Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 179: Khoảng Trống Của Lý Trí, Nét Cọ Của Tâm Hồn

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây, nhưng trong văn phòng làm việc của Hoàng Minh, không gian vẫn tràn ngập ánh đèn LED trắng lạnh lẽo. Những tiếng gõ bàn phím liên hồi như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự bận rộn, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in rì rầm và những lời trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, hoàn thành nốt báo cáo cuối ngày, những con số và biểu đồ nhảy múa trước mắt anh dường như đã mất đi sức hấp dẫn vốn có. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi không chỉ về thể chất, mà còn len lỏi sâu vào tận tâm hồn, một sự cạn kiệt mà không một ly cà phê pha sẵn nào trong tay có thể xua tan. Mùi giấy in mới, mùi cà phê đắng ngắt và thoang thoảng mùi nước hoa của đồng nghiệp bay qua, tất cả đều quen thuộc đến nhàm chán.

Ánh mắt anh lướt qua một khoảng không, dừng lại ở Thùy Linh, cô đồng nghiệp năng động, đang hào hứng kể về kế hoạch cuối tuần với nhóm bạn. Nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh khi nói về những bộ phim sắp ra rạp, những quán lẩu mới mở, và những buổi tụ tập vui vẻ, tất cả như một bức tranh đối lập hoàn toàn với vẻ mặt trầm tĩnh, đôi khi có phần vô cảm của anh. Cô ấy nói rất nhanh, dứt khoát, nhưng mỗi từ đều mang theo một năng lượng tươi mới, tràn đầy sức sống. "Cuối tuần này đi xem phim, rồi ăn lẩu, vui lắm luôn!" Giọng cô trong trẻo, không một chút gợn ưu tư, như một dòng suối mát lành chảy qua giữa sa mạc khô cằn trong tâm trí Hoàng Minh.

Anh bất giác so sánh. So sánh sự vô tư, vui vẻ của Thùy Linh với chính sự thờ ơ của mình. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi anh có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, vị trí cao trong một công ty hàng đầu, thu nhập đáng kể. Mới tuần trước, anh vừa kết thúc một dự án lớn, mang về doanh thu bạc tỷ, được cả công ty tung hô, tán dương. Nhưng tại sao, anh lại không cảm thấy một chút niềm vui nào? Thành công này... nó có ý nghĩa gì? Một câu hỏi lớn, không lời đáp, cứ lơ lửng trong đầu anh như một đám mây xám xịt. Anh nhớ lời Ông Hùng đã từng nói, về giá trị thực sự của cuộc sống, không chỉ nằm ở vật chất. Lúc đó, anh chỉ gật đầu cho qua, coi đó là những lời khuyên của người lớn tuổi, giàu kinh nghiệm. Nhưng giờ đây, từng chữ như mũi kim châm vào tâm trí anh.

Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi thường ngày, giờ đây lại mang một vẻ nặng nề. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, nhưng hôm nay, chúng chỉ ánh lên một sự mệt mỏi cùng cực. Tóc anh vẫn cắt gọn gàng, chỉn chu, phản ánh sự chuyên nghiệp và lý trí. Nhưng dường như, ngay cả sự chỉn chu ấy cũng không thể che giấu được sự rệu rã bên trong. Anh không biểu lộ cảm xúc rõ ràng ra bên ngoài, nhưng nội tâm anh đang gào thét.

Anh cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng những con số cứ nhòe đi, những dòng chữ cứ nhảy múa. Một cảm giác trống rỗng dấy lên, không phải là sự trống rỗng của một ngày nghỉ không có việc gì làm, mà là sự trống rỗng từ bên trong, một khoảng không vô định mà anh không thể gọi tên. Nó không phải là thiếu thốn vật chất, hay thiếu thốn một mục tiêu cụ thể. Anh có mục tiêu, anh có tham vọng. Nhưng khi đạt được chúng, cái cảm giác hân hoan, vỡ òa mà anh từng mong đợi lại không hề xuất hiện. Chỉ còn lại sự phẳng lặng đến đáng sợ.

Anh thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình, bị nuốt chửng bởi âm thanh ồn ào của văn phòng. Anh gập chiếc laptop của mình lại một cách dứt khoát, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên, như một dấu chấm hết cho một ngày làm việc vô vị. Anh đứng dậy, cảm giác cơ thể nặng trĩu. Ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đang lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối kim cương. Anh đã từng mơ ước được đứng trên đỉnh cao, ngắm nhìn khung cảnh này. Giờ đây, anh đang ở trên đỉnh cao, nhưng lại thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết.

Anh không biết, chính cái cảm giác trống rỗng và vô vị mà anh đang cảm nhận này sẽ là động lực khiến anh phải nhìn nhận lại cuộc sống và mối quan hệ của mình sau này. Anh đang bước vào một giai đoạn mà sự thành công vật chất che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, một sự chai sạn mà anh chưa hề nhận ra.

***

Đêm dần buông, mang theo một làn gió mát lành thổi qua những con phố Sài Gòn nhộn nhịp. Hoàng Minh và Trần Long ngồi giữa không khí ồn ào của một quán nhậu vỉa hè quen thuộc, nơi những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản kê sát lề đường, dưới mái bạt che tạm bợ. Mùi đồ nướng thơm lừng từ bếp nướng lộ thiên, hòa quyện với mùi bia, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống về đêm. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện lớn, tiếng cười đùa vang vọng, xen lẫn tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc xập xình từ một chiếc loa kéo đặt gần đó. Tất cả tạo nên một không khí náo nhiệt, sôi động, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng trong tâm hồn Hoàng Minh.

Anh nhấp một ngụm bia lạnh, vị đắng nhẹ nhàng tan trong cổ họng. Đôi mắt anh xa xăm, không thực sự nhìn vào bất cứ điểm nào cụ thể trong không gian ồn ào ấy, mà như đang nhìn vào một khoảng trống vô hình nào đó bên trong mình. Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và đôi mắt lanh lợi, không khó để nhận ra sự khác lạ ở người bạn thân của mình. Long có dáng người hơi vạm vỡ, khuôn mặt tròn và nụ cười thường trực. Anh thường mặc áo phông, quần jeans, phong cách thoải mái và gần gũi, nhưng lúc này, vẻ mặt anh lại lộ rõ sự lo lắng.

"Dạo này mày sao thế, Minh?" Long đặt ly bia xuống bàn, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng đầy vẻ quan tâm. "Có vẻ hơi trầm tư thì phải. Thắng dự án lớn, lên chức rồi mà mặt mày cứ như mất sổ gạo ấy." Anh cười một tiếng, cố gắng khuấy động không khí, nhưng Hoàng Minh chỉ khẽ lắc đầu.

"Không có gì..." Hoàng Minh đáp, giọng trầm, đều đều, thiếu hẳn sự nhiệt huyết. Anh thường đi thẳng vào vấn đề, ít dùng từ ngữ hoa mỹ, nhưng lúc này, ngay cả việc diễn tả cảm xúc của mình cũng trở nên khó khăn. "Chỉ là... thấy mọi thứ hơi vô vị."

Long nhướn mày, vẻ mặt ngạc nhiên. "Vô vị á? Mày vừa xong dự án bạc tỷ đấy! Cả công ty đang ca tụng mày lên tận mây xanh. Tiền bạc, địa vị, cái gì mày cũng có. Vô vị là sao?" Anh vỗ vai Hoàng Minh một cách mạnh mẽ, cố gắng kéo anh trở lại thực tại. "Hay là thiếu gái? Đúng không? Mày cứ mãi vùi đầu vào công việc thế này, có khi là thiếu thốn tình cảm nên sinh ra chán đời." Anh cười lớn, cố tình dùng lời lẽ bông đùa để chọc ghẹo bạn.

Hoàng Minh lắc đầu, một cử chỉ chậm rãi và mệt mỏi. Anh nhìn thẳng vào mắt Long, nhưng ánh mắt anh lại trống rỗng đến lạ. "Không phải gái..." Anh nói, giọng khẽ hơn, như đang tự nói với chính mình. Anh không thể diễn tả được cảm giác trống rỗng sâu thẳm bên trong. Nó không phải là một sự thiếu thốn có thể lấp đầy bằng một mối quan hệ thoáng qua hay những cuộc vui chốc lát. Nó là một khoảng không vô định, một sự thiếu vắng mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới. "Là một cái gì đó khác, nhưng mình không biết là gì."

Long nhìn Hoàng Minh, nụ cười trên môi dần tắt. Anh nhận ra sự chân thành trong lời nói của bạn, một sự chân thành hiếm hoi từ một người lý trí và ít nói như Hoàng Minh. Anh biết Hoàng Minh không phải là kiểu người hay than vãn hay thể hiện cảm xúc yếu đuối. Chính vì vậy, khi Hoàng Minh nói "vô vị", nó thực sự có trọng lượng. Long đã từng chứng kiến Hoàng Minh vùi đầu vào công việc không ngừng nghỉ, gạt bỏ mọi thú vui cá nhân để đạt được thành công. Anh nghĩ đó là bản tính của Hoàng Minh, một người đàn ông của công việc, của những mục tiêu rõ ràng. Nhưng giờ đây, cái "vô vị" này lại khiến Long cảm thấy bất an.

"Mày có chắc là ổn không?" Long hỏi lại, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. Anh đặt tay lên vai Hoàng Minh, vỗ nhẹ. "Nếu có chuyện gì, cứ nói với tao. Bạn bè mà."

Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh uống cạn ly bia của mình, vị đắng của bia giờ đây dường như chẳng thấm vào đâu so với vị đắng của cảm xúc trong lòng. Anh tránh né ánh mắt lo lắng của Trần Long, quay mặt đi, nhìn ra dòng người và xe cộ tấp nập trên đường. Anh không muốn nói, không phải vì anh không tin tưởng Long, mà vì chính anh cũng không hiểu được mình đang cảm thấy gì. Cảm giác này quá mơ hồ, quá phi lý đối với một người luôn sống bằng lý trí như anh. Anh biết Long sẽ không hiểu, và anh cũng không muốn trở thành một người bạn yếu đuối, than vãn trong mắt Long.

Hoàng Minh gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, cố gắng hòa mình vào không khí ồn ào của quán nhậu. Anh tự nhủ, có lẽ chỉ là do công việc quá căng thẳng, anh cần một chút nghỉ ngơi. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết, không phải vậy. Anh đang dần trở nên "chai sạn" với cảm xúc, và điều đó khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Sự thành công của anh đang che giấu đi một sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, một khoảng trống mà anh không thể lấp đầy bằng vật chất hay địa vị. Anh mơ hồ nhận ra một điều gì đó đã mất đi, một phần nào đó của con người anh, nhưng anh không biết đó là gì, và làm thế nào để tìm lại nó.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn gỗ sáng màu của Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai, Lâm An đã miệt mài bên giá vẽ. Không gian ở đây là một sự đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố bên ngoài. Tường trắng tinh khôi, những tác phẩm nghệ thuật dở dang và hoàn chỉnh được bày trí một cách có chủ ý, tạo nên một bầu không khí sáng tạo và yên bình. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, đều đặn và đầy tập trung, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, hòa cùng tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, đôi khi xen lẫn tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài. Mùi sơn dầu nồng nàn, mùi giấy, mùi gỗ và thoảng hương tinh dầu thông tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc, vừa rất nghệ thuật.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, đang hoàn toàn đ��m chìm vào thế giới của riêng mình. Gương mặt trái xoan của cô, với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên vẻ tập trung cao độ, xen lẫn một chút căng thẳng. Cô không còn vẽ những bức tranh dịu dàng, lãng mạn với gam màu pastel như trước đây. Thay vào đó, những nét cọ của cô trở nên mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, thậm chí có phần dữ dội. Gam màu trong tranh cô giờ đây cũng u tối hơn, trầm mặc hơn, phản ánh những gam màu của tâm hồn cô trong giai đoạn "khoảng 1 năm trước chia tay" – khi cô đã nỗ lực rất nhiều để cứu vãn mối quan hệ tưởng chừng như không thể cứu vãn.

Cô đang vẽ một bức tranh trừu tượng, với những dải màu xám, xanh đậm, xen kẽ những vệt đỏ rực như máu, như một vết thương chưa lành. Từng nét cọ của cô như một lời thì thầm, một tiếng kêu thầm lặng, một sự giằng xé nội tâm mà cô không thể nói thành lời. Cô cố gắng biến những cảm xúc bị dồn nén, những lời nói không được nghe, những lần chờ đợi vô vọng, những giọt nước mắt rơi trong im lặng thành hình ảnh. Hoàng Minh đã từng không nghe thấy cô nói, không nhìn thấy cô khóc. Vậy thì, cô sẽ để những bức tranh này nói lên tất cả, để chúng gào thét những điều mà trái tim cô đã từng muốn nói nhưng không ai lắng nghe.

"Anh không nghe thấy em nói, vậy thì em sẽ để những bức tranh này nói lên tất cả." Lâm An thì thầm, giọng khẽ khàng, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Lời nói ấy như một lời thề, một sự tuyên ngôn cho hành trình nghệ thuật của cô. Mỗi nhát cọ mạnh mẽ, mỗi lớp màu chồng lên nhau là một cảm xúc được giải tỏa, một gánh nặng được trút bỏ. Cảm giác này vừa căng thẳng, vừa giải tỏa, như thể cô đang tự mình lột bỏ từng lớp vỏ bọc cảm xúc, để lộ ra những tổn thương sâu thẳm nhất.

Cô nhớ lại những buổi tối cô một mình ngồi chờ tin nhắn hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần cô cố gắng vun đắp nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ. Tất cả những điều đó, giờ đây, không còn là những vết cứa đau đớn không mục đích. Chúng đang được chuyển hóa, được tái sinh trên toan vẽ thành một dạng năng lượng mới, một vẻ đẹp gai góc và đầy chân thực. Cô đang học cách biến những ký ức cũ thành những nét cọ mới, rực rỡ hơn, ý nghĩa hơn.

Vẻ ngoài của Lâm An vẫn toát lên sự nhạy cảm và một chút u buồn ẩn giấu, nhưng trong từng cử chỉ, từng nét cọ, cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cô đang tìm thấy tiếng nói của mình, tìm thấy một cách để hàn gắn vết thương lòng bằng chính những mảnh vỡ của ký ức. Việc biến nỗi đau thành nghệ thuật không chỉ là cách cô đối diện với quá khứ mà còn là một phương pháp hữu hiệu để chữa lành vết thương và tìm thấy sự bình yên nội tại. Cô đang tự bảo vệ bản thân, tìm kiếm một thế giới nội tâm riêng, nơi cô có thể tự do bộc lộ cảm xúc mà không sợ bị bỏ quên hay không được thấu hiểu. Sự chuyển mình trong phong cách vẽ của Lâm An cho thấy cô đang dần mạnh mẽ hơn, độc lập hơn trong tư duy và cảm xúc, chuẩn bị cho sự "hồi sinh" sau chia tay.

Lâm An dùng cọ nhấn mạnh một đường màu tối, biểu cảm trên gương mặt cô vừa căng thẳng vừa giải tỏa. Một giọt mồ hôi lăn nhẹ trên thái dương, nhưng cô không hề để ý. Cô đang ở trong "vùng" của mình, nơi thời gian và không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại cô và những bức tranh. Cô cảm nhận rõ sự thô ráp của toan vẽ dưới đầu ngón tay, mùi sơn dầu đặc quánh, và sự chuyển động uyển chuyển của chiếc cọ. Tất cả những chi tiết cảm giác ấy đều góp phần vào việc tạo nên một tác phẩm không chỉ bằng kỹ thuật mà còn bằng cả linh hồn.

***

Chiều cùng ngày, Lâm An mang theo một vài bức tranh mới đến gặp Cô Thanh tại một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ tên 'Art Space'. Phòng trưng bày không quá lớn nhưng được thiết kế tinh tế, với những bức tường trắng sạch sẽ và hệ thống chiếu sáng thông minh, làm nổi bật từng tác phẩm. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của Lâm An và tiếng nhạc cổ điển du dương rất khẽ. Không khí trong lành, mát mẻ nhờ hệ thống điều hòa ổn định, tạo cảm giác thư thái và tập trung.

Cô Thanh, với dáng người mảnh mai và mái tóc xoăn tự nhiên, đôi mắt rạng rỡ đầy nhiệt huyết, đang tỉ mỉ quan sát một tác phẩm điêu khắc ở góc phòng. Khi Lâm An bước vào, Cô Thanh quay lại, nụ cười ấm áp hiện lên trên môi. "An, cháu đến rồi đấy à. Mang theo "đứa con tinh thần" nào đến đây cho cô xem nào?" Giọng cô Thanh tự nhiên, đầy vẻ khích lệ.

Lâm An mỉm cười nhẹ, đặt những bức tranh mới xuống giá đỡ mà cô Thanh đã chuẩn bị sẵn. Cô Thanh tiến đến gần, ánh mắt sắc sảo của một nghệ sĩ lão luyện lướt qua từng chi tiết. Cô chậm rãi ngắm nhìn, không nói một lời, chỉ có tiếng thở nhẹ của cô trong không gian tĩnh lặng. Lâm An đứng cạnh, lòng đầy hồi hộp, lo lắng. Những bức tranh này rất khác so với những gì cô từng vẽ trước đây, chúng mang nặng những cảm xúc cá nhân, những góc khuất mà cô chưa từng dám bộc lộ.

"An, những bức tranh này... rất khác." Cô Thanh lên tiếng sau một hồi im lặng, giọng nói trầm ấm. "Có gì đó sâu sắc hơn, dữ dội hơn. Chúng không còn là những bức tranh đẹp một cách đơn thuần nữa. Chúng có hồn, có lửa." Cô dùng ngón tay vuốt nhẹ theo một đường màu tối, biểu cảm trên gương mặt cô đầy sự thán phục. "Những nét cọ mạnh mẽ này, những gam màu u tối này... cô cảm nhận được sự giằng xé, sự đấu tranh trong từng mảng màu."

Lâm An khẽ cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng, có chút ngập ngừng. "Em chỉ... vẽ những gì em cảm thấy, cô ạ. Những cảm xúc mà em không biết phải đặt vào đâu, thì em đặt lên toan vẽ."

Cô Thanh nhìn Lâm An, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu và khích lệ. Cô đặt tay lên vai Lâm An, một cái vỗ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Đúng vậy. Đây chính là nghệ thuật, An. Đây chính là khi trái tim cháu lên tiếng. Cháu đang tìm thấy tiếng nói của mình. Hãy cứ để cảm xúc dẫn lối, đừng sợ hãi." Lời nói của Cô Thanh như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn Lâm An, xua tan đi những lo lắng, những hoài nghi trong lòng cô. Cô Thanh không chỉ là một người thầy về kỹ thuật, mà còn là một người dẫn dắt tinh thần, giúp Lâm An định hình hướng đi mới, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong cuộc sống.

"Mỗi bức tranh là một câu chuyện, An. Và câu chuyện của cháu đang trở nên mạnh mẽ hơn, chân thực hơn bao giờ hết." Cô Thanh tiếp tục, ánh mắt cô lấp lánh sự tự hào. "Hãy tiếp tục khai thác những cảm xúc này, An. Đừng kìm nén chúng. Nghệ thuật là con đường để cháu giải thoát, để cháu chữa lành. Và cô tin, những tác phẩm này sẽ chạm đến trái tim của rất nhiều người."

Lâm An gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm và được thấu hiểu. Cô đã từng cô đơn trong những cảm xúc của mình, khao khát được ai đó lắng nghe, được ai đó nhìn thấy. Giờ đây, qua những bức tranh, Cô Thanh đã nhìn thấy, đã thấu hiểu. Sự công nhận này không chỉ là sự công nhận về kỹ năng, mà còn là sự công nhận về giá trị của chính những cảm xúc mà cô đã trải qua.

Lời khuyên của Cô Thanh sẽ là động lực lớn cho Lâm An tiếp tục phát triển con đường nghệ thuật cá nhân, làm tiền đề cho việc mở studio và khẳng định bản thân sau này. Nghệ thuật đã trở thành phương tiện chữa lành và khẳng định bản thân mạnh mẽ nhất của Lâm An, giúp cô tìm thấy giá trị độc lập và một "lối thoát" khi mối quan hệ cũ đã kết thúc. Cô không còn cảm thấy mình yêu một mình nữa. Cô đang yêu nghệ thuật, và nghệ thuật đang yêu lại cô, theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô biết rằng, mình đang đi đúng hướng. Cô đang học cách biến những ký ức cũ thành những nét cọ mới, rực rỡ hơn, ý nghĩa hơn, vững vàng hơn bao giờ hết.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free