Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 197: Cơ Hội Mong Manh Cho Một Khởi Đầu Mới
Cảm giác trống rỗng dâng lên trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua, một sự khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm và đối diện với chính những ký ức mà anh đã bỏ quên. Nhưng ở một nơi khác trong thành phố, một tâm hồn khác cũng đang trên hành trình riêng của mình, một hành trình không kém phần phức tạp và đầy những nỗi niềm.
***
Ánh sáng vàng nhạt của buổi chiều muộn tháng mười hai đổ tràn qua khung cửa sổ lớn, hắt lên nền gạch men trắng tinh của Phòng Tranh Thanh Mai, nơi Lâm An đang miệt mài bên giá vẽ. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền vải bố nghe rõ mồn một trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như một dòng suối chảy qua tâm hồn. Mùi sơn dầu quen thuộc, pha lẫn hương gỗ ấm áp từ những khung tranh chưa hoàn thiện và thoảng mùi tinh dầu thông dịu nhẹ, lấp đầy không khí. Đó là một mùi hương của sự sáng tạo, của những cảm xúc được chắt lọc và thăng hoa qua từng nét vẽ.
Lâm An ngắm nhìn bức tranh dang dở của mình. Đó là một cánh đồng hoa hướng dương dưới bầu trời giông bão, những bông hoa vàng rực rỡ ngẩng cao đầu đối mặt với những đám mây đen kịt đang vần vũ. Nó vừa mạnh mẽ, vừa có chút u buồn, giống như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô đặt cọ xuống, thở dài một hơi nhẹ bẫng, cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi vào từng thớ thịt. Dù đã cố gắng tập trung vào hội họa, tâm trí cô vẫn như một dòng sông cuộn chảy, không ngừng đưa đẩy những mảnh ký ức và những băn khoăn về tương lai.
Lời nói của Mai Lan từ tối hôm qua vẫn văng vẳng bên tai cô, như một lời nhắc nhở, một lời động viên mà cô vô cùng cần trong thời điểm hiện tại. “Em không thể tiếp tục níu giữ một mối quan hệ khiến em cảm thấy cô đơn và không được thấu hiểu, An à. Em xứng đáng được hạnh phúc.” Câu nói ấy, cùng với những vết thương lòng mà cô đã chôn giấu bao lâu nay, từng chút một được Mai Lan gỡ bỏ, phơi bày ra ánh sáng. Cô nhớ lại những lần mình đã cố gắng hết sức để cứu vãn mối quan hệ với Hoàng Minh, những tin nhắn không hồi đáp, những buổi hẹn hò mà cô cảm thấy mình như một kẻ độc thoại, và những lời hứa vu vơ bị bỏ quên. Cô đã từng tin rằng tình yêu là sự kiên trì, là sự hy sinh, là việc chờ đợi đối phương nhận ra giá trị của mình. Nhưng rồi, cô nhận ra, chờ đợi trong vô vọng chỉ mang lại sự mệt mỏi và tổn thương sâu sắc hơn.
Ngược lại, Khánh Duy xuất hiện như một làn gió mát lành, nhẹ nhàng mà chân thành. Anh không ào ạt, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là hiện diện, lắng nghe và thấu hiểu. Lời tỏ tình của anh không phải là một tuyên bố hùng hồn, mà là một lời thì thầm của sự quan tâm, một lời mời gọi đến một bến đỗ bình yên. Sự khác biệt giữa hai người đàn ông, giữa hai cách yêu, cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm An. Hoàng Minh, với sự lý trí và ít nói của anh, đã khiến cô cảm thấy mình là một cá thể đơn độc trong chính mối quan hệ của cả hai. Còn Khánh Duy, với sự kiên nhẫn và thấu hiểu, đang mang đến cho cô một cảm giác được nhìn thấy, được trân trọng.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn nhìn ra ngoài. Trời vừa tạnh mưa, không khí mang theo hơi ẩm và mùi đất thoang thoảng, dễ chịu. Những tán cây xanh mướt giờ đây lấp lánh những giọt nước đọng, phản chiếu ánh sáng chiều tà. Một chú chim sẻ đậu trên cành cây gần đó, hót líu lo vài tiếng rồi vút bay đi. Khung cảnh bình yên ấy khiến tâm hồn Lâm An dịu lại đôi chút. Cô hít thở sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực, như thể đang hấp thụ sức sống mới, đang chuẩn bị cho một quyết định lớn. Cô không thể cứ mãi ôm giữ những vết sẹo cũ, không thể cứ mãi sống trong một quá khứ mà mỗi người nhớ một phiên bản khác nhau. Đã đến lúc cô phải tự mình viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình, một câu chuyện mà cô là người kể, là người định đoạt. Có lẽ, đây là thời điểm cô nên tự cho mình một cơ hội, một cơ hội để tìm kiếm sự bình yên thực sự, một cơ hội để yêu thương và được yêu thương theo cách mà cô hằng mong muốn. Dù trong lòng vẫn còn đó sự e dè, một chút sợ hãi vô hình về những tổn thương có thể lặp lại, nhưng một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu le lói, dẫn lối cho cô bước tiếp.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi se lạnh của cuối thu. Lâm An ngồi một mình bên cửa sổ tại quán cà phê "Ký Ức Đọng", nơi những ánh đèn vàng dịu hắt ra, tạo nên một không gian ấm cúng và hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz êm đềm, du dương vang vọng trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng lật trang sách của vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ của bàn ghế và thoảng mùi hoa nhài từ ban công, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc. Cô nhâm nhi tách trà thảo mộc nóng hổi, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận trái tim, cố gắng xua đi cái lạnh se sắt của buổi tối.
Cô đã ở đây gần một giờ, suy nghĩ miên man về những bước đi tiếp theo của mình. Quyết định đã được đưa ra, nhưng việc thực hiện nó lại không hề dễ dàng. Những tổn thương cũ, những vết sẹo trong tâm hồn, vẫn còn đó, khiến cô dè dặt và thận trọng hơn bao giờ hết. Cô không muốn lặp lại những sai lầm, không muốn đặt niềm tin vào một mối quan hệ mà cuối cùng lại chỉ khiến mình cô đơn. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra rằng, nếu cứ mãi khép mình lại, cô sẽ không bao giờ có thể tìm thấy hạnh phúc.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở ra, tiếng chuông gió phía trên kêu leng keng một cách dịu dàng, báo hiệu có khách. Lâm An không ngẩng đầu lên ngay, cô chỉ cảm nhận được một luồng không khí lạnh hơn lùa vào. Cho đến khi một bóng người cao ráo, quen thuộc dừng lại ngay cạnh bàn của cô. Cô ngước mắt lên, và bắt gặp ánh mắt ấm áp của Khánh Duy. Anh vẫn vậy, thư sinh, lịch sự với chiếc áo khoác màu xám trầm và chiếc kính gọng kim loại thanh mảnh. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, không vồ vập, không áp đặt, chỉ đơn thuần là sự xuất hiện đầy tinh tế.
“Lâm An,” Khánh Duy cất tiếng chào, giọng anh trầm ấm và dịu dàng như tiếng nhạc Jazz đang phát. Anh không vội vàng ngồi xuống mà vẫn đứng đó, như một người khách lịch sự đang chờ đợi sự cho phép. Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm, không hề có chút tò mò hay soi mói.
Lâm An khẽ gật đầu, nở một nụ cười đáp lại, dù nụ cười ấy vẫn còn thoáng chút ngập ngừng. “Chào Duy. Anh đến rồi.”
“Anh vừa xong việc, đi ngang qua thì thấy em ở đây,” anh nói, ánh mắt lướt qua tách trà trên bàn cô. “Trùng hợp quá, hay là định mệnh?” Anh cười nhẹ, một nụ cười mang theo sự hóm hỉnh vừa đủ để xua đi sự căng thẳng, nhưng vẫn giữ được nét chân thành.
Lâm An khẽ cười, cảm thấy một chút nhẹ nhõm trước sự tự nhiên của anh. “Chắc là trùng hợp thôi, Duy.” Cô đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện. “Anh ngồi đi.”
Khánh Duy ngồi xuống một cách nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào, như thể anh sợ làm vỡ đi sự yên bình đang bao trùm lấy Lâm An. “Em vẫn thích uống trà thảo mộc ở đây à?” Anh hỏi, giọng điệu thân thuộc nhưng không hề vượt quá giới hạn.
“Ừm. Nó giúp em thư giãn,” cô đáp, khẽ đưa tay vuốt nhẹ thành tách trà. “Còn anh, anh uống gì?”
“Anh cũng gọi một ly trà gừng đi. Ngoài trời hơi se lạnh,” anh nói rồi ra hiệu cho nhân viên phục vụ. “Em đã suy nghĩ về lời mời của anh chưa?” Anh quay sang Lâm An, ánh mắt trực tiếp nhưng vẫn đầy tôn trọng. Anh không hề thúc giục, chỉ đơn thuần là đặt câu hỏi, để cô tự do đưa ra quyết định của mình. Sự kiên nhẫn ấy của Khánh Duy khiến Lâm An cảm thấy dễ chịu một cách lạ lùng. Nó khác hẳn với sự im lặng đầy áp lực mà cô thường cảm nhận từ Hoàng Minh, một sự im lặng khiến cô phải tự mình tìm lời để phá vỡ.
Lâm An hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Cô nhìn vào đôi mắt ấm áp sau cặp kính của Khánh Duy. Trong ánh mắt ấy, cô thấy sự chân thành, sự thấu hiểu mà cô đã khao khát bấy lâu. “Em… em đã suy nghĩ rất nhiều,” cô bắt đầu, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng. “Em cảm ơn anh vì đã quan tâm đến em, Duy. Thật sự… em rất trân trọng điều đó.”
Khánh Duy chỉ khẽ gật đầu, không cắt lời cô, vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Anh biết, đối với Lâm An, việc mở lòng là cả một quá trình, và anh sẵn sàng chờ đợi.
“Em… em đã từng trải qua một mối quan hệ mà em cảm thấy mình đã cố gắng một mình quá lâu,” Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như thể đang tự sự với chính mình. “Em đã từng tin rằng sự kiên trì của mình sẽ được đền đáp, nhưng cuối cùng, em chỉ nhận lại sự cô đơn và những vết thương. Em sợ… em sợ mình sẽ lại lặp lại điều đó.”
Khánh Duy nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, nhưng không chạm vào tay cô. Anh chỉ đơn thuần là đặt tay mình ở đó, như một sự hiện diện, một chỗ dựa vô hình. “Anh hiểu. Mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, Lâm An à. Nỗi sợ hãi của em cũng vậy. Ai cũng có những vết sẹo của riêng mình. Quan trọng là chúng ta đối diện với chúng như thế nào.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, ấm áp, không hề có chút phán xét. “Anh không muốn em vội vàng. Anh chỉ muốn em biết rằng, anh ở đây, và anh sẵn lòng lắng nghe, bất cứ khi nào em cần.”
Lời nói của Khánh Duy như một dòng nước mát lành xoa dịu những vết thương lòng của Lâm An. Cô cảm thấy một tảng đá nặng trong lòng mình được gỡ bỏ đôi chút. Anh không hề cố gắng xua tan đi nỗi sợ hãi của cô, mà anh chấp nhận nó, trân trọng nó, như một phần của con người cô. Điều đó khiến cô cảm thấy được thấu hiểu sâu sắc. Cô nhớ lại lời Mai Lan đã nói: “Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng.” Nhưng với Khánh Duy, cô không cần phải cố gắng để anh thấu hiểu nỗi đau của mình. Anh đã ở đó, ngay từ đầu, và chấp nhận nó.
***
Đèn trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" đã chuyển sang màu vàng đậm hơn, báo hiệu đêm đã về khuya. Tiếng nhạc Jazz vẫn dìu dặt, như một lời thì thầm của thời gian. Tách trà thảo mộc của Lâm An đã cạn một nửa, còn ly trà gừng của Khánh Duy vẫn còn nghi ngút khói. Một khoảng lặng trôi qua, không hề gượng gạo, mà đầy suy tư. Lâm An cảm nhận rõ ràng sự kiên nhẫn của Khánh Duy, sự thấu hiểu anh dành cho cô. Anh không ép buộc, không vội vàng, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Và chính sự chờ đợi ấy, sự tôn trọng ấy, lại là điều mà cô cần nhất lúc này.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt gặp ánh mắt của Khánh Duy. Lần này, sự ngập ngừng đã vơi đi nhiều. Thay vào đó là một tia quyết tâm, dù vẫn còn pha lẫn chút e dè, thận trọng. Cô nhận ra rằng, dù quá khứ có ��au thương đến mấy, thì việc cứ mãi đóng kín trái tim mình chỉ càng khiến cô thêm cô đơn. Mai Lan đã đúng, cô xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được yêu thương theo cách trọn vẹn nhất. Và để có được điều đó, cô phải tự mình bước ra khỏi vùng an toàn của ký ức, dù nó có là một vùng đất đầy chông gai.
“Em đồng ý đi ăn tối với anh, Duy,” Lâm An nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, từng lời đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Nụ cười mong manh nở trên môi cô, như một cánh hoa vừa hé nở sau cơn mưa. “Nhưng… em muốn mọi thứ diễn ra chậm thôi. Em cần thời gian. Rất nhiều thời gian, để em có thể… thực sự mở lòng mình.” Cô nhấn mạnh chữ “thực sự”, vì cô biết, việc chữa lành những vết sẹo lòng không phải là chuyện một sớm một chiều. Cô không muốn Khánh Duy hiểu lầm, không muốn anh nghĩ rằng cô đã hoàn toàn sẵn sàng cho một mối quan hệ mới. Cô muốn anh hiểu rằng, cô vẫn còn mang theo những gánh nặng từ quá khứ, và cô cần một người có đủ kiên nhẫn để cùng cô gỡ bỏ từng gánh nặng ấy.
Ánh mắt Khánh Duy bừng sáng, nhưng anh không hề thể hiện sự vồ vập hay vui mừng quá mức. Anh chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp, chân thành. Nụ cười ấy không phải là sự chiến thắng, mà là sự thấu hiểu và tôn trọng. “Anh hiểu. Anh sẽ chờ em, Lâm An. Bao lâu cũng được.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, vững vàng, như một lời hứa không cần phải thề non hẹn biển. “Anh không muốn em phải vội vàng hay cảm thấy áp lực. Mối quan hệ là một hành trình, và chúng ta có thể đi từng bước một. Điều quan trọng nhất là em cảm thấy thoải mái, cảm thấy được là chính mình.”
Lâm An cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là sự bình yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một sự bình yên không đến từ việc chối bỏ cảm xúc, mà đến từ việc được chấp nhận và thấu hiểu. Cô nhìn vào Khánh Duy, một lần nữa, và trong ánh mắt anh, cô thấy một sự kiên định lạ thường. Anh không chỉ nói suông, mà dường như anh thật sự tin vào những gì mình nói. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng cô bằng những lời hứa hẹn sáo rỗng, mà anh sẵn sàng đồng hành cùng cô trong quá trình tự chữa lành.
“Vậy… khi nào thì anh rảnh?” Lâm An hỏi, một chút ngượng ngùng len lỏi vào giọng nói. Đây là một bước tiến lớn đối với cô, một sự chấp nhận mà cô đã phải đấu tranh rất nhiều để đạt được.
Khánh Duy nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn cô. “Bất cứ khi nào em muốn. Em chọn ngày đi. Anh sẽ sắp xếp.” Anh vẫn giữ sự chủ động, nhưng vẫn để quyền quyết định nằm trong tay cô.
Lâm An suy nghĩ một lát. “Vậy… tối thứ bảy tuần này nhé? Một bữa ăn nhẹ nhàng thôi.”
“Được. Tối thứ bảy,” Khánh Duy mỉm cười. “Để anh chọn một nhà hàng yên tĩnh, em thấy sao?”
“Được ạ,” cô đáp, nụ cười trên môi cô giờ đây đã không còn mong manh như ban đầu nữa. Nó đã vững vàng hơn, dù vẫn còn chút e dè. Đó là một nụ cười của hy vọng, của một khởi đầu mới, dù còn đầy thận trọng. Cô biết rằng, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, cô đã chọn tự mình bước đi, và có một người sẵn sàng kiên nhẫn đồng hành.
Sự thận trọng và khoảng cách mà Lâm An đặt ra với Khánh Duy báo hiệu rằng việc chữa lành vết thương lòng của cô sẽ là một quá trình dài và không dễ dàng. Cô vẫn mang trong mình những ký ức đau buồn về mối tình đã qua, và để có thể hoàn toàn mở lòng, cô cần thời gian, sự thấu hiểu và một tình yêu đủ lớn để xoa dịu những vết sẹo. Sự kiên nhẫn và thấu hiểu của Khánh Duy, một người đàn ông hoàn toàn khác biệt so với Hoàng Minh, gợi ý rằng anh có thể là người thực sự mang lại sự bình yên mà Lâm An tìm kiếm bấy lâu. Anh không chỉ nhìn thấy cô, mà còn nhìn thấy cả những tổn thương và nỗi sợ hãi của cô, và sẵn sàng chấp nhận tất cả. Việc Lâm An chấp nhận lời mời của Khánh Duy, dù còn đầy dè dặt, là một bước đi quan trọng. Nó báo hiệu cô đang dần thoát ly khỏi bóng dáng của mối quan hệ cũ với Hoàng Minh, và sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời mình, một chương mà cô tự mình viết nên, với những hy vọng và những khả năng mới. Có lẽ, đây chính là cách cô tìm lại được chính mình, tìm lại được niềm tin vào tình yêu và hạnh phúc.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.