Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 199: Sự Quan Tâm Ấm Áp và Khoảng Trống Vô Hình
Ly cà phê đen đã vơi đi một nửa, nhưng sự đắng chát trong miệng Hoàng Minh vẫn không hề giảm bớt. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn vàng hắt hiu trên con phố vắng. Anh đã luôn tin rằng mình đã buông bỏ Lâm An một cách êm đẹp. Nhưng giờ đây, nhìn thấy cô hạnh phúc bên một người đàn ông khác, anh mới nhận ra rằng, sự "buông bỏ" của anh chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che giấu đi sự thờ ơ và vô tâm. Và dưới lớp vỏ bọc ấy, một cảm xúc khó tả, một sự ghen tị, tiếc nuối và hụt hẫng đang trỗi dậy mạnh mẽ, phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã không nhìn thấy điều gì? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu, kéo anh vào một vực thẳm của sự dằn vặt. Và anh biết, từ giây phút này trở đi, anh sẽ không thể phớt lờ những cảm xúc của mình được nữa.
***
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những cảm xúc rối bời tại quán cà phê "g" quen thuộc, Lâm An lại đang đứng trước gương, ngắm nhìn mình trong chiếc váy lụa màu xanh pastel mềm mại, nhẹ nhàng ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn của cô. Mái tóc dài được búi thấp, vài lọn tóc con lòa xòa trước trán, tạo vẻ tự nhiên nhưng vẫn rất đỗi thanh lịch. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một sự hồi hộp nhẹ, pha lẫn chút suy tư. Hôm nay là buổi hẹn đầu tiên với Khánh Duy, người đã kiên nhẫn và tinh tế mời cô đi ăn tối. Cô tự hỏi, liệu mình có nên thật sự mở lòng, hay vẫn giữ một khoảng cách an toàn như một cơ chế tự vệ sau những đổ vỡ đã qua?
Tiếng chuông cửa vang lên, kéo Lâm An khỏi dòng suy nghĩ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những gợn sóng lăn tăn trong lòng. Mở cửa, cô thấy Khánh Duy đứng đó, cao ráo, thư sinh với chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và chiếc quần tây lịch sự. Anh vẫn đeo cặp kính gọng kim loại quen thuộc, tôn lên vẻ trí thức và hiền lành. Nụ cười nhẹ nhàng của anh nở trên môi, cùng ánh mắt ấm áp, khiến mọi sự dè dặt trong cô tan biến đi một chút. Anh không quá vồ vập, cũng không quá xa cách, chỉ đơn giản là đứng đó, tỏa ra một sự bình yên dễ chịu.
"Chào An," Khánh Duy cất tiếng, giọng nói trầm ấm và tự nhiên. "Em trông rất đẹp."
Lâm An khẽ mỉm cười, cảm thấy má mình hơi nóng bừng. "Cảm ơn anh. Anh đợi em có lâu không?"
"Không hề," anh lắc đầu, vẫn giữ nụ cười. "Anh mới đến thôi. Chúng ta đi nhé?"
Anh nhẹ nhàng đưa tay ra, không phải để nắm lấy tay cô, mà là một cử chỉ mời cô bước ra. Lâm An gật đầu, theo anh xuống sảnh chung cư. Chiếc xe của Khánh Duy đã đỗ sẵn dưới chân tòa nhà. Anh mở cửa xe một cách lịch thiệp, đợi cô an vị rồi mới đóng cửa, sau đó vòng qua bên kia ghế lái. Mọi cử chỉ đều diễn ra một cách tự nhiên, không khoa trương, nhưng lại toát lên sự chu đáo và tôn trọng. Lâm An cảm thấy một làn gió ấm áp thổi qua tâm hồn mình, một cảm giác mà đã từ rất lâu rồi cô chưa được trải nghiệm.
Con đường thành phố về đêm đã lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà dưới mặt đất. Ánh đèn neon từ các cửa hàng, quán xá phản chiếu trên mặt đường ướt nhẹ vì cơn mưa chiều thoảng qua, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Hơi se lạnh của đêm dịu mát len lỏi qua ô cửa kính xe, mang theo mùi hương của hoa sữa còn sót lại đâu đó. Trong không gian nhỏ hẹp của chiếc xe, có tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ radio, tạo một bầu không khí thư thái, dễ chịu. Lâm An ngắm nhìn phố phường qua cửa kính, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Cô chợt nhớ lại những buổi tối đi dạo cùng Hoàng Minh, khi anh thường chỉ lái xe trong im lặng, hoặc nếu có nói chuyện thì cũng chỉ là những câu chuyện về công việc, những kế hoạch tương lai mà anh vạch ra một cách lý trí. Chưa bao giờ anh hỏi cô thích nghe thể loại nhạc gì, hay để ý đến những ánh đèn đường lấp lánh có khiến cô thấy vui không. Sự so sánh này không phải là cố ý, mà nó tự động trỗi dậy như một phản xạ vô điều kiện của ký ức, một phần của quá trình chữa lành mà cô vẫn đang trải qua.
Khánh Duy đưa cô đến một nhà hàng tên là "Bữa Tối Đầu Tiên", cái tên nghe có vẻ ý nghĩa một cách tình cờ. Từ bên ngoài, nhà hàng đã toát lên vẻ cổ kính, sang trọng với kiến trúc Đông Dương kết hợp nét hiện đại tinh tế. Những bức tường vàng úa nhuốm màu thời gian, cùng mái ngói rêu phong và ban công sắt uốn lượn, gợi lên một sự hoài niệm. Bước vào bên trong, Lâm An bị choáng ngợp bởi không gian ấm cúng và lãng mạn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê lớn treo lơ lửng trên trần, cùng những ngọn nến nhỏ lung linh trên mỗi bàn ăn, tạo nên một không gian huyền ảo. Nội thất chủ yếu là gỗ tối màu, được chạm khắc tinh xảo, kết hợp với rèm cửa nhung dày màu đỏ bordeaux, mang đến cảm giác sang trọng nhưng không hề cứng nhắc. Những bức tranh nghệ thuật trừu tượng treo trên tường, tô điểm thêm nét tinh tế cho không gian.
Tiếng nhạc piano du dương vang lên từ một góc phòng, hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách. Không khí không quá ồn ào, đủ riêng tư để mỗi bàn ăn có thể cảm nhận được sự thân mật. Mùi thức ăn thơm ngon thoang thoảng từ khu bếp, xen lẫn mùi rượu vang nồng nàn và hương hoa ly trắng muốt trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan.
Khánh Duy dẫn cô đến một bàn ăn ở góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài, nơi có những bụi hoa giấy đang khoe sắc dưới ánh đèn lồng. Anh nhẹ nhàng kéo ghế cho cô, đợi cô ngồi xuống rồi mới ngồi đối diện. "Anh đã đặt trước bàn này," anh nói, giọng điệu đầy sự quan tâm. "Hy vọng em sẽ thích. Anh nghĩ em sẽ thích một không gian yên tĩnh và có chút lãng mạn như thế này."
Lâm An nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. "Cảm ơn anh, Duy. Anh chu đáo quá. Em rất thích nơi này."
Người phục vụ đến mang thực đơn. Khánh Duy không vội vàng gọi món mà quay sang hỏi Lâm An một cách chân thành. "Em thích món Ý hay món Việt fusion hơn? Anh thấy ở đây món Ý khá ngon, nhưng món Việt fusion cũng rất đặc sắc. Em cứ xem kỹ nhé, không cần phải ngại."
Lâm An mỉm cười. "Em cũng chưa quyết định được. Anh có gợi ý gì không?"
"Vậy thì..." Khánh Duy trầm ngâm một chút, sau đó chỉ vào vài món trong thực đơn. "Món sườn cừu nướng sốt vang đỏ của họ rất được đánh giá cao, hoặc nếu em thích hải sản, món cá hồi áp chảo sốt chanh dây cũng rất hợp khẩu vị. Còn món Việt fusion thì có món gỏi gà bưởi đặc biệt, vị chua ngọt thanh mát. Em thấy sao?"
Cô ngắm nhìn thực đơn, trong lòng dâng lên những cảm xúc đan xen. Từ lâu lắm rồi, cô mới lại có một người đàn ông hỏi han tỉ mỉ đến vậy khi gọi món, không phải là kiểu ra lệnh cho người phục vụ mà không cần hỏi ý cô, hay chỉ hỏi qua loa rồi tự quyết định. Hoàng Minh thường chỉ nói: "Em ăn gì cũng được," hoặc "Gọi món quen thuộc đi," và rồi anh sẽ tự động gọi hai món anh thích nhất. Lúc đó, cô nghĩ đó là sự hiểu nhau, là sự ăn ý không cần nói. Nhưng giờ đây, khi nhận được sự quan tâm chu đáo đến từng chi tiết nhỏ từ Khánh Duy, cô mới chợt nhận ra rằng, sự "hiểu nhau" ấy của Hoàng Minh đôi khi lại là sự bỏ mặc.
"Em nghĩ món sườn cừu nướng nghe có vẻ hấp dẫn đấy," Lâm An nói, mỉm cười. "Cảm ơn anh đã gợi ý."
Khánh Duy gọi món cho cả hai, và trong lúc chờ đợi, anh bắt đầu trò chuyện. Anh không hỏi những câu hỏi quá riêng tư, mà chủ yếu là về công việc của cô, về những dự án nghệ thuật mà cô đang ấp ủ. Anh lắng nghe cô kể về những bức tranh của mình, về những cảm hứng mà cô tìm thấy từ cuộc sống, từ những chuyến đi. Đôi mắt anh ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ chân thành, không phải là vẻ lịch sự xã giao.
"Anh rất thích cách em nói về nghệ thuật, đôi mắt em lấp lánh," Khánh Duy nói, giọng đầy vẻ thành thật. "Có lẽ vì anh là người làm về con số và logic, nên anh luôn ngưỡng mộ những người có thể nhìn thấy cái đẹp và tạo ra nó từ cảm xúc."
Lâm An hơi cúi đầu, cảm thấy ngượng ngùng nhưng cũng rất đỗi vui vẻ. Lời khen của anh không chỉ là một lời nói xã giao, mà nó chạm đến đúng niềm đam mê sâu thẳm trong cô. Cô chợt nhớ lại những lần mình hào hứng kể cho Hoàng Minh nghe về một ý tưởng mới, về một triển lãm nghệ thuật mà cô vừa tham quan. Anh thường chỉ gật gù, hoặc nói: "Ừ, thú vị đấy," rồi chuyển sang chủ đề khác. Anh không có vẻ gì là thật sự quan tâm, hay cố gắng hiểu thế giới nội tâm phong phú của cô. Sự so sánh này lại một lần nữa trỗi dậy, không phải để hạ thấp Khánh Duy, mà là để làm nổi bật khoảng trống mà Hoàng Minh đã để lại, một khoảng trống mà cô đã từng cố gắng lấp đầy bằng sự kiên nhẫn và tình yêu của mình.
Bữa ăn được dọn ra. Món sườn cừu nướng thơm lừng, được trình bày đẹp mắt trên đĩa sứ trắng, với màu xanh của rau mùi và màu đỏ của sốt vang điểm xuyết. Khánh Duy không quên gắp cho cô những miếng sườn ngon nhất, và luôn hỏi cô có cần thêm gì không. Anh chú ý đến từng chi tiết nhỏ, từ việc rót thêm nước, đến việc chủ động đưa khăn ăn khi cô vô tình làm vương một giọt sốt.
Trong suốt bữa ăn, Khánh Duy tiếp tục thể hiện sự quan tâm tinh tế của mình. Anh không chỉ lắng nghe, mà còn đặt ra những câu hỏi sâu sắc, cho thấy anh thực sự muốn hiểu cô. Anh không ngắt lời, không phán xét, chỉ đơn thuần là ở đó, lắng nghe và chia sẻ. Lâm An cảm thấy mình có thể thoải mái bộc lộ những suy nghĩ, những cảm xúc mà cô đã giấu kín bấy lâu. Cô kể về ước mơ mở một phòng tranh nhỏ, về những khó khăn trong việc tìm kiếm nguồn cảm hứng, về áp lực từ gia đình. Khánh Duy không đưa ra lời khuyên sáo rỗng, mà chỉ đơn giản là đồng cảm và khuyến khích.
"Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng," Khánh Duy nói, ánh mắt chân thành nhìn cô. "Dù là niềm vui hay nỗi buồn, chúng đều là một phần của chúng ta, là nguồn cảm hứng để tạo nên những điều đẹp đẽ. Em đừng ngại đối diện với chúng."
Lời nói của anh như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn cô. Nó không chỉ là sự thấu hiểu, mà còn là sự chấp nhận vô điều kiện. Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự rạng rỡ, tự nhiên, không chút gượng gạo, không chút toan tính. Đây chính là nụ cười mà Hoàng Minh đã thoáng thấy từ xa, một nụ cười mà anh đã nhận ra rằng đã lâu cô không dành cho mình. Nụ cười ấy không phải là sự giả dối, mà là sự giải thoát, một khoảnh khắc cô thực sự cảm thấy được là chính mình, được lắng nghe và được thấu hiểu.
Nhưng rồi, một khoảnh khắc tĩnh lặng chợt ùa đến khi Khánh Duy đứng dậy đi vệ sinh. Trong khoảng không gian trống vắng chỉ còn mình cô, Lâm An vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út, chiếc nhẫn mà cô luôn đeo như một lời nhắc nhở về quá khứ. Đôi mắt cô xa xăm một thoáng, nhìn vào ngọn nến lung linh trên bàn. Sự ấm áp mà Khánh Duy mang lại là thật, sự quan tâm của anh là chân thành. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô vẫn cảm thấy một khoảng trống mơ hồ, một vết sẹo cũ kỹ mà dường như không điều gì có thể lấp đầy hoàn toàn.
Cô nhớ lại cái thời điểm 'khoảng một năm trước chia tay' với Hoàng Minh, cái khoảng thời gian mà cô đã cố gắng một mình để cứu vãn mối quan hệ. Những tin nhắn không hồi đáp, những cuộc gọi bỏ lỡ, những buổi hẹn hò mà anh thường xuyên đến muộn hoặc bận rộn với công việc. Cô nhớ những lần cô nói chuyện, kể lể về một ngày của mình, về những niềm vui nhỏ bé hay những nỗi buồn vu vơ, và nhận lại là sự im lặng, hoặc những câu trả lời hời hợt, không chút cảm xúc. Anh luôn ở đó về mặt thể xác, nhưng tinh thần thì lại ở một nơi rất xa. Cô đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng biện minh cho anh rằng công việc của anh bận rộn, rằng anh là người ít nói. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn cảm thấy mình đang "cố gắng một mình quá lâu".
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy của Hoàng Minh trong lần gặp lại sau này đã vang vọng trong tâm trí cô. Và cô cũng nhận ra rằng, cô "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Nhưng sự cố gắng ấy của anh, liệu có đủ để hàn gắn những vết nứt, hay chỉ là những mảnh ghép rời rạc không thể kết nối? Sự quan tâm của Khánh Duy bây giờ, dù tuyệt vời đến mấy, cũng không thể xóa nhòa đi những ký ức về những đêm cô khóc một mình, về những lần cô khao khát một sự thấu hiểu mà không bao giờ nhận được. Khoảng trống đó, không phải là lỗi của Khánh Duy, mà là vết sẹo nằm sâu bên trong tâm hồn cô, một lời nhắc nhở rằng quá trình chữa lành vẫn đang diễn ra, và có lẽ sẽ còn rất lâu nữa mới hoàn tất.
Khánh Duy quay lại bàn, mỉm cười nhẹ khi thấy cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ. "Em có vẻ đang suy tư điều gì đó à?"
Lâm An giật mình, khẽ lắc đầu. "Không có gì đâu anh. Em chỉ đang ngắm cảnh thôi. Nơi đây thật đẹp."
Anh không truy hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng rót thêm rượu vang vào ly của cô. "Đúng vậy. Anh cũng thích không gian này. Nó khiến người ta thấy bình yên."
Bình yên. Đúng vậy, bình yên. Đó là cảm giác mà cô đang có lúc này, khi ở bên Khánh Duy. Một sự bình yên không quá mãnh liệt, không quá cuồng nhiệt, nhưng lại rất đỗi dịu dàng và chân thật. Bữa tối kết thúc trong không khí thoải mái và ấm cúng. Khánh Duy không vội vã, không thúc giục, mà để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên nhất. Anh thanh toán hóa đơn một cách kín đáo, không để cô cảm thấy ngại ngùng.
Sau bữa tối, Khánh Duy đưa Lâm An về. Họ quyết định đi bộ một đoạn ngắn qua Phố Đi Bộ Cuối Tuần, dù đã khá muộn. Đêm khuya, con phố vẫn còn vương vấn tiếng nhạc đường phố xa xa, tiếng cười nói của vài nhóm người đi bộ cuối tuần. Ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên mặt đường, tạo nên những vệt sáng dài. Gió đêm se lạnh nhẹ, khiến Lâm An phải ôm chặt lấy cánh tay mình. Khánh Duy nhận ra điều đó, liền cởi chiếc áo khoác vest của mình ra, khoác nhẹ lên vai cô.
"Trời về đêm se lạnh đấy, em đừng để bị cảm," anh nói, ánh mắt đầy sự quan tâm.
Lâm An ngẩng đầu nhìn anh, trái tim cô lại một lần nữa dâng lên cảm giác ấm áp. "Cảm ơn anh," cô nói nhỏ, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác của anh.
Họ đi bộ trong im lặng một đoạn, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền gạch và tiếng gió đêm lướt qua. Sự im lặng này khác hẳn với sự im lặng mà cô từng trải qua với Hoàng Minh. Nó không phải là sự trống rỗng, mà là một sự bình yên, một sự hiện diện đầy đủ, không cần phải lấp đầy bằng lời nói.
Đến trước cửa căn hộ của Lâm An, Khánh Duy dừng lại. Anh không vội vã, không cố gắng kéo dài thêm khoảnh khắc, mà chỉ đơn thuần là nhìn cô, ánh mắt ấm áp và nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi.
"Anh rất vui vì buổi tối hôm nay," anh nói, giọng điệu chân thành. "Hy vọng chúng ta sẽ có nhiều dịp như thế này nữa."
Lâm An gật đầu, cảm thấy một chút tiếc nuối khi buổi tối sắp kết thúc. "Em cũng vậy, cảm ơn anh nhiều, Duy. Em đã có một buổi tối rất vui."
Khánh Duy nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ nắm lấy bàn tay cô một thoáng, cảm giác ấm áp và dịu dàng. Bàn tay anh ấm, khác hẳn với bàn tay lạnh lùng mà cô thường cảm nhận từ Hoàng Minh. Anh không giữ quá lâu, chỉ một cái chạm nhẹ, rồi buông ra. Cử chỉ đó tinh tế đến mức khiến cô cảm thấy được trân trọng, không bị ép buộc.
"Em vào nhà đi," anh nói. "Ngủ ngon nhé, An."
"Anh cũng vậy," cô đáp lại, nụ cười vẫn còn vương trên môi.
Khánh Duy đứng đó, đợi cho đến khi cô bước vào trong sảnh, rồi mới quay lưng bước đi. Lâm An đứng nhìn theo bóng anh cho đến khi anh khuất dạng, rồi mới bước vào căn hộ của mình. Căn phòng trống vắng chào đón cô bằng sự im lặng quen thuộc. Cô cởi chiếc áo khoác của Khánh Duy ra, gấp gọn gàng rồi đặt lên ghế sofa. Hương thơm thoang thoảng của nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo, một mùi hương dễ chịu và trầm ổn.
Cô bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra và nhìn xuống con phố đã dần vắng lặng. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng không còn rực rỡ như lúc đầu. Đêm đã khuya hơn, và sự se lạnh cũng rõ ràng hơn. Lòng cô ấm áp bởi sự quan tâm của Khánh Duy, nhưng đồng thời, cái cảm giác mơ hồ về khoảng trống cũ lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khánh Duy là một người đàn ông tuyệt vời. Anh tinh tế, chu đáo, biết lắng nghe và thấu hiểu. Anh mang đến cho cô một sự bình yên, một cảm giác được trân trọng mà cô đã khao khát từ rất lâu. Nhưng tại sao, ngay cả khi mọi thứ đều hoàn hảo đến vậy, cô vẫn cảm thấy một điều gì đó còn thiếu? Không phải là Khánh Duy không đủ, mà là trái tim cô, sau bao nhiêu tổn thương, vẫn chưa thể hoàn toàn mở ra, chưa thể hoàn toàn chấp nhận một hạnh phúc mới mà không mang theo bóng dáng của quá khứ.
Cô chạm tay lên lồng ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó vẫn còn mang những vết sẹo, những ký ức về một mối tình đã từng khiến cô "cố gắng một mình quá lâu", về những giọt nước mắt thầm lặng mà không ai nhìn thấy. Ký ức về Hoàng Minh không còn là nỗi đau nhói, mà là một vết hằn sâu, một phần của con người cô. Cô hiểu rằng, "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Và có lẽ, khoảng trống trong lòng cô không phải là sự thiếu vắng của một người đàn ông, mà là sự thiếu vắng của một phiên bản trọn vẹn của chính mình, một phiên bản chưa thể hoàn toàn buông bỏ quá khứ để đón nhận tương lai một cách trọn vẹn nhất.
Ánh mắt cô lướt qua những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn vẫn còn sáng trong một vài căn hộ. Cô tự hỏi, liệu có phải ai cũng mang trong mình những khoảng trống vô hình như vậy không? Liệu có phải ai cũng phải học cách chấp nhận rằng, có những ký ức sẽ mãi mãi là của riêng mình, không thể chia sẻ, không thể được thấu hiểu trọn vẹn bởi bất kỳ ai khác? Lâm An thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Cô biết, con đường chữa lành của cô vẫn còn dài, và dù Khánh Duy có tốt đến mấy, cô vẫn phải tự mình lấp đầy những khoảng trống ấy, không phải bằng một người đàn ông khác, mà bằng chính sự chấp nhận và yêu thương bản thân mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.