Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 196: Ký Ức Đơn Giản, Nỗi Băn Khoăn Phức Tạp

Màn đêm buông xuống, bao phủ thành phố bằng một tấm màn nhung đen kịt, lấp lánh bởi vô vàn ánh đèn xa xăm, tựa như những vì sao lạc giữa lòng đô thị. Trong căn hộ tối giản, ngập tràn hơi lạnh của điều hòa, Hoàng Minh vẫn ngồi bất động trước màn hình laptop. Từng dòng code, từng biểu đồ phân tích số liệu nhấp nháy trên màn hình, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi rất khác, xa xôi hơn những con số khô khan này. Cuộc gọi của Lâm An, dù chỉ là một đoạn đối thoại ngắn ngủi, hời hợt vài giờ trước, vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu anh như một giai điệu đứt quãng, khó chịu. Cùng với đó là lời đồn thoáng qua về Khánh Duy mà Thùy Linh vô tình nhắc tới, một mảnh ghép lệch pha trong bức tranh vốn dĩ đã được sắp đặt gọn gàng trong tâm trí anh.

“Sao mình lại không thể tập trung? Chuyện này có gì đáng để bận tâm chứ?” Anh tự hỏi, âm thầm trách cứ bản thân. Hoàng Minh vốn nổi tiếng là người lý trí, luôn giữ được sự tỉnh táo và tập trung cao độ trong mọi việc. Mọi cảm xúc, mọi sự kiện trong cuộc sống đều được anh phân loại, sắp xếp vào những ngăn kéo riêng biệt trong bộ óc thực tế. Thế nhưng, đêm nay, bức tường ngăn cách ấy dường như đã xuất hiện một vết nứt nhỏ, đủ để những dòng suy nghĩ hỗn độn len lỏi vào, phá vỡ sự bình yên vốn có. Anh cố gắng gạt bỏ, cố gắng lý giải sự bối rối này bằng logic, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô hiệu. Nó giống như việc cố gắng nắm giữ một làn khói mỏng manh, càng siết chặt, nó càng tan biến, nhưng sự hiện diện của nó vẫn lẩn khuất đâu đó, gây nên một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu.

Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều như một lời ru, nhưng không thể xoa dịu được sự xáo động bên trong anh. Từ cửa sổ lớn, tiếng còi xe vọng lại từ xa, hòa lẫn với tiếng còi tàu hỏa xa xôi, tạo thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của thành phố về đêm. Anh gõ phím chậm rãi, từng tiếng lách tách nhỏ vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, rồi đột ngột dừng lại. Bàn tay anh đưa lên, day day thái dương, nơi những đường gân xanh ẩn hiện dưới làn da căng thẳng. Một ly cà phê đen đã nguội hẳn, sánh đặc lại trong chiếc cốc thủy tinh đặt bên cạnh. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không đủ sức kéo anh về với thực tại. Ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời đêm, ánh đèn lung linh như những vì sao xa xăm, nhưng lại quá gần để anh có thể chạm tới.

Căn hộ của Hoàng Minh là một minh chứng cho phong cách sống của anh: tối giản, tiện nghi, và có phần lạnh lẽo. Tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nội thất hiện đại với những đường nét sắc sảo, ít đồ trang trí rườm rà, mọi thứ đều tập trung vào công năng. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, tạo nên một bầu không khí thanh lịch, tinh tế, nhưng cũng đầy sự cô độc. Ánh sáng đèn LED dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn chỉ đủ chiếu sáng một góc làm việc của anh, để lại phần còn lại của căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ. Anh nhớ những lúc Lâm An từng phàn nàn về sự "vô vị" của căn nhà này, nhưng anh chỉ gạt đi, cho rằng cô quá mơ mộng. Giờ đây, trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, sự "vô vị" ấy lại trở thành một khoảng trống mênh mông, nuốt chửng lấy tâm trí anh.

Anh đứng dậy, bước ra ban công. Không khí se lạnh đầu mùa khẽ mơn man làn da, mang theo mùi gió đêm và chút hơi ẩm của sương. Dưới chân anh, thành phố vẫn tiếp tục cuộc sống của nó, không ngừng nghỉ, không chờ đợi. Anh tự hỏi, Lâm An đang làm gì vào giờ này? Cô có đang nghĩ về cuộc gọi vừa rồi không? Hay cô đã hoàn toàn quên bẵng đi, chìm đắm vào những mối bận tâm mới, những người mới? Ý nghĩ về Khánh Duy lại hiện lên, như một bóng ma vô hình, khuấy động sự yên tĩnh trong lòng anh. Anh không muốn nghĩ đến, nhưng nó cứ như một hạt sạn mắc kẹt trong guồng quay của tâm trí, gây nên sự khó chịu không ngừng. Bức tường lý trí mà anh đã dày công xây dựng suốt bao năm, dường như đang lung lay dữ dội, không phải bởi một cơn bão lớn, mà bởi những cơn gió nhẹ mang theo bụi bặm của quá khứ và những điều chưa được gọi tên. Một cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt, giống như đang đứng giữa một ngã tư đường, nhưng không biết nên rẽ về hướng nào, hay tại sao mình lại đứng ở đó. Sự xao động này, đối với một người luôn kiểm soát mọi thứ như Hoàng Minh, thực sự là một điều bất thường, một điềm báo về những điều không thể tránh khỏi sắp sửa xảy ra.

Trong nỗ lực xua tan những ý nghĩ lộn xộn đang bủa vây, Hoàng Minh quay vào phòng, đôi mắt vẫn còn vương vấn chút suy tư. Anh di chuyển đến chiếc màn hình lớn trên tường, điều khiển bằng cử chỉ tay quen thuộc, mở ra album ảnh điện tử của mình. Anh hy vọng rằng việc hồi tưởng lại những hình ảnh cũ sẽ giúp anh tìm thấy một sự lý giải nào đó, hoặc ít nhất là đưa tâm trí anh trở về trạng thái bình ổn. Từng bức ảnh lướt qua màn hình một cách chậm rãi, như những thước phim quay chậm của một đoạn ký ức đã cũ. Đó là những hình ảnh của anh và Lâm An trong những ngày tháng còn bên nhau. Anh luôn nhìn nhận những buổi hẹn hò ấy là "đơn giản" và "bình yên."

Có bức ảnh chụp Lâm An đang cười rạng rỡ khi họ dạo bước ở Công Viên Hồ Gươm vào một chiều thu lá vàng rơi. Hoàng Minh nhớ cái cảm giác thảnh thơi khi đi bên cô, không áp lực, không toan tính. Anh nhớ ánh nắng chiều vàng óng ả hắt lên mái tóc cô, làm bừng sáng cả khuôn mặt. Anh đã từng nghĩ, đó là sự bình yên mà cả hai đều mong muốn. Một tình yêu không ồn ào, không kịch tính, chỉ đơn thuần là sự hiện diện của nhau, cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc nhẹ nhàng.

Rồi một bức ảnh khác, họ đang ngồi đối diện nhau tại Nhà Hàng "Bữa Tối Đầu Tiên," nơi họ kỷ niệm những dịp đặc biệt. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt Lâm An, tạo nên một vẻ đẹp dịu dàng. Anh nhớ món ăn cô yêu thích, cách cô kể chuyện về một ngày làm việc với đôi mắt lấp lánh. Trong ký ức của anh, những bữa tối đó là những cuộc trò chuyện ấm cúng, những cái nắm tay nhẹ nhàng dưới gầm bàn. Không có những cuộc cãi vã lớn, không có những giận hờn kéo dài. Mọi thứ đều diễn ra một cách tự nhiên, êm đềm, như dòng chảy của một con sông.

Và dĩ nhiên, không thể thiếu những buổi tối yên tĩnh trong căn hộ của anh, khi họ cùng nhau nghe danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội." Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp nghiêng Lâm An đang tựa đầu vào vai anh, đôi mắt cô nhắm nghiền, dường như đang chìm đắm trong giai điệu Jazz nhẹ nhàng. Anh bật lại danh sách nhạc đó, để những nốt nhạc trầm bổng của saxophone và piano lấp đầy không gian. Âm thanh quen thuộc ấy mang theo một làn sóng hoài niệm, nhưng đồng thời cũng khuấy động những câu hỏi chưa lời đáp.

"Những tháng ngày đó thật yên bình... cô ấy cũng đã từng hạnh phúc, phải không? Hay mình đã bỏ lỡ điều gì?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, phá vỡ sự tĩnh lặng của những ký ức. Anh nhìn kỹ hơn vào đôi mắt của Lâm An trong các bức ảnh. Dù nụ cười rạng rỡ đến mấy, đôi mắt cô vẫn ẩn chứa một điều gì đó sâu thẳm, một chút suy tư mà anh, trong sự lý trí và tập trung vào công việc, có lẽ đã không bao giờ thực sự thấu hiểu. Anh nhớ những lúc cô im lặng, những lúc cô nhìn xa xăm, và anh luôn cho rằng đó là sự trầm tư vốn có của cô, không hề nghĩ rằng đó có thể là một dấu hiệu của sự cô đơn hay những cảm xúc bị kìm nén.

Anh lướt qua một bức ảnh Lâm An đang vuốt ve chú mèo hoang mà cô thường cho ăn ở gần quán cà phê quen thuộc. Vẻ dịu dàng, trìu mến của cô dành cho con vật bé nhỏ ấy khiến anh chợt nhận ra rằng, cô là một người phụ nữ giàu cảm xúc, một điều mà anh đã quá tập trung vào sự "ổn định" và "logic" mà bỏ quên. Có lẽ, anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một tình yêu theo cách của mình, một "ngôi nhà" vững chắc, không mưa gió, mà quên mất rằng, một ngôi nhà còn cần những ô cửa sổ để đón nắng, những bông hoa để tô điểm, và những tiếng cười để lấp đầy khoảng trống.

Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, tiếng saxophone luyến láy như những lời tự tình, tiếng piano dìu dặt như một dòng suối chảy qua tâm hồn. Nhưng thay vì mang lại sự bình yên như ngày trước, nó lại càng làm tăng thêm sự bối rối trong anh. Anh cố gắng tìm kiếm trong những bức ảnh, trong những giai điệu này, một câu trả lời cho sự "khác lạ" của Lâm An trong cuộc gọi vừa rồi, và cho cả lời đồn về Khánh Duy. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức, nhưng chúng lại không khớp với nhau. Phiên bản ký ức "bình yên" của anh và những tín hiệu về một "Lâm An khác" dường như là hai thái cực không thể dung hòa. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, cùng anh trải qua những khoảnh khắc mà anh coi là hạnh phúc. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, chờ đợi một tin nhắn, một lời hứa, một sự thấu hiểu. Giờ đây, những khoảnh khắc "bình yên" ấy bỗng trở nên trống rỗng, thiếu đi một phần ý nghĩa khi anh bắt đầu đặt câu hỏi về cảm xúc thực sự của người con gái trong ảnh. Một nỗi day dứt mơ hồ bắt đầu len lỏi vào trái tim vốn dĩ rất ít khi rung động của Hoàng Minh.

Đêm đã khuya. Tiếng nhạc Jazz vẫn thì thầm trong căn phòng, nhưng không thể xua đi cái không khí se lạnh đầu mùa hay sự trống rỗng đang dần xâm chiếm tâm trí Hoàng Minh. Cảm giác khó chịu, sự bối rối về chính cảm xúc của mình và những điều anh không thể lý giải về Lâm An, cuối cùng đã thôi thúc anh phải làm gì đó. Anh không thể tiếp tục ngồi đây, chìm đắm trong những suy nghĩ không lối thoát. Anh cần một góc nhìn khác, một sự xác nhận từ bên ngoài. Và Trần Long, người bạn thân nhất, người duy nhất có thể nhìn thấy những vết nứt trong vỏ bọc lý trí của anh, là lựa chọn hiển nhiên.

Hoàng Minh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Anh gọi cho Trần Long, lấy cớ hỏi về một dự án công việc đang dang dở mà cả hai đang hợp tác. Anh đã chuẩn bị sẵn những câu hỏi liên quan đến số liệu, đến chiến lược, những thứ hoàn toàn thuộc về phạm trù công việc, để che giấu đi mục đích thực sự của cuộc gọi này.

“Alo, Long à?” Giọng anh cố gắng giữ sự bình tĩnh, chuyên nghiệp như mọi khi.

Đầu dây bên kia, tiếng Trần Long vang lên, có chút ngái ngủ nhưng vẫn đầy năng lượng. “Minh hả? Giờ này còn gọi gì vậy ông tướng? Chưa ngủ à?”

“Ừ, tao đang xem lại mấy tài liệu dự án mới, tự nhiên có vài điểm muốn hỏi mày.” Hoàng Minh giải thích một cách khô khan, gi���ng nói trầm đều đều, cố gắng không để lộ bất kỳ sự bất thường nào.

Trần Long cười khà khà. “Thằng cha này! Làm việc như ma ám vậy. Thôi được rồi, nói đi, có gì mà cần gấp đến vậy?”

Hoàng Minh bắt đầu đi vào chi tiết công việc, nói về những con số, những phân tích thị trường. Anh nói một cách trôi chảy, logic, đúng như phong cách của mình. Nhưng Trần Long, với sự nhạy bén của một người bạn thân đã quen biết anh hàng chục năm, không thể không nhận ra.

“Mày sao vậy Minh? Nghe giọng khác lạ, có chuyện gì à?” Trần Long cắt ngang, giọng điệu có chút nghiêm túc. “Thường thì mấy cái này mày tự xử lý hết rồi, đâu cần phải gọi tao giữa đêm như vầy. Hay là cái vụ Thùy Linh kể hồi chiều… có phải liên quan đến Lâm An không?”

Câu hỏi của Trần Long như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào đúng chỗ nhạy cảm nhất trong lòng Hoàng Minh. Anh giật mình, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Không có gì, chỉ là hơi mệt với dự án mới thôi. Mày nghĩ nhiều quá rồi. Với lại, chuyện của Lâm An thì liên quan gì đến tao mà mày cứ nhắc mãi?”

Anh cố gắng dùng lý trí để phủ nhận, nhưng giọng nói của anh đã hơi cao hơn bình thường một chút, và có một thoáng ngập ngừng mà Trần Long không thể bỏ qua.

“Thôi được rồi, tao biết mày mà. Không muốn nói thì thôi. Nhưng nếu có chuyện gì thì cứ nói với tao. Đừng ôm đồm một mình.” Trần Long nhẹ nhàng nói, không ép buộc thêm. “Nhớ đó, mày không phải lúc nào cũng cần phải mạnh mẽ đâu. Ai cũng có lúc yếu lòng.”

Cuộc trò chuyện sau đó nhanh chóng quay trở lại với công việc, nhưng Hoàng Minh đã không còn giữ được sự tập trung tuyệt đối. Anh kết thúc cuộc gọi một cách nhanh chóng, tránh né những câu hỏi sâu hơn của Long, dù biết rằng người bạn của mình vẫn đang lo lắng. Anh đặt điện thoại xuống, cảm giác trống rỗng lại dâng lên, lan tỏa khắp lồng ngực.

Anh nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt, hình ảnh Lâm An trong những buổi hẹn hò xưa cũ lại hiện về, đan xen với lời đồn về Khánh Duy. Một mớ cảm xúc hỗn độn, không tên, không hình thù, cứ lởn vởn trong tâm trí anh. Anh luôn nghĩ rằng mình đã mang lại cho Lâm An một mối quan hệ ổn định, yên bình. Anh đã cố gắng tạo ra một không gian an toàn, không sóng gió, nơi cô có thể tựa vào. Nhưng giờ đây, câu hỏi của Trần Long, những ký ức "bình yên" của anh, và lời đồn về Khánh Duy, lại tạo thành một bức tranh hoàn toàn khác.

“Liệu cô ấy có tìm thấy sự bình yên hơn bên Khánh Duy? Và nếu vậy, điều đó có tốt hơn cho cô ấy không?” Anh tự hỏi, giọng nói thì thầm trong khoảng không tĩnh lặng của căn phòng. Câu hỏi này không chỉ là một sự tò mò đơn thuần, mà còn là một sự tự vấn sâu sắc, một vết rạn nứt trong bức tường lý trí của anh. Nếu Lâm An thực sự tìm thấy sự bình yên mà anh đã không thể mang lại, thì có nghĩa là, phiên bản "bình yên" của anh không phải là phiên bản mà cô khao khát. Và điều đó, theo một cách nào đó, lại khiến anh cảm thấy hụt hẫng, trống rỗng.

Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không. Câu hỏi về Lâm An và Khánh Duy cứ lởn vởn không dứt, như một con sóng ngầm đang cuộn trào dưới đại dương yên tĩnh. Anh đã từng nghĩ mình hiểu rõ Lâm An, hiểu rõ mối quan hệ của họ. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang sụp đổ, để lộ ra những mảng tối mà anh chưa từng chạm tới. Sự xao động trong tâm trí anh báo hiệu rằng bức tường lý trí anh xây dựng đang dần có vết nứt, và cảm xúc sẽ bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn, chuẩn bị cho những "cao trào" cảm xúc sắp tới. Việc Hoàng Minh bắt đầu suy nghĩ về Lâm An và Khánh Duy cho thấy anh đang dần nhận ra sự thiếu thốn trong mối quan hệ của mình với Lâm An, và sự xuất hiện của Khánh Duy sẽ là chất xúc tác cho những thay đổi lớn hơn. Câu hỏi của Hoàng Minh về "bình yên" của Lâm An sẽ là điểm khởi đầu để anh nhìn nhận lại giá trị của mối quan hệ của họ từ góc độ của Lâm An, dù theo cách riêng của anh, và có thể dẫn đến việc anh đối mặt với "ký ức khác biệt" của cô. Một cảm giác trống rỗng dâng lên trong lòng, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua, một sự khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm và đối diện với chính những ký ức mà anh đã bỏ quên.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free