Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 209: Màu Của Sự Tự Do
Hoàng Minh nhìn dòng chữ đơn độc trên trang giấy trắng, cảm giác như đang đứng trước một vực sâu không đáy. Anh đã bắt đầu hành trình tự vấn, dò dẫm từng bước vào thế giới cảm xúc mà anh từng cho là không tồn tại. Nhưng ở một nơi khác trong thành phố này, Lâm An, người đã từng chia sẻ một phần cuộc đời với anh, lại đang bắt đầu một hành trình khác, một hành trình rực rỡ hơn, nơi những cảm xúc bị bỏ quên của cô được tìm thấy và thăng hoa.
***
Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền toan trắng, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ sức lấp đầy không gian tĩnh lặng của Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai. Ánh nắng ban mai tràn qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn gỗ màu sáng, làm bừng sáng những vệt màu rực rỡ trên giá vẽ. Mùi sơn dầu nồng nàn quyện lẫn với hương gỗ thoang thoảng và một chút tinh dầu thông dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự sáng tạo, vừa bay bổng vừa chân thực. Lâm An, trong chiếc áo blouse trắng lấm tấm màu, mái tóc dài buộc gọn gàng, đang tập trung cao độ vào bức tranh trước mặt. Đôi mắt to tròn của cô, thường ẩn chứa nét u buồn, giờ đây lấp lánh sự say mê, dõi theo từng đường cọ tinh tế mà cô vẽ.
Cô đang hoàn thiện một chi tiết nhỏ trên bức tranh, một dải màu xanh biếc uốn lượn như dòng nước xiết, ẩn mình dưới tầng tầng lớp lớp màu xám tro của một bầu trời giông bão. Bức tranh, mang tên "Màu Nỗi Nhớ", là sự kết tinh của hàng tháng trời cô đơn và những cảm xúc dồn nén. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là một phần của ký ức, của những lần chờ đợi vô vọng, những lời hứa không thành hiện thực mà Hoàng Minh, có lẽ, đã quên lãng. Cô đã dùng nghệ thuật như một con đường để giải tỏa, để tìm kiếm một tiếng nói cho những điều không thể cất thành lời. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, càng khiến tâm hồn cô lắng đọng, chìm sâu vào thế giới của riêng mình.
Khi ngón tay cô khẽ lướt, đặt điểm cuối cùng cho dải màu xanh, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự yên bình. Lâm An giật mình, chiếc cọ suýt rơi khỏi tay. Cô thở hắt ra, chậm rãi đặt cọ xuống khay màu, rồi với lấy chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn. Màn hình hiện lên tên "Cô Thanh" – người hướng dẫn, người mentor đã nhìn thấy tiềm năng trong cô, đã kiên nhẫn dìu dắt cô qua những bế tắc. Cô An ngần ngại một chút, tim đập nhanh hơn bình thường. Cô luôn có một sự tôn kính đặc biệt dành cho Cô Thanh, bởi vậy mỗi cuộc gọi từ cô giáo đều khiến cô cảm thấy một sự hồi hộp khó tả.
"A lô, Cô Thanh ạ?" Giọng Lâm An có chút run run, như thể dự cảm được điều gì đó sắp xảy ra.
Đầu dây bên kia, giọng Cô Thanh vang lên đầy hân hoan, pha lẫn sự tự hào: "Chúc mừng em, An! Tác phẩm 'Màu Nỗi Nhớ' của em đã được chọn để trưng bày tại triển lãm 'Dấu Ấn Tuổi Trẻ' rồi đấy!"
Lâm An sững sờ. "Thật ạ? Em không dám tin... Em cứ nghĩ..." Cô nghẹn lời, những từ ngữ cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Một cảm giác lạ lẫm trào dâng, pha trộn giữa niềm vui sướng tột độ và sự bất ngờ đến choáng váng. Cô nhìn chằm chằm vào bức tranh "Màu Nỗi Nhớ", đôi mắt long lanh như muốn ứa lệ. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu giọt nước mắt đã hòa vào từng mảng màu, giờ đây đã được công nhận. Cảm giác này, nó khác hẳn với bất kỳ lời khen ngợi nào cô từng nhận được. Nó là sự xác nhận cho giá trị nội tại của cô, cho những cảm xúc cô đã dũng cảm thể hiện.
"Em cứ nghĩ sao?" Cô Thanh nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp như vỗ về. "Tác phẩm của em có chiều sâu, có tâm hồn, An ạ. Đó là điều quý giá nhất của một người nghệ sĩ. Em đã dám vẽ ra chính mình, dám chia sẻ những góc khuất thẳm sâu nhất. Đó là sức mạnh."
Lời nói của Cô Thanh như một dòng suối mát lành, xoa dịu những lo âu, những ngờ vực bấy lâu nay trong lòng Lâm An. Cô Thanh không chỉ khen ngợi bức tranh, mà còn khen ngợi cả tâm hồn và sự dũng cảm của cô. "Màu Nỗi Nhớ", một tựa đề mà cô đã chọn trong một đêm mưa tầm tã, khi những kỷ niệm về Hoàng Minh ùa về như thác lũ, giờ đây không chỉ là nỗi buồn mà còn là niềm tự hào.
Lâm An không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng. Một nụ cười hiếm hoi, trong sáng như nắng mai, nở trên gương mặt cô. Nụ cười ấy không phải của sự rạng rỡ bùng nổ, mà là một nụ cười thầm lặng của sự mãn nguyện, của việc tìm thấy một lối thoát cho tâm hồn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tán cây xanh rì đang đung đưa trong gió nhẹ. Thành phố vẫn ồn ào và vội vã bên ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt, hoàn toàn thuộc về thế giới nghệ thuật do chính cô tạo ra.
Nhưng rồi, niềm vui sướng ấy nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi suy tư miên man. "Màu Nỗi Nhớ" – nỗi nhớ ấy là về ai? Là về mối tình đã qua, về những khoảnh khắc cô đã cố gắng níu giữ, về những lần trái tim cô tan vỡ trong im lặng. Hoàng Minh đã từng là trung tâm trong thế giới của cô, nhưng anh lại chưa bao giờ thực sự nhìn thấy những "màu nỗi nhớ" này. Anh chỉ nhớ một phiên bản khác, một phiên bản êm đềm, không sóng gió, không có những giọt nước mắt thầm lặng. Liệu anh có bao giờ hiểu được rằng, sự yên ổn trong ký ức của anh lại được đánh đổi bằng sự dằn vặt, bằng những đêm dài thao thức của cô?
Cô thở dài, ánh mắt xa xăm. Niềm vui từ thành công nghệ thuật vẫn còn đó, nhưng nó không thể hoàn toàn xua đi cái bóng của một quá khứ không trọn vẹn. Cô tự hỏi, nếu Hoàng Minh nhìn thấy bức tranh này, liệu anh có nhận ra bất kỳ điều gì về những cảm xúc cô đã phải trải qua không? Hay anh sẽ chỉ thấy một tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ, mà không thể giải mã được những thông điệp ẩn sâu trong từng gam màu? Cô Thanh đã nói, tác phẩm của cô có tâm hồn, có chiều sâu. Nhưng tâm hồn ấy, chiều sâu ấy, lại được hình thành từ chính những vết xước, những tổn thương mà một người khác đã vô tình gây ra. Điều này càng làm nổi bật lên chủ đề cốt lõi của câu chuyện, rằng mỗi người yêu nhau đều mang trong mình một ký ức riêng, một phiên bản khác biệt về cùng một mối tình. Với Lâm An, "Màu Nỗi Nhớ" chính là bằng chứng sống động nhất cho ký ức của cô.
***
Vài ngày sau, không gian studio vẫn ngập tràn mùi sơn dầu và hương gỗ quen thuộc, nhưng bầu không khí đã thay đổi. Chiều tối, những hạt mưa lất phất rơi ngoài khung cửa sổ lớn, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng, dìu dịu. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, làm dịu đi cái lạnh se của cơn mưa đầu mùa. Lâm An đang tỉ mẩn điều chỉnh vị trí của bức tranh "Màu Nỗi Nhớ" trên một giá trưng bày tạm thời, kiểm tra từng góc độ, từng phản chiếu ánh sáng. Cô muốn đảm bảo rằng tác phẩm của mình sẽ được đặt ở vị trí tốt nhất, nơi nó có thể kể câu chuyện của mình một cách trọn vẹn nhất.
Tiếng chuông cửa vang lên, kéo Lâm An khỏi dòng suy nghĩ. Cô quay lại, thấy Mai Lan đang đứng ở ngưỡng cửa, mái tóc xoăn nhẹ lấm tấm những hạt mưa nhỏ, trên tay là một túi đồ ăn vặt lớn. Nụ cười rạng rỡ của Mai Lan như một vệt nắng ấm xua tan đi cái lạnh lẽo của cơn mưa chiều. Mai Lan có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh mảnh, nhưng luôn tràn đầy năng lượng tích cực, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm những góc khuất trong tâm hồn Lâm An. Chiếc váy màu pastel cùng chiếc áo khoác denim năng động càng làm nổi bật vẻ tươi trẻ, hoạt bát của cô.
"An ơi! Chúc mừng mày nhé!" Mai Lan reo lên, giọng điệu trong trẻo, nhanh nhẹn, rồi nhanh chóng đặt túi đồ xuống, ôm chầm lấy cô bạn. "Tao vừa đi làm về là chạy qua ngay đây. Thấy bảo bức tranh của mày được chọn trưng bày, đúng là tự hào quá đi mất!"
Lâm An khẽ cười, vòng tay ôm lại Mai Lan. "Cảm ơn mày nhé, Lan. Mày lúc nào cũng là người đầu tiên chạy đến với tao."
Mai Lan buông Lâm An ra, ánh mắt nhanh chóng quét qua bức tranh đang được treo trang trọng. "Tuyệt vời quá An! Bức tranh này thực sự có hồn. Mày đã dồn hết tâm tư vào đây đúng không? Nhìn nó... tao cảm giác được một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng có một sức mạnh tiềm ẩn." Mai Lan vừa nói vừa đưa tay chạm nhẹ vào một vệt màu xanh biếc, như đang cố gắng cảm nhận từng sợi tơ cảm xúc mà Lâm An đã dệt nên.
Lâm An gật đầu, ánh mắt lại trở nên xa xăm, nhẹ nhàng lau đi một hạt bụi nhỏ trên khung tranh. "Chắc vậy... Đây là cách duy nhất tao có thể nói ra những điều không thể nói." Giọng cô nhỏ dần, như thì thầm với chính mình. Cô biết, Mai Lan là người duy nhất thực sự hiểu được những gì cô đã trải qua, những gì cô đã cố gắng gói ghém vào từng gam màu.
Mai Lan nhìn thẳng vào mắt Lâm An, tinh ý nhận ra một nỗi buồn vẫn còn ẩn sâu dù cô bạn đang đứng trước một thành công lớn. "Hoàng Minh biết chuyện này chưa? Anh ấy sẽ tự hào lắm đó." Cô nói, giọng điệu vẫn đầy sự khích lệ, nhưng trong sâu thẳm, cô cũng lo lắng về phản ứng của anh, bởi cô biết rõ những gì Lâm An đã phải chịu đựng.
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt Lâm An, rồi vụt tắt. Cô khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi nhạt dần. "Tao có nhắn tin báo, nhưng anh ấy chỉ 'seen' rồi trả lời ngắn gọn là 'Chúc mừng em'. Chắc anh ấy bận..." Lời nói của cô chứa đựng một sự hụt hẫng không thể che giấu. "Chúc mừng em." Ba từ đơn giản, lịch sự, nhưng lại lạnh lẽo như một tảng băng, không một chút ấm áp, không một chút sự chia sẻ sâu sắc. Nó trái ngược hoàn toàn với sự hân hoan của Cô Thanh, với sự nhiệt tình của Mai Lan.
"Seen." Từ ngữ ấy như một vết cắt nhỏ, không gây đau đớn dữ dội, nhưng đủ để nhắc nhở cô về khoảng cách vô hình giữa họ. Nó giống như cái cách anh đã bỏ quên những giọt nước mắt của cô, những lần cô chờ đợi, những tâm tư cô muốn sẻ chia. Anh "thấy" tin nhắn của cô, nhưng anh không "thấy" được cảm xúc đằng sau nó. Anh "chúc mừng" thành công của cô, nhưng anh không "hiểu" được cái giá cô đã phải trả cho thành công ấy, cái giá của những nỗi buồn được hóa giải thành nghệ thuật.
Mai Lan nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt bạn mình, cô không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm chầm lấy Lâm An một lần nữa. Cái ôm ấy ấm áp và chân thành hơn bất kỳ lời nói nào. Lâm An tựa đầu vào vai bạn, cố gắng mỉm cười, nhưng vẫn có gì đó nghẹn lại trong cổ họng, một cảm giác chua chát khó tả. Cô biết, Hoàng Minh đã hoàn toàn rời xa thế giới cảm xúc của cô. Cái "bận" của anh có lẽ là một lời bào chữa quen thuộc, nhưng sâu xa hơn, nó là sự thiếu vắng khả năng thấu hiểu, thiếu vắng sự kết nối mà cô từng khao khát.
Cô nhìn lại bức tranh "Màu Nỗi Nhớ". Trong từng mảng màu, cô thấy mình, thấy những buổi chiều cô đơn ngồi chờ một tin nhắn, thấy những lần cô che giấu đi những giọt nước mắt để anh không phải bận lòng. Cô thấy chiếc đồng hồ khắc tên, món quà anh tặng, giờ đây nằm im lìm trong ngăn kéo, như một minh chứng câm lặng cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng nay chỉ còn là một ký ức phai mờ trong tâm trí anh. Bức tranh này không phải là một lời than vãn, mà là một lời khẳng định. Khẳng định rằng cô đã đau, đã yêu, đã cố gắng, và giờ đây, cô đang tự mình chữa lành, tự mình tìm thấy một con đường. Nó là một cách để cô nói với thế giới, và với chính Hoàng Minh, rằng cô đã "nhớ những lúc em đau", dù anh có thể đã "quên mất rằng em cũng đã từng cố gắng".
***
Buổi tối khai mạc triển lãm "Dấu Ấn Tuổi Trẻ" tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật 'Art Space' là một bức tranh đối lập hoàn toàn với chiều mưa lất phất vài ngày trước. Trời đã tạnh mưa, không khí se lạnh của đêm cuối thu Hà Nội bao trùm, nhưng bên trong phòng trưng bày lại ấm áp và rộn ràng. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn spotlight hắt lên từng tác phẩm nghệ thuật, tạo nên một không gian trang trọng nhưng không kém phần mời gọi. Mùi hương nhẹ nhàng của hoa tươi quyện lẫn với mùi giấy mới và chút hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí tinh tế và đầy cảm hứng. Tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng len lỏi trong không gian, cùng với những tiếng xì xào trò chuyện trầm lắng của khách tham quan, tạo nên một bản giao hưởng êm tai của nghệ thuật và sự thưởng thức.
Lâm An, trong chiếc váy dài màu be trang nhã, đứng nép mình ở một góc khuất, đôi mắt to tròn lấp lánh quan sát dòng người qua lại. Cô vẫn giữ vẻ rụt rè thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nhỏ của niềm tự hào đang âm ỉ cháy. Cô nhìn thấy nhiều người dừng lại trước bức tranh "Màu Nỗi Nhớ" của mình, chăm chú ngắm nhìn, đôi khi trao đổi với nhau bằng những lời thì thầm. Mỗi ánh mắt dừng lại, mỗi cái gật đầu tán thưởng đều như một liều thuốc bổ, vỗ về tâm hồn cô.
Một người khách tham quan, một phụ nữ trung niên với mái tóc bạc phơ và ánh mắt tinh tường, đứng rất lâu trước bức tranh của Lâm An. Bà khẽ thở dài, rồi quay sang người đi cùng, chậm rãi nói: "Bức tranh này thật ám ảnh nhưng cũng rất đẹp. Tôi cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc nhưng đầy kiên cường. Có lẽ người nghệ sĩ đã trải qua nhiều điều."
Lời bình luận ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng Lâm An. "Nỗi buồn sâu sắc nhưng đầy kiên cường." Đó chính xác là những gì cô đã cố gắng thể hiện, những gì cô đã trải qua. Nó không chỉ là sự công nhận cho tài năng nghệ thuật của cô, mà còn là sự thấu hiểu cho chính tâm hồn cô. Cảm giác này thật kỳ lạ, một sự giải tỏa mạnh mẽ đến nỗi cô muốn bật khóc. Cô đã dùng nghệ thuật để kể câu chuyện của mình, và giờ đây, câu chuyện ấy đã chạm đến trái tim của một người xa lạ.
Đúng lúc đó, Cô Thanh xuất hiện bên cạnh Lâm An, dáng người mảnh mai, phong cách ăn mặc phóng khoáng, đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết. Cô Thanh khẽ đặt tay lên vai Lâm An, ánh mắt trìu mến. "Tác phẩm của em đã chạm đến trái tim người xem, An ạ. Đó là thành công lớn nhất của một người nghệ sĩ. Em đã tìm thấy tiếng nói của mình rồi."
Giọng Cô Thanh không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là một lời khẳng định, một sự xác nhận cho con đường mà Lâm An đang đi. "Tìm thấy tiếng nói của mình." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lâm An, như một lời tiên tri. Cô đã từng tìm kiếm tiếng nói ấy trong tình yêu, trong mối quan hệ với Hoàng Minh, nhưng rồi chỉ nhận lại sự im lặng và bỏ quên. Giờ đây, tiếng nói ấy lại bùng cháy mạnh mẽ nhất trên những khung toan, trong từng mảng màu cô vẽ.
Lâm An ngẩng cao đầu hơn, ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh. Khuôn mặt cô, vốn thường mang vẻ u buồn, giờ đây rạng rỡ một cách lạ thường. Cô mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười không còn gượng ép hay ẩn chứa nỗi buồn, mà là nụ cười của sự tự tin, của việc chấp nhận và yêu thương chính bản thân mình. Cô nhìn quanh căn phòng trưng bày, nhìn những tác phẩm nghệ thuật khác, rồi lại nhìn về bức tranh của mình. Cô cảm thấy mình thuộc về nơi này, thuộc về thế giới nghệ thuật này, hơn bất cứ nơi nào khác.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm An nhận ra một điều sâu sắc. Sự công nhận này, sự tự tin này, không đến từ Hoàng Minh, không phụ thuộc vào tình yêu hay bất kỳ mối quan hệ nào khác. Nó đến từ chính bản thân cô, từ việc cô dám đối diện với những nỗi đau, dám biến chúng thành cái đẹp, thành nghệ thuật. Đây là con đường của cô, một con đường mà cô tự vẽ nên, tự tạo ra bằng chính những cảm xúc chân thật nhất của mình. Cái cảm giác về giá trị bản thân độc lập, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Đây là con đường của mình... Một con đường mà mình tự vẽ nên." Lâm An thầm nghĩ. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, chờ đợi sự thấu hiểu từ một người không thể nhìn thấy. Cô đã trở thành một nghệ sĩ, một người phụ nữ tìm thấy tự do trong sự sáng tạo. Dù nỗi nhớ vẫn còn đó, dù ký ức về một tình yêu không trọn vẹn vẫn thỉnh thoảng ùa về, nhưng giờ đây, cô đã có một cách để đối diện với chúng, để biến chúng thành "Màu của Sự Tự Do". Thành công bước đầu này không chỉ là một cột mốc trong sự nghiệp, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong hành trình chữa lành và trưởng thành của cô. Nó là một sự chuẩn bị tinh thần, một nguồn sức mạnh nội tại, giúp cô vững vàng hơn khi đối diện với những lựa chọn sắp tới, những quyết định sẽ chính thức khép lại một chương cũ và mở ra một chương mới hoàn toàn khác trong cuộc đời mình. Cô biết, dù Hoàng Minh có nhớ hay không nhớ, thì "Màu Nỗi Nhớ" sẽ mãi là minh chứng cho một phần ký ức của cô, một ký ức mà cô đã tự mình tô vẽ nên, bằng tất cả trái tim mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.