Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 204: Khoảng Trống Không Tên
Sau khi Khánh Duy ra về, không gian studio trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng nhạc không lời đã kết thúc, chỉ còn tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa và tiếng nhịp đập của trái tim Lâm An. Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh giá vẽ, nhìn vào bức tranh còn dang dở. Bức tranh ấy, với những gam màu trầm và những đường nét hoài niệm, giờ đây dường như chứa đựng cả nỗi lòng của cô. Nó là một phần của quá khứ, một phần của những ký ức mà cô đang cố gắng biến thành sức mạnh. Một chút nhẹ nhõm len lỏi trong tâm hồn cô, vì cô đã thành thật với Khánh Duy, đã không lừa dối cảm xúc của mình. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi suy tư khác lại dâng lên. Liệu bao giờ cô mới thực sự sẵn sàng? Liệu có ngày nào đó, những vết sẹo cũ sẽ hoàn toàn biến mất, để cô có thể mở lòng đón nhận một tình yêu mới một cách trọn vẹn? Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự se lạnh của đêm về. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói ấy, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí Lâm An. Nỗi đau từ quá khứ, từ mối tình với Hoàng Minh, vẫn còn đó, âm ỉ như một vết bỏng chưa lành. Nó không còn làm cô gục ngã, nhưng nó vẫn là một bức tường vô hình, ngăn cản cô bước tiếp. Cô đã nhớ những lúc mình đau, nhưng cô cũng hiểu rằng Hoàng Minh đã từng cố gắng, dù theo cách riêng của anh. Sự phức tạp của ký ức, sự khác biệt trong cách mỗi người trải nghiệm tình yêu, đã tạo nên những vết hằn sâu sắc trong tâm hồn cô. Lâm An mở mắt, nhìn chằm chằm vào bức tranh. Ánh trăng yếu ớt hắt qua cửa sổ, làm nổi bật những đường nét mờ ảo trên toan. Cô biết, hành trình chữa lành vẫn còn dài. Việc cô từ chối Khánh Duy không phải vì anh không đủ tốt, mà vì cô biết mình chưa đủ tốt cho anh, chưa đủ trọn vẹn để trao đi một tình yêu xứng đáng. Cô cần phải đối diện với quá khứ một cách triệt để hơn, không phải để níu kéo, mà để giải phóng chính mình. Có lẽ, một ngày nào đó, khi cô thực sự tìm thấy sự bình yên, khi những ký ức không còn là gánh nặng mà trở thành những bài học quý giá, cô sẽ có thể mở lòng một lần nữa. Nhưng cho đến lúc đó, cô sẽ tiếp tục vẽ, tiếp tục sáng tạo, tiếp tục hành trình của riêng mình. Cô sẽ để thời gian làm công việc của nó, để những vết thương tự lành, để tâm hồn cô tìm thấy sự cân bằng. Có lẽ, quyết định này của cô, dù khiến Khánh Duy thất vọng, lại là bước đệm quan trọng để cô thực sự đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ còn sót lại từ mối tình đã qua. Và có lẽ, một cuộc đối diện trực diện với Hoàng Minh trong tương lai, không phải để hàn gắn, mà để tìm kiếm sự rõ ràng cho chính mình, là điều không thể tránh khỏi. Lâm An đứng dậy, tắt đèn studio. Bóng tối bao trùm, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ thành phố vọng vào. Cô bước ra khỏi phòng, khóa cửa lại, để lại phía sau những bức tranh, những ký ức, và cả một lời tỏ tình chân thành nhưng chưa được đáp lại. Cô biết, cô đã làm đúng. Nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn một câu hỏi vang vọng: "Liệu bao giờ mình mới thực sự sẵn sàng?"
***
Tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đặn, không ngừng nghỉ trong không gian văn phòng rộng lớn của Minh An. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy, đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, hoàn thành những chi tiết cuối cùng của một dự án cầu kỳ. Ánh sáng trắng lạnh từ đèn LED trên trần hắt xuống, phản chiếu trên mặt kính của những tòa nhà chọc trời nhìn ra từ ô cửa sổ. Mùi giấy in mới, xen lẫn với hương cà phê pha sẵn và chút thoang thoảng nước hoa của đồng nghiệp vây quanh, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi căng thẳng. Tiếng điện thoại reo không dứt ở các bàn làm việc lân cận, tiếng máy in hoạt động liên tục như một điệp khúc quen thuộc.
Anh Khoa, trưởng nhóm dự án, với vẻ ngoài phong độ và lịch sự trong bộ vest chỉn chu, bước tới bàn làm việc của Hoàng Minh, trên tay cầm một tập tài liệu. "Minh, cậu xem lại cái này lần cuối trước khi gửi cho đối tác. Mình tin là ổn rồi." Anh Khoa nói, giọng điệu nhanh gọn, tập trung vào kết quả. Hoàng Minh gật đầu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những con số và biểu đồ phức tạp. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng ra bên ngoài, nhưng trong ánh mắt anh là sự tập trung cao độ. Anh thực hiện vài chỉnh sửa nhỏ, rồi bấm nút gửi. Một email chúc mừng từ Ông Hùng, sếp của anh, hiện lên ngay sau đó trên màn hình. "Minh, cậu làm rất tốt. Dự án này vượt xa mong đợi." Tin nhắn tiếp theo từ Anh Khoa cũng hiện lên: "Tuyệt vời, Minh. Luôn có thể tin tưởng vào cậu."
Một nụ cười nhạt nhẽo thoáng qua trên môi Hoàng Minh. Một sự hài lòng ngắn ngủi, chỉ kéo dài trong vài giây, rồi tan biến nhanh chóng như bọt xà phòng. "Tốt. Vậy thì sao?" Anh tự hỏi trong đầu, giọng nội tâm trầm lắng. "Cảm giác này... nó là gì?" Anh cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc lại ùa về, như một vết sẹo vô hình, không thể chạm tới nhưng luôn hiện hữu, âm ỉ bên trong. Nó không phải là cảm giác thất bại, cũng không phải là nỗi buồn. Nó chỉ là một khoảng trống, một sự thiếu vắng không tên, len lỏi vào từng tế bào sau mỗi thành công mà anh đạt được.
Hoàng Minh gập laptop, tắt màn hình. Sự tĩnh lặng của chiếc máy tính vừa hoàn thành nhiệm vụ đột ngột khiến âm thanh của văn phòng trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ lớn, nơi thành phố đang bắt đầu lên đèn, những chấm sáng li ti như những vì sao rơi xuống mặt đất. Những tòa nhà cao tầng khác cũng đang lấp lánh ánh điện, tạo nên một bức tranh đô thị phồn hoa, hối hả. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo cả gánh nặng vô hình của sự thành công. Anh thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, từng cử chỉ đều toát lên vẻ mệt mỏi mà không ai có thể nhận ra dưới vẻ ngoài điềm đạm, chuyên nghiệp của anh. Chiếc cặp da được đặt ngay ngắn, điện thoại bỏ vào túi áo khoác. Anh đứng dậy, bước đi giữa những hàng ghế làm việc, tiếng gõ bàn phím vẫn miệt mài theo đuổi những deadline. Anh không còn cảm thấy sự phấn khích hay động lực như trước nữa. Mỗi thành công, mỗi dự án hoàn thành, dường như chỉ là một nấc thang khác dẫn anh đến một khoảng không gian trống rỗng hơn, lớn hơn.
Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, đứng ở cửa văn phòng, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo nhìn Hoàng Minh. "Về hả Minh? Nghỉ ngơi tốt nhé. Cậu xứng đáng với điều đó."
Hoàng Minh gật đầu. "Vâng, sếp. Chúc sếp một buổi tối vui vẻ." Giọng anh trầm, đều đều, không chút biểu cảm. Anh bước ra khỏi văn phòng, tiếng cửa kính đóng lại sau lưng, cắt đứt tiếng ồn ào của công việc. Anh bước vào thang máy, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và ánh sáng trắng phản chiếu gương. Anh nhìn vào hình ảnh của mình trong gương thang máy. Một người đàn ông thành công, một kiến trúc sư tài năng, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia, có một nỗi buồn không tên, một sự trống rỗng mà không thành công nào có thể lấp đầy. Thành công, như một lớp vỏ bọc hoàn hảo, đã che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, một lỗ hổng ngày càng lớn dần trong tâm hồn anh. Sự bình yên giả tạo mà anh từng theo đuổi, giờ đây, đang trở thành gánh nặng. Anh tự hỏi, rốt cuộc thì mình đang chạy theo điều gì?
***
Căn hộ của Hoàng Minh chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ khi anh trở về. Thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen, cùng với vật liệu kính và kim loại, tạo nên một không gian hiện đại, thanh lịch nhưng cũng đầy vẻ lạnh lẽo. Nội thất được bố trí khoa học, tập trung vào công năng, ít đồ trang trí rườm rà. Anh buông chiếc cặp xuống sàn, tiếng da chạm đất khô khốc vang vọng trong không gian vắng lặng. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im ắng bao trùm. Từ ban công rộng lớn, anh có thể nhìn thấy khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn, nhưng những âm thanh ồn ào của nó chỉ vọng lại từ xa, yếu ớt như một tiếng vọng từ thế giới khác, không thể chạm tới được sự cô đơn trong căn hộ này.
Anh bước vào bếp, mở tủ lạnh. Bên trong, mọi thứ đều ngăn nắp, gọn gàng nhưng trống rỗng. Vài chai nước lọc, một hộp sữa và một ít hoa quả. Không có một món ăn nào, không có dấu vết của một bữa ăn nóng hổi. Anh không có nhu cầu ăn uống. Cảm giác trống rỗng trong dạ dày dường như không đáng kể so với sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh đóng cửa tủ lạnh lại, tiếng đóng cửa nghe rõ mồn một. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc da màu xám, ngả đầu ra sau. Ánh mắt anh lướt qua những cuốn sách được xếp ngay ngắn trên kệ, những bức tường trắng tinh không một vết bẩn, không một bức tranh. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều theo một trật tự nhất định, nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống.
Tâm trí anh lại bị kéo về những ký ức từ "khoảng 1 năm trước chia tay" – cái giai đoạn mà anh đã định nghĩa bằng hai từ "hết hợp." Anh nhớ lại những buổi tối như thế này, khi anh trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, căn hộ này không hề lạnh lẽo đến vậy. Lâm An đã ở đó. Cô ấy thường lúi húi trong bếp, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp không gian, xua đi mùi gỗ mới và hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng. Anh nhớ những lần cô ấy cố gắng lấp đầy khoảng trống này bằng những bữa ăn tự tay nấu, những tin nhắn hỏi han anh có về muộn không, hay những lời mời đi dạo công viên gần nhà để "giải tỏa căng thẳng."
"Mình đã từng nghĩ sự 'yên ổn' là như thế," Hoàng Minh lẩm bẩm trong đầu, giọng nội tâm đầy chua chát. "Nhưng nó không phải là yên ổn, nó là sự cố gắng đơn độc của cô ấy." Anh nhớ lại, hồi đó, anh luôn tìm cách thoái thác những lời mời đó. Anh cho rằng đó là sự phiền phức, là những điều không cần thiết. Anh lý giải rằng anh cần không gian riêng, cần sự yên tĩnh để tái tạo năng lượng. Anh đã ngụy biện rằng đó là cách anh thể hiện tình yêu, bằng cách tập trung vào công việc để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cả hai. Nhưng bây giờ, anh nhận ra, đó chỉ là sự ngụy biện cho sự vô tâm của chính mình. Anh đã bỏ lỡ những bữa tối ấm cúng, những cuộc trò chuyện nhỏ nhặt, những cái nắm tay khi đi dạo dưới ánh đèn đường. Anh đã bỏ lỡ cả những ánh mắt mong chờ, những nụ cười gượng gạo khi cô ấy cố gắng che giấu sự thất vọng.
"Những lời mời đi xem phim, những buổi tối cô ấy chờ mình về... mình đã bỏ lỡ những gì?" Anh tự hỏi, một cảm giác day dứt trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhớ những lúc Lâm An đề nghị cùng nhau sắp xếp lại kệ sách, cùng nhau trồng thêm vài chậu cây xanh trên ban công để căn hộ bớt lạnh lẽo. Anh đã gạt đi, nói rằng anh không có thời gian, rằng những việc đó không quan trọng. Anh đã chỉ ra những cuốn sách được Lâm An đặt không đúng thứ tự, những chậu cây không hợp với phong cách tối giản của anh, mà không nhận ra rằng cô ấy chỉ đang cố gắng mang sự ấm áp và cuộc sống vào căn hộ này, vào cuộc sống của anh. Anh nhớ những lần cô ấy nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh khi anh đang làm việc muộn, mang cho anh một cốc nước ấm, và anh chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu hờ hững, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình.
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó, từng được Lâm An thốt ra trong cuộc đối thoại đau lòng năm xưa, giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã nhớ sự hiện diện của cô, nhớ những bữa ăn cô nấu, nhớ sự ngăn nắp cô gìn giữ cho căn hộ này. Nhưng anh đã quên đi, hay đúng hơn là cố tình bỏ qua, những nỗ lực thầm lặng, những chờ đợi mỏi mòn, những giọt nước mắt lặng lẽ của cô. Anh đã tự an ủi mình bằng cái lý do "hết hợp," một lý do quá đỗi lý trí và vô cảm, để che đậy sự thật rằng anh đã vô tâm, đã bỏ bê một người con gái đã yêu anh bằng tất cả trái tim mình.
Anh lấy điện thoại ra, cuộn qua danh bạ. Hàng trăm cái tên hiện lên, nhưng anh không biết phải gọi cho ai. Anh dừng lại ở một cái tên quen thuộc, một cái tên đã từng là cả thế giới của anh. Lâm An. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, những ngón tay do dự lướt nhẹ trên màn hình. Gần ba năm trôi qua, nhưng cái tên ấy vẫn nằm yên vị trong danh bạ, như một minh chứng cho một mối tình đã từng tồn tại, dù trong trí nhớ của anh, nó lại khác xa với ký ức của cô. Anh thở dài, rồi lại đặt điện thoại xuống. Anh biết anh không thể gọi cho cô. Không phải bây giờ. Không phải khi anh vẫn còn đang bối rối và đau đớn như thế này.
Anh đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm se lạnh luồn qua những khe cửa, mang theo hơi ẩm của buổi tối mùa thu. Anh hít thở sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn đang vây lấy mình. Thành phố dưới chân anh vẫn rực rỡ, nhưng đối với anh, nó chỉ là một bức tranh tĩnh lặng, không hồn. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một đỉnh núi cao, ngắm nhìn thế giới, nhưng lại hoàn toàn cô độc.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn từ các tòa nhà lân cận cũng dần tắt, chỉ còn lại những vệt sáng mờ ảo từ các con đường chính. Hoàng Minh vẫn đứng trên ban công căn hộ của mình, cảm nhận cái se lạnh của gió đêm phả vào mặt. Anh hít thở sâu, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong bầu không khí trong lành, nhưng tâm trí anh vẫn như một dòng sông cuộn chảy, không ngừng suy tư. Anh đã đạt được tất cả những gì mình từng khao khát: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước, một cuộc sống vật chất dư dả. Nhưng đứng giữa sự thành công rực rỡ ấy, anh lại nhận ra một điều gì đó cơ bản đang thiếu vắng, một "khoảng trống không tên" mà công việc không thể nào lấp đầy.
Anh nhớ lại lời Ông Hùng, sếp của anh, đã từng nói trong một buổi tổng kết dự án cách đây vài năm: "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn." Khi đó, Hoàng Minh chỉ nghe thoáng qua, cho rằng đó là một câu nói mang tính triết lý sáo rỗng. Nhưng giờ đây, câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng và đầy ám ảnh. Anh đã vun đắp gì trong tâm hồn mình suốt những năm qua? Chỉ là những con số lợi nhuận, những bản vẽ kỹ thuật hoàn hảo, những hợp đồng thành công nối tiếp nhau. Anh đã xây dựng một đế chế sự nghiệp vững chắc, nhưng lại bỏ hoang mảnh đất tâm hồn mình, để nó trở nên cằn cỗi và trống rỗng.
Cảm giác trống rỗng này không phải là mới mẻ. Nó đã âm ỉ từ lâu, nhưng anh luôn vùi đầu vào công việc để trốn tránh, để tự lừa dối mình rằng "bận rộn" chính là "có ý nghĩa." Anh đã bỏ qua những tín hiệu cảnh báo từ chính bản thân, từ những giấc ngủ chập chờn, những bữa ăn vội vã không cảm nhận được hương vị, những cuối tuần dài lê thê chỉ có anh và sự tĩnh lặng của căn hộ. Anh đã lý trí hóa mọi thứ, coi cảm xúc là một yếu tố không cần thiết, thậm chí là cản trở sự phát triển. Anh đã tin rằng sự ổn định, sự kiểm soát, và sự thành công là những giá trị tối thượng. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, những giá trị ấy không thể mang lại hạnh phúc thực sự.
"Liệu có phải đã đến lúc mình phải thay đổi?" Anh tự hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh có lẽ đang chuẩn bị ló dạng. Câu hỏi này không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một sự giày vò, một lời kêu gọi từ sâu thẳm trái tim anh. Anh khao khát sự kết nối, sự chia sẻ, một ý nghĩa vượt ra ngoài những mục tiêu vật chất mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay. Anh nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ là những con số khô khan, mà còn là những cảm xúc, những trải nghiệm, những mối quan hệ mà anh đã vô tình bỏ lỡ. Sự hối tiếc về những gì đã qua với Lâm An không chỉ là nỗi đau của một mối tình tan vỡ, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự vô tâm của anh đối với chính cuộc sống của mình. Anh đã bỏ lỡ cô, và cũng đã bỏ lỡ chính mình trong quá trình đó.
Hoàng Minh quay vào phòng, ánh mắt anh giờ đây đã kiên định hơn một chút. Sự bối rối và suy tư vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm thầm lặng. Anh cầm điện thoại lên. Lần này, anh không còn lướt qua danh bạ một cách vô định. Anh tìm kiếm một cái tên cụ thể. Trần Long. Đó là người bạn thân nhất của anh từ thời đại học, người duy nhất mà anh cảm thấy có thể chia sẻ những suy tư này, những cảm xúc hỗn độn mà anh chưa từng dám đối diện. Trần Long, người luôn có một cách nhìn đời khác anh, ít lý trí hơn, nhiều cảm xúc hơn, và có lẽ, hiểu biết hơn về những gì thực sự quan trọng trong cuộc sống.
Hoàng Minh biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Thay đổi một lối sống đã ăn sâu vào tiềm thức, thay đổi cách tư duy đã định hình con người anh suốt bao nhiêu năm không phải là điều có thể làm trong một sớm một chiều. Nhưng anh cảm thấy một tia hy vọng le lói, một khao khát mãnh liệt được tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một cuộc sống không còn bị chi phối bởi sự trống rỗng mang tên "thành công." Anh sẽ không còn sống chỉ để làm việc, mà sẽ học cách sống để cảm nhận, để yêu thương, để kết nối. Anh đã nhận ra điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, anh không muốn tiếp tục sống một câu chuyện chỉ có một mình anh là người kể. Anh muốn tìm lại những mảnh ghép còn thiếu, không phải để hàn gắn quá khứ, mà để xây dựng một tương lai trọn vẹn hơn. Anh cần một khởi đầu mới, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong. Và có lẽ, Trần Long sẽ là người đầu tiên giúp anh bước những bước chân đầu tiên trên con đường đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.