Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 182: Bóng Hình Trong Khói Thuốc và Ánh Sáng Của Khởi Đầu Mới
Nắng chiều hắt qua cửa sổ, làm sáng bừng không gian studio, và cả ánh mắt rạng rỡ của cô. Lâm An đã tìm thấy một thế giới nơi cảm xúc được trân trọng, nơi nghệ thuật là cầu nối cho những tâm hồn đồng điệu. Cô đã yêu nghệ thuật, và nghệ thuật đang yêu lại cô, theo một cách mà cô chưa từng nghĩ tới. Dù những ký ức cũ vẫn còn đó, thỉnh thoảng vẫn len lỏi về, nhưng chúng không còn là gánh nặng nữa, mà đã trở thành nguồn cảm hứng, là chất liệu cho những tác phẩm đầy ý nghĩa, những nét cọ mang màu sắc của sự giải thoát và hồi sinh.
Hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch phủ khắp thành phố. Trong căn hộ cao tầng được thiết kế tối giản, nơi những gam màu xám, trắng, đen ngự trị, Hoàng Minh ngồi trước bàn làm việc. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn LED trên trần hắt xuống, phản chiếu trên mặt bàn kính và những đường nét sắc sảo của chiếc máy tính xách tay. Không gian rộng lớn này, với ban công nhìn thẳng ra những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn, thường mang đến cho anh một cảm giác quyền lực và thành công. Nhưng đêm nay, sự tĩnh mịch ấy dường như càng khuếch đại một khoảng trống vô hình, một sự cô đơn khó gọi tên.
Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng trong căn phòng. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng còi xe yếu ớt hay tiếng còi tàu hỏa kéo dài, như những nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của đêm khuya. Hoàng Minh đưa tay vuốt nhẹ sống mũi, day dứt với một nỗi niềm khó tả. Anh đã đọc sách tâm lý học suốt mấy tuần nay, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khoa học cho những cảm xúc mơ hồ đang dấy lên trong lòng. Anh muốn phân tích, muốn mổ xẻ chúng như cách anh phân tích một dự án kinh doanh, để rồi có thể đóng gói, cất gọn vào một ngăn tủ nào đó của trí óc.
Màn hình máy tính của anh đang hiển thị một album ảnh điện tử cũ, một di sản của những ngày tháng đã qua. Anh không nhớ mình đã mở nó ra từ lúc nào, chỉ biết rằng ngón tay anh cứ vô thức lướt qua từng bức ảnh. Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của quá khứ, một khoảnh khắc được lưu giữ, nhưng mỗi lần nhìn lại, chúng lại gợi lên những cảm xúc khác biệt. Đôi mắt sâu của anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Lâm An. Cô ấy đang cười rạng rỡ, mái tóc bay nhẹ trong gió, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao. Một nụ cười tự nhiên, không chút ưu tư, một nụ cười mà anh đã từng nghĩ là vĩnh viễn thuộc về anh.
Một cảm giác bối rối, day dứt len lỏi trong tâm trí Hoàng Minh. Anh không hiểu vì sao mình lại cảm thấy như vậy. Theo lý trí, mọi chuyện đã kết thúc êm đẹp. Không cãi vã, không đổ vỡ lớn. Chỉ là "xa dần" vì "hết hợp". Đó là phiên bản ký ức của anh, một phiên bản được sắp xếp ngăn nắp, hợp lý. Nhưng cái hình ảnh tươi sáng của Lâm An trong bức ảnh kia lại khiến phiên bản ấy lung lay. Có phải anh đã quên điều gì không? Anh nhớ những lúc cô ấy ở đó, bên cạnh anh, nhưng hình như anh đã quên mất những lúc cô ấy chờ đợi, những lúc cô ấy cần anh.
"Chỉ là hoài niệm thôi," anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ như đang cố gắng thuyết phục chính mình. "Một phần của quá khứ cần được đóng lại." Anh nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ hình ảnh ấy, nhưng nó vẫn hiện hữu rõ ràng như vừa mới hôm qua. Anh hít một hơi thật sâu, mùi gỗ mới của nội thất và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp vẫn còn vương vấn trong không khí. Anh mở mắt, ánh mắt kiên quyết. Anh không thể để những cảm xúc vô định này làm xao nhãng mình.
Ngón tay anh nhấp chuột nhanh qua vài bức ảnh còn lại, như thể muốn đẩy chúng đi thật xa. Rồi, với một động tác dứt khoát, anh đóng album ảnh lại. Màn hình máy tính tối sầm một lúc rồi hiện lên giao diện làm việc quen thuộc. Anh không nhìn nó. Ánh mắt anh hướng về chồng sách tâm lý học mới mua từ cửa hàng sách cũ, nằm gọn gàng trên góc bàn. Anh cầm một cuốn sách dày cộp lên, bìa sách ghi dòng chữ "Tâm lý học cảm xúc: Hiểu và Kiểm soát". Anh lật dở vài trang, cố gắng tập trung vào nội dung phức tạp về các cơ chế phòng vệ của con người, về cách não bộ xử lý và lưu trữ ký ức.
Anh tự nhủ, đây là cách duy nhất để anh giải quyết những vấn đề này: tìm hiểu, phân tích, và rồi tìm ra giải pháp. Cảm xúc, đối với Hoàng Minh, cũng giống như một công thức toán học cần được giải mã. Anh đọc, nhưng đôi khi tầm mắt anh vẫn lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi rụng. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Và đâu đó trong những ánh sáng ấy, có lẽ là câu chuyện của Lâm An, một câu chuyện mà anh đã từng là một phần, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ, đầy những khoảng trống. Căn hộ của anh, mặc dù sang trọng và hiện đại, nhưng lại lạnh lẽo một cách đáng sợ, như chính tâm hồn anh đang cố gắng giữ mình tách biệt khỏi mọi ràng buộc cảm xúc. Mùi cà phê phin thoang thoảng từ cốc đã cạn trên bàn, không đủ để xua đi cái không khí ngưng đọng của sự cô đơn. Hoàng Minh biết rằng, ký ức là một câu chuyện được kể lại, và mỗi người có một phiên bản riêng. Nhưng phiên bản của anh, liệu có đang thiếu đi những chương quan trọng? Câu hỏi ấy như một hạt cát nhỏ, tuy bé nhưng lại vô tình làm xáo động cả một đại dương trong lòng anh, khiến anh day dứt mãi không thôi. Anh nhắm mắt lại, thở dài. "Mình cần phải làm việc," anh tự nhủ, như một mệnh lệnh, cố gắng dìm những suy nghĩ không tên kia vào guồng quay của công việc.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật "Art Space", một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng bóng, và hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp đã được kích hoạt, tạo nên một không gian trang trọng, thanh lịch. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương vang lên từ hệ thống loa ẩn, hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ. Thoảng trong không khí là mùi sơn mới trộn lẫn mùi gỗ, điểm xuyết chút hương hoa tươi từ một lẵng hoa hồng nhạt đặt ở góc phòng. Đó là một buổi tối bận rộn, nhưng tràn đầy năng lượng và sự háo hức.
Lâm An, với mái tóc buộc cao gọn gàng và chiếc áo blouse thoải mái, đang tất bật di chuyển trong không gian trưng bày. Gương mặt cô lấm lem chút màu vẽ ở thái dương và trên cánh tay, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên sự rạng rỡ và niềm đam mê không thể giấu. Cô đang sống trọn vẹn với nghệ thuật, với những đứa con tinh thần của mình. Các bức tranh của cô đã được treo lên tường, mỗi tác phẩm là một câu chuyện, một mảnh ghép của tâm hồn.
Khánh Duy đứng bên cạnh cô, tay cầm thước đo và một chiếc bút chì nhỏ. Anh vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, lịch sự thường thấy, với cặp kính gọng mảnh và nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Anh quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, từ góc độ của bức tranh đến hiệu ứng ánh sáng đổ xuống. "Em thấy góc này ánh sáng đã ổn chưa, An?" Khánh Duy hỏi, giọng nói trầm ấm và đầy quan tâm, ánh mắt anh lướt qua bức tranh lớn treo giữa tường. "Anh nghĩ bức này nên dịch sang trái một chút để tạo sự cân bằng hơn cho tổng thể."
Lâm An lùi lại vài bước, nheo mắt quan sát theo lời Khánh Duy. Cô gật đầu đồng tình, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. "Em cũng nghĩ vậy, Duy. Đôi khi em cứ mải mê với chi tiết mà quên mất tổng thể. Anh thật sự giúp em rất nhiều." Lời nói của cô chất chứa sự tin tưởng và cảm kích sâu sắc. Cô đã từng cô độc trong hành trình nghệ thuật của mình, từng phải tự mình gánh vác mọi thứ. Nhưng giờ đây, có Khánh Duy bên cạnh, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng và trọn vẹn hơn. Anh không chỉ là một người hỗ trợ chuyên nghiệp, mà còn là một người bạn, một tri kỷ thấu hiểu những tâm tư của cô.
Họ cùng nhau di chuyển một giá đỡ tranh, sau đó Khánh Duy cẩn thận điều chỉnh các đèn chiếu. Anh bật rồi tắt từng chiếc đèn, kiểm tra hiệu ứng đổ bóng, độ sáng trên từng bức tranh. Mỗi lần đèn tắt bật, những gam màu trên toan lại thay đổi, mang đến một sắc thái cảm xúc mới. Lâm An đứng đó, nhìn ngắm thành quả của mình. Mỗi bức tranh không chỉ là màu sắc, đường nét, mà là những cảm xúc đã được giải thoát, là những nỗi đau đã hóa thành vẻ đẹp. Cô chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của lớp sơn dầu trên một bức tranh, cảm nhận sự sống động mà cô đã thổi vào đó. Đó là một cảm giác mệt mỏi, nhưng tràn đầy mãn nguyện.
"Tuyệt vời lắm, An," Khánh Duy nói, giọng đầy ngưỡng mộ. "Từng tác phẩm của em đều có một linh hồn riêng. Anh tin rằng triển lãm này sẽ là một thành công lớn."
Lâm An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Tuy vậy, trong đôi mắt cô vẫn ánh lên một chút hồi hộp, một chút lo lắng. Đây là triển lãm cá nhân đầu tiên của cô, là cột mốc quan trọng đánh dấu sự trưởng thành trong sự nghiệp và hành trình tự chữa lành. "Em cũng mong là vậy," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quyết tâm. "Em đã dồn hết tâm huyết vào chúng. Giờ thì... chỉ còn chờ đợi phản ứng của mọi người thôi."
Khánh Duy đặt tay nhẹ lên vai cô, một cử chỉ an ủi và động viên. "Đừng lo lắng quá. Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và những gì em đã thể hiện qua nghệ thuật chắc chắn sẽ chạm đến trái tim người xem." Lời nói của anh như một dòng nước mát xoa dịu những lo âu trong lòng cô. Khánh Duy luôn là như vậy, tinh tế và ấm áp, luôn biết cách động viên cô đúng lúc.
Họ tiếp tục làm việc, tinh chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất. Lâm An kiểm tra lại danh sách các tác phẩm, đảm bảo tên và mô tả được đặt đúng chỗ. Cô muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, chờ đợi một tin nhắn không hồi đáp hay một lời hứa không thành hiện thực. Cô là một nghệ sĩ, một người phụ nữ mạnh mẽ, đang tự mình kiến tạo nên câu chuyện của riêng mình, với những nét cọ đầy tự tin và một trái tim đã tìm thấy sự bình yên trong sáng tạo.
Tiếng thì thầm trao đổi của họ hòa vào tiếng nhạc du dương, tạo nên một bầu không khí làm việc vừa nghiêm túc vừa thoải mái. Bên ngoài, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, nhưng trong không gian Art Space, những bức tranh của Lâm An mới là trung tâm của mọi ánh nhìn, là những vì sao đang chờ được tỏa sáng. Sự hỗ trợ nhiệt tình và tinh tế của Khánh Duy cho thấy anh đang dần trở thành một chỗ dựa vững chắc cho Lâm An, tạo ra một đối trọng rõ ràng với sự vô tâm của Hoàng Minh trong quá khứ. Quá trình chuẩn bị tỉ mỉ này không chỉ là công việc, mà còn là sự chuẩn bị cho một chương mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời cô, một chương mà cô đã tự tay viết nên bằng chính tâm hồn mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.