Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 210: Ký Ức Lặng, Nỗi Tiếc Nuối Vang
Hoàng Minh khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua hàng số liệu cuối cùng trên màn hình máy tính. Một báo cáo tài chính hoàn hảo, không một sai sót, đủ để khiến bất kỳ đối tác nào cũng phải gật gù tán thưởng. Thành công nghề nghiệp, đối với anh, từ lâu đã là một lẽ hiển nhiên, là thước đo duy nhất cho giá trị bản thân và sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Tòa nhà Minh An vươn mình sừng sững giữa bầu trời chiều, kiến trúc kính thép hiện đại phản chiếu ánh nắng vàng vọt, như một biểu tượng cho sự thịnh vượng và tham vọng. Bên trong, không gian mở được thiết kế tối giản, những hàng cây xanh được chăm sóc tỉ mỉ đứng xen kẽ giữa các bàn làm việc, tạo nên một bầu không khí có vẻ trong lành nhưng thực chất lại bị lấn át bởi mùi giấy in, mùi cà phê pha sẵn nồng nặc và hương nước hoa công sở. Tiếng gõ bàn phím vẫn lạch cạch không ngừng từ những bàn gần đó, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi xa xa, hòa lẫn vào tiếng máy in rít lên đều đặn. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn, năng động, đôi khi căng thẳng, một nhịp điệu mà Hoàng Minh đã quen thuộc đến mức dường như nó đã trở thành nhịp đập của chính anh.
Anh tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Thành công này, sự thừa nhận này, đáng lẽ phải mang lại cảm giác thỏa mãn tuyệt đối. Nhưng không, một khoảng trống quen thuộc lại dâng lên, âm ỉ và khó gọi tên, như một vết thương cũ vừa mới lên da non. Nó không đau đớn dữ dội, chỉ là một cảm giác thiếu vắng mơ hồ, một sự trống rỗng mà anh không thể lấp đầy bằng những con số hay hợp đồng béo bở. Anh gấp chiếc laptop lại, tấm kim loại lạnh lẽo chạm vào đầu ngón tay, cảm giác không muốn về căn hộ yên tĩnh, rộng lớn của mình ngay lập tức. Căn hộ ấy, dù tiện nghi đến mấy, vẫn thường chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, một sự im lặng khiến anh phải tự hỏi, liệu mình có đang thực sự sống hay chỉ đang tồn tại.
Anh nhớ đến cuốn sổ bìa da đơn giản mà anh đã mua trong một chiều vô tình bước vào Cửa Hàng Sách Cũ 'Kho Tàng Tri Thức', nhớ lời khuyên của Trần Long về việc lắng nghe nội tâm. Khi ấy, anh đã nghĩ đó là một ý tưởng lạ lùng, thậm chí có chút "lãng mạn" quá mức đối với một người lý trí như anh. Anh đã thử, vài lần, ngồi xuống và viết. Nhưng những gì hiện ra trên giấy chỉ là những gạch đầu dòng khô khan về công việc, những mục tiêu mới, những kế hoạch. Cảm xúc, thứ anh được khuyên là nên "ghi lại", lại là một khái niệm quá xa vời, quá trừu tượng, quá khó để định hình thành lời. "Cảm thấy gì?" Anh tự hỏi mình. "Thế nào là cảm thấy? Là vui, là buồn, là giận dữ? Hay còn gì khác nữa?" Anh luôn cố gắng phân tích, mổ xẻ mọi thứ theo logic, nhưng những rung động tinh tế của tâm hồn thì lại nằm ngoài phạm vi hiểu biết của anh.
Anh đứng dậy, di chuyển ra phía cửa sổ kính trong suốt, nơi ánh hoàng hôn đang bắt đầu nhuộm đỏ một góc trời. Thành phố bên dưới, với hàng triệu ánh đèn đang dần được thắp sáng, trông thật nhỏ bé và xa lạ. Anh đã dành cả tuổi trẻ để vươn lên, để đạt được vị trí này, để có thể nhìn xuống thế giới từ một độ cao đáng mơ ước. Nhưng từ đây, anh lại cảm thấy một sự cô độc đến lạ. "Mình đã đạt được mọi thứ," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp hòa vào không khí điều hòa mát lạnh. "Nhưng mình vẫn thiếu gì đó." Câu hỏi này không phải lần đầu tiên xuất hiện, nhưng hôm nay, nó lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết, như một tiếng chuông cảnh báo. Nó không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một cảm giác thôi thúc, một sự giằng xé nội tâm. Anh muốn tìm kiếm một điều gì đó khác ngoài công việc, ngoài những thành công vật chất khô khan. Anh không biết đó là gì, nhưng anh biết mình cần phải đi tìm.
Quyết định rời công ty và đi bộ không phải là một sự lựa chọn có tính toán, mà là một sự thôi thúc bất chợt, một mong muốn thoát ly khỏi không gian quen thuộc, khỏi tiếng gõ bàn phím và mùi cà phê, khỏi chính cái vỏ bọc thành công mà anh đã dày công tạo dựng. Anh muốn hít thở một luồng không khí khác, muốn để đôi chân mình dẫn lối, thay vì những con đường được định sẵn bởi GPS hay lịch trình làm việc dày đặc. Bước ra khỏi tòa nhà chọc trời, anh hòa vào dòng người hối hả trên phố. Ánh nắng chiều đã dịu đi nhiều, chỉ còn vương lại những vệt vàng cam ấm áp trên các mái nhà. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn sắp buông. Anh không có điểm đến cụ thể, chỉ đơn thuần là bước đi, đôi mắt sâu lắng quan sát mọi thứ xung quanh. Anh cảm thấy một sự tự do nhỏ bé, một chút nhẹ nhõm khi rũ bỏ được chiếc áo khoác của công việc.
Anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, một con hẻm mà anh không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình không đặt chân đến. Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', Lâm An đã từng gọi nó như vậy. Những bức tường cũ kỹ phủ đầy rêu phong, những chậu cây cảnh đặt ngẫu nhiên trước mỗi cửa nhà, và những tấm biển hiệu nhuốm màu thời gian. Mùi đất ẩm và mùi hoa giấy thoang thoảng từ một ban công nào đó ùa vào khứu giác, đánh thức những mảnh ký ức ngủ quên. Hoàng Minh bước chân chậm lại, mỗi bước đi đều như đang dẫm lên những lát cắt thời gian. Anh nhớ như in cái nắm tay chặt trong một buổi tối se lạnh, khi cô ấy co ro bên anh, đôi mắt long lanh nhìn những ánh đèn lồng treo cao. Anh nhớ tiếng cười giòn tan của Lâm An khi cô vô tình vấp phải một viên gạch lồi trên lối đi, rồi nhanh chóng vịn vào cánh tay anh để giữ thăng bằng, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Anh nhớ mình đã từng nghĩ, những khoảnh khắc ấy thật bình thường, thật yên bình, là một phần của cuộc sống mà anh đang có.
Giờ đây, khi anh đi qua từng góc cua quen thuộc, từng bóng cây đổ dài trên mặt đường, những ký ức ấy không còn là những lát cắt phẳng lặng nữa. Chúng như những thước phim quay chậm, được tua lại với một góc nhìn hoàn toàn khác. Anh nhớ ánh mắt của cô ấy khi cô kể về một giấc mơ, về một mong ước nhỏ nhoi. Anh nhớ bàn tay cô ấy khẽ siết chặt tay anh hơn một chút, như muốn níu giữ điều gì đó. Và anh nhớ, anh đã phản ứng như thế nào. Thường chỉ là một cái gật đầu hờ hững, một câu trả lời ngắn gọn, hay đơn giản là sự im lặng. Anh đã ở đó, về mặt thể xác, nhưng tâm trí anh thường trôi dạt về những dự án chưa hoàn thành, những cuộc họp sắp tới, những con số cần phải kiểm soát. Anh đã từng nghĩ, sự hiện diện của anh là đủ. Sự im lặng của anh là sự đồng ý. Sự bình yên anh cảm nhận được là sự hài lòng của cả hai.
Đi ngang qua Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra ngoài con hẻm đã lên đèn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ phảng phất trong không khí. Tiếng nhạc jazz du dương nhẹ nhàng len lỏi qua cánh cửa kính, như một lời mời gọi. Anh nhớ những buổi hẹn hò 'yên bình' ở đây. Anh sẽ ngồi một góc, chiếc laptop mở sẵn, cặm cụi với công việc. Lâm An sẽ ngồi đối diện, tay cầm một cuốn sách, đôi khi ngước lên nhìn anh với một nụ cười nhẹ. Anh đã từng nghĩ, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc. Anh đã thấy cô ấy đọc sách, mỉm cười. Anh đã thấy cô ấy ở đó.
Nhưng giờ đây, một sự trống vắng kỳ lạ dâng lên trong lòng anh, không phải là sự trống rỗng vô định như ở văn phòng, mà là một sự trống vắng có hình hài, có tên gọi. "Cô ấy có thực sự vui không, hay chỉ là đang cố gắng tạo ra những khoảnh khắc này?" Câu hỏi này đột ngột bật ra trong tâm trí anh, như một mũi tên xuyên thẳng vào cái nhìn đơn giản mà anh đã từng có về mối quan hệ của họ. Liệu những nụ cười của cô có phải là sự cam chịu? Liệu sự im lặng của cô có phải là sự chấp nhận cho việc anh luôn bận rộn? "Mình đã bỏ lỡ điều gì khi chỉ nhìn vào công việc?" Anh tự vấn. Anh đã tập trung vào việc xây dựng một tương lai vững chắc, một nền tảng vững vàng, nhưng có vẻ như trong quá trình đó, anh đã bỏ quên những viên gạch cảm xúc quan trọng nhất, những viên gạch mà Lâm An đã cố gắng đặt xuống một mình. Anh đứng lặng hồi lâu trước cửa quán cà phê, không bước vào, chỉ đứng nhìn qua lớp kính mờ ảo, nhìn những hình bóng mờ nhạt bên trong, những hình bóng mà anh không còn nhận ra. Anh tự hỏi, liệu những ký ức của cô ấy về những buổi chiều ở đây có giống với của anh không? Hay chúng là những câu chuyện hoàn toàn khác biệt, được kể bằng những cảm xúc đối lập?
Hoàng Minh tiếp tục bước đi, con hẻm nhỏ dần lùi lại phía sau. Anh đi qua những con phố đông đúc hơn, nơi tiếng xe máy lướt qua ồn ào và ánh đèn quảng cáo nhấp nháy liên tục. Nhưng tâm trí anh vẫn bị mắc kẹt lại trong cái con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' ấy, trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng', nơi anh vừa chạm vào những mảnh vỡ của một sự thật mà anh đã cố tình bỏ qua. Anh đến Công Viên 'Hồ Gươm', hay đúng hơn là 'Hồ Con Rùa' như cách mà nhiều người vẫn quen gọi. Công viên về đêm mang một vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn. Những hàng cây cổ thụ nghiêng mình che bóng, những con đường dạo bộ uốn lượn dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Tiếng chim hót đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng người đi bộ thưa thớt hơn, và tiếng cười đùa của trẻ con chỉ còn là những âm thanh vọng lại từ xa. Mùi cây cỏ, mùi nước hồ thoang thoảng trong gió đêm, mang theo một chút hơi lạnh se sắt.
Anh tìm một chiếc ghế đá khuất mình dưới tán cây bằng lăng già cỗi, nơi ánh đèn đường khó lòng chạm tới. Mặt ghế đá lạnh ngắt khi anh chạm tay vào, nhưng anh không bận tâm. Anh ngồi lặng lẽ, ánh mắt xa xăm dõi ra mặt hồ lấp lánh ánh đèn. Những hình ảnh về Lâm An trong công viên này lại hiện rõ mồn một. Cô ấy đã từng chỉ cho anh một bông hoa lạ nở ven đường, một loài hoa nhỏ bé mà anh chưa từng để ý, và kể cho anh nghe về tên gọi, về ý nghĩa của nó. Cô ấy đã từng kể anh nghe về một câu chuyện cổ tích về hồ, về những con rùa thần, đôi mắt cô ấy lấp lánh như những vì sao nhỏ. Anh nhớ mình đã ngồi đó, bên cạnh cô ấy, nhưng trong tâm trí anh, những câu chuyện ấy chỉ là những lời nói vu vơ, những chi tiết không quan trọng. Anh chỉ gật đầu hờ hững, đôi khi là một nụ cười xã giao, rồi nhanh chóng quay lại với những suy nghĩ của riêng mình, với những kế hoạch đang dang dở.
Anh nhớ lại những nỗ lực gần đây của Lâm An để 'hâm nóng' mối quan hệ của họ, những lời gợi ý về một chuyến đi chơi cuối tuần, những tin nhắn hỏi han về cảm xúc của anh, những lần cô ấy chuẩn bị bữa ăn và cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng cho căn bếp lạnh lẽo của anh. Anh đã từng nghĩ, đó là dấu hiệu cô ấy 'trưởng thành hơn', 'biết quan tâm hơn', thậm chí có chút 'tâm lý' hơn. Anh đã nghĩ rằng cô ấy đang học cách điều chỉnh bản thân để phù hợp hơn với cuộc sống bận rộn của anh. Anh đã tự hào về sự 'tiến bộ' đó của cô.
Giờ đây, những hình ảnh ấy lại không còn mang ý nghĩa của sự 'trưởng thành' hay 'tiến bộ' nữa. Chúng gợi lên một nỗi tiếc nuối sâu sắc, một sự day dứt đến thắt lòng. Anh nhận ra rằng, đó không phải là sự trưởng thành, mà là những nỗ lực tuyệt vọng của một người đang cố gắng níu giữ, cố gắng hàn gắn một mối quan hệ đang dần rạn nứt. Đó là những lời kêu gọi thầm lặng mà anh đã quá vô tâm để lắng nghe. "Lâm An đã cố gắng đến nhường nào?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong sự im lặng của đêm. "Liệu có phải mình đã đánh giá thấp những cảm xúc đó, những nỗ lực đó của cô ấy?" Sự bình yên mà anh từng cảm nhận được trong mối quan hệ của họ, sự bình yên mà anh đã luôn tự hào, giờ đây lại hiện ra như một tấm màn che phủ, giấu đi những giông bão trong lòng Lâm An. "Sự bình yên mình từng thấy có phải chỉ là sự thờ ơ của mình?"
Anh cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc với chính mình, một sự vô tâm không cố ý nhưng lại vô cùng đau đớn. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông tốt, một người yêu có trách nhiệm. Anh đã luôn cung cấp cho cô ấy một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là những thứ vật chất, không chỉ là sự ổn định. Tình yêu còn là sự hiện diện, là sự thấu hiểu, là việc lắng nghe những tâm tư dù là nhỏ bé nhất. Anh đã ở đó, nhưng anh đã không thực sự 'hiện diện' bên cô, không thấu hiểu những mong muốn thầm kín, những nỗi buồn không tên của cô. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm nhỏ, những khớp ngón tay trắng bệch. Gương mặt anh ẩn chứa một nỗi niềm khó tả, một sự đấu tranh nội tâm giữa bản tính lý trí luôn muốn mọi thứ rõ ràng, có kiểm soát, và những cảm xúc tiếc nuối, day dứt mơ hồ đang trỗi dậy, làm lung lay bức tường thành mà anh đã dựng lên để bảo vệ mình khỏi thế giới cảm xúc. Anh đang bắt đầu đặt câu hỏi về 'phiên bản ký ức bình yên' của mình, và lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ hãi trước những câu trả lời có thể sẽ được phơi bày.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.