, từ màu tối sang màu sáng. Giống như một hành trình, từ những nỗi đau đến sự chấp nhận và hy vọng." Cô đưa tay vẽ một đường cong trên bản vẽ, phác họa ý tưởng của mình.
Khánh Duy nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. "Tuyệt vời, ý tưởng đó sẽ rất mạnh mẽ, Lâm An. Nó không chỉ kể một câu chuyện cá nhân mà còn chạm đến những trải nghiệm chung của con người. Anh sẽ giúp em liên hệ với bên thiết kế ánh sáng để họ có thể hiểu rõ ý đồ của chúng ta và tạo ra hiệu ứng chuyển đổi màu sắc thật ấn tượng. Chúng ta có thể dùng ánh sáng để làm nổi bật sự thay đổi trong gam màu của các bức tranh, từ những mảng tối u buồn đến những vệt sáng lấp lánh."
Họ cùng nhau chỉnh sửa bản vẽ, ghi chú cẩn thận vào một cuốn sổ tay. Khánh Duy ghi chép chi tiết về loại đèn, cường độ ánh sáng, góc chiếu, và thậm chí cả màu sắc ánh sáng cho từng khu vực. Lâm An bổ sung thêm về chất liệu khung tranh, loại giá đỡ, và cách sắp xếp sao cho không gian triển lãm vừa thoáng đãng, vừa tạo cảm giác gần gũi, thân mật.
"Về chiến lược truyền thông," Khánh Duy tiếp tục, "chúng ta cần phải nhấn mạnh câu chuyện đằng sau mỗi bức tranh, cách em đã biến nỗi đau thành sức mạnh. Đó sẽ là điểm chạm cảm xúc mạnh nhất với khán giả. Anh sẽ phác thảo một bản kế hoạch truyền thông, tập trung vào những câu chuyện mà em đã chia sẻ với anh về nguồn cảm hứng của từng tác phẩm."
Lâm An mỉm cười rạng rỡ. "Thật may mắn khi có anh ở đây, Khánh Duy. Em đã từng nghĩ mình sẽ phải làm tất cả một mình, và em đã rất lo lắng." Cô nhớ lại cảm giác cô đơn khi phải đối mặt với mọi thứ trong mối quan hệ cũ. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy vậy nữa. Có một người đang ở đây, bên cạnh cô, cùng cô vun đắp những ước mơ.
"Đừng lo lắng, Lâm An," Khánh Duy nói, ánh mắt ấm áp của anh như xua đi mọi nỗi bận tâm của cô. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và hành trình của em thật sự rất đáng để được chia sẻ. Anh tin rằng triển lãm này sẽ là một thành công lớn, không chỉ về mặt nghệ thuật mà còn về thông điệp mà nó mang lại."
Anh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bản vẽ, chỉ vào một khu vực. "Chúng ta có thể tạo một khu vực tương tác nhỏ, nơi khách tham quan có thể để lại những dòng cảm nhận, hoặc thậm chí là những ký ức của riêng họ. Điều đó sẽ làm cho triển lãm trở nên sống động và ý nghĩa hơn."
Lâm An ngạc nhiên, rồi cười tươi. "Ý tưởng tuyệt vời, Khánh Duy! Em chưa từng nghĩ đến điều đó. Nó sẽ giúp mọi người cảm thấy được kết nối với câu chuyện của em."
Họ tiếp tục làm việc, không khí studio rộn ràng bởi những ý tưởng mới mẻ và sự đồng điệu giữa hai tâm hồn. Khánh Duy không chỉ là một cộng sự mà còn là một người bạn đồng hành tinh tế, luôn biết cách lắng nghe và thấu hiểu những cảm xúc sâu kín nhất của Lâm An. Anh không chỉ giúp cô xây dựng một triển lãm, mà còn giúp cô xây dựng lại niềm tin vào bản thân và vào những giá trị mà cô đang theo đuổi.
Lâm An nhìn ra cửa sổ, nơi nắng chiều đang dần buông. Cô cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên mà cô đã lâu không cảm nhận được. Những ký ức đau buồn từng là gánh nặng, giờ đây đang được biến hóa thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị, và cô không còn phải gánh vác chúng một mình. Có Khánh Duy ở đây, bên cạnh cô, cùng cô biến những nỗi đau thành vẻ đẹp. Cô đang học cách biến những ký ức cũ thành những nét cọ mới, rực rỡ hơn, ý nghĩa hơn. Cô không còn cảm thấy mình yêu một mình nữa. Cô đang yêu nghệ thuật, và nghệ thuật đang yêu lại cô, theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Đây là sự giải thoát, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng, và cô có thể tự do bay bổng với những nét cọ của riêng mình, vững vàng hơn bao giờ hết. Sự kết nối với Khánh Duy không phải là một sự thay thế, mà là một sự bổ sung, một nguồn năng lượng tích cực giúp cô định hình lại cuộc sống, không còn bị ám ảnh bởi những "vết xước ký ức" mà thay vào đó, biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị. Triển lãm này, cô biết, sẽ là một bước ngoặt lớn, một tuyên ngôn về sự độc lập và mạnh mẽ của chính mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.