Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 184: Đêm Trắng Của Những Dòng Code Và Mùi Sơn Mới
Đêm trôi qua, mang theo sự tĩnh lặng của những giờ khắc cuối cùng trước khi bình minh ló dạng. Chiếc ly cà phê đã vơi từ "Ký Ức Đọng" không còn khả năng xua đi cái lạnh đang thấm vào da thịt Hoàng Minh. Anh rời quán, bỏ lại sau lưng mùi cà phê nồng nàn và tiếng nhạc jazz du dương, mang theo mình một nỗi trống rỗng mơ hồ mà anh không tài nào gọi tên. Khi cánh cửa căn hộ khép lại, tiếng khóa kêu tách một tiếng khô khốc, cắt đứt hoàn toàn anh khỏi thế giới bên ngoài.
Căn hộ của Hoàng Minh lúc này chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những con phố xa xăm hắt qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền sàn gỗ tối màu. Không gian nơi đây mang đậm phong cách của anh: tối giản, với những gam màu lạnh như xám, trắng, đen làm chủ đạo. Đồ đạc được bài trí có chủ đích, mọi thứ đều phục vụ cho công năng sử dụng, không một chi tiết thừa thãi nào phá vỡ sự mạch lạc của đường nét. Một chiếc sofa da màu than chì đặt đối diện màn hình TV lớn, một bàn làm việc rộng rãi làm bằng gỗ óc chó đặt cạnh cửa sổ, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang say ngủ. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn như nhịp thở của một gã khổng lồ đang ngủ đông, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngự trị. Thỉnh thoảng, tiếng còi xe từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của một thế giới đang cuộn chảy bên ngoài bức tường kính.
Hoàng Minh cởi bỏ áo khoác, treo gọn gàng vào tủ. Chiếc thiệp mời sự kiện nghệ thuật mà Trần Long đưa cho anh chiều nay vẫn còn nằm trong túi áo, giờ đã bị lãng quên. Anh bước vào phòng làm việc, bật đèn LED dịu nhẹ trên bàn, ánh sáng trắng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Anh ngồi xuống chiếc ghế da quen thuộc, bật máy tính. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh trong một khoảnh khắc, trước khi anh mở các tập tin dự án đang dang dở. Anh bắt đầu gõ phím, những ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím cơ, tạo nên một âm thanh đều đặn, khô khan, hòa vào tiếng điều hòa và tiếng quạt tản nhiệt của máy tính.
Đã gần hai giờ sáng, nhưng với Hoàng Minh, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Anh chìm đắm trong các con số, biểu đồ, những thuật toán phức tạp. Anh là một kiến trúc sư phần mềm tài năng, một người đàn ông của logic và dữ liệu. Thế giới của anh được xây dựng trên những nguyên tắc rõ ràng, những quy luật chặt chẽ. Anh tìm thấy sự an toàn, sự kiểm soát trong cái thế giới ấy. Mùi cà phê phin nguội lạnh từ chiếc cốc đặt cạnh bàn làm việc thoảng vào mũi anh, gợi nhắc về một buổi chiều dài đằng đẵng, nơi anh đã cố gắng dùng chất caffeine để giữ cho tâm trí mình tỉnh táo. Anh khẽ nhíu mày khi nhìn thấy chiếc thiệp mời vẫn còn nằm ở đó, bị một tập báo cáo dày cộp đè lên một góc. Anh nhớ lại lời nói của Trần Long: "Thằng kia, mày còn làm gì giờ này? Không định đi sự kiện đó à? Thấy bảo hay lắm đấy."
"Hay ho gì chứ?" Hoàng Minh thầm nghĩ, một cảm giác khó chịu lướt qua. Anh luôn coi những sự kiện xã giao như một gánh nặng, một sự lãng phí thời gian vô nghĩa. "Chỉ toàn những lời nói sáo rỗng, những nụ cười giả tạo và những mối quan hệ hời hợt." Đối với anh, giá trị của một người đàn ông nằm ở khả năng tạo ra giá trị thực sự, ở những con số cụ thể mà anh có thể mang lại. Anh liếc nhìn chiếc thiệp mời một lần nữa, những dòng chữ nghệ thuật và hình ảnh trừu tượng trên đó dường như càng xa lạ, càng vô nghĩa hơn trong mắt anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, rồi lại quay lại với màn hình máy tính, những dòng code chạy dài như những mạch máu của một bộ não điện tử khổng lồ.
Bỗng nhiên, điện thoại anh rung lên. Là Trần Long. Hoàng Minh ngần ngừ một giây, rồi bắt máy.
"Alo?" giọng anh trầm, khàn nhẹ vì thức khuya.
"Mày còn làm việc đấy à, Hoàng Minh?" Giọng Trần Long vọng qua điện thoại, pha chút ngạc nhiên và bực bội. "Mày định biến thành robot luôn à? Nghỉ ngơi đi chứ, mai còn có sức mà làm việc."
Hoàng Minh khẽ nhếch môi, không hẳn là cười. "Vẫn còn một vài lỗi cần sửa. Mấy cái này không thể để đến mai được."
"Nhưng sức khỏe của mày cũng quan trọng chứ!" Long cáu kỉnh. "À mà cái thiệp mời tao đưa mày chiều nay, mày xem xét chưa? Tao thấy bảo quy tụ nhiều nhân vật máu mặt lắm đấy, có khi gặp được vài đối tác tiềm năng cho dự án mới của mày thì sao?"
Hoàng Minh khẽ nhíu mày. "Không, tao bận. Mấy cái đó có gì hay ho đâu, chỉ toàn xã giao. Dự án này mới là quan trọng." Anh nói, giọng dứt khoát, không một chút dao động.
"Mày cứ thế này thì bao giờ mới có bạn gái? Bao giờ mới có cuộc sống?" Trần Long thở dài thườn thượt. "Thôi được rồi, tao biết là không nói lại mày được. Mày lo cho cái dự án của mày đi, nhưng cũng nhớ giữ sức khỏe đấy. Đừng có mà đổ bệnh ra đấy rồi lại phiền tao."
"Ừm." Hoàng Minh đáp cụt lủn. "Cảm ơn mày. Ngủ ngon."
Anh không đợi Long trả lời, nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Anh biết Long lo cho mình, nhưng anh không muốn bị phân tâm. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải hoàn thành công việc, phải chứng minh giá trị của bản thân qua từng dòng code, từng con số. Điều này mang lại cho anh một cảm giác an toàn, một ý nghĩa tồn tại rõ ràng hơn bất cứ mối quan hệ hay sự kiện xã giao nào.
Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, hiện diện trong cuộc đời anh, một khoảng lặng dịu dàng giữa những dòng code khô khan. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô kể về những điều cô yêu thích. Nhưng anh lại quên mất những lúc em chờ, chờ anh thấu hiểu, chờ anh bước vào thế giới của cô. Anh đã quên mất những lần cô cố gắng kéo anh ra khỏi màn hình máy tính, ra khỏi những con số để cùng cô ngắm hoàng hôn, để cùng cô nghe một bản nhạc, để cùng cô nói về những điều không thể đo đếm được. Giờ đây, anh vẫn đang ở đây, trong căn hộ được thiết kế hoàn hảo nhưng lạnh lẽo, nhớ về những ngày tháng yên bình đã qua, nhưng lại không hề hay biết rằng, một sự kiện quan trọng đang đến gần, một sự kiện có thể vô tình kéo anh vào quỹ đạo của cô, dù anh chưa hề có ý định đó. Anh nghĩ về những con số, về những lợi nhuận tiềm năng mà dự án này có thể mang lại, về việc làm thế nào để tối ưu hóa hiệu suất. Anh không hề nghĩ đến việc có một thế giới khác đang tồn tại song song, một thế giới của màu sắc, của cảm xúc, nơi một người con gái anh từng yêu đang cháy hết mình cho đam mê. Cảm giác mệt mỏi như một tảng đá đè nặng trên vai anh, nhưng anh vẫn quyết không buông tha cho mình. Mùi nước hoa nam tính cao cấp thoảng nhẹ từ cổ áo anh, một mùi hương lạnh lùng, sang trọng, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sẻ chia.
Anh gõ thêm vài dòng code, rồi lại kiểm tra một biểu đồ phức tạp. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, khiến anh trông càng thêm cô độc. Anh nhắm mắt lại một giây, cố gắng xua đi cái cảm giác mơ hồ về một điều gì đó bị bỏ lỡ, một cuộc sống khác ngoài những con số và dự án. Nhưng nó chỉ như một làn khói mỏng, nhanh chóng tan biến khi anh mở mắt ra và nhìn thấy những dòng code quen thuộc. Anh là người đàn ông của công việc, và đêm nay, công việc là tất cả những gì anh có.
***
Trong khi Hoàng Minh chìm đắm trong thế giới số liệu và logic của mình, thì cách đó không xa, tại studio của Thanh Mai, một thế giới hoàn toàn khác đang bừng sáng. Đã gần bốn giờ sáng, nhưng không gian nơi đây vẫn tràn ngập ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn rọi chuyên dụng, chiếu thẳng vào các tác phẩm nghệ thuật. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu, và mùi sơn dầu nồng nàn quyện với mùi tinh dầu thông thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự sáng tạo. Những khung tranh đủ kích cỡ được sắp đặt gọn gàng, vài giá vẽ vẫn còn dính màu, và những chiếc cọ được rửa sạch, xếp ngay ngắn trong hộp gỗ. Không gian mở, với cửa sổ lớn hướng ra khu vườn nhỏ phía sau, nơi những cây xanh đang run rẩy trong làn gió lạnh đầu ngày, mang theo tiếng lá xào xạc và đôi khi là tiếng chim hót líu lo từ một góc vườn nào đó.
Lâm An, mái tóc dài thường ngày được búi vội thành một búi lỏng lẻo sau gáy, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ, dù dưới vành mắt đã hằn lên quầng thâm mờ nhạt. Trên gò má cô, một vệt sơn màu xanh cobalt nhỏ xíu, như một dấu vết của niềm đam mê không ngừng nghỉ. Cô đang đứng trước một bức tranh khổ lớn, dùng chiếc cọ nhỏ nhất, tỉ mỉ chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ. Bức tranh là một tổng hòa của những gam màu trầm ấm, những đường nét trừu tượng nhưng lại gợi lên một cảm xúc sâu sắc, một câu chuyện không lời. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt toan, nhẹ nhàng và đều đặn, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của căn phòng. Phía xa, Khánh Duy ngồi ở góc phòng, trên một chiếc ghế gỗ đơn giản, tay cầm một tập giấy, kiểm tra lại danh sách tác phẩm và sơ đồ bố cục tổng thể cho triển lãm. Ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và ngưỡng mộ khi nhìn Lâm An. Anh biết cô đã dốc hết tâm huyết, thời gian và cả sức lực cho buổi triển lãm đầu tiên này.
Lâm An lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Ánh mắt cô vừa tự hào, vừa lo âu. Cô khẽ cắn môi, rồi lại tiến đến, chỉnh sửa thêm một chút. Cánh tay cô đau nhức, bả vai mỏi rời, nhưng dường như cô không hề cảm thấy. Niềm đam mê đã che lấp đi mọi sự khó chịu về thể chất. Cô muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, phải thật ý nghĩa. Đây không chỉ là một buổi triển lãm, mà còn là lời tự sự của chính cô, là những mảnh ký ức, những cảm xúc mà cô đã gói ghém vào từng nét cọ.
Khánh Duy nhẹ nhàng đứng dậy, pha một ly trà gừng nóng, mang đến cho cô. Mùi gừng thơm nồng lan tỏa trong không khí, xua đi một chút mệt mỏi. "Em ổn không An? Cứ để đó, em đã làm rất tốt rồi. Cần nghỉ ngơi chút không?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành.
Lâm An quay lại, mỉm cười mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh. "Em ổn, Duy. Chỉ còn một chút nữa thôi. Em muốn mọi thứ thật hoàn hảo." Cô đón lấy ly trà, hơi ấm từ chiếc ly lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cô. "Em… em mong anh ấy sẽ thấy." Cô nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt vô thức lướt về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn, như thể hy vọng nó sẽ rung lên một tin nhắn quen thuộc.
Khánh Duy nhìn cô, ánh mắt anh hơi trùng xuống. Anh hiểu "anh ấy" mà Lâm An nhắc đến là ai. Anh đã chứng kiến cô trải qua những ngày tháng khó khăn, chứng kiến cô cố gắng vun đắp một tình yêu mà dường như chỉ mình cô xây đắp. Anh biết, dù bây giờ cô đã mạnh mẽ và độc lập hơn rất nhiều, nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn còn một góc nhỏ dành cho những ký ức, và một chút hy vọng mong manh về sự công nhận từ người đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời cô.
"Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, An à," Khánh Duy nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Và anh tin, những tác phẩm này của em... chúng sẽ chạm đến trái tim của rất nhiều người. Dù ai có thấy hay không, điều quan trọng nhất là em đã sống thật với chính mình, đã tạo ra những điều tuyệt đẹp này."
Lâm An khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà nóng. "Em biết. Em chỉ... đôi khi, em vẫn tự hỏi. Liệu anh ấy có bao giờ hiểu được thế giới này của em không?" Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Em nhớ những lúc em đau, nhớ những lần em chờ đợi trong vô vọng, nhưng em cũng hiểu rằng, có lẽ anh ấy cũng đã từng cố gắng theo cách của riêng anh ấy. Chỉ là... chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."
Cô đặt ly trà xuống, vô thức chạm vào chiếc điện thoại. Cô mở danh bạ, ngón tay dừng lại ở một cái tên quen thuộc, rồi lại thôi. Dù chỉ là một phần nhỏ trong tâm trí, cô vẫn hy vọng. Hy vọng rằng một ngày nào đó, bằng cách nào đó, Hoàng Minh sẽ biết đến thành quả của cô, biết đến sự nỗ lực và niềm đam mê mà cô đã ấp ủ. Có lẽ không phải để quay lại, không phải để hàn gắn, mà chỉ để anh hiểu, để anh biết rằng thế giới của cô không chỉ có những cảm xúc mong manh, mà còn có cả sự kiên cường, sự sáng tạo không ngừng.
"Đừng nghĩ nhiều nữa," Khánh Duy nhẹ nhàng nói. "Ngày mai là một ngày quan trọng. Em cần nghỉ ngơi. Anh đã kiểm tra lại tất cả rồi. Mọi thứ đã sẵn sàng."
Lâm An nhìn anh, ánh mắt biết ơn. "Cảm ơn Duy. Cảm ơn vì đã luôn ở bên em."
Cô lại lùi lại, nhìn ngắm bức tranh cuối cùng. Ánh sáng vàng ấm áp từ đèn rọi bao phủ lấy tác phẩm, làm nổi bật từng mảng màu, từng đường nét. Cô đưa tay xoa bóp cánh tay mỏi nhừ, rồi lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nhường chỗ cho những vệt sáng hồng đầu tiên của bình minh. Một ngày mới đang đến, mang theo hy vọng và những điều không thể đoán trước. Cô không biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố này, người đàn ông cô từng yêu đã bỏ qua một lời mời đến một sự kiện nghệ thuật, để chìm đắm trong thế giới của riêng anh. Anh không hề hay biết rằng, những mảnh ghép của cuộc đời anh và Lâm An đang dần dịch chuyển, tạo nên một bức tranh mới, một câu chuyện mới mà cả hai đều không thể đoán trước.
Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự kiệt sức nhưng cũng đầy hưng phấn. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng, sẵn sàng cho một khởi đầu mới, sẵn sàng cho thế giới nhìn thấy những gì cô đã tạo ra. Và dù "ai đó" có thấy hay không, cô biết rằng, cô đã sống trọn vẹn với đam mê của mình. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi. Chờ đợi thời khắc khai mạc triển lãm, thời khắc mà những câu chuyện của cô sẽ được kể, không phải bằng lời, mà bằng màu sắc và hình khối, bằng cả tâm hồn của người nghệ sĩ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.