Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 198: Nụ Cười Cho Người Khác
Màn đêm buông xuống đặc quánh, nhưng không đủ để che giấu đi sự hỗn loạn đang cuộn trào trong tâm trí Hoàng Minh. Căn hộ cao cấp của anh, vốn được thiết kế để mang lại cảm giác tối giản và hiệu quả, giờ đây lại trở thành một không gian rộng lớn, lạnh lẽo đến đáng sợ. Từng chi tiết trong căn phòng – từ bức tường xám xi măng trần, sàn gỗ tối màu, đến bộ sofa da đen bóng – đều toát lên vẻ hiện đại, sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm. Tiếng điều hòa chạy êm ái, như một tiếng thở dài đều đặn của sự cô độc, không thể xua đi cái se lạnh len lỏi từ bên ngoài, hay chính xác hơn, từ sâu thẳm trong lòng anh.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình laptop đã tắt, ánh phản chiếu mờ ảo của chính anh trên bề mặt đen bóng cứ chập chờn như một bóng ma. Anh đã cố gắng sắp xếp lại công việc cho ngày mai, cố gắng ép mình vào guồng quay của những con số và dự án, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Tâm trí anh cứ quanh quẩn với giọng nói của Lâm An trong cuộc gọi hôm trước, và những lời đồn thổi về Khánh Duy mà Trần Long vô tình nhắc đến. Anh nhớ lại câu hỏi của Lâm An, “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”, một câu hỏi đã găm sâu vào anh hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó không phải là một lời buộc tội, mà là một lời gợi nhắc về sự thiếu vắng, về những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra.
Một cảm giác khó chịu, trống rỗng len lỏi, bám riết lấy anh như một làn sương mỏng. Anh tự hỏi, sự bình yên mà Lâm An nhắc đến, liệu có phải là thứ anh chưa bao giờ thực sự mang lại cho cô? Và liệu Khánh Duy, cái tên xa lạ đó, có đang làm được điều mà anh đã bỏ lỡ? Những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu, kéo anh ra khỏi thực tại, đẩy anh vào một mê cung của những suy tư và tự vấn. Anh đã luôn tin rằng mình đã kết thúc mối quan hệ một cách êm đẹp, rằng sự chia tay chỉ đơn thuần là do "hết hợp". Nhưng giờ đây, những ký ức anh cho là "yên ổn" bỗng trở nên lung lay, như những bức tường được xây bằng cát, sẵn sàng sụp đổ bất cứ lúc nào.
Anh đứng dậy, bước đến ban công rộng lớn. Gió se lạnh từ trên cao thổi vào, mang theo mùi hơi ẩm của thành phố về đêm và thoảng qua mùi khói xe từ xa. Dòng người và ánh đèn thành phố lấp lánh bên dưới, tạo thành một tấm thảm rực rỡ, nhưng anh lại cảm thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, mỗi bóng người là một cuộc đời, và trong tất cả những câu chuyện ấy, liệu có ai đang trải qua những cảm xúc phức tạp, những nỗi hoài nghi như anh lúc này? Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh không mời mà đến, nhưng chúng cứ bám riết, càng cố gắng đẩy ra lại càng hiện rõ mồn một. Anh nhớ đến Lâm An, với đôi mắt to tròn, long lanh, thường ẩn chứa một nỗi buồn mà anh đã từng nghĩ là sự nhạy cảm thái quá của cô. Giờ đây, anh tự hỏi, phải chăng đó là nỗi buồn mà chính anh đã vô tình gây ra?
Anh mở mắt, nhìn xuống thành phố. Có lẽ, anh cần một sự thay đổi không gian, một sự thoát ly khỏi bốn bức tường đang trở nên ngột ngạt này. Anh không muốn đối diện với chính mình, không muốn đào sâu vào những vết nứt trong ký ức mà anh đã cẩn thận chôn vùi. Anh tắt đèn phòng làm việc, thay một bộ đồ đơn giản, khoác chiếc áo khoác mỏng và bước ra khỏi căn hộ. Anh cần đi đâu đó, dù chỉ là lang thang vô định, để tìm kiếm một khoảng lặng, hay ít nhất là một sự xao nhãng tạm thời. Anh không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ biết rằng, sự bình yên mà anh vẫn tự hào đã có được sau chia tay, giờ đây đã tan biến như bong bóng xà phòng.
***
Hoàng Minh lái xe đi qua những con phố quen thuộc, rồi bất giác rẽ vào Phố Đi Bộ Cuối Tuần. Dù đã tối muộn, không khí ở đây vẫn náo nhiệt và sôi động lạ thường. Tiếng nhạc đường phố, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng rao hàng của những người bán rong hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống về đêm. Mùi đồ ăn vặt thơm lừng – nem chua rán, bánh tráng nướng, kem ngọt – xen lẫn với mùi nước hoa thoảng qua từ những người đi ngang, và cả mùi khói xe nhè nhẹ từ các con phố lân cận, tất cả tạo nên một bức tranh đa sắc màu, đa âm thanh, một sự đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng lạnh lẽo trong căn hộ của anh.
Anh cố gắng hòa mình vào dòng người tấp nập, nhưng tâm trí anh vẫn nặng trĩu. Anh đi lướt qua những nhóm bạn trẻ đang cười đùa, những cặp đôi đang nắm tay nhau dạo bước, nhưng ánh mắt anh vẫn vô hồn, không tìm thấy điểm dừng. Anh luôn tự cho mình là một người lý trí, một người có thể kiểm soát tốt cảm xúc của mình. Anh đã từng nghĩ rằng, sau khi chia tay, anh đã hoàn toàn bước ra khỏi mối quan hệ cũ, không còn vướng bận bất kỳ điều gì. Anh đã từng tin rằng, Lâm An cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và anh sẽ không bận tâm. Nhưng giờ đây, một cảm giác khó tả, một sự bất an lạ lùng đang trỗi dậy, thách thức toàn bộ những gì anh đã xây dựng.
Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại ở một cặp đôi đang đi cạnh nhau, họ cười nói vui vẻ. Trái tim Hoàng Minh như hẫng một nhịp, một cảm giác co thắt đến đột ngột. Anh nhận ra cô gái ngay lập tức – Lâm An. Cô đang cười, một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên đến lạ, một nụ cười mà anh đã lâu không thấy ở cô khi họ còn bên nhau. Đó không phải là nụ cười gượng gạo, ẩn chứa nỗi buồn mà anh từng quen thuộc. Đó là một nụ cười thật sự, bừng sáng cả gương mặt trái xoan của cô, khiến đôi mắt to tròn của cô lấp lánh dưới ánh đèn đường. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa tự nhiên, đung đưa theo mỗi nhịp chân, và chiếc váy màu pastel nhẹ nhàng càng làm nổi bật vẻ thanh thoát của cô.
Người đàn ông đi bên cạnh cô, anh nhận ra đó chính là Khánh Duy – người mà Trần Long đã nhắc đến. Khánh Duy có dáng người cao ráo, thư sinh, đôi mắt sau cặp kính toát lên vẻ ấm áp, chân thành. Anh ấy đang chăm chú lắng nghe Lâm An nói, thỉnh thoảng cúi xuống nói nhỏ điều gì đó khiến cô bật cười khúc khích. Tiếng cười của Lâm An vang vọng trong không khí, trong trẻo và vô tư, như một giai điệu mà Hoàng Minh đã từng muốn nghe nhưng chưa bao giờ thực sự có được. Sự quan tâm, thấu hiểu mà Khánh Duy dành cho Lâm An hiển hiện rõ ràng qua từng cử chỉ nhỏ: cái chạm nhẹ vào khuỷu tay khi cô nói, ánh mắt dõi theo cô không rời, và cả nụ cười nhẹ nhàng, đồng điệu trên môi anh ấy.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác ghen tị sao? Hay là sự tiếc nuối? Anh không thể gọi tên chính xác cảm xúc đó, nhưng nó mãnh liệt đến mức khiến anh muốn quay lưng bỏ đi, muốn chạy trốn khỏi cảnh tượng này. Tuy nhiên, đôi chân anh lại như đóng đinh xuống đất. Anh nấp mình vào bóng tối dưới một gốc cây cổ thụ, quan sát họ từ xa, như một kẻ xa lạ đang theo dõi một câu chuyện mà anh đã từng là một phần, nhưng giờ đây lại bị loại bỏ hoàn toàn. Cảm giác khó chịu dâng lên từng chút một, như một vết dao cứa sâu vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng.
Anh nhớ lại những lần Lâm An cố gắng tạo ra niềm vui cho cả hai, những lần cô chủ động nhắn tin, gọi điện, hay chỉ đơn giản là đợi anh. Anh đã luôn nghĩ rằng cô nhạy cảm quá mức, rằng cô đòi hỏi quá nhiều. Anh đã luôn nhìn mối tình ấy như một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Nhưng giờ đây, nhìn nụ cười thật sự của cô bên một người đàn ông khác, anh bỗng nhận ra sự khác biệt khủng khiếp giữa "yên ổn" của anh và "bình yên" mà cô tìm kiếm. Nụ cười của cô với Khánh Duy không phải là sự cố gắng, mà là sự tự nhiên, không hề gượng ép. Nó không ẩn chứa bất kỳ nỗi buồn hay sự chờ đợi vô vọng nào. Nó là nụ cười của một người được thấu hiểu, được trân trọng, được yêu thương một cách trọn vẹn.
Anh tự hỏi, liệu anh đã từng khiến cô cười như thế không? Hay những nụ cười của cô khi bên anh chỉ là một bức màn che đậy sự cô đơn, sự bỏ quên mà cô đã trải qua? Một câu hỏi day dứt bỗng vang vọng trong đầu anh: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?". Câu hỏi đó, giờ đây, không còn là một lời trách móc, mà là một lời khẳng định về sự vô tâm của anh, một sự vô tâm đến mức anh đã không nhận ra những giọt nước mắt thầm lặng của người mình yêu.
Cảnh tượng Lâm An và Khánh Duy rời đi, vai kề vai, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi Lâm An, như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Hoàng Minh. Anh đứng đó, trong bóng tối, giữa dòng người tấp nập, cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng đến cùng cực. Sự thành công trong công việc mà anh vẫn tự hào bỗng trở nên vô nghĩa. Anh đã có mọi thứ, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: khả năng thấu hiểu và trân trọng những cảm xúc của người mình yêu. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, giờ đây, đã bị bóp méo, bị phơi bày sự thiếu sót đến đau đớn.
***
Hoàng Minh lái xe đi trong vô định, những hình ảnh của Lâm An và Khánh Duy cứ ám ảnh anh. Anh không muốn về căn hộ trống trải của mình, nơi mà sự tĩnh lặng chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong lòng. Bất chợt, chiếc xe của anh dừng lại trước quán cà phê "Ký Ức Đọng" – một nơi mà anh và Lâm An đã từng hay đến. Đó là một quán cà phê mang kiến trúc Pháp cổ điển, với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ nhàng, và những cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc. Một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, tạo nên một không gian yên bình, tách biệt khỏi sự hối hả bên ngoài.
Anh bước vào quán, tiếng chuông gió rung rinh khẽ khàng. Quán không đông khách, chỉ có vài ba người ngồi im lặng đọc sách hoặc trò chuyện nhỏ nhẹ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và mùi cà phê rang xay nồng nàn. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây treo lơ lửng khắp quán, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm, nhưng không thể xoa dịu đi sự hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng anh. Mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy bỗng trở nên ngột ngạt.
Anh chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế gỗ sờn màu, gọi một ly cà phê đen. Vị đắng của cà phê dường như là điều duy nhất anh có thể cảm nhận rõ ràng lúc này, nhưng vị đắng trong lòng anh còn đậm hơn nhiều. Hình ảnh nụ cười của Lâm An, sự quan tâm của Khánh Duy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một cuộn phim quay chậm. Anh nhớ lại những lần Lâm An ngồi đối diện anh ở chính cái quán này, với đôi mắt thường nhìn anh đầy mong đợi, nhưng rồi lại dần chìm vào sự thất vọng. Anh nhớ những lần cô nói về những ước mơ nhỏ bé của mình, những lần cô cố gắng kéo anh vào những câu chuyện mà anh chỉ lắng nghe hời hợt.
Anh đã từng nghĩ, những nụ cười của Lâm An khi ấy là hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi so sánh với nụ cười rạng rỡ, không chút vướng bận mà anh vừa thấy, anh nhận ra sự khác biệt kinh hoàng. Nụ cười của cô ngày xưa, dường như luôn ẩn chứa một nỗi buồn, một sự gượng gạo, một sự cố gắng để làm hài lòng anh, để duy trì một mối quan hệ mà có lẽ, chỉ mình cô đang thực sự cố gắng. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Anh đã "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Nhưng phải chăng, sự cố gắng của anh lại không đủ, không đúng cách, hoặc đơn giản là anh đã không bao giờ thực sự hiểu được cô?
Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy choáng váng. Một cơn đau nhói len lỏi trong lồng ngực. Anh đã luôn là người lý trí, thực tế, luôn đặt công việc lên hàng đầu. Anh tự hào về khả năng giải quyết vấn đề, về sự ổn định mà anh mang lại. Nhưng tình yêu, và đặc biệt là ký ức về tình yêu, lại không tuân theo bất kỳ logic nào. Nó là một vùng đất hoang dã, đầy cảm xúc và những góc khuất mà anh đã cố tình bỏ qua.
Anh chợt nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã xây dựng câu chuyện của mình bằng những chi tiết bề mặt, bằng sự yên ổn giả tạo, trong khi cô lại sống trong câu chuyện của những cảm xúc bị bỏ quên, những lời hứa không thành hiện thực, và những giọt nước mắt thầm lặng. Nụ cười rạng rỡ của Lâm An hôm nay, dưới ánh mắt của Khánh Duy, không chỉ là một minh chứng cho hạnh phúc của cô, mà còn là một lời buộc tội âm thầm, rằng anh đã không nhìn thấy cô, không thấu hiểu cô, và không đủ trân trọng những gì cô đã dành cho anh.
Ly cà phê đen đã vơi đi một nửa, nhưng sự đắng chát trong miệng Hoàng Minh vẫn không hề giảm bớt. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn vàng hắt hiu trên con phố vắng. Anh đã luôn tin rằng mình đã buông bỏ Lâm An một cách êm đẹp. Nhưng giờ đây, nhìn thấy cô hạnh phúc bên một người đàn ông khác, anh mới nhận ra rằng, sự "buông bỏ" của anh chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che giấu đi sự thờ ơ và vô tâm. Và dưới lớp vỏ bọc ấy, một cảm xúc khó tả, một sự ghen tị, tiếc nuối và hụt hẫng đang trỗi dậy mạnh mẽ, phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã không nhìn thấy điều gì? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu, kéo anh vào một vực thẳm của sự dằn vặt. Và anh biết, từ giây phút này trở đi, anh sẽ không thể phớt lờ những cảm xúc của mình được nữa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.