Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 206: Bình Yên Từ Khoảng Lặng

Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, cảm nhận vị đắng nhẹ và hơi ấm lan tỏa, như một lời kết cho cuộc trò chuyện chân thành và một lời mở đầu cho chương mới của cuộc đời anh. Đây sẽ là khởi đầu của một cuộc sống khác, anh tự nhủ. Anh không còn muốn là người kể một câu chuyện chỉ có mình anh là nhân vật chính, một câu chuyện đầy rẫy những con số và lợi nhuận, nhưng lại trống rỗng đến cùng cực. Anh muốn tìm lại những mảnh ghép còn thiếu, không phải để hàn gắn quá khứ, mà để xây dựng một tương lai trọn vẹn hơn, nơi anh thực sự cảm thấy sống, chứ không chỉ tồn tại.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai tràn vào căn hộ của Hoàng Minh qua tấm cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền sàn gỗ lạnh lẽo. Căn hộ vẫn giữ vẻ tối giản, ngăn nắp đến mức hoàn hảo, với những gam màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo cảm giác thanh lịch nhưng cũng vương vấn một nỗi cô đơn khó tả. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều như nhịp thở của một người đang ngủ say, làm dịu đi cái nóng đầu ngày. Từ ban công, anh có thể nghe thấy tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa u u kéo dài, những âm thanh quen thuộc của thành phố đang thức giấc, nhưng hôm nay, chúng lại mang một ý nghĩa khác. Chúng không còn là tiếng ồn của một thế giới anh phải chinh phục, mà là bản giao hưởng của một cuộc sống đang diễn ra, đa sắc và phức tạp hơn những gì anh vẫn tưởng.

Hoàng Minh thức dậy sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua anh đã trằn trọc khá lâu sau cuộc nói chuyện với Trần Long. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố quen thuộc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng. Mùi gỗ mới từ bộ bàn ghế phòng khách thoang thoảng quyện với hương cà phê phin đậm đà mà anh vừa tự tay pha, một thói quen anh vẫn duy trì. Tách cà phê ấm nóng trên tay, anh cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm không gian, một sự tĩnh lặng mà trước đây anh vẫn luôn tìm kiếm để tập trung vào công việc, nhưng giờ đây, nó lại khiến anh cảm thấy một khoảng trống vô hình.

"Long nói đúng, mình không thể tiếp tục như thế này mãi được," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn của chính mình vang vọng trong căn phòng rộng. "Cái cảm giác trống rỗng này, nó đã ăn sâu vào mình quá rồi." Anh đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt dừng lại ở chiếc laptop đang mở. Màn hình hiển thị vẫn là những biểu đồ, con số, những dự án đang chờ duyệt. Một thói quen khó bỏ, một phần của con người anh đã được định hình bởi công việc. Nhưng hôm nay, những con số ấy không còn hấp dẫn anh như mọi khi. Chúng như những con kiến bò lổm ngổm trên một tấm bảng đen, vô hồn và thiếu sức sống.

Anh thở dài, một làn hơi ấm thoát ra từ lồng ngực. Anh di chuột, mở một tab mới trên trình duyệt. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, gõ vào ô tìm kiếm. "Bắt đầu từ đâu đây?" Anh tự hỏi. Trần Long đã gợi ý nhiều thứ: du lịch, học nhạc, vẽ, ngôn ngữ mới, gặp gỡ người mới. Anh đã từng nghĩ những điều đó thật "phi lý trí", không mang lại giá trị cụ thể nào. Nhưng giờ đây, khái niệm "giá trị cụ thể" của anh đã lung lay tận gốc rễ.

Hoàng Minh bắt đầu lướt qua các trang web, những khóa học kỹ năng mềm, các lớp nghệ thuật. Anh dừng lại ở một lớp học vẽ, nhìn những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc. Anh khẽ nhíu mày. "Vẽ ư? Mình thậm chí còn không phân biệt được màu sắc cơ bản ngoài bảng màu của công ty." Rồi anh chuyển sang một lớp học nhạc cụ, nhìn hình ảnh một cây đàn guitar. "Chơi đàn? Tay mình chỉ quen với bàn phím và chuột máy tính." Sự ngần ngại, sự cứng nhắc đã ăn sâu vào anh khiến anh khó lòng chấp nhận những điều mới lạ, những điều không nằm trong vùng an toàn của anh.

Anh nhớ lại lời Long nói: "Đừng sợ những điều 'phi lý trí', Minh. Đôi khi, chính những điều đó lại mang lại ý nghĩa thật sự cho cuộc sống." Câu nói ấy như một tia sáng xuyên qua lớp sương mù dày đặc trong tâm trí anh. Anh tiếp tục lướt, không còn tìm kiếm những thứ "có ích" hay "có giá trị" theo định nghĩa cũ của mình nữa. Anh tìm kiếm một cái gì đó khác, một cái gì đó có thể chạm đến phần cảm xúc mà anh đã bỏ quên bấy lâu nay.

Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một quảng cáo nhỏ, hình ảnh một đóa sen trắng tinh khiết trên nền xanh dịu mắt, với dòng chữ: "Trung Tâm Thiền Định An Nhiên – Tìm về bình yên nội tại." Hai từ "bình yên" như một luồng gió mát thổi qua tâm hồn đang khô cằn của anh. Anh nhớ lại những lúc anh cảm thấy trống rỗng nhất, những lúc anh đạt được thành công tột đỉnh nhưng lại không cảm thấy hạnh phúc. Anh nhớ đến cái cảm giác cô đơn bủa vây anh trong chính căn hộ rộng lớn này. Có lẽ, thiền định là thứ mà anh cần. Nó không đòi hỏi kỹ năng đặc biệt, không yêu cầu sự sáng tạo nghệ thuật. Nó chỉ yêu cầu sự tĩnh tâm, sự lắng nghe chính mình – điều mà anh đã bỏ quên quá lâu.

Anh click vào đường link, đọc qua các thông tin. Lớp học cơ bản diễn ra vào tối nay. Một tia hy vọng le lói trong lòng anh. "Thiền," anh lặp lại, như thể đang nếm thử một từ ngữ xa lạ. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tham gia một hoạt động như thế này. Nó hoàn toàn đi ngược lại với con người lý trí, thực dụng của anh. Nhưng chính vì thế, nó lại càng hấp dẫn anh. Bởi vì, nếu anh muốn thay đổi, anh phải làm những điều khác biệt. Anh phải bước ra khỏi cái vỏ bọc đã che chắn anh khỏi những cảm xúc, những trải nghiệm mà anh đã bỏ lỡ. Anh ghi lại địa chỉ và thời gian, một quyết định nhanh chóng, dứt khoát, như cách anh đưa ra những quyết định kinh doanh quan trọng, nhưng lần này, nó không phải vì lợi nhuận, mà vì chính bản thân anh. Một cảm giác lạ lẫm, vừa bỡ ngỡ vừa háo hức, len lỏi trong trái tim anh, xua đi một phần nào đó cái lạnh lẽo thường trực trong căn hộ của mình.

***

Khi Hoàng Minh đến Trung Tâm Thiền Định 'An Nhiên' vào chiều tối, không gian nơi đây hoàn toàn khác biệt so với những gì anh hình dung. Anh đã mong đợi một nơi trang trọng, có phần cứng nhắc, nhưng thay vào đó, anh bước vào một không gian mở, được thiết kế tối giản nhưng ấm cúng. Kiến trúc mang hơi hướng thiền viện Á Đông, với những bức tường màu be nhạt, sàn gỗ tự nhiên và những ô cửa sổ lớn hướng ra một khu vườn nhỏ trồng tre xanh mướt. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ra, làm mềm đi mọi góc cạnh, tạo cảm giác thanh bình và tĩnh tại. Mùi hương trầm nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi tinh dầu sả thanh khiết, như một lời mời gọi tâm hồn được thả lỏng.

Anh cảm thấy hơi lạc lõng. Mọi người đã ngồi vào vị trí, trên những tấm nệm nhỏ hình tròn được đặt ngay ngắn trên sàn. Ai nấy đều nhắm mắt hoặc nhìn xuống, gương mặt toát lên vẻ an nhiên, tĩnh lặng. Hoàng Minh, với bộ trang phục đơn giản nhưng lịch sự – chiếc áo sơ mi linen màu xám và quần âu – cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một kẻ xa lạ vừa bước chân vào một thế giới hoàn toàn khác. Anh tìm một tấm nệm còn trống ở phía cuối phòng, lặng lẽ ngồi xuống, bắt chước tư thế của những người xung quanh: lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, mắt nhắm hờ.

Tiếng chuông thiền ngân vang, trầm ấm và kéo dài, như một lời hiệu triệu nhẹ nhàng đưa mọi người vào trạng thái tĩnh tâm. Rồi giọng nói trầm ấm, rõ ràng của vị giáo viên thiền cất lên, không nhanh không chậm, từng câu từng chữ như thấm vào không khí. "Chào mừng các bạn đến với buổi thiền định tối nay. Hãy buông bỏ mọi lo toan, mọi áp lực của cuộc sống bên ngoài. Hãy để tâm trí bạn như bầu trời, những suy nghĩ là những đám mây trôi qua. Đừng níu giữ, đừng xua đuổi. Chỉ quan sát."

Hoàng Minh cố gắng làm theo. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên rồi lại xẹp xuống. Anh cố gắng tập trung vào hơi thở, vào cảm giác không khí đi vào và đi ra khỏi cơ thể. Nhưng tâm trí anh, vốn đã quen với việc phân tích, tính toán, lập kế hoạch, không chịu đứng yên. Những con số bắt đầu nhảy múa trong đầu anh: báo cáo tài chính của quý này, dự án mới cần họp vào sáng mai, email cần trả lời, cuộc gọi cần thực hiện. Anh thấy mình đang lướt qua một bảng tính Excel khổng lồ, với hàng trăm dòng dữ liệu và công thức phức tạp.

"Sao mà khó thế," anh tự nhủ trong đầu, một tiếng thở dài vô hình. "Đầu mình cứ nghĩ đến báo cáo ngày mai." Anh cảm thấy bực bội với chính mình. Anh đã đến đây để tìm kiếm sự bình yên, nhưng sự bình yên ấy dường như đang trốn tránh anh. Anh mở mắt hờ, nhìn quanh. Mọi người vẫn tĩnh lặng, như những bức tượng. Anh tự hỏi, liệu họ có đang vật lộn với những suy nghĩ của riêng mình không, hay họ đã đạt đến một cảnh giới nào đó mà anh chưa thể chạm tới?

"Mỗi hơi thở là một sự trở về với hiện tại," giọng giáo viên tiếp tục. "Hãy cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, từng chuyển động nhỏ nhất trong cơ thể bạn. Hãy để bản thân được thả lỏng hoàn toàn." Hoàng Minh lại nhắm mắt. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ về công việc ra khỏi đầu, nhưng chúng cứ như những con sóng liên tục vỗ vào bờ cát tâm trí anh. Anh hình dung mình đang đứng trên một bãi biển, cố gắng dùng tay ngăn chặn những con sóng, nhưng chúng cứ tràn vào, không ngừng nghỉ.

Dần dần, khi thời gian trôi qua, và tiếng chuông thiền lại vang lên đều đặn sau mỗi khoảng nghỉ, một điều gì đó bắt đầu thay đổi trong anh. Anh không còn cố gắng chiến đấu với những suy nghĩ nữa. Anh chỉ đơn giản là quan sát chúng, như vị giáo viên đã hướng dẫn. Anh để chúng trôi qua, không phán xét, không níu kéo. Cứ mỗi khi một suy nghĩ về công việc hiện lên, anh lại nhẹ nhàng đưa sự chú ý trở về hơi thở của mình.

Anh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu thả lỏng. Những cơ bắp căng cứng ở vai và gáy dần mềm ra. Hơi thở của anh trở nên đều đặn và sâu hơn. Anh bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp từ tấm nệm dưới lưng, sự mát lạnh của không khí chạm vào da. Tâm trí anh không hoàn toàn trống rỗng, nhưng những con sóng suy nghĩ đã không còn dữ dội như lúc ban đầu. Chúng đã trở nên nhẹ nhàng hơn, thưa thớt hơn, như những gợn lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng.

Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Đó không phải là sự vắng lặng hoàn toàn của tâm trí, mà là một cảm giác chấp nhận, một sự buông bỏ nhẹ nhàng. Anh nhận ra rằng, anh đã dành quá nhiều thời gian để kiểm soát mọi thứ, để chạy theo những mục tiêu bên ngoài, mà quên mất việc lắng nghe chính mình, lắng nghe những gì đang diễn ra bên trong. Anh đã bỏ hoang mảnh đất tâm hồn mình, như Trần Long đã nói, để nó trở nên cằn cỗi và trống rỗng. Và giờ đây, trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, anh cảm thấy như có một mầm cây nhỏ đang cựa mình, chuẩn bị đâm chồi.

Khi tiếng chuông thiền cuối cùng vang lên, báo hiệu kết thúc buổi tập, Hoàng Minh mở mắt. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm không ngờ. Không phải là một sự thay đổi đột ngột, mà là một sự dịch chuyển tinh tế. Anh không còn cảm thấy nặng nề, quay cuồng như khi anh bước vào. Thay vào đó là một sự thanh thản nhỏ bé, một khoảng lặng mà anh đã khao khát từ lâu. Anh đứng dậy, chào vị giáo viên và lặng lẽ rời đi, mang theo một cảm giác mới mẻ, như một người vừa tìm thấy một lối đi nhỏ trong một khu rừng rậm rạp. Đó là một lối đi dẫn vào chính mình, vào những điều "phi lý trí" mà anh đã từng coi thường, nhưng giờ đây, anh biết, chúng mới chính là những điều có thể mang lại ý nghĩa thật sự cho cuộc sống của anh.

***

Đêm đã về khuya khi Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn những vệt sáng mờ ảo từ đèn đường xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những hình thù kỳ dị trên mặt đường ướt sương. Căn hộ vẫn thanh lịch và yên tĩnh như khi anh rời đi, tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng cảm giác lạnh lẽo và cô đơn đã vơi đi một phần. Bước chân anh nhẹ nhàng hơn, tâm trí anh không còn bị dồn nén bởi hàng tá suy nghĩ ngổn ngang. Dù chỉ là một buổi học ngắn ngủi, anh cảm nhận được một sự khác biệt rõ rệt. Đầu óc anh không còn quay cuồng như mọi khi, thay vào đó là một sự bình yên tạm thời, một khoảng lặng hiếm hoi mà anh đã không trải nghiệm trong nhiều năm qua.

Anh đi thẳng vào bếp, pha một tách trà thảo mộc. Hương bạc hà và hoa cúc thoang thoảng bay lên, mang theo một làn hơi ấm dịu nhẹ. Hoàng Minh cầm tách trà, bước ra ban công. Gió đêm mơn man trên da, mang theo hơi ẩm và mùi hương của đêm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lung linh ánh đèn, như một tấm thảm dệt kim khổng lồ với vô vàn sợi chỉ lấp lánh. Từng ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Anh từng nghĩ cuộc đời anh cũng là một chuỗi những ánh đèn rực rỡ của thành công, nhưng giờ đây anh hiểu, những ánh đèn đó chỉ là lớp vỏ bọc, che giấu đi sự trống rỗng bên trong.

Anh ngồi xuống chiếc ghế bành đặt ở ban công, nhấp một ngụm trà. Vị trà ấm nóng lan tỏa trong vòm họng, rồi nhẹ nhàng thấm vào từng tế bào. Anh lấy điện thoại ra, ngón tay lướt tìm tên Trần Long. Anh muốn chia sẻ cảm giác này với bạn mình, người đã thắp lên tia hy vọng trong anh.

Tiếng chuông đổ vài hồi rồi Long bắt máy, giọng anh ta ngái ngủ nhưng vẫn đầy vẻ thân thiện. "Alo, thằng cha này. Đêm hôm rồi còn gì?"

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và chân thành. "Long à, tao vừa đi học thiền về."

Đầu dây bên kia có tiếng động nhẹ, hình như Long đang ngồi dậy. "Thế nào? Não mày bớt căng thẳng chưa? Có thấy thế giới màu hồng hơn không?" Giọng Long vẫn đầy vẻ trêu chọc, nhưng Hoàng Minh có thể cảm nhận được sự quan tâm ẩn chứa phía sau.

"Cũng... lạ lắm," Hoàng Minh nói, cố gắng tìm từ ngữ để diễn tả cảm giác của mình. "Không hẳn là hết căng thẳng, vẫn có lúc đầu óc tao nghĩ lung tung. Nhưng... có một khoảng lặng. Một khoảng trống mà tao chưa từng có trước đây. Nó không phải là sự trống rỗng tiêu cực, mà là một khoảng không gian để thở, để cảm nhận."

Trần Long im lặng một lát, rồi giọng anh ta trở nên nghiêm túc hơn. "Vậy là mày đã cảm nhận được rồi đấy. Đó là bước khởi đầu, Minh ạ. Sự tĩnh lặng. Không cần phải cố gắng quá nhiều, chỉ cần nhận biết nó đang ở đó."

"Tao nghĩ tao sẽ đi tiếp," Hoàng Minh nói, giọng anh chắc chắn hơn bao giờ hết. "Tao nhận ra, đã quá lâu rồi tao không thực sự lắng nghe chính mình. Tao chỉ nghe những gì công việc đòi hỏi, những gì xã hội kỳ vọng. Nhưng tiếng nói bên trong tao thì sao? Tao đã bỏ mặc nó quá lâu." Anh thở ra một hơi dài, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút so với những ngày trước. Anh nhận ra, sự vô tâm của anh không chỉ dành cho Lâm An, mà còn dành cho chính bản thân anh, cho những nhu cầu cảm xúc sâu thẳm mà anh đã phớt lờ.

Trần Long cười khẽ. "Thế là tốt rồi, thằng bạn. Mày đã tìm thấy một cánh cửa mới. Cứ từ từ mà đi, đừng ép buộc bản thân. Quan trọng là mày đã chịu mở lòng, chịu thử những điều 'phi lý trí' ấy. Đôi khi, chính những thứ không có con số, không có lợi nhuận, lại là những thứ mang lại giá trị lớn nhất."

"Cảm ơn mày, Long," Hoàng Minh nói, lời cảm ơn này chân thành hơn bất cứ lời nào anh từng nói.

"Không có gì đâu. Bạn bè thì phải thế chứ. Cứ giữ liên lạc nhé. Có gì hay ho thì kể tao nghe." Trần Long dặn dò.

Cúp máy, Hoàng Minh nhấp ngụm trà cuối cùng, cảm nhận vị đắng nhẹ và hơi ấm còn đọng lại trên đầu lưỡi. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh. Anh biết, hành trình này mới chỉ bắt đầu. Anh vẫn còn rất nhiều điều để khám phá, rất nhiều cảm xúc để đối diện. Những trải nghiệm mới này sẽ dần dần thay đổi nhận thức và cảm xúc của anh, giúp anh nhìn nhận cuộc sống một cách toàn diện hơn, không chỉ gói gọn trong những con số và lợi nhuận. Việc anh bắt đầu lắng nghe nội tâm sẽ mở đường cho anh đối diện với những ký ức và cảm xúc về Lâm An sau này, đặc biệt là nhận ra sự vô tâm của mình. Sự kiên trì của anh với lớp thiền định cho thấy anh đang thực sự nghiêm túc trong việc tìm kiếm ý nghĩa, không chỉ là một hành động bộc phát. Anh không mong đợi một sự thay đổi kỳ diệu trong một sớm một chiều. Nhưng anh tin rằng, từ những khoảng lặng nhỏ bé này, anh sẽ tìm thấy con đường để lấp đầy khoảng trống không tên trong lòng mình, và xây dựng một cuộc sống trọn vẹn hơn, nơi anh không còn là người kể một câu chuyện chỉ có một mình anh là người nghe.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free