Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 207: Thế Giới Của Nàng Họa Sĩ
Sau cuộc điện thoại với Trần Long, Hoàng Minh đã tìm thấy một khoảng lặng hiếm hoi trong tâm hồn mình, một khởi đầu mới cho hành trình lắng nghe bản ngã. Nhưng ở một nơi khác, vào khoảng thời gian ấy, trong một bối cảnh nội tâm hoàn toàn khác biệt, Lâm An cũng đang vật lộn để tìm thấy sự tĩnh lặng và ý nghĩa cho riêng mình, không phải qua thiền định, mà qua những mảng màu, những đường nét trên khung toan.
***
Sáng muộn, nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa kính lớn của Phòng Tranh Thanh Mai, đổ tràn xuống không gian rộng rãi, trắng tinh khôi. Những tia nắng vàng ươm nhảy múa trên sàn gỗ sáng màu, làm nổi bật những vết màu sơn dầu loang lổ như những vì sao vụn vỡ trên một dải ngân hà thu nhỏ. Không gian nơi đây luôn mang một vẻ đẹp phóng khoáng, tự do, nơi những bức tranh dang dở tựa như những linh hồn đang chờ được khai mở, kể những câu chuyện riêng của mình. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền toan, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, hòa cùng tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng – một bản giao hưởng của Chopin vang vọng khắp phòng, mang theo chút lãng mạn, chút u hoài. Đôi khi, tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây xanh bên ngoài cửa sổ lọt vào, điểm xuyết thêm cho bản nhạc của sự tĩnh lặng.
Lâm An, với mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh mảnh, đang đứng trước giá vẽ, chiếc áo blouse màu be của cô dính vài vệt màu xanh lam và vàng đất, như những dấu ấn của một cuộc chiến nội tâm. Đôi mắt to tròn của cô, thường ngày long lanh và chất chứa nhiều cảm xúc, giờ đây tập trung cao độ vào từng đường cọ. Bức tranh dang dở trước mặt cô là một mảng màu trừu tượng, với những gam màu trầm như xám tro, xanh thẫm, nâu đất đan xen những vệt sáng yếu ớt của màu trắng sữa, màu vàng chanh, như những hy vọng mong manh lạc lối giữa một miền ký ức tăm tối. Nó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một tấm gương phản chiếu chính tâm hồn cô, đầy những day dứt và mâu thuẫn.
Mùi sơn dầu đặc trưng, nồng nàn nhưng quen thuộc, lấp đầy không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi gỗ thông thoang thoảng từ những khung tranh mới. Đôi khi, cô cảm nhận được chút hương hoa nhài dịu nhẹ từ lọ hoa nhỏ đặt trên bàn, một điểm nhấn tinh tế giữa thế giới màu sắc và vật liệu thô mộc. Cô nhúng cọ vào màu, từng chút một, rồi đưa lên toan, chậm rãi, cẩn trọng như đang đặt từng mảnh ký ức vào đúng vị trí của nó. Cô đang cố gắng tái hiện lại một cảm xúc, một khoảnh khắc nào đó đã khắc sâu vào lòng, nhưng lại quá mơ hồ để gọi tên.
Điện thoại trên bàn rung nhẹ, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Lâm An. Cô khẽ giật mình, đặt cọ xuống, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ mông lung của người nghệ sĩ. Màn hình sáng lên, hiển thị tên Hoàng Minh. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong lòng cô, rồi nhanh chóng vụt tắt khi cô đọc tin nhắn. “Anh đang bận họp, lát nữa sẽ gọi lại.” Chỉ vỏn vẹn vài chữ, khô khan và lạnh nhạt như thường lệ, không một lời hỏi han, không một chút ấm áp nào.
Lâm An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mà chính cô cũng không biết mình đã lặp lại bao nhiêu lần trong những tháng ngày qua. Cô cảm thấy như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Hoàng Minh luôn bận rộn, luôn có những cuộc họp, những dự án quan trọng hơn bất cứ điều gì. Cô hiểu, cô luôn cố gắng hiểu. Nhưng đôi khi, sự "hiểu" đó lại khiến cô mệt mỏi hơn. Nó khiến cô cảm thấy mình đang đứng một mình trên một con đường dài, chỉ có ánh trăng và những ngọn đèn đường leo lét làm bạn.
Cô lướt qua những dòng tin nhắn cũ trong điện thoại, những dòng tin mà cô đã gửi đi trong vô vọng, những câu hỏi không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. "Anh có khỏe không?" "Hôm nay em có một chuyện vui muốn kể anh nghe." "Anh có muốn đi xem triển lãm tranh không?" Tất cả đều chìm vào im lặng, hoặc chỉ nhận được những câu trả lời ngắn gọn, hời hợt sau hàng giờ đồng hồ. Nỗi cô đơn lại dâng lên, bủa vây lấy cô như một màn sương dày đặc.
“Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau,” cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua, gần như không thể nghe thấy. Vào thời điểm này, cô chưa thể gọi tên được cảm giác đó, nhưng nó đã ngấm vào từng tế bào, từng mạch máu của cô. Cô cảm thấy mình đã cố gắng một mình quá lâu, cố gắng vun đắp một khu vườn mà chỉ có một mình cô tưới tắm. Những nỗ lực của cô, trong ký ức của Hoàng Minh, có lẽ chỉ là những điều nhỏ nhặt, không đáng kể, hoặc thậm chí đã bị lãng quên. Còn trong ký ức của cô, chúng là những hạt giống hy vọng đã không bao giờ nảy mầm.
Ánh mắt cô lại đổ dồn vào bức tranh. Cô cầm cọ lên, dứt khoát hơn. Những gam màu trầm lại được phủ lên, dày đặc hơn, che lấp đi những vệt sáng yếu ớt ban nãy. Cô không muốn những tia sáng đó làm mình yếu lòng thêm nữa. Cô cần một sự vững chãi, một điểm tựa, và có lẽ, chỉ có thế giới màu sắc này mới có thể mang lại cho cô điều đó. Cô vùi mình sâu hơn vào thế giới của màu sắc và đường nét, mỗi nét cọ như một lời tâm sự, một tiếng khóc thầm không thành lời. Mùi sơn dầu càng nồng nàn, như một lớp áo giáp vô hình bao bọc lấy cô, che chở cô khỏi những tổn thương từ thế giới bên ngoài. Cô vẽ, vẽ như một người đang chạy trốn, chạy trốn khỏi thực tại nghiệt ngã, chạy trốn khỏi nỗi cô đơn bủa vây, và tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn trong chính tác phẩm của mình.
***
Buổi chiều, không khí tại căn hộ của Lâm An trở nên ấm áp và dễ chịu hơn bao giờ hết. Căn hộ được thiết kế pha trộn giữa nét hiện đại và vintage, với tông màu chủ đạo là be, xanh lá cây và nâu đất, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ ban công nhỏ tràn vào, nơi giàn cây leo xanh mướt rủ xuống như một tấm màn duyên dáng. Tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây ngoài ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh đặt khắp nhà quyện với hương tinh dầu sả chanh thoang thoảng, mang lại cảm giác thư thái, trong lành.
Mai Lan bước vào, trên tay là một hộp bánh ngọt nhỏ xinh và một túi trà hoa cúc. Cô bạn thân thiết của Lâm An luôn biết cách mang lại sự ấm áp và niềm vui cho cô. Mai Lan có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, toát lên vẻ hoạt bát nhưng cũng rất ấm áp.
"An ơi, tớ đến rồi đây!" Mai Lan reo lên, giọng nói trong trẻo, biểu cảm phong phú như thường lệ. "Tớ mang bánh tiramisu An thích với trà hoa cúc nè."
Lâm An đang ngồi đọc sách trên chiếc ghế bành bọc vải lanh, ngẩng đầu lên mỉm cười yếu ớt. "Lan đấy à? Sao không gọi trước?"
Mai Lan đặt đồ xuống bàn trà, ngồi đối diện Lâm An. Cô khẽ nhíu mày khi nhìn kỹ bạn mình. Dù Lâm An cố gắng che giấu bằng nụ cười, Mai Lan vẫn nhận thấy sự mệt mỏi ẩn hiện trong đôi mắt to tròn ấy, một nỗi buồn sâu thẳm mà cô bạn thân đã quá quen thuộc. Đôi mắt Lâm An có vẻ hơi sưng, như thể cô đã khóc, hoặc thức khuya.
"Tớ muốn tạo bất ngờ mà," Mai Lan nói, nhưng giọng điệu đã dịu xuống, ánh mắt đầy lo lắng. Cô với tay vuốt nhẹ mái tóc dài của Lâm An. "Dạo này An sao rồi? Thấy An cứ vùi đầu vào tranh vẽ suốt. Tớ gọi điện, nhắn tin cũng ít khi thấy An trả lời."
Lâm An khẽ thở dài, tựa đầu vào thành ghế. "Tớ vẫn ổn mà. Chỉ là muốn tập trung vào việc vẽ thôi." Cô biết mình không thể giấu Mai Lan được. Mai Lan luôn là người duy nhất thực sự nhìn thấy những vết thương lòng của cô, những góc khuất mà cô cố gắng che giấu khỏi mọi người, kể cả Hoàng Minh.
Mai Lan rót trà hoa cúc ra hai tách sứ, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng. "Ổn thật không? Hay là... lại chuyện cũ?" Cô hỏi, giọng nói đầy sự cảm thông. Mai Lan biết "chuyện cũ" của Lâm An luôn xoay quanh một cái tên, một người đàn ông mà Lâm An yêu tha thiết nhưng lại khiến cô đau lòng nhiều nhất.
Lâm An nhấp một ngụm trà ấm nóng, vị ngọt dịu và hơi đắng nhẹ của trà lan tỏa trong khoang miệng. Cô im lặng một lúc, rồi khẽ nói, giọng yếu ớt hơn bao giờ hết. "Chỉ có vẽ mới khiến tớ không nghĩ ngợi lung tung thôi, Lan à. Khi cầm cọ, khi hòa mình vào màu sắc, tớ mới cảm thấy mình thực sự tồn tại, thực sự có ý nghĩa. Ngoài kia... tớ thấy mình như một cái bóng, mờ nhạt và vô hình."
Mai Lan nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lâm An, xoa nhẹ. "An không phải cái bóng. An là một người đặc biệt, một nghệ sĩ tài năng. Tớ luôn nói An có một thế giới nội tâm phong phú, chỉ là An chưa tìm thấy đúng cách để thể hiện nó thôi." Mai Lan biết cách động viên bạn, không phải bằng những lời sáo rỗng, mà bằng sự chân thành và thấu hiểu. "Hoàng Minh... vẫn vậy hả?"
Nghe nhắc đến tên Hoàng Minh, ánh mắt Lâm An chợt tối lại. Cô gật đầu nhẹ. "Anh ấy vẫn bận rộn. Bận đến mức tớ không biết mình có còn là một phần trong cuộc sống của anh ấy nữa không. Những tin nhắn của tớ, những lời hỏi han của tớ, đều như rơi vào khoảng không. Tớ cảm thấy mình đang cố gắng một mình, Lan ạ. Cố gắng níu giữ một sợi dây mà chỉ có một đầu là tớ đang siết chặt."
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lâm An, rồi nhanh chóng được cô lau đi. Cô không muốn yếu đuối trước mặt bạn mình, nhưng đôi khi, nỗi đau quá lớn để có thể chịu đựng một mình.
Mai Lan siết chặt tay Lâm An, ánh mắt kiên định. "An à, tớ biết An yêu Hoàng Minh rất nhiều. Nhưng An có thấy không? Mỗi lần An nhắc đến anh ấy, mắt An đều buồn đi. Tớ không muốn An phải chịu đựng như vậy mãi. Tình yêu không phải là sự hy sinh đơn phương. Tình yêu phải là sự sẻ chia, là sự đồng điệu."
"Tớ biết chứ," Lâm An nói, giọng nghẹn lại. "Nhưng tớ không thể... không thể buông bỏ dễ dàng như vậy. Tớ đã cố gắng rất nhiều. Tớ đã tưởng tượng về một tương lai tươi đẹp với anh ấy. Giờ thì... tớ không biết phải làm gì nữa. Chỉ có nghệ thuật, chỉ có những bức tranh này, mới giúp tớ quên đi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi."
Mai Lan ôm lấy Lâm An, một cái ôm thật chặt, thật ấm áp. Mùi hương của Mai Lan, mùi trà hoa cúc, và sự ấm áp từ vòng tay bạn bè như một liều thuốc an ủi, giúp Lâm An cảm thấy bớt cô đơn hơn. Cô tựa đầu vào vai Mai Lan, đôi mắt đượm buồn nhưng dần dần được xoa dịu. Cái ôm này, sự sẻ chia này, là tất cả những gì cô cần lúc này. Nó là một lời nhắc nhở rằng cô không hề đơn độc, rằng luôn có người ở bên cạnh cô, lắng nghe và thấu hiểu.
"An mạnh mẽ lắm," Mai Lan thì thầm vào tai Lâm An. "Cứ làm điều mình yêu thích, cứ vẽ những gì An muốn. Cứ tìm thấy chính mình trong thế giới của An. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tớ tin An sẽ vượt qua được. Tớ tin An sẽ tìm thấy hạnh phúc, dù là với ai, hay với chính bản thân mình."
Lời động viên của Mai Lan như một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng lên một tia hy vọng trong lòng Lâm An. Cô hít sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Đúng vậy, cô vẫn còn nghệ thuật, cô vẫn còn thế giới của riêng mình. Có thể tình yêu kia đang dần phai nhạt, nhưng cô vẫn có thể tự mình kiến tạo nên một tương lai khác, một tương lai nơi cô là chủ thể, là người kiến tạo, chứ không phải là một cái bóng mờ nhạt.
***
Tối muộn, ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ lớn của Phòng Tranh Thanh Mai, vẽ nên những vệt sáng bạc huyền ảo trên sàn gỗ. Gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo hơi sương đêm và mùi hương cây cỏ thoang thoảng. Tiếng nhạc không lời vẫn tiếp tục vang vọng, giờ đây là một bản Nocturne của Debussy, nhẹ nhàng và day dứt, như chính tâm trạng của Lâm An.
Sau cuộc trò chuyện với Mai Lan, Lâm An cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Lời động viên của bạn, cùng với những suy tư về mối quan hệ đang dần trở nên mong manh, đã thôi thúc cô trở lại với bức tranh dang dở. Cô biết, đã đến lúc phải đối diện, không phải với Hoàng Minh, mà với chính cảm xúc của mình.
Cô đứng trước giá vẽ, nhìn chằm chằm vào bức tranh trừu tượng đang dần hình thành. Những gam màu trầm, những vệt sáng yếu ớt, giờ đây không còn là sự giằng xé nội tâm đơn thuần nữa. Chúng bắt đầu mang một ý nghĩa mới, một tuyên ngôn thầm lặng. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu nồng nàn, mùi gỗ, mùi giấy, và cả mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng của sự sáng tạo và tự do.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn của Lâm An đã trở nên kiên định hơn. Cô cầm cọ, không còn do dự. Lần này, cô không cố gắng che giấu hay làm dịu đi những gam màu trầm. Ngược lại, cô thêm vào những gam màu mạnh mẽ hơn: những vệt đỏ thẫm như máu, những đường đen dứt khoát như vết cắt, nhưng xen kẽ là những mảng màu vàng rực rỡ, màu cam cháy bỏng, như ngọn lửa của sự sống, của ý chí. Cô dùng cọ lướt đi thật nhanh, thật mạnh mẽ, từng đường nét như một tiếng thét câm lặng của tâm hồn cô. Nó là sự giằng xé, là nỗi đau, nhưng cũng là một tuyên ngôn về sự tự do, về việc cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi buồn.
Những đường nét dứt khoát xuất hiện trên toan, tạo thành một cấu trúc phức tạp, vừa hỗn loạn vừa hài hòa. Đó là một bức tranh của sự đối lập, của ánh sáng và bóng tối, của nỗi đau và hy vọng. Nó không chỉ là một bức tranh trừu tượng, mà còn là một câu chuyện được kể bằng màu sắc và hình khối, một câu chuyện về hành trình tìm kiếm chính mình của Lâm An.
Cô lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Đôi tay cô lem đầy màu vẽ, mái tóc búi gọn giờ đã có vài lọn tóc bung ra, vương trên trán. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt cô lại ánh lên một tia mãn nguyện hiếm có. Bức tranh này, nó không hoàn hảo, nhưng nó là của cô. Nó chứa đựng những cảm xúc chân thật nhất của cô, những nỗi buồn, những khao khát, và cả sự mạnh mẽ tiềm ẩn mà cô đang dần khám phá.
“Dù tình yêu có phai nhạt,” cô thì thầm với chính mình, giọng nói nhẹ bẫng như một làn khói, “dù anh có quên mất những lần em chờ đợi, những giọt nước mắt em rơi, nhưng em vẫn có thế giới của riêng mình. Thế giới nơi em là chủ thể, là người kiến tạo.” Cô nhận ra rằng, cô không thể mãi mãi níu giữ một điều không thuộc về mình, một ký ức mà chỉ có một mình cô lưu giữ.
Bức tranh dang dở trước mặt cô, giờ đây đã hoàn thiện hơn, không còn là một mảng màu u ám. Nó có sự mạnh mẽ, có sức sống, có cả sự chấp nhận. Cô biết, nó sẽ là nền tảng cho sự nghiệp sau này của cô, là biểu tượng cho hành trình cô tìm thấy chính mình. Một ngày nào đó, khi Hoàng Minh và cô gặp lại, bức tranh này, nếu anh có nhìn thấy, có lẽ sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện hoàn toàn khác về quãng thời gian ấy, một câu chuyện mà anh chưa từng biết đến, chưa từng cảm nhận được. Nó sẽ là bằng chứng cho những gì cô đã trải qua, những gì cô đã cố gắng, và những gì cô đã trở thành.
Lâm An không mong chờ một sự thay đổi kỳ diệu trong mối quan hệ của mình. Cô chỉ đơn thuần tìm thấy một sự bình yên nội tại, một nơi trú ẩn an toàn trong thế giới của riêng cô. Cô đã chấp nhận rằng cô không thể thay đổi ký ức của người khác, nhưng cô có thể thay đổi cách mình nhìn nhận ký ức của chính mình. Từ những mảng màu hỗn độn, cô đã tìm thấy một trật tự, một ý nghĩa, và quan trọng hơn cả, cô đã tìm thấy chính mình. Cô biết, đây chính là sự chuẩn bị cho cô trước khi mối quan hệ này chính thức kết thúc, một cách để cô tự buông tay mình khỏi sợi dây đã siết chặt cô quá lâu. Cô tin rằng, từ những mảng màu và đường nét này, cô sẽ tìm thấy con đường để lấp đầy khoảng trống không tên trong lòng mình, và xây dựng một cuộc sống trọn vẹn hơn, nơi cô không còn là người kể một câu chuyện chỉ có một mình cô là người nghe.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.