Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 180: Vũ Điệu Giữa Đám Đông và Tiếng Vọng Của Nghệ Thuật

Cuộc gặp gỡ với Cô Thanh tại 'Art Space' không chỉ là một buổi đánh giá tác phẩm đơn thuần, mà còn là một khoảnh khắc khai sáng cho Lâm An. Lời nhận xét của người thầy đã gỡ bỏ những sợi dây vô hình trói buộc cảm xúc của cô bấy lâu, khiến cô nhận ra rằng những nỗi đau, những dằn vặt, những khao khát không được đáp lại trong mối quan hệ cũ lại chính là chất liệu quý giá nhất cho nghệ thuật của mình. Cô không còn cảm thấy mình đơn độc trong việc gánh chịu những cảm xúc ấy, bởi giờ đây, chúng đã được chuyển hóa thành những đường nét, màu sắc sống động, và quan trọng hơn, đã tìm thấy một người thấu hiểu. Giây phút ấy, Lâm An biết rằng mình đang đi đúng hướng, một con đường độc lập, nơi cô có thể tự do biến những ký ức cũ thành những nét cọ mới, rực rỡ hơn, ý nghĩa hơn, vững vàng hơn bao giờ hết.

***

Đêm thu se lạnh, hương hoa sữa thoang thoảng từ những con phố cũ len lỏi vào không gian sang trọng của Nhà Hàng "Bữa Tối Đầu Tiên". Kiến trúc Đông Dương cổ kính nhưng được khoác lên mình chiếc áo hiện đại tinh tế, với những ô cửa vòm cong mềm mại, những bức tường được ốp gạch men hoa văn cầu kỳ và hệ thống đèn chùm pha lê lấp lánh như hàng ngàn vì sao rực rỡ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn nến lung linh trên mỗi bàn ăn, cùng với nội thất gỗ tối màu và rèm cửa nhung đỏ đô sang trọng, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế nhưng không kém phần ấm cúng. Tiếng nhạc piano du dương, đôi khi xen lẫn tiếng violin réo rắt từ một góc phòng, hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng của sự xa hoa và lịch thiệp. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, đặc biệt là mùi thịt nướng phảng phất chút sốt vang, quyện với hương rượu vang thoang thoảng và mùi hoa ly, hoa hồng tươi trên mỗi bàn, kích thích mọi giác quan. Đây là buổi tiệc gala thường niên của Tập đoàn Hoàng Minh, một sự kiện quan trọng quy tụ các đối tác, nhà đầu tư và nhân vật cấp cao trong ngành, và tất nhiên, Hoàng Minh chính là tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Hoàng Minh, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, áo sơ mi trắng tinh cùng chiếc cà vạt lụa xám tro, đứng giữa đám đông như một tượng đài điềm tĩnh. Dáng người cao ráo, cân đối của anh toát lên vẻ vững chãi và chuyên nghiệp. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, và đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư của anh hôm nay được điểm tô bằng những nụ cười xã giao, chuẩn mực. Tóc anh cắt gọn gàng, chỉn chu, phản ánh sự tỉ mỉ trong mọi khía cạnh cuộc sống của một người đàn ông lý trí. Anh lịch thiệp bắt tay từng người, mỉm cười đón nhận những lời chúc mừng và tán dương về sự phát triển vượt bậc của tập đoàn dưới sự lãnh đạo của anh. "Cậu làm tốt lắm, Minh. Tập đoàn đang phát triển vượt bậc," Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu, vỗ nhẹ vai Hoàng Minh, ánh mắt ông nhìn anh đầy sự hài lòng. Ông Hùng, vị cố vấn lâu năm của tập đoàn, luôn là người mà Hoàng Minh kính trọng, và lời khen của ông đáng giá hơn bất kỳ giải thưởng nào. Tuy nhiên, dù những lời khen đó vang vọng bên tai, một cảm giác trống rỗng, mơ hồ vẫn lặng lẽ len lỏi trong tâm trí Hoàng Minh. Nó không phải là sự thiếu thốn vật chất, càng không phải là sự thiếu thốn thành công, mà là một khoảng trống vô định mà anh không sao định nghĩa được.

Anh cố gắng duy trì nụ cười trên môi, tiếp tục những cuộc đối thoại hời hợt về thị trường, về các dự án mới, về những con số tăng trưởng ấn tượng. Anh cảm thấy mệt mỏi với những lời nói hoa mỹ, những cái bắt tay lạnh nhạt và những ánh mắt đầy toan tính. Ánh mắt anh lướt qua những gương mặt xa lạ, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một sự kết nối chân thật nào đó, nhưng vô ích. Tất cả chỉ là những lớp mặt nạ được trau chuốt kỹ lưỡng, những vỏ bọc hào nhoáng che đậy những tham vọng và lợi ích cá nhân. Anh bỗng nhớ đến cảm giác khi anh và Lâm An còn bên nhau, dù không có những bữa tiệc xa hoa như thế này, nhưng những buổi tối đơn giản bên nhau, đôi khi chỉ là cùng nhau nấu một bữa ăn hay đọc sách trong im lặng, lại mang đến cho anh một sự bình yên, một sự kết nối mà giờ đây anh không thể tìm thấy.

"Anh Minh sao đứng một mình vậy? Đến đây trò chuyện với tụi em nè." Giọng nói trong trẻo của Thùy Linh vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ của anh. Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt thông minh, lanh lợi, tiến đến gần anh, trên tay cầm một ly champagne lấp lánh. Cô mặc một chiếc đầm cocktail màu xanh ngọc bích, tôn lên vóc dáng xinh đẹp và thời thượng của cô. Nụ cười rạng rỡ của cô là một luồng gió mới giữa không gian đầy tính toán này.

Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo hơn là thật lòng. "Anh chỉ đang quan sát thôi." Anh đáp gọn lỏn, giọng nói trầm đều đều, khô khan như thường lệ. Anh không muốn tham gia vào những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt của nhóm Thùy Linh, nơi mà những câu chuyện phiếm và những tin đồn thường chiếm ưu thế.

Thùy Linh không nản chí, cô kéo anh vào một góc nhỏ hơn, nơi có một nhóm đồng nghiệp đang cười đùa vui vẻ. "Mọi người đang nói về chuyến đi nghỉ dưỡng sắp tới đó anh. Anh có định tham gia không?" Cô hỏi, ánh mắt lấp lánh sự mong đợi.

Hoàng Minh chỉ lắc đầu. "Anh bận rồi." Anh biết đây chỉ là một lời từ chối lịch sự, bởi anh thực sự không có hứng thú với những hoạt động tập thể như vậy. Anh không tìm thấy niềm vui trong những cuộc vui ồn ào, nơi anh phải cố gắng hòa nhập và giả vờ vui vẻ. Anh cảm thấy mệt mỏi với việc phải đeo chiếc mặt nạ của một người thành công, hoàn hảo.

"Anh Minh, dạo này em thấy anh ít nói hơn hẳn. Có chuyện gì à?" Thùy Linh hỏi, giọng cô hơi chùng xuống, lộ ra một chút lo lắng. Cô là một người tinh ý, và cô đã nhận ra sự thay đổi trong Hoàng Minh, dù anh cố gắng che giấu nó kỹ càng đến mấy.

Hoàng Minh chỉ khẽ thở dài, một âm thanh gần như không thể nghe thấy trong tiếng nhạc và tiếng người. "Không có gì. Chỉ là công việc hơi nhiều thôi." Anh trả lời, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. Nhưng trong thâm tâm, anh biết đó không phải là sự thật. Công việc nhiều, nhưng không phải là lý do cho sự trống rỗng này. Anh nhìn ra cửa sổ lớn của nhà hàng, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những mảnh vỡ của một tấm gương khổng lồ. "Những lời khen ngợi này... sao lại không lấp đầy được khoảng trống này?" Anh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, lơ lửng trong không gian vô định của chính tâm hồn anh. Ông Hùng, từ xa, vẫn dõi theo Hoàng Minh với ánh mắt đầy suy tư. Ông đã thấy nhiều người trẻ thành công, nhưng không phải ai cũng tìm thấy hạnh phúc trong thành công ấy. Ông cảm nhận được một sự cô đơn ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh của chàng trai trẻ. Hoàng Minh cảm thấy như một con tàu khổng lồ, vững chãi giữa biển khơi, nhưng lại thiếu đi một bến đỗ, một ngọn hải đăng để trở về.

***

Cùng lúc đó, tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật "Art Space", một không gian hiện đại và tinh tế, lại đang tràn ngập một nguồn năng lượng hoàn toàn khác. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng bóng và hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp tập trung vào từng tác phẩm, tạo nên một không gian trang trọng, nhưng vẫn đầy tính nghệ thuật. Tiếng giày gõ nhẹ trên sàn, tiếng thì thầm của khách tham quan và những giai điệu nhạc không lời nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang nhã. Thoang thoảng trong không khí là mùi sơn mới, mùi gỗ và hương hoa tươi được cắm khéo léo trong các lọ thủy tinh, mang lại cảm giác dễ chịu và thư thái.

Đêm nay là một buổi networking đặc biệt, giới thiệu các nghệ sĩ trẻ tài năng đến với giới phê bình và những người có ảnh hưởng trong cộng đồng nghệ thuật. Lâm An, trong chiếc váy pastel màu xanh bạc hà nhẹ nhàng, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, để lộ gương mặt trái xoan thanh thoát và đôi mắt to tròn, long lanh, đang đứng giữa không gian ấy, tự tin hơn bao giờ hết. Sự nhạy cảm và một chút u buồn ẩn giấu trong đôi mắt cô giờ đây đã được thay thế bằng ánh sáng của sự quyết tâm và niềm tin vào con đường mình đang đi.

Bên cạnh cô là Khánh Duy, dáng người cao ráo, thư sinh, đeo cặp kính gọng kim loại thanh mảnh, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi trắng và quần âu tối màu. Nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp của anh luôn hướng về phía Lâm An, thể hiện sự quan tâm và ủng hộ chân thành. Anh đang giới thiệu Lâm An với một nhóm người có vẻ ngoài uyên bác, trang trọng.

"Đây là Lâm An, một nghệ sĩ trẻ đầy tài năng với góc nhìn rất độc đáo," Khánh Duy nói, giọng anh tự nhiên và đầy tự hào. "Sắp tới cô ấy sẽ có triển lãm cá nhân, và tôi tin rằng các tác phẩm của cô ấy sẽ mang đến nhiều điều bất ngờ." Ánh mắt anh tràn đầy sự tin tưởng khi nhìn Lâm An.

Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự tự tin. Cô gật đầu chào những người vừa được giới thiệu, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đây là một cảm giác rất khác so với những gì cô từng trải qua khi còn bên Hoàng Minh, khi mà những nỗ lực của cô thường bị lờ đi hoặc xem nhẹ.

Chị Lan Anh, một nhà phê bình nghệ thuật có tiếng với mái tóc dài xoăn nhẹ và phong thái tự tin, quyết đoán, tiến đến gần. Ánh mắt sắc sảo của chị lướt qua Lâm An, rồi dừng lại ở một vài bức phác thảo nhỏ mà Lâm An đã mang đến. "Tôi rất ấn tượng với những phác thảo của cô An," chị Lan Anh nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng đầy sự chân thành. "Chúng có chiều sâu cảm xúc hiếm thấy. Tôi cảm nhận được một sự giằng xé, một nỗi niềm ẩn chứa trong từng nét vẽ." Chị không chỉ khen ngợi kỹ thuật, mà còn nhìn thấu được tâm hồn mà Lâm An đã gửi gắm vào đó.

Lâm An hơi ngạc nhiên, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô. "Cảm ơn chị đã nhận xét ạ," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm. "Em chỉ cố gắng thể hiện những gì mình cảm thấy thôi."

Khánh Duy nhìn Lâm An, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui. "Tôi đã nói rồi mà, cô ấy thực sự đặc biệt," anh nói với chị Lan Anh, rồi quay sang Lâm An, "Mỗi tác phẩm của em đều là một phần câu chuyện của em, An. Và những câu chuyện chân thật luôn có sức mạnh lay động lòng người."

Lâm An cảm thấy lòng mình như được sưởi ấm. Sự công nhận từ những người có chuyên môn, đặc biệt là sự ủng hộ vô điều kiện từ Khánh Duy, mang lại cho cô một nguồn năng lượng to lớn. Cô t�� tin chia sẻ về ý tưởng và cảm hứng cho triển lãm sắp tới, nói về việc cô muốn dùng nghệ thuật để kể lại những câu chuyện về ký ức, về những cảm xúc bị lãng quên, về hành trình tìm lại bản thân. Từng lời nói của cô đều được mọi người lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt họ thể hiện sự thấu hiểu và hứng thú. Đây chính là điều cô đã khao khát từ rất lâu, một sự trân trọng không chỉ cho tác phẩm mà còn cho chính con người cô, cho những cảm xúc mà cô đã trải qua. Cô không còn cảm thấy mình "cố gắng một mình quá lâu" nữa.

"Cảm ơn anh Duy rất nhiều. Em không nghĩ mọi người lại đón nhận như vậy," Lâm An thì thầm với Khánh Duy khi mọi người tản ra. Cô không biết phải diễn tả sự biết ơn của mình như thế nào cho đủ.

Khánh Duy chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười ấm áp vẫn hiện hữu trên môi. "Anh chỉ giúp em nhận ra giá trị của bản thân thôi. Em xứng đáng được như vậy." Anh nói, giọng nói dịu dàng, chân thành. Lời nói của anh như một lời khẳng định, một sự xác nhận rằng cô thực sự có giá trị, rằng những cảm xúc của cô là đáng được trân trọng. Nó không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là một liều thuốc bổ cho tâm hồn cô, chữa lành những vết thương cũ và tiếp thêm sức mạnh cho cô trên con đường phía trước. Lâm An cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng, như thể gánh nặng bấy lâu nay đã được trút bỏ. Cô đang tìm thấy tiếng nói của mình, không chỉ qua những nét cọ, mà còn qua những lời nói chân thành, những ánh mắt thấu hiểu.

***

Đêm đã khuya, gió thu mang theo hơi lạnh mơn man qua từng ngóc ngách của thành phố. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, một không gian sống được thiết kế tối giản, hiện đại đến lạnh lẽo. Tông màu chủ đạo là xám, trắng, đen, với nhiều kính và kim loại, tạo cảm giác rộng rãi nhưng cũng đầy xa cách. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng sử dụng. Anh cởi bỏ chiếc vest đen, vắt hờ lên chiếc ghế tựa bọc da ở phòng khách, thả mình xuống chiếc sofa dài, êm ái.

Căn phòng rộng lớn và hiện đại nhưng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – như một bản nhạc nền u buồn cho sự cô đơn của anh. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất, mùi sách thoang thoảng từ giá sách lớn, và mùi nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, nhưng không thể xua đi cảm giác trống trải.

Hoàng Minh nhìn ra khung cửa sổ lớn bằng kính cường lực, nơi thành phố vẫn thức, với hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa cô độc trong đêm. Anh có tất cả – sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tiền bạc dư dả – nhưng trong lòng anh là một khoảng trống không thể lấp đầy. "Mình có tất cả... nhưng sao lại cảm thấy chẳng có gì?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu, mang theo một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh đã cố gắng tìm kiếm niềm vui trong những sở thích mới, nhưng tất cả đều trở nên vô vị. Anh đã thử lấp đầy thời gian bằng công việc, bằng những cuộc gặp gỡ xã giao, nhưng cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, sự trống rỗng vẫn quay trở lại, lớn hơn, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại trên bàn kính, màn hình sáng lên. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ. Một sự cô đơn quen thuộc vây lấy anh. Anh nhận ra rằng dù anh có thành công đến đâu, thế giới của anh vẫn thiếu đi một kết nối sâu sắc, một tiếng nói thật lòng, một người thực sự hiểu anh. Anh nhớ đến Lâm An, nhưng không phải với nỗi nhớ nhung da diết của một người yêu cũ, mà là một sự bối rối về khoảng cách giữa họ. Anh bối rối về những gì anh đã bỏ lỡ, về những cảm xúc mà anh đã không thể nhìn thấy, không thể thấu hiểu. "Lâm An... giờ này em đang làm gì?" Câu hỏi vu vơ thoát ra trong tâm trí anh, không phải là sự quan tâm, mà là một sự so sánh vô thức với khoảng trống hiện tại của mình. Anh không biết rằng, thế giới của cô giờ đây đã rực rỡ hơn rất nhiều, một thế giới mà anh, với tất cả lý trí và thành công của mình, chưa bao giờ có thể chạm tới. Sự trống rỗng này, Hoàng Minh mơ hồ nhận ra, chính là cái giá của sự thờ ơ và thiếu vắng cảm xúc mà anh đã từng mang đến cho mối quan hệ của họ. Anh đã luôn nghĩ rằng mọi thứ đều ổn, nhưng có lẽ, sự ổn định của anh chính là sự cô đơn của cô.

***

Trong khi Hoàng Minh đang chìm đắm trong sự cô đơn giữa căn hộ lạnh lẽo, Lâm An lại đang trải qua một đêm ấm áp và đầy ý nghĩa. Khánh Duy đưa cô về, và thay vì về thẳng căn hộ, họ ghé qua Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", nơi mang một vẻ đẹp hoài niệm, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và hào nhoáng của buổi tiệc nghệ thuật vừa rồi.

Quán cà phê được thiết kế theo kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, những bức tường vàng đã bong tróc nhẹ nhàng theo thời gian, và những ô cửa sổ lá sách bằng gỗ màu xanh ngọc bích, tạo nên một bức tranh bình yên và trầm mặc. Bên trong, nội thất bày trí cổ điển với bàn ghế gỗ sờn màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tỏa ra ánh sáng vàng dịu, và những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương treo tường, tất cả gợi lên một không khí hoài niệm, ấm cúng. Một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, cành lá đung đưa khẽ khàng trong gió đêm.

Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng mưa phùn bắt đầu rơi tí tách ngoài hiên, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ và hương hoa nhài từ ban công, thoảng chút mùi đất ẩm sau cơn mưa, bao trùm lấy không gian, mang lại cảm giác dễ chịu và thư thái. Bầu không khí yên bình, ấm cúng của quán đối lập hoàn toàn với sự xô bồ, hối hả của thế giới bên ngoài, mang lại cho Lâm An và Khánh Duy một khoảnh khắc riêng tư, thân mật.

Lâm An ngồi đối diện Khánh Duy, nhấp một ngụm cà phê nóng hổi. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay cô, và một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện nở trên môi. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp, không chỉ vì ly cà phê mà vì sự chân thành của Khánh Duy và những lời động viên cô nhận được trong buổi tối. Đây là một cảm giác được trân trọng, được nhìn nhận mà cô đã không còn nhớ rõ mình đã khao khát nó đến nhường nào.

Khánh Duy nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng và trìu mến. "Hôm nay em đã tỏa sáng, Lâm An. Mọi người đều rất ấn tượng." Anh nói, giọng nói trầm ấm và đầy sự hài lòng. Anh thực sự hạnh phúc khi thấy cô vui, thấy cô được công nhận.

Lâm An khẽ lắc đầu, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. "Em cũng không ngờ lại được như vậy. Cảm ơn anh đã tin tưởng và giúp đỡ em rất nhiều." Cô nói, giọng cô đầy sự biết ơn. Khánh Duy không chỉ là một người đồng nghiệp, một người bạn, mà còn là một người thầy, một người anh đã giúp cô khám phá ra con đường của chính mình. Anh đã mang lại cho cô sự tự tin, sự ủng hộ mà cô chưa bao giờ nhận được một cách trọn vẹn từ Hoàng Minh.

Khánh Duy mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm ấm cả không gian. "Anh chỉ giúp em nhận ra giá trị của bản thân thôi, Lâm An. Em xứng đáng được như vậy." Anh nói, giọng nói chân thành, không hề có chút giả dối hay khách sáo. Lời nói của anh như một lời khẳng định mạnh mẽ, củng cố niềm tin trong Lâm An. Cô cảm thấy mình không còn cô đơn nữa, không còn phải "cố gắng một mình quá lâu". Bên cạnh cô giờ đây có một người thực sự thấu hiểu, một người sẵn sàng đồng hành cùng cô trên con đường nghệ thuật đầy chông gai.

Bên ngoài, những hạt mưa phùn vẫn tí tách rơi trên mái ngói, tạo nên một bức màn mờ ảo, lãng mạn. Trong ánh đèn vàng dịu của quán cà phê, Lâm An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Cô đã tìm thấy một thế giới mới, một thế giới nơi cảm xúc được trân trọng, nơi nghệ thuật là cầu nối cho những tâm hồn đồng điệu. Cô đã yêu nghệ thuật, và nghệ thuật đang yêu lại cô, theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Dù những ký ức cũ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là gánh nặng nữa, mà đã trở thành nguồn cảm hứng, là chất liệu cho những tác phẩm đầy ý nghĩa. Cô biết rằng, mình đang đi đúng hướng, một con đường độc lập, vững vàng, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Mưa phùn càng lúc càng nặng hạt, nhưng bên trong quán cà phê "Ký Ức Đọng", hơi ấm của ly cà phê và sự chân thành trong ánh mắt của Khánh Duy đã sưởi ấm trái tim Lâm An, xua tan đi cái lạnh của đêm thu và những vết thương cũ. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo, cô cần một sự thấu hiểu và một con đường để tự mình tỏa sáng. Và đêm nay, cô đã tìm thấy cả hai.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free