Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 203: Lời Thú Nhận Chân Thành
Bầu trời chiều muộn ngả sang sắc cam dịu, rót thứ ánh sáng vàng mật ong qua khung cửa sổ lớn của Phòng Tranh Thanh Mai. Không gian rộng mở, tràn ngập hơi thở của nghệ thuật, nơi những bức toan trắng tinh khôi chờ đợi được lấp đầy, nơi những bức đã hoàn thiện phô bày vẻ đẹp trầm mặc. Sàn gỗ sáng màu phản chiếu thứ ánh sáng cuối ngày, tạo nên một cảm giác ấm cúng lạ thường. Lâm An đang say sưa bên một tác phẩm dang dở, tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt toan khô như một điệu nhạc nhẹ nhàng, hòa vào bản nhạc không lời du dương đang phát khẽ từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ sách. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với hương gỗ của giá vẽ và thoảng hương tinh dầu thông dịu nhẹ, tạo nên một không khí vừa sáng tạo, vừa thư thái đến lạ. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh pastel, mái tóc dài mềm mại được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh thoát. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dán chặt vào từng nét vẽ, biểu cảm trên gương mặt trái xoan khi thì nhíu lại đầy suy tư, khi thì giãn ra nhẹ nhõm như vừa tìm thấy một đường nét hoàn hảo.
Khánh Duy bước vào, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Anh cao ráo, thư sinh, chiếc kính gọng mảnh làm tôn lên vẻ trí thức. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu cùng quần tây tối màu tạo nên vẻ lịch sự, tinh tế. Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, không muốn phá vỡ dòng chảy cảm xúc của cô. Anh đứng đó, lặng lẽ ngắm nhìn Lâm An, ngắm nhìn cái cách cô chìm đắm vào thế giới riêng của mình, nơi những màu sắc và đường nét kể nên những câu chuyện thầm kín. Ánh mắt anh ấm áp, chất chứa sự ngưỡng mộ không che giấu. Anh đã luôn cảm thấy bình yên khi ở cạnh Lâm An, một sự bình yên khác hẳn với những ồn ào của cuộc sống thường nhật, một sự bình yên đến từ tâm hồn an nhiên và sâu sắc của cô. Từ khi cô mở phòng tranh này, anh thường xuyên ghé thăm, đôi khi chỉ để ngồi đọc sách trong một góc nhỏ, đôi khi để cùng cô bàn luận về những triển lãm nghệ thuật, hay đơn giản chỉ là để lặng lẽ ngắm nhìn cô vẽ. Anh đã chứng kiến Lâm An từ một cô gái yếu đuối sau mối tình tan vỡ, dần trở nên mạnh mẽ và độc lập hơn, tìm thấy niềm đam mê và giá trị của bản thân trong nghệ thuật. Quá trình ấy, với anh, đẹp hơn bất cứ tác phẩm nào.
"An này," Khánh Duy khẽ gọi, giọng nói tự nhiên, nhẹ nhàng, như sợ làm tan biến khoảnh khắc tĩnh lặng.
Lâm An giật mình, quay lại. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô khi nhìn thấy anh. "Duy! Anh đến lúc nào vậy? Em mãi mê quá không hay biết."
"Anh vừa đến thôi," anh đáp, tiến lại gần, "Em lại đang chìm đắm vào tác phẩm mới à? Trông em có vẻ rất tập trung." Anh cúi xuống nhìn bức tranh, là một phong cảnh thành phố quen thuộc nhưng được vẽ với những gam màu trầm và những đường nét bay bổng, có gì đó rất hoài niệm và mơ hồ. "Bức này có vẻ khác những bức trước của em."
Lâm An gật đầu, đặt cọ xuống. "Đúng vậy. Dạo gần đây em hay mơ những giấc mơ cũ, những ký ức cứ ùa về. Em đang cố gắng chuyển hóa chúng thành nghệ thuật, để chúng không còn là gánh nặng nữa." Cô không nói rõ giấc mơ đó là gì, nhưng Khánh Duy đủ nhạy cảm để hiểu rằng đó hẳn là những điều không dễ chịu. Anh luôn là người thấu hiểu những cảm xúc phức tạp, những nỗi niềm ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh của cô.
Khánh Duy nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Anh hiểu. Nghệ thuật là một cách tuyệt vời để chữa lành. Em đã làm rất tốt, An." Anh dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Anh đã luôn ngưỡng mộ em, An. Không chỉ tài năng mà còn là cách em đối diện với mọi thứ. Em đã mạnh mẽ hơn rất nhiều."
Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười có chút ngượng nghịu. "Cảm ơn anh, Duy. Anh luôn là người động viên em." Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, sự ấm áp đến từ sự chân thành và tinh tế của Khánh Duy. Anh không bao giờ ép buộc cô phải chia sẻ, nhưng anh luôn ở đó, sẵn sàng lắng nghe và ủng hộ.
Họ trò chuyện thêm một lát về nghệ thuật, về những dự định của Lâm An cho triển lãm sắp tới. Tiếng chim hót từ bên ngoài cửa sổ vang vọng, tiếng gió chiều khẽ lùa qua khe cửa, làm lay động những tấm rèm mỏng. Không khí thư thái, dễ chịu, nhưng Lâm An cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong ánh mắt Khánh Duy hôm nay. Có một sự nghiêm túc, một sự chờ đợi.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho sắc tím của buổi chiều tà, Khánh Duy bỗng im lặng. Anh quay hẳn về phía Lâm An, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng vào cô, không một chút ngần ngại. Lâm An cảm nhận được nhịp tim mình khẽ lỗi một nhịp. Cô biết, khoảnh khắc này, cái khoảnh khắc mà cô đã lảng tránh bấy lâu nay, cuối cùng cũng đến.
Khánh Duy đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lâm An. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, khẽ siết nhẹ nhưng không hề gây khó chịu. Lâm An không rút tay lại, cô để yên, cảm nhận sự chân thành từ cái chạm đó.
"Em có biết không, An," Khánh Duy bắt đầu, giọng nói trầm ấm, đầy cảm xúc, "anh luôn cảm thấy bình yên khi ở cạnh em. Anh thích cái cách em nhìn thế giới, cái cách em truyền tải cảm xúc qua từng nét cọ. Anh thích sự mạnh mẽ ẩn sâu bên trong vẻ ngoài dịu dàng của em. Và anh... anh muốn được ở bên em, không chỉ với tư cách là một người bạn hay đồng nghiệp." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Anh muốn được chăm sóc em, được chia sẻ mọi buồn vui cùng em, được là người em có thể tin tưởng tựa vào."
Lời tỏ tình của Khánh Duy vang vọng trong không gian tĩnh lặng của studio. Mọi âm thanh dường như tan biến, chỉ còn lại nhịp đập thổn thức của trái tim Lâm An. Lời nói của anh chân thành, không một chút hoa mỹ, nhưng lại có sức mạnh lay động sâu sắc. Nó chạm đến khao khát thầm kín bấy lâu của cô, khao khát được yêu thương, được che chở, được là một phần trong câu chuyện tình yêu của ai đó. Ánh mắt Khánh Duy vẫn dán chặt vào cô, chất chứa hy vọng, lo lắng, và cả sự kiên nhẫn vô bờ.
Lâm An cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể. Bao lâu rồi cô chưa được nghe những lời nói chân thành đến vậy? Bao lâu rồi cô chưa cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc đến vậy từ một người đàn ông? Trái tim cô, dù đã từng tan vỡ, vẫn không thể không rung động trước sự dịu dàng và kiên định của Khánh Duy. Anh là một người đàn ông tuyệt vời, không ai có thể phủ nhận điều đó. Anh thông minh, tinh tế, luôn quan tâm đến cảm xúc của người khác. Anh là một bến đỗ an toàn, một bờ vai vững chắc mà bất kỳ cô gái nào cũng mơ ước.
Nhưng rồi, ngay lập tức, một hình ảnh khác lại ùa về, sắc nét như vừa mới xảy ra. Đó là hình ảnh trong giấc mơ đêm trước, hình ảnh cô đơn độc bên cạnh một Hoàng Minh thờ ơ, hình ảnh của những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần cô cố gắng níu kéo một mối quan hệ đã dần trở nên lạnh nhạt. Vết sẹo cũ như nhói lên, âm ỉ trong lồng ngực. Mặc dù cô đã cố gắng chuyển hóa chúng thành nghệ thuật, nhưng chúng vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm hồn, nhắc nhở cô về một nỗi đau chưa nguôi. Giấc mơ đó... nó nhắc nhở cô rằng cô vẫn chưa thực sự ổn. Cô đã bình yên hơn, độc lập hơn, nhưng sự bình yên ấy vẫn là một mảnh ghép chưa hoàn chỉnh.
Lâm An nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi tay Khánh Duy. Ánh mắt cô trầm tư, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh dưới màn đêm đang buông xuống. Cô không thể mang một trái tim đầy vết sẹo để bắt đầu một mối quan hệ mới. Cô không thể để những vết thương cũ, những nỗi sợ hãi tái tổn thương, trở thành gánh nặng cho một người đàn ông chân thành như Khánh Duy. Cô cần phải thành thật với anh, và quan trọng hơn, thành thật với chính mình.
Cô quay lại đối diện với Khánh Duy, ánh mắt cô chất chứa sự xin lỗi nhưng cũng đầy kiên quyết. "Em rất cảm kích tình cảm của anh, Duy," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, không một chút do dự. "Anh là một người đàn ông tuyệt vời, thật sự là vậy. Nhưng... em chưa sẵn sàng."
Lời nói của cô như một làn gió lạnh, khẽ thổi qua studio, mang theo chút nuối tiếc và bối rối. Khánh Duy nhìn cô, nụ cười trên môi anh khẽ tắt, nhường chỗ cho một sự thất vọng mờ nhạt. Anh hiểu, anh đã luôn hiểu Lâm An, và anh biết rằng quyết định này không phải là một sự từ chối thiếu suy nghĩ.
"Em... em cần thêm thời gian, Duy," Lâm An tiếp tục, cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng là một gánh nặng khác đè lên. "Em cần phải thực sự lành lặn trước khi có thể mở lòng với một ai đó. Em không muốn mang gánh nặng của quá khứ vào một tình yêu mới." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, muốn anh hiểu hết nỗi lòng mình. "Em đã trải qua một quãng thời gian rất khó khăn để tìm lại chính mình, để chữa lành những vết thương. Giấc mơ đêm trước, nó lại nhắc nhở em rằng em vẫn còn những 'khoảng trống' chưa được lấp đầy, những nỗi đau chưa được hóa giải hoàn toàn. Em không muốn mình lại làm tổn thương bất kỳ ai, đặc biệt là anh."
Lâm An cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô đã nói ra tất cả, những lời mà cô đã cất giữ bấy lâu nay, những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu. Giờ đây, chúng được giải phóng, dù có chút đau đớn, nhưng lại mang đến một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô không muốn lừa dối Khánh Duy, không muốn lợi dụng sự chân thành của anh để lấp đầy những khoảng trống trong lòng mình.
Khánh Duy lắng nghe cô, ánh mắt anh dần dịu lại. Sự thất vọng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu và tôn trọng. Anh gật đầu nhẹ, như chấp nhận lời thú nhận chân thành của cô. Anh luôn là người đàn ông như vậy, luôn trân trọng cảm xúc của người khác, và anh hiểu rằng, có những vết thương cần thời gian để lành, có những tâm hồn cần không gian để tự do.
"Anh hiểu, An," Khánh Duy nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Và anh trân trọng sự chân thành của em." Anh tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai Lâm An một cách trìu mến. Bàn tay anh ấm áp, mang đến một sự an ủi nhẹ nhàng, không hề có chút ép buộc hay trách móc. "Anh sẽ chờ, nếu đó là điều em cần. Hoặc anh sẽ ở bên em như một người bạn, nếu đó là điều em muốn. Chỉ cần em biết, anh luôn ở đây."
Lời nói của Khánh Duy như một liều thuốc an thần, xoa dịu những lo lắng trong lòng Lâm An. Cô nhìn anh, đôi mắt long lanh chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Anh không giận, không bỏ đi, mà vẫn ở đó, vẫn tôn trọng quyết định của cô. Điều đó càng khiến cô cảm thấy trân trọng anh hơn.
"Cảm ơn anh, Duy," cô khẽ nói, giọng nói nghẹn ngào. "Cảm ơn anh vì đã hiểu cho em."
Khánh Duy chỉ mỉm cười nhẹ. Anh không muốn gây thêm áp lực cho cô. Anh biết rằng, tình yêu không thể ép buộc, và sự chữa lành là một hành trình dài. Anh tin vào thời gian, tin vào sự chân thành của mình, và tin rằng một ngày nào đó, Lâm An sẽ sẵn sàng để mở lòng.
Anh đứng dậy, đi đến chỗ cửa ra vào. Trước khi rời đi, anh quay lại nhìn Lâm An một lần nữa, ánh mắt anh vẫn ấm áp và đầy hy vọng. "Em đừng lo lắng quá nhé. Cứ là chính em. Anh sẽ luôn ủng hộ em trên con đường nghệ thuật, và cả trên hành trình tìm lại sự bình yên trong tâm hồn."
Sau khi Khánh Duy ra về, không gian studio trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng nhạc không lời đã kết thúc, chỉ còn tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa và tiếng nhịp đập của trái tim Lâm An. Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh giá vẽ, nhìn vào bức tranh còn dang dở. Bức tranh ấy, với những gam màu trầm và những đường nét hoài niệm, giờ đây dường như chứa đựng cả nỗi lòng của cô. Nó là một phần của quá khứ, một phần của những ký ức mà cô đang cố gắng biến thành sức mạnh.
Một chút nhẹ nhõm len lỏi trong tâm hồn cô, vì cô đã thành thật với Khánh Duy, đã không lừa dối cảm xúc của mình. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi suy tư khác lại dâng lên. Liệu bao giờ cô mới thực sự sẵn sàng? Liệu có ngày nào đó, những vết sẹo cũ sẽ hoàn toàn biến mất, để cô có thể mở lòng đón nhận một tình yêu mới một cách trọn vẹn? Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự se lạnh của đêm về.
"Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói ấy, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí Lâm An. Nỗi đau từ quá khứ, từ mối tình với Hoàng Minh, vẫn còn đó, âm ỉ như một vết bỏng chưa lành. Nó không còn làm cô gục ngã, nhưng nó vẫn là một bức tường vô hình, ngăn cản cô bước tiếp. Cô đã nhớ những lúc mình đau, nhưng cô cũng hiểu rằng Hoàng Minh đã từng cố gắng, dù theo cách riêng của anh. Sự phức tạp của ký ức, sự khác biệt trong cách mỗi người trải nghiệm tình yêu, đã tạo nên những vết hằn sâu sắc trong tâm hồn cô.
Lâm An mở mắt, nhìn chằm chằm vào bức tranh. Ánh trăng yếu ớt hắt qua cửa sổ, làm nổi bật những đường nét mờ ảo trên toan. Cô biết, hành trình chữa lành vẫn còn dài. Việc cô từ chối Khánh Duy không phải vì anh không đủ tốt, mà vì cô biết mình chưa đủ tốt cho anh, chưa đủ trọn vẹn để trao đi một tình yêu xứng đáng. Cô cần phải đối diện với quá khứ một cách triệt để hơn, không phải để níu kéo, mà để giải phóng chính mình. Có lẽ, một ngày nào đó, khi cô thực sự tìm thấy sự bình yên, khi những ký ức không còn là gánh nặng mà trở thành những bài học quý giá, cô sẽ có thể mở lòng một lần nữa.
Nhưng cho đến lúc đó, cô sẽ tiếp tục vẽ, tiếp tục sáng tạo, tiếp tục hành trình của riêng mình. Cô sẽ để thời gian làm công việc của nó, để những vết thương tự lành, để tâm hồn cô tìm thấy sự cân bằng. Có lẽ, quyết định này của cô, dù khiến Khánh Duy thất vọng, lại là bước đệm quan trọng để cô thực sự đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ còn sót lại từ mối tình đã qua. Và có lẽ, một cuộc đối diện trực diện với Hoàng Minh trong tương lai, không phải để hàn gắn, mà để tìm kiếm sự rõ ràng cho chính mình, là điều không thể tránh khỏi.
Lâm An đứng dậy, tắt đèn studio. Bóng tối bao trùm, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ thành phố vọng vào. Cô bước ra khỏi phòng, khóa cửa lại, để lại phía sau những bức tranh, những ký ức, và cả một lời tỏ tình chân thành nhưng chưa được đáp lại. Cô biết, cô đã làm đúng. Nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn một câu hỏi vang vọng: "Liệu bao giờ mình mới thực sự sẵn sàng?"
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.