Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 201: Giấc Mơ Vỡ Nát: Tiếng Vọng Từ Ba Năm Trước
Ánh sáng ban mai đầu tiên, mềm mại như một chiếc khăn voan mỏng, khẽ luồn qua khung cửa sổ lớn, lướt nhẹ trên giàn cây leo xanh mướt của ban công căn hộ. Tiếng chim hót líu lo từ những tán lá rung rinh trong gió nhẹ, hòa cùng giai điệu acoustic dịu dàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh được chăm sóc cẩn thận, quyện với hương tinh dầu sả chanh thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, mang đến một cảm giác thư thái, bình yên. Lâm An nằm co mình trên chiếc giường quen thuộc, chăn mỏng đắp hờ hững, nhưng vẻ mặt cô lại không hề bình yên chút nào. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, khóe môi mím chặt, như thể đang giằng xé trong một cuộc chiến nội tâm nào đó.
Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đứng trong căn bếp cũ, nơi ánh nắng chiều vàng óng thường hắt qua khung cửa sổ nhỏ, phủ lên mặt bàn gỗ đã sờn. Trên bàn là một chiếc cốc cà phê sứ trắng, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ, nằm chỏng chơ giữa những vệt keo dán khô khốc. Cô tỉ mẩn, cẩn trọng ghép từng mảnh vỡ lại với nhau, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Mỗi mảnh vỡ được đặt đúng vị trí, cô lại thở phào nhẹ nhõm, như thể đang hàn gắn một phần nào đó trong chính tâm hồn mình. Ở góc bếp, Hoàng Minh ngồi đó, trước chiếc laptop sáng đèn, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Tiếng lạch cạch của bàn phím, tiếng click chuột đều đặn như một nhịp điệu quen thuộc, quen thuộc đến mức lạnh lùng. Anh dường như không hề nhận ra sự hiện diện của cô, không thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, không nghe thấy tiếng thở dài nặng nhọc mỗi khi cô cố gắng ghép nối một mảnh vỡ khó nhằn. Cô khẽ gọi tên anh, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Anh à, anh có thấy em đang buồn không?" Câu hỏi đó không thành lời, chỉ là một tiếng vọng thầm thì trong tâm trí cô, một câu hỏi đã từng bị nghẹn lại nơi cổ họng biết bao lần trong thực tại. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua cô một cách vô định, rồi lại nhanh chóng quay về màn hình. "Anh hơi bận một chút, em cứ làm đi." Giọng anh trầm, đều đều, mang một sự lý trí đến đáng sợ, một sự vô tâm đến buốt giá. Câu nói ấy như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt sợi dây liên kết mong manh giữa hai người, khiến cô cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc trong nỗ lực hàn gắn những gì đã vỡ. Đó là hình ảnh của Lâm An "khoảng 1 năm trước chia tay", một Lâm An đang cố gắng một mình cứu vãn một mối tình đã mục ruỗng từ bên trong.
Giấc mơ chuyển cảnh đột ngột. Căn bếp cũ biến mất, thay vào đó là một buổi tối mưa tầm tã. Từng hạt mưa nặng trĩu thi nhau đập vào cửa kính, tạo nên một bản nhạc buồn bã. Cô ngồi một mình trong căn phòng lạnh lẽo, điện thoại trên tay, màn hình phát ra ánh sáng xanh mờ ảo. Cô đã gửi đi một tin nhắn, rồi hai, rồi ba... nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không vô vọng. Không một lời hồi đáp, không một dấu hiệu cho thấy có ai đó đang chờ đợi, đang quan tâm. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên như một tảng băng lớn đè nặng lên lồng ngực. Hơi thở trở nên khó khăn, nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn vào tiếng mưa bên ngoài cửa sổ. Cô muốn gào thét, muốn chạy trốn khỏi sự cô đơn đến cùng cực ấy, nhưng cơ thể lại tê liệt, chỉ có thể ngồi đó, chịu đựng. Hoàng Minh, trong giấc mơ, vẫn là một hình bóng mờ nhạt, một sự hiện diện nhưng lại vô cùng vắng mặt, như một bức tượng được chạm khắc từ sự lý trí và những con số khô khan. Anh không ở đó để lau đi những giọt nước mắt của cô, không ở đó để ôm cô vào lòng, và quan trọng hơn, anh không hề biết cô đang khóc, đang đau khổ đến nhường nào. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ" – quên mất cô đã chờ đợi anh nhận ra, chờ đợi anh thấu hiểu.
Lâm An cựa quậy mạnh trong giấc ngủ, gương mặt nhăn nhó, như thể đang cố gắng thoát khỏi một xiềng xích vô hình. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cả cơ thể cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, bám dính vào lớp ga trải giường. Một tiếng thở dốc bật ra khỏi cổ họng, cô bật dậy khỏi giường, hai tay ôm chặt lấy ngực, cố gắng tìm lại nhịp thở đều đặn. Đôi mắt to tròn, long lanh mở to, vô định nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Những bức tranh treo trên tường, những cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ, những đồ gốm thủ công xinh xắn... tất cả vẫn ở đó, không hề thay đổi. Cô chớp mắt liên hồi, cố gắng phân biệt đâu là thực tại, đâu là những mảnh vỡ của một giấc mơ quá đỗi chân thực. Mùi tinh dầu sả chanh giờ đây không còn mang đến sự thư thái nữa, mà như một lời nhắc nhở phảng phất về sự mệt mỏi, về những cảm xúc bị chôn vùi đang trỗi dậy. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài, mềm mại đang bết dính vào trán, cảm giác lạnh lẽo của mồ hôi vẫn còn đọng lại, như một minh chứng rõ ràng cho nỗi sợ hãi mà cô vừa trải qua. Phải mất một lúc lâu, nhịp tim cô mới dần ổn định trở lại, nhưng tâm trí vẫn còn chìm đắm trong mớ hỗn độn của những ký ức không mời mà đến. Giấc mơ ấy, nó giống như một vết thương đã lành sẹo, bỗng dưng bị cạy ra, để lộ phần thịt non tấy đỏ bên trong, đau rát và nhức nhối.
***
Cuối buổi sáng, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, chiếu thẳng vào không gian mở của phòng tranh, nơi Lâm An đang cố gắng tìm lại sự bình yên trong công việc. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu phản chiếu ánh sáng dịu dàng, tạo nên một bầu không khí sáng tạo và yên tĩnh. Tiếng nhạc không lời, du dương như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ bên ngoài cửa sổ lớn. Mùi sơn dầu quen thuộc, mùi giấy, mùi gỗ từ giá vẽ và những khung tranh, tất cả đều là những hương vị của sự nghiệp, của đam mê mà cô đã dày công vun đắp trong ba năm qua. Lâm An đứng trước một bức tranh đang dang dở, cọ vẽ trên tay, nhưng nét mặt cô lại đăm chiêu, xa xăm. Những mảng màu trên toan vẫn còn tươi mới, nhưng ánh mắt cô thì vô hồn, không thể tìm thấy sự kết nối với chúng. Từng nét cọ mà cô cố gắng đặt xuống đều trở nên gượng gạo, thiếu đi sự mềm mại, sự biểu cảm vốn có trong các tác phẩm của cô. Tâm trí cô không ngừng lẩn quẩn với những hình ảnh từ giấc mơ ban sáng. Chiếc cốc cà phê vỡ, ánh mắt vô tâm của Hoàng Minh, những tin nhắn không hồi đáp trong đêm mưa... tất cả cứ như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại trong đầu cô, không ngừng gặm nhấm sự tập trung của cô.
"Tại sao lại là lúc này?" Cô thì thầm, giọng nói khản đặc như chưa được dùng đến từ lâu. "Mình đã nghĩ mình ổn rồi mà..." Cô đặt cọ xuống giá vẽ, tiếng cọ va vào thành gỗ tạo ra một âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô xoa thái dương, cảm giác nhức nhối từ giấc mơ vẫn còn âm ỉ. Bức tranh trước mặt cô giờ đây dường như không còn là một tác phẩm nghệ thuật nữa, mà chỉ là một tấm toan trắng với vài mảng màu lạc lõng, phản chiếu chính sự hỗn loạn trong tâm hồn cô. Cô nhìn chằm chằm vào nó, nhưng đôi mắt cô lại như xuyên thấu qua lớp sơn dầu, nhìn thấy những khoảng trống vô hình mà cô đã cố gắng lấp đầy trong suốt ba năm qua.
Khoảng trống ấy. Nó là một cảm giác mơ hồ, một sự thiếu hụt không tên mà cô đã từng cảm nhận được trong buổi hẹn hò với Khánh Duy ở chương trước. Lúc đó, cô đã tự nhủ rằng đó chỉ là vết sẹo cũ, là dấu tích của một quá khứ đã ngủ yên. Nhưng giờ đây, sau giấc mơ kinh hoàng, cô nhận ra rằng khoảng trống ấy không hề ngủ yên. Nó chỉ ẩn sâu, tiềm tàng, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó để bùng lên, để nhắc nhở cô về những vết thương chưa lành. "Cái cảm giác trống rỗng ấy, nó vẫn ở đây, ẩn sâu đến mức mình không nhận ra cho đến khi nó bùng lên." Cô lại thì thầm, giọng nói mang theo sự đau khổ và một chút thất vọng về chính bản thân mình. Cô đã dành ba năm để chữa lành, để xây dựng lại cuộc sống, để tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật và sự bình yên trong những mối quan hệ mới. Cô đã nghĩ rằng mình đã mạnh mẽ hơn, đã trưởng thành hơn, đã có thể đối diện với quá khứ mà không còn cảm thấy day dứt. Nhưng giấc mơ kia đã chứng minh điều ngược lại.
Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn, nhìn ra xa xăm. Phía ngoài kia, những hàng cây xanh rì đung đưa trong gió, những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm. Một khung cảnh bình yên đến nao lòng, nhưng lại không thể xoa dịu được cơn bão đang cuộn lên trong lòng cô. Cô nhớ lại những lời Mai Lan đã nói, rằng thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng có lẽ, thời gian chỉ có thể làm mờ đi những vết sẹo bên ngoài, còn những vết thương sâu thẳm bên trong, những cảm xúc bị bỏ quên, bị lãng quên, chúng vẫn ở đó, chờ đợi một khoảnh khắc để trỗi dậy, để đòi hỏi sự công nhận. Lâm An đã cố gắng dùng lý trí để thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đã qua, rằng cô đã buông bỏ. Nhưng trái tim cô lại là một kẻ phản bội trung thành với những ký ức, dù đau khổ đến đâu. Cô đã từng "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng" – đó là phiên bản của cô khi cố gắng thấu hiểu Hoàng Minh. Nhưng trong giấc mơ này, cô lại chỉ thấy phiên bản của một Hoàng Minh vô tâm, một Hoàng Minh đã không nhìn thấy sự cố gắng và nỗi đau của cô. Sự đối lập giữa hai phiên bản ấy khiến cô bối rối. Cô không biết mình nên tin vào điều gì nữa.
Cảm giác nặng nề, khó chịu bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy bất lực. Cô không muốn những ký ức này làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình, đến những nỗ lực mà cô đã bỏ ra để xây dựng mọi thứ. Cô không muốn nó làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã tìm thấy bên Khánh Duy, một người đàn ông chu đáo và tinh tế. Nhưng làm sao để ngăn chặn những tiếng vọng từ quá khứ? Làm sao để xóa bỏ những vết sẹo đã ăn sâu vào tâm hồn? Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Bàn tay cô khẽ vươn ra, chạm vào khung cửa sổ lạnh lẽo. Ánh nắng chiều vẫn còn dịu dàng, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cô. Sau một hồi đấu tranh nội tâm, cô quay người lại, bước đến bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại di động vẫn nằm im lìm. Một tia hy vọng le lói: có lẽ, một cuộc trò chuyện với Mai Lan, người bạn thân thiết luôn lắng nghe và thấu hiểu, sẽ giúp cô tìm thấy một lối thoát cho mớ hỗn độn này. Cô cần một lời khuyên, một sự xác nhận rằng những gì cô đang cảm thấy là bình thường, rằng cô không hề đơn độc trong cuộc chiến với những bóng ma của quá khứ.
***
Đầu giờ chiều, căn hộ của Lâm An lại chìm vào một vẻ yên tĩnh khác, yên tĩnh hơn hẳn buổi sáng. Nắng đã dịu đi, chỉ còn những vệt sáng vàng nhạt lướt trên sàn gỗ. Tiếng chim hót vẫn còn đó, nhưng đã thưa thớt hơn. Lâm An ngồi trên chiếc ghế sofa êm ái, cuộn tròn người lại, điện thoại áp vào tai. Cô đã gọi cho Mai Lan, và giọng nói của Mai Lan, trong trẻo và đầy sức sống, như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn đang khô cằn của cô. Ban đầu, cô chỉ định hỏi thăm Mai Lan về công việc, về cuộc sống, những chuyện phiếm thường ngày. Nhưng rồi, khi nghe thấy giọng nói ấm áp của bạn mình, những cảm xúc bị dồn nén từ sáng đến giờ bỗng vỡ òa. Cô không kìm được nữa, và bắt đầu kể về giấc mơ, về những hình ảnh ám ảnh, về cảm giác bất an đang giày vò cô.
"Tớ cứ nghĩ mình đã quên rồi, Lan à," giọng Lâm An khản đặc, nghẹn ngào, như thể cô đang cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào ra. "Nhưng nó... nó vẫn ở đây. Nó cứ như một cái bóng, bám theo tớ, không chịu buông tha." Cô miêu tả chi tiết giấc mơ, từ chiếc cốc cà phê vỡ cho đến đêm mưa lạnh lẽo và những tin nhắn không hồi đáp. Cô không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, như thể việc kể ra sẽ giúp cô trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Mai Lan lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Cô biết Lâm An đang cần một người bạn để sẻ chia, không phải một người để phán xét hay đưa ra những lời khuyên sáo rỗng.
"An à," Mai Lan cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. "Không ai quên được hoàn toàn đâu. Đặc biệt là những mối tình sâu đậm như của cậu và Hoàng Minh. Ký ức nó giống như một dòng sông, có lúc êm đềm, có lúc lại cuộn chảy dữ dội. Quan trọng là cách mình đối diện với nó." Mai Lan dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc lời nói của mình. "Những gì cậu trải qua là bình thường. Đó là một phần của quá trình chữa lành. Cậu không thể ép buộc bản thân quên đi, mà phải học cách chấp nhận và sống chung với nó. Hãy nhìn xem, cậu đã làm được những gì trong ba năm qua? Cậu đã xây dựng một sự nghiệp thành công, cậu có một phòng tranh của riêng mình, cậu được mọi người công nhận. Đó là những điều mà một Lâm An mạnh mẽ, độc lập đã tạo ra."
Lời nói của Mai Lan như một liều thuốc an ủi, giúp Lâm An cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Cô khẽ lau khóe mắt, nơi những giọt nước mắt đã kịp đọng lại. "Nhưng tớ... tớ sợ nó sẽ ảnh hưởng đến mọi thứ, Lan ạ. Đến sự bình yên tớ đang có, đến... đến Khánh Duy." Cô không biết phải diễn tả cảm giác dè dặt của mình như thế nào khi nhắc đến Khánh Duy. Anh là một người đàn ông tuyệt vời, chu đáo và chân thành. Anh đã mang đến cho cô sự ấm áp và bình yên mà cô hằng khao khát. Nhưng chính cái "khoảng trống" mà cô cảm nhận được trong buổi hẹn hò, giờ đây lại được lấp đầy bằng những ký ức đau khổ về Hoàng Minh, khiến cô không khỏi hoài nghi về khả năng mình có thể hoàn toàn mở lòng với Khánh Duy.
Mai Lan hiểu sự lo lắng của bạn mình. "Cậu có Khánh Duy bên cạnh, ít nhất bây giờ cậu không còn một mình nữa." Mai Lan khẽ gợi ý, giọng nói mang theo một sự tinh tế. "Anh ấy là một người tốt, An ạ. Hãy cho bản thân mình một cơ hội để hạnh phúc, và cũng hãy cho Khánh Duy một cơ hội để được yêu thương cậu một cách trọn vẹn. Ký ức về Hoàng Minh có thể vẫn còn đó, nhưng nó không nhất thiết phải định nghĩa tương lai của cậu. Cậu đã từng nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Vậy thì bây giờ, hãy nhớ những gì Khánh Duy đang cố gắng vì cậu, và đừng để những ký ức cũ làm mờ đi hiện tại tươi đẹp."
Lâm An im lặng một lúc lâu, những lời nói của Mai Lan cứ vang vọng trong tâm trí cô. "Không ai quên được hoàn toàn đâu. Quan trọng là cách mình đối diện với nó." Cô biết Mai Lan nói đúng. Sự xuất hiện của giấc mơ này không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là một lời nhắc nhở rằng quá trình chữa lành vẫn đang diễn ra, và cô cần phải đối mặt với nó một cách dũng cảm. Việc cô nhận ra "khoảng trống" trong lòng mình sau giấc mơ sẽ khiến cô suy nghĩ sâu sắc hơn về mối quan hệ với Khánh Duy. Cô không muốn anh phải chịu đựng sự dè dặt của cô, không muốn anh phải gánh vác những bóng ma của quá khứ. Có lẽ, đã đến lúc cô cần phải thành thật với chính mình, và có thể là với Khánh Duy nữa, về những gì cô đang trải qua.
Kết thúc cuộc gọi, Lâm An đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn còn đăm chiêu. Cảm giác nhẹ nhõm chỉ là thoáng qua, nhường chỗ cho một nỗi suy tư nặng trĩu hơn. Cô biết rằng, những ký ức về sự vô tâm của Hoàng Minh trong giấc mơ sẽ là một động lực mạnh mẽ. Nó không chỉ là sự đau khổ, mà còn là một lời cảnh tỉnh. Nó khiến cô nhận ra rằng cô không muốn lặp lại những sai lầm cũ, không muốn để bản thân bị bỏ quên một lần nữa. Và điều đó, dù đau đớn, lại chính là bước khởi đầu cho một hành trình mới: hành trình đối diện trực tiếp với quá khứ, để hoàn toàn giải phóng bản thân và đón nhận tương lai một cách trọn vẹn nhất. Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi những vệt nắng chiều đang dần nhạt đi, mang theo một tia hy vọng mong manh về một ngày mai tươi sáng hơn, nơi ký ức có thể trở thành một phần của câu chuyện, nhưng không còn là nhân vật chính chi phối cuộc đời cô nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.