Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 208: Nhật Ký Của Người Lý Trí

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài, nhường chỗ cho vẻ đẹp lấp lánh nhưng vô hồn của thành phố về đêm. Hoàng Minh ngồi trong phòng khách căn hộ của mình, ánh đèn LED dịu nhẹ tỏa ra từ trần nhà, hắt lên những mảng tường xám lạnh một thứ ánh sáng tĩnh lặng. Tách cà phê đã nguội ngắt từ bao giờ, nằm trơ trọi trên chiếc bàn kính, phản chiếu những đốm sáng li ti từ bầu trời đêm nơi xa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, những tòa nhà chọc trời vươn lên như những cây kim bạc, xa xa là dải sáng của những con phố không bao giờ ngủ. Thành phố này, luôn ồn ào và vội vã, nhưng trong căn hộ của anh, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn như nhịp thở của một người đang ngủ say. Đôi khi, một tiếng còi xe vẳng lại từ xa, hay tiếng còi tàu hỏa kéo dài, như một lời nhắc nhở mơ hồ về sự sống động ngoài kia, nơi anh dường như đang đứng bên lề.

Nhưng dù cho sự xa hoa và tiện nghi bao bọc, một cảm giác trống rỗng vẫn âm ỉ trong lồng ngực anh. Nó không phải là một nỗi buồn cụ thể, cũng chẳng phải sự tiếc nuối rõ ràng, mà là một khoảng lặng mênh mông, một hố sâu không đáy mà anh không thể lý giải. Anh đã đạt được mọi thứ mình đặt ra: sự nghiệp vững chắc, tài chính dư dả, một căn hộ đáng mơ ước. Nhưng sự trống rỗng đó vẫn ở đó, như một vị khách không mời mà đến, kiên trì bám riết lấy anh qua từng đêm.

Anh nhớ đến lời Trần Long, người bạn thân thiết, đã nói trong một buổi chiều hiếm hoi họ ngồi uống cà phê mà không nói về công việc. "Minh này, mày lúc nào cũng chỉ có công việc. Có bao giờ mày ngồi lại hỏi bản thân mày muốn gì chưa? Hay là mày cứ lao đi như một cỗ máy được lập trình sẵn?" Lúc đó, anh chỉ cười nhạt, cho rằng Long đang nói đùa, hay cố gắng "triết lý hóa" một vấn đề đơn giản. Nhưng những lời đó, lạ lùng thay, lại cứ văng vẳng trong đầu anh suốt thời gian qua.

Và rồi là những buổi thiền định. Anh đã thử, theo lời khuyên của Long. Ngồi im lặng, cố gắng làm trống rỗng tâm trí. Ban đầu thật khó khăn, tâm trí anh cứ loanh quanh với những con số, những dự án, những kế hoạch. Nhưng dần dà, anh bắt đầu cảm nhận được những khoảnh khắc bình yên hiếm có, những khoảng lặng mà ở đó, anh không phải là Hoàng Minh – CEO thành đạt, mà chỉ là Hoàng Minh – một con người đang tồn tại. Những khoảnh khắc đó, dù ngắn ngủi, lại khiến anh tự hỏi: Có phải anh đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng trong cuộc đời mình? Có phải anh đã quá mải mê với những giá trị bên ngoài mà quên đi việc vun đắp thế giới nội tâm?

Cảm giác thiếu vắng đó, nó không đến từ sự thiếu thốn vật chất, mà từ một nơi sâu thẳm hơn, nơi mà lý trí anh chưa từng chạm tới. Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi quanh phòng. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào trên sàn gỗ lạnh. Ánh mắt anh lướt qua những món đồ nội thất được sắp xếp gọn gàng, những cuốn sách chuyên ngành nằm ngay ngắn trên kệ. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi hương nước hoa nam tính cao cấp thoang thoảng mà anh vẫn dùng hàng ngày. Tất cả đều hoàn hảo, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó, một hơi ấm, một sự sống động.

Anh dừng lại trước kệ sách, những cuốn sách bìa cứng bóng loáng, chứa đựng kiến thức và kinh nghiệm, là những người bạn đồng hành trong sự nghiệp của anh. Nhưng hôm nay, chúng dường như không còn sức hút. Anh cần một thứ khác, một điều gì đó không liên quan đến công việc, không liên quan đến những con số hay kế hoạch. Một thôi thúc mơ hồ, không gọi tên được, cứ thôi thúc anh tìm kiếm. Anh muốn "hiểu" chính mình hơn, hiểu cái cảm giác trống rỗng này, hiểu những điều mà lý trí anh không thể giải thích. Nhưng để hiểu, anh cần một công cụ. Anh cần một cách để lắng nghe, để ghi lại những gì đang diễn ra bên trong mình, một điều mà Hoàng Minh của trước đây chưa bao giờ nghĩ đến, chưa bao giờ cần đến.

Trần Long đã đúng. Anh chưa bao giờ thực sự ngồi lại hỏi bản thân muốn gì, cảm thấy gì. Anh chỉ luôn biết *phải làm gì*. Và giờ đây, cái "phải làm gì" đó đã không còn đủ để lấp đầy khoảng trống này nữa. Anh cần một điểm tựa, một nơi để những suy nghĩ hỗn độn, những cảm xúc mơ hồ có thể hình thành, có thể được gọi tên.

***

Chiều hôm sau, sau khi kết thúc một cuộc họp dài và căng thẳng, Hoàng Minh không về thẳng căn hộ như thường lệ. Anh lái xe một cách vô định, không có điểm đến cụ thể, cho đến khi chiếc xe tự động rẽ vào một con phố nhỏ, nép mình giữa những tòa nhà cao tầng hiện đại. Con phố này ít người qua lại, lọt thỏm giữa sự ồn ào của trung tâm thành phố, như một góc thời gian bị lãng quên. Trời dịu mát, không khí trong lành, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi lá khô và mùi đất. Anh tắt máy xe, bước xuống, và nhận ra mình đang đứng trước một cửa hàng sách cũ.

"Kho Tàng Tri Thức" – tấm biển gỗ đã sờn màu, với những nét chữ viết tay tinh tế, treo lơ lửng trên cửa. Một nơi mà Hoàng Minh chưa từng ghé qua trong suốt nhiều năm sống ở thành phố này. Anh, một người luôn ưu tiên sự tiện lợi và công nghệ, hiếm khi đặt chân vào những cửa hàng sách truyền thống, huống hồ là một tiệm sách cũ kỹ. Nhưng hôm nay, một lực hút vô hình nào đó đã kéo anh vào.

Đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt vang lên, chào đón anh vào một thế giới hoàn toàn khác. Không khí bên trong yên tĩnh đến lạ, dường như thời gian trôi chậm lại. Mùi giấy cũ thoang thoảng, mùi gỗ mục, và một chút hương trầm nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí hoài cổ, ấm áp. Nơi đây khác xa so với căn hộ tối giản, hiện đại của anh, khác xa so với văn phòng làm việc luôn ngập tràn âm thanh bàn phím và tiếng điện thoại. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, nhưng cũng có một chút tò mò trỗi dậy.

Một người đàn ông trung niên, với mái tóc muối tiêu và cặp kính gọng tròn, đang ngồi sau quầy thu ngân, đọc một cuốn sách bìa da cũ. Anh ta ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ với Hoàng Minh, một nụ cười thân thiện nhưng không hề vồn vã, như thể đã quen với sự xuất hiện bất ngờ của những người lạ. Hoàng Minh gật đầu đáp lại, rồi bắt đầu lướt qua các kệ sách.

Anh không tìm kiếm một cuốn sách cụ thể nào. Ánh mắt anh lướt qua những tựa đề cũ kỹ, những trang giấy đã ngả vàng, những câu chuyện đã trải qua biết bao thế hệ. Anh chưa từng nghĩ rằng việc chạm vào những cuốn sách này lại có thể mang đến một cảm giác lạ lẫm đến vậy. Chúng không chỉ là những vật thể chứa đựng thông tin, mà còn là những chứng nhân của thời gian, của những ký ức.

Anh đi sâu hơn vào bên trong, nơi ánh sáng lờ mờ hơn, và những kệ sách cao ngất ngưởng tạo thành những mê cung nhỏ. Mùi giấy cũ càng nồng nàn hơn ở đây, gợi lên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Anh không biết mình đang tìm gì, nhưng anh biết mình sẽ nhận ra nó khi nhìn thấy.

Cuối cùng, mắt anh dừng lại ở một góc nhỏ, nơi trưng bày những cuốn sổ tay. Chúng có đủ loại, từ những cuốn sổ nhỏ xinh nhiều màu sắc cho đến những cuốn sổ lớn, bìa vải. Nhưng ánh mắt anh lại bị thu hút bởi một cuốn sổ bìa da màu nâu sẫm. Nó đơn giản, không có bất kỳ họa tiết cầu kỳ nào, chỉ một màu nâu trầm lắng, nhưng toát lên một vẻ cổ điển, sang trọng và bền bỉ. Giống như một người bạn cũ, im lặng nhưng kiên định.

Anh cầm cuốn sổ lên. Bìa da mềm mại, mát lạnh dưới đầu ngón tay. Anh lật giở vài trang giấy trắng tinh, cảm nhận độ dày dặn, mịn màng của chúng. Có vẻ như nó được làm thủ công, từng trang giấy đều được khâu cẩn thận. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong anh. Đây không chỉ là một cuốn sổ, nó giống như một người bạn đồng hành thầm lặng, một không gian riêng tư để anh có thể trút bỏ những suy tư, những cảm xúc mà anh không thể nói ra với bất kỳ ai.

Không suy nghĩ thêm, gần như theo bản năng, anh quyết định mua nó. Anh cầm cuốn sổ đến quầy, người đàn ông trung niên lại mỉm cười.

"Anh tìm được thứ ưng ý chứ?" Anh Thanh hỏi, giọng nói trầm ấm.

Hoàng Minh gật đầu. "Vâng. Cuốn sổ này."

Anh Thanh nhìn cuốn sổ, rồi nhìn Hoàng Minh. "À, cuốn sổ này... Nó là loại đặc biệt. Giấy được làm từ tre, rất bền và giữ mực tốt. Nhiều người thích nó để ghi lại những điều quan trọng."

"Vậy sao?" Hoàng Minh khẽ gật gù. Anh chưa bao giờ quan tâm đến những chi tiết như vậy. Anh chỉ đơn thuần bị cuốn hút bởi vẻ ngoài và cảm giác mà nó mang lại.

"Vâng. Giống như việc tìm một người bạn tri kỷ vậy. Phải hợp, phải đúng lúc." Anh Thanh cười nhẹ, rồi cẩn thận gói cuốn sổ vào một túi giấy tái chế. "Anh có cần bút không?"

Hoàng Minh hơi khựng lại. Anh đã quên mất việc đó. "À, vâng. Một cây bút đơn giản thôi."

Anh Thanh lấy ra một cây bút mực màu đen, vỏ bằng kim loại, thiết kế tối giản nhưng chắc chắn. "Đây, bút này dùng rất êm. Hy vọng nó sẽ là người bạn tốt của anh."

Hoàng Minh đón lấy, cảm nhận trọng lượng của cây bút trong tay. Anh trả tiền, cảm ơn, rồi bước ra khỏi cửa hàng sách cũ, mang theo cuốn sổ và cây bút, như mang theo một bí mật nhỏ vừa được khám phá. Không khí bên ngoài vẫn mát mẻ, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy sự trống rỗng mơ hồ nữa. Thay vào đó là một chút bồn chồn, pha lẫn sự tò mò về điều anh sắp bắt đầu.

***

Đêm đó, trong căn hộ tĩnh lặng của mình, Hoàng Minh ngồi vào bàn làm việc. Ánh đèn LED dịu nhẹ vẫn chiếu sáng, nhưng không gian giờ đây không còn mang vẻ lạnh lẽo như đêm qua. Cuốn sổ bìa da màu nâu sẫm nằm ngay ngắn trên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, bên cạnh là cây bút mực đơn giản. Anh mở trang đầu tiên, nhìn chằm chằm vào khoảng trắng tinh khôi. Một cảm giác lạ lẫm, gần như sợ hãi, len lỏi trong anh.

Viết gì đây? Anh đã từng viết hàng trăm, hàng ngàn báo cáo, hợp đồng, email. Những câu từ sắc bén, logic, không một chút cảm xúc thừa thãi. Anh là một bậc thầy trong việc sắp xếp thông tin, trình bày ý tưởng một cách rõ ràng và hiệu quả. Nhưng giờ đây, trước trang giấy trắng này, tất cả những kỹ năng đó dường như vô dụng.

Anh cầm bút lên, đặt đầu bút chạm nhẹ vào giấy. Cảm giác nhẵn mịn của giấy tre, sự chắc chắn của cây bút kim loại, tất cả đều rất thật. Nhưng từ ngữ thì ở đâu? Anh muốn viết về cái cảm giác trống rỗng, về sự thiếu hụt mà anh đã cảm nhận được. Nhưng làm sao để diễn tả nó? "Trống rỗng" là một cảm xúc ư? Hay nó chỉ là sự vắng mặt của cảm xúc? Lý trí anh lại bắt đầu phân tích, nhưng những phân tích đó lại không thể lấp đầy trang giấy trắng.

Anh thở dài. Việc này khó hơn anh tưởng rất nhiều. Anh đã quen với việc giải quyết những vấn đề phức tạp trong công việc, những vấn đề có thể được chia nhỏ, phân tích và giải quyết bằng logic. Nhưng cảm xúc, đặc biệt là cảm xúc của chính anh, lại là một mê cung không lối thoát. Chúng mơ hồ, khó nắm bắt, và dường như không tuân theo bất kỳ quy tắc nào.

Anh nhớ đến Lâm An. Hình ảnh cô thoáng qua trong tâm trí anh, không phải là Lâm An rạng rỡ, vui vẻ, mà là Lâm An với ánh mắt buồn bã, những lần cô im lặng. Anh đã từng nghĩ sự im lặng của cô là dấu hiệu của sự yên ổn, sự đồng thuận. Anh đã từng cho rằng mình là một người yêu tốt, vì anh chưa bao giờ để cô phải chịu đựng những cuộc cãi vã lớn, những xung đột gay gắt. Anh đã cố gắng duy trì một mối quan hệ "bình yên". Nhưng giờ đây, cái "bình yên" đó bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ.

"Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi đó của Lâm An, dù chưa được nói ra trong thời điểm này, nhưng cái bóng của nó đã bắt đầu hiện hữu trong tâm trí Hoàng Minh, dưới một hình thức khác. Anh tự hỏi: Có phải cô đã từng buồn bã mà anh không hề hay biết? Có phải cô đã từng chờ đợi một điều gì đó từ anh mà anh đã vô tình bỏ qua?

Anh nhớ lại một lần, Lâm An đã gửi cho anh một tin nhắn dài vào đêm khuya, sau một ngày anh bận rộn với công việc. Anh đã đọc nó, nhưng vì quá mệt mỏi, anh chỉ trả lời vỏn vẹn: "Anh hiểu. Em ngủ sớm đi." Sáng hôm sau, cô không nhắc lại chuyện đó, và anh cũng cho rằng mọi chuyện đã ổn. Nhưng liệu có thật là như vậy không? Hay cô đã im lặng, chấp nhận, và những cảm xúc của cô đã bị anh vô tình bỏ quên?

Anh cố gắng viết một câu. "Hôm nay tôi cảm thấy..." Rồi anh dừng lại. Cảm thấy gì? "Bình thường"? "Mệt mỏi"? Những từ đó quá chung chung, không đủ để diễn tả cái cảm giác trống rỗng đang đè nặng trong lòng anh. Anh gạch bỏ, rồi lại đặt bút xuống.

Anh nhớ đến lời Trần Long: "Đừng sợ đối mặt với cái gì cả, kể cả chính mình. Đôi khi, những thứ đáng sợ nhất lại nằm ngay bên trong chúng ta." Phải rồi, anh đang sợ. Sợ phải đối mặt với một Hoàng Minh mà anh chưa từng biết, một Hoàng Minh không phải là người đàn ông lý trí, mạnh mẽ mà anh vẫn luôn tự hào.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào hơi thở, như trong những buổi thiền định. Thả lỏng. Cảm nhận. Nhưng cảm xúc vẫn là một khối mờ mịt, không hình dạng, không tên gọi.

Cuối cùng, sau một hồi vật lộn, anh lại cầm bút lên. Lần này, anh không cố gắng tìm kiếm những câu văn hoa mỹ hay những lời lẽ sâu sắc. Anh chỉ viết ra một câu hỏi, một câu hỏi chân thật nhất, xuất phát từ cái bản ngã lý trí đang cố gắng hiểu một điều phi lý trí:

"Tại sao mình lại không cảm thấy gì?"

Dòng chữ đơn độc, mực đen trên nền giấy trắng tinh, như một lời thú nhận thầm lặng. Nó không phải là một câu trả lời, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một hành trình mà anh biết sẽ còn rất dài và đầy khó khăn, một hành trình để khám phá thế giới nội tâm mà anh đã vô tình bỏ quên suốt bao năm tháng. Anh nhìn dòng chữ đó, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn lấp lánh trong đêm. Có lẽ, đây chính là cách để anh bắt đầu lấp đầy khoảng trống không tên trong lòng mình, dù chỉ là từng chút một. Đây là bước đầu tiên để anh đối diện với chính mình, với những lỗ hổng trong ký ức và cảm xúc của anh, những điều mà có thể sau này, khi nhìn lại mối tình đã qua, anh mới nhận ra rằng anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ."

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free