Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 211: Những Trang Thư Cũ: Khúc Ca Của Sự Tự Do
Đêm dần buông xuống trên thành phố, mang theo màn sương mỏng giăng mắc qua những tán cây cổ thụ. Hoàng Minh vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế đá lạnh lẽo, những khớp ngón tay trắng bệch siết chặt vào nhau. Hơi lạnh từ mặt đá thấm qua lớp quần áo, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá đang len lỏi trong tâm hồn anh. Anh đã tự hỏi mình bao nhiêu lần, liệu sự bình yên mà anh từng cảm nhận được có phải chỉ là tấm màn che đi sự thờ ơ của chính anh? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại, như một vết cứa sâu hoắm vào nhận thức của một người đàn ông vốn luôn tự hào về sự lý trí và kiểm soát. Anh bắt đầu sợ hãi những câu trả lời có thể sẽ được phơi bày, sợ hãi đối diện với một phiên bản ký ức khác, không phải của riêng anh, mà là của Lâm An – người mà anh đã từng nghĩ là mình hiểu rõ.
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những mảnh ký ức vụn vỡ và sự tự vấn đau đớn, ở một góc khác của thành phố, một không gian tràn ngập ánh sáng và sắc màu đang dệt nên một câu chuyện hoàn toàn khác. Phòng Tranh Thanh Mai, nơi Lâm An đã dành trọn ba năm qua để kiến tạo, giờ đây là một thế giới riêng của cô. Không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hướng ra khoảng sân nhỏ với vài cây xanh, tạo nên một bầu không khí thanh bình đến lạ. Tường trắng tinh khôi là phông nền hoàn hảo cho những bức tranh đang được trưng bày và những tác phẩm dở dang nằm rải rác. Sàn gỗ sáng màu, được đánh bóng kỹ lưỡng, phản chiếu ánh nắng chiều vàng ươm, khiến căn phòng càng thêm ấm áp và rộng rãi.
Lâm An ngồi trước giá vẽ, cây cọ nhỏ đang hoàn thiện những chi tiết cuối cùng cho một bức tranh phong cảnh trừu tượng. Màu xanh ngọc bích của biển quyện vào màu tím hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đầy mê hoặc. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền vải toan, nhẹ nhàng và đều đặn, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương, một bản giao hưởng ambient êm dịu đang khẽ khàng len lỏi khắp căn phòng. Đôi khi, tiếng chim hót líu lo từ bụi cây đối diện cửa sổ vọng vào, như điểm xuyết thêm cho bản nhạc của sự bình yên. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi giấy mới và mùi gỗ tự nhiên từ khung tranh, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một hương thơm đặc trưng của sự sáng tạo. Cô hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí trong lành lấp đầy phổi, mang theo một chút hương tinh dầu thông thoang thoảng từ bình xịt đặt trên bàn. Năng lượng tích cực và cảm hứng như đang chảy tràn trong từng mạch máu.
Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của Lâm An hiện rõ dưới ánh nắng xiên ngang. Mái tóc dài mềm mại, được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh. Khác với vẻ u buồn thường thấy trong quá khứ, đôi mắt ấy giờ đây ánh lên vẻ tự tin, say mê và sự bình yên nội tại. Cô mặc một chiếc áo blouse trắng đơn giản kết hợp với quần vải màu be, toát lên sự nhẹ nhàng, nữ tính nhưng cũng rất tinh tế.
Cô lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Bức tranh đã hoàn thành, mang một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng ẩn chứa sức sống mạnh mẽ. Đó không chỉ là một bức tranh, mà còn là một phần tâm hồn cô, một hành trình dài để tìm lại chính mình. Thành công của triển lãm gần đây, những lời khen ngợi từ Cô Thanh và những người yêu nghệ thuật, đã củng cố niềm tin của cô vào con đường mình đã chọn. Cô tựa cằm lên tay, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện.
"Thật sự, mình đã tìm thấy tự do trong những màu sắc này," cô thầm nghĩ. "Không còn phải gò bó bản thân vào những khuôn khổ hay kỳ vọng của người khác nữa."
Độc thoại nội tâm của Lâm An trôi chảy như dòng nước: *Từng nét cọ là một hơi thở, mỗi màu sắc là một cảm xúc được giải tỏa. Không còn những đêm trằn trọc, không còn những giọt nước mắt vô vọng. Chỉ có mình, và thế giới mà mình tự tạo ra. Hoàng Minh đã từng nói, anh ấy muốn một cuộc sống ổn định, một người phụ nữ biết an phận. Nhưng mình đâu phải là an phận? Mình là một dòng sông, mình cần chảy, cần uốn lượn, cần tìm thấy biển cả của riêng mình.*
Cô khẽ nhún vai, rũ bỏ những suy nghĩ xa xăm. Dù vẫn có đôi lúc những hình ảnh cũ lướt qua tâm trí, nhưng chúng không còn khả năng giam hãm cô trong nỗi đau như trước nữa. Cô đã học cách nhìn nhận chúng như những mảnh ghép của quá khứ, những bài học quý giá đã định hình nên con người cô hôm nay.
Hoàng hôn đang dần buông, nhuộm vàng cả căn phòng tranh. Ánh nắng chiều len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Lâm An đứng dậy, duỗi người một cách thoải mái. Cô đi đến góc phòng, nơi có một bộ ấm trà nhỏ được bày biện gọn gàng. Hơi ấm từ tách trà thảo mộc xông lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cúc. Cô nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị ngọt thanh tan chảy nơi đầu lưỡi.
Ánh mắt cô lướt qua một góc khuất, nơi có một chiếc kệ gỗ nhỏ treo đầy những chậu cây xanh mướt. Bên cạnh chúng, một vài cuốn sách cũ kỹ nằm chồng lên nhau. Đó là một góc bình yên mà cô thường tìm đến sau những giờ vẽ căng thẳng. Cô khẽ mỉm cười, cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Đây là cuộc sống mà cô đã từng mơ ước, một cuộc sống tự do, bình yên và tràn đầy cảm hứng. Cô đã tự mình xây dựng nó, từng chút một, từ những mảnh vỡ của trái tim mình.
Đêm về, thành phố chìm vào ánh đèn vàng vọt, nhưng căn hộ của Lâm An, nằm gọn gàng trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh, lại ấm áp và tràn ngập ánh sáng. Đây là nơi cô Thanh đã giúp Lâm An tìm được, một không gian nhỏ xinh xắn trên tầng hai của một căn nhà cổ, với ban công nhỏ được phủ đầy giàn cây leo xanh mướt. Kiến trúc của căn hộ là sự pha trộn tinh tế giữa nét hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp như be, xanh lá cây và nâu đất, tạo nên một cảm giác thân thuộc và dễ chịu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Lâm An ngồi trên chiếc ghế bành bọc vải nhung mềm mại, cạnh chiếc kệ sách cao vút chất đầy những cuốn sách nghệ thuật, văn học và triết lý. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng gió luồn qua khung cửa sổ đang mở hé. Từ ban công, mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh thoang thoảng bay vào, quyện với mùi tinh dầu sả chanh dịu mát mà cô vẫn thường dùng để thư giãn. Một tách trà hoa cúc nóng vẫn còn bốc hơi nghi ngút trên bàn cà phê nhỏ, làm ấm bầu không khí se lạnh của buổi tối.
Hôm nay là một ngày dài nhưng đầy ý nghĩa. Sau khi hoàn thành bức tranh ở phòng tranh, cô về nhà và bắt đầu sắp xếp lại vài cuốn sách trên kệ. Cô yêu thích việc sắp xếp sách, cảm giác được chạm vào những trang giấy, được nhìn thấy những câu chuyện, những kiến thức được sắp xếp ngăn nắp mang lại cho cô một sự tĩnh tâm lạ kỳ. Khi tay cô lướ qua một chồng sách cũ đã lâu không động đến, ngón tay cô chạm vào một vật thể lạ, có vẻ như là một chiếc hộp gỗ nhỏ, được đặt khuất phía sau những bìa sách dày cộp.
Cô dừng lại, hơi nhíu mày. Chiếc hộp này… cô nhớ nó. Đã bao lâu rồi cô không chạm vào nó? Có lẽ là đã từ rất lâu rồi, từ những ngày đầu khi cô chuyển đến đây, cố gắng cất giấu tất cả những gì thuộc về quá khứ vào một góc khuất nhất của tâm hồn. Chiếc hộp gỗ nhỏ nhắn, cũ kỹ, với những đường chạm khắc đơn giản nhưng tinh xảo, giờ đây phủ một lớp bụi mỏng. Cô nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ dưới đầu ngón tay.
Cô ngồi xuống ghế bành, đặt chiếc hộp lên đùi. Một cảm giác bâng khuâng dấy lên trong lòng. Chiếc hộp này chứa đựng những gì? Cô đã từng muốn quên đi, đã từng muốn chôn vùi tất cả. Nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy một sự tò mò nhẹ nhàng, không còn là nỗi sợ hãi hay đau đớn.
"Đã bao lâu rồi mình không chạm vào những thứ này?" Cô độc thoại, giọng nói chỉ đủ nghe trong sự tĩnh lặng của căn phòng. *Thời gian trôi qua nhanh thật, nhanh đến mức đôi khi mình còn không nhận ra những vết sẹo đã mờ đi từ lúc nào.*
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở nắp hộp. Một mùi hương thoang thoảng của giấy cũ và mực viết tay bay lên, đánh thức những ký ức đang ngủ yên. Bên trong chiếc hộp, ngăn nắp một cách bất ngờ, là một chồng lá thư viết tay, những nét chữ quen thuộc đã từng khiến trái tim cô thổn thức. Kẹp giữa những lá thư là vài tấm ảnh cũ, đã ố vàng theo thời gian, ghi lại những khoảnh khắc của một mối tình đã lùi xa. Và nằm dưới cùng, một cuốn nhật ký bìa da đã ố màu, với những trang giấy đã ngả vàng, dày cộm những tâm tư và cảm xúc.
Đây chính là những kỷ vật từ giai đoạn "khoảng 1 năm trước chia tay", giai đoạn mà cô đã cố gắng níu giữ, cố gắng hàn gắn một mối quan hệ mà Hoàng Minh đã vô tình để nó rạn nứt. Lâm An nhẹ nhàng lấy cuốn nhật ký và những lá thư ra, đặt chúng lên đùi. Tay cô run nhẹ, không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà là vì một cảm xúc khó tả, pha lẫn giữa hoài niệm và sự tò mò về chính con người mình của quá khứ. Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn nhật ký, cảm nhận sự sần sùi của lớp da đã cũ, và hít thêm một hơi thật sâu, như để chuẩn bị cho một cuộc đối diện với chính mình.
Đêm đã khuya, chỉ còn ánh đèn đọc sách dịu nhẹ trên bàn cà phê, đổ bóng xuống cuốn nhật ký cũ kỹ trên đùi Lâm An. Tiếng nhạc đã tắt tự lúc nào, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm. Lâm An vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào từng dòng chữ đã ố màu.
Cô mở cuốn nhật ký ra, lần giở từng trang. Những nét chữ của chính cô, thuở ấy còn run rẩy, còn vương vấn nỗi buồn và sự bất an, hiện ra rõ mồn một. Cô đọc, và từng câu chữ như những thước phim quay chậm, tái hiện lại một giai đoạn đầy giông bão trong lòng cô, nhưng lại bình yên đến lạ trong ký ức của Hoàng Minh.
*“Ngày… tháng… năm… Hoàng Minh lại về muộn. Anh ấy nói bận. Lại là bận. Bữa cơm em nấu nguội lạnh trên bàn. Em ngồi chờ, từng phút trôi qua như cả thế kỷ. Chắc anh ấy lại quên mất em đang chờ, hay anh ấy không còn quan tâm nữa? Em đã cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng cho căn bếp này, em đã nghĩ rằng một bữa ăn nóng sẽ khiến anh ấy mỉm cười. Nhưng chỉ có sự im lặng và mùi thức ăn nguội lạnh.”*
Lâm An khẽ thở dài. Cô nhớ rõ cảm giác ấy, cái cảm giác của sự cô đơn ngay cả khi ở trong chính ngôi nhà của mình, cái cảm giác mình đã bị bỏ quên trong sự bận rộn của người mình yêu. Cô đã từng viết những dòng này với nước mắt lưng tròng, với một trái tim tan nát.
Cô lật sang trang khác.
*“Ngày… tháng… năm… Em gửi tin nhắn cho anh ấy, hỏi về một bộ phim em muốn xem cùng. Anh ấy trả lời cụt lủn ‘Ừ, để xem.’ Rồi sau đó là sự im lặng. Im lặng đến đáng sợ. Em đã chờ đợi, chờ đợi một lời hẹn, chờ đợi một sự quan tâm. Nhưng không có gì cả. Liệu em có quá đòi hỏi không? Hay em chỉ là đang chờ đợi một thứ không bao giờ đến?”*
Lâm An nhắm mắt lại. Tiếng gió đêm như đang thì thầm những câu hỏi cũ kỹ ấy vào tai cô. Cô đã từng tự hỏi mình vô vàn lần, liệu có phải cô đã quá nhạy cảm, quá yếu đuối? Nhưng giờ đây, khi đọc lại, cô lại thấy một sự thấu hiểu sâu sắc cho chính mình của quá khứ. Đó không phải là yếu đuối, đó là sự khao khát được yêu thương, được quan tâm, được nhìn nhận. Đó là những nỗ lực tuyệt vọng của một người đang cố gắng níu giữ một mối quan hệ đang dần tuột khỏi tầm tay.
*“Ngày… tháng… năm… Anh ấy hứa sẽ đưa em đi xem triển lãm nghệ thuật mà em thích. Em đã chuẩn bị rất kỹ, đã chọn bộ váy đẹp nhất. Nhưng rồi, vào phút cuối, một cuộc gọi công việc đột ngột. ‘Xin lỗi em, anh không đi được.’ Không một lời giải thích sâu hơn, không một lời an ủi. Chỉ là một lời xin lỗi khô khan. Em đã đứng đó, một mình, giữa căn phòng trống, bộ váy đẹp nhất bỗng trở nên vô nghĩa. Nước mắt đã rơi. Em đã tự nhủ, em phải mạnh mẽ lên, nhưng sao khó quá.”*
Đọc đến đây, Lâm An khẽ nhíu mày. Cô nhớ rõ buổi tối hôm đó. Cô đã khóc rất nhiều, khóc đến sưng cả mắt, khóc vì sự thất vọng, vì cảm giác bị bỏ rơi. Hoàng Minh đã không bao giờ biết những giọt nước mắt ấy, không bao giờ biết cô đã đau khổ đến nhường nào. Anh ấy đã luôn tin rằng họ chia tay êm đẹp, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Nhưng trong ký ức của cô, đó là một chuỗi những lần bị bỏ quên, những lần chờ đợi vô vọng, những lời hứa không thành hiện thực.
Tuy nhiên, kỳ lạ thay, cô không còn cảm thấy đau đớn hay tức giận như xưa. Thay vào đó, một sự bình yên lạ lùng len lỏi trong tâm hồn cô. Cô nhận ra rằng, những dòng chữ này không còn là những vết cứa mới, mà chỉ là những vết sẹo đã lành. Chúng là minh chứng cho một quá khứ đã qua, một quá khứ mà cô đã sống sót, đã vượt qua.
*“Mình đã từng yếu đuối đến vậy sao? Hay là mình đã quá mạnh mẽ mà không hề hay biết?”* Lâm An tự hỏi, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. *Mình đã đối diện với tất cả những điều đó một mình, mình đã chịu đựng, đã khóc, và rồi mình đã đứng dậy. Mình đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường nghệ thuật, con đường của sự tự do và bình yên.*
Cô lật đến những trang cuối cùng của cuốn nhật ký, những dòng chữ đã bớt đi sự đau khổ, thay vào đó là sự quyết tâm và chấp nhận.
*“Ngày… tháng… năm… Em không còn chờ đợi nữa. Em không còn cố gắng thay đổi anh ấy, hay thay đổi bản thân mình để phù hợp với anh ấy. Em nhận ra, em xứng đáng được yêu thương một cách trọn vẹn, được nhìn nhận một cách chân thành. Có lẽ, đây là lúc em phải buông tay.”*
Lâm An khẽ khép cuốn nhật ký lại. Bìa da cũ kỹ sần sùi dưới đầu ngón tay cô. Đôi mắt cô long lanh, nhưng không còn là nước mắt của sự buồn bã hay hối tiếc. Đó là ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận và của lòng biết ơn. Cô biết ơn chính mình của quá khứ, vì đã dũng cảm đối diện với nỗi đau. Cô biết ơn những ký ức ấy, vì chúng đã tôi luyện cô thành con người mạnh mẽ, độc lập và bình yên như ngày hôm nay.
Cô đặt cuốn nhật ký và những lá thư cũ trở lại chiếc hộp gỗ. Lần này, không phải là sự cất giấu để quên lãng, mà là sự lưu giữ như một phần của hành trình. Chiếc hộp kỷ vật, dù không còn ràng buộc cô, vẫn là một "nhân chứng" câm lặng cho những cảm xúc của cô, cho quá trình cô đã vượt qua để tìm thấy tự do. Cô nhẹ nhàng đóng nắp hộp, đặt nó trở lại vị trí cũ trên kệ sách, không còn giấu kín nữa, mà là một phần tự nhiên của không gian sống.
Lâm An đứng dậy, đi đến ban công. Hơi lạnh của đêm se sắt nhưng không làm cô cảm thấy cô đơn. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên bình lan tỏa trong từng tế bào. Cô đã trưởng thành rất nhiều từ những nỗi đau trong quá khứ, và giờ đây, cô không còn bị chúng ràng buộc nữa. Trái tim cô nhẹ nhõm, thanh thản, sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, có thể là một mối quan hệ mới, hoặc một bước tiến lớn hơn trong sự nghiệp nghệ thuật. Cô biết, khi đối diện lại với Hoàng Minh trong tương lai, cô sẽ không còn là Lâm An của ngày xưa, của sự giận dỗi hay tổn thương. Cô sẽ là một Lâm An thấu hiểu, chấp nhận, và bình yên. Bởi vì, cô đã yêu một ký ức khác, và giờ đây, cô đã tìm thấy tự do trong ký ức của chính mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.