Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 212: Nghĩa Vụ Của Một Đứa Con: Bước Chân Đầu Tiên
Lâm An khẽ khép cuốn nhật ký lại. Bìa da cũ kỹ sần sùi dưới đầu ngón tay cô. Đôi mắt cô long lanh, nhưng không còn là nước mắt của sự buồn bã hay hối tiếc. Đó là ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận và của lòng biết ơn. Cô biết ơn chính mình của quá khứ, vì đã dũng cảm đối diện với nỗi đau. Cô biết ơn những ký ức ấy, vì chúng đã tôi luyện cô thành con người mạnh mẽ, độc lập và bình yên như ngày hôm nay. Cô đặt cuốn nhật ký và những lá thư cũ trở lại chiếc hộp gỗ. Lần này, không phải là sự cất giấu để quên lãng, mà là sự lưu giữ như một phần của hành trình. Chiếc hộp kỷ vật, dù không còn ràng buộc cô, vẫn là một "nhân chứng" câm lặng cho những cảm xúc của cô, cho quá trình cô đã vượt qua để tìm thấy tự do. Cô nhẹ nhàng đóng nắp hộp, đặt nó trở lại vị trí cũ trên kệ sách, không còn giấu kín nữa, mà là một phần tự nhiên của không gian sống. Lâm An đứng dậy, đi đến ban công. Hơi lạnh của đêm se sắt nhưng không làm cô cảm thấy cô đơn. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên bình lan tỏa trong từng tế bào. Cô đã trưởng thành rất nhiều từ những nỗi đau trong quá khứ, và giờ đây, cô không còn bị chúng ràng buộc nữa. Trái tim cô nhẹ nhõm, thanh thản, sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, có thể là một mối quan hệ mới, hoặc một bước tiến lớn hơn trong sự nghiệp nghệ thuật. Cô biết, khi đối diện lại với Hoàng Minh trong tương lai, cô sẽ không còn là Lâm An của ngày xưa, của sự giận dỗi hay tổn thương. Cô sẽ là một Lâm An thấu hiểu, chấp nhận, và bình yên. Bởi vì, cô đã yêu một ký ức khác, và giờ đây, cô đã tìm thấy tự do trong ký ức của chính mình.
***
Trong khi Lâm An tìm thấy sự thanh thản trong ký ức của riêng mình, cách đó không xa, tại văn phòng công ty Minh An, Hoàng Minh vẫn đang vật lộn với những khoảng trống vô hình. Đó là một buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt cố gắng len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng. Kiến trúc kính thép hiện đại của tòa nhà vươn cao chót vót giữa lòng thành phố, tựa như một biểu tượng của quyền lực và sự thành công. Bên trong, không gian mở được thiết kế tinh tế, với những hàng cây xanh mát được bố trí khéo léo, tạo cảm giác trong lành nhưng không thể xua đi bầu không khí chuyên nghiệp đến lạnh lẽo đang bao trùm.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím, hoàn tất những dòng code cuối cùng cho một dự án quan trọng. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in phun ra những tập tài liệu dày cộp, và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát của đồng nghiệp cứ thế hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Anh hít hà mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nặc và cả mùi nước hoa nam tính của chính mình lẫn của những người xung quanh. Tất cả đều quen thuộc, đều là một phần của cuộc sống mà anh đã xây dựng bằng lý trí và sự kỷ luật.
Dự án đã thành công mỹ mãn, mang lại lợi nhuận khổng lồ và củng cố vị thế của anh trên thương trường. Mọi người đều chúc mừng, ánh mắt ngưỡng mộ dành cho người CEO trẻ tuổi, tài năng. Nhưng lạ thay, cái cảm giác trống rỗng mơ hồ từ những ngày trước vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm hồn anh, như một làn khói mỏng không thể xua tan. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải là sự thất vọng, mà giống như một khoảng lặng không tên giữa những nốt nhạc cao trào. Anh ngả lưng vào chiếc ghế xoay bọc da, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khung cửa kính, nơi thành phố đang dần lên đèn. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh, nhưng anh không cảm thấy mình là một phần của sự hào nhoáng ấy.
Anh cầm chiếc điện thoại di động lên. Màn hình sáng trưng, hiển thị hàng loạt tin nhắn công việc chồng chất, những email cần trả lời khẩn cấp, và một vài cuộc gọi nhỡ từ một số quen thuộc: mẹ anh, bà Hoa. Anh đã quá quen với việc đặt công việc lên hàng đầu, đến mức những lời hỏi han, những cuộc gọi từ gia đình đôi khi chỉ được anh xem là những gián đoạn nhỏ cần được xử lý nhanh chóng hoặc trì hoãn. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác. Ánh mắt anh dừng lại trên tên của mẹ, một cảm giác gì đó len lỏi. Đó là sự mệt mỏi, hay một chút hối lỗi?
*Mình đã quá bận rộn rồi sao?* Câu hỏi ấy chợt vang lên trong đầu anh, không phải là một câu hỏi tu từ, mà là một sự tự vấn chân thành. *Có lẽ mình nên dành chút thời gian cho mẹ.* Suy nghĩ ấy, dù chỉ là một thoáng qua, cũng đủ để khiến anh ngạc nhiên. Hoàng Minh, người đàn ông luôn sống theo logic và hiệu suất, đang bắt đầu cảm thấy một nhu cầu khó gọi tên, một sự thôi thúc về việc kết nối.
Anh tắt màn hình máy tính, tiếng "click" nhẹ nhàng vang lên trong không gian yên tĩnh dần. Cầm chiếc điện thoại trong tay, anh ngần ngừ. Ngón cái lướt qua danh bạ, tìm đến tên "Mẹ". Anh hít một hơi thật sâu, như chuẩn bị cho một cuộc đàm phán quan trọng, dù đây chỉ là một cuộc gọi cho người thân. Anh đã bao lâu rồi không chủ động gọi điện cho mẹ, không trò chuyện với bà về những điều không liên quan đến công việc? Có lẽ là đã rất lâu rồi, đến nỗi anh cảm thấy có chút gượng gạo, chút không quen.
Anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông chờ vang lên đều đều, từng nhịp một, như đếm ngược từng khoảnh khắc của sự xa cách. Trái tim anh khẽ đập nhanh hơn một chút, một cảm giác lạ lẫm mà anh ít khi cảm nhận được.
“Alo, mẹ nghe đây con,” giọng bà Hoa vang lên trong điện thoại, ấm áp và có chút ngạc nhiên.
“Mẹ à, con Hoàng Minh đây,” anh đáp, giọng mình nghe có vẻ hơi cứng nhắc hơn bình thường. “Mẹ đang làm gì đó? Con… con muốn mời mẹ đi ăn tối.”
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi bà Hoa bật cười nhẹ. “Trời đất, hôm nay con trai mẹ lại nhớ mẹ thế à? Sao đột ngột vậy? Con có ổn không?”
“Con vẫn ổn, mẹ đừng lo,” Hoàng Minh vội vàng trấn an. “Chỉ là con… con muốn đưa mẹ đi ăn thôi. Mẹ muốn ăn gì? Con đón mẹ nhé.”
Giọng bà Hoa tràn đầy niềm vui, sự ngạc nhiên ban đầu đã nhường chỗ cho sự hạnh phúc. “Được thôi, con trai. Mẹ đã lâu rồi không được con đưa đi ăn. Để mẹ xem, hay là mình đến quán Cơm Niêu gần nhà mình nhé? Mẹ nhớ món canh chua ở đó lắm.”
“Vâng, được thôi mẹ. Vậy con sẽ qua đón mẹ trong khoảng ba mươi phút nữa.” Hoàng Minh gật đầu, dù mẹ anh không thể nhìn thấy. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng anh. Anh đã làm được. Một bước nhỏ, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao đối với anh. Anh cúp máy, nhìn ra khung cửa sổ một lần nữa. Lần này, ánh đèn thành phố không còn quá lạnh lẽo nữa, mà dường như có chút hơi ấm, hơi ấm của một mối liên kết mà anh đang dần học cách trân trọng trở lại. Dù vẫn còn nhiều điều anh chưa thể nhận ra, nhưng hành trình tìm về những giá trị cảm xúc dường như đã bắt đầu.
***
Quán ăn gia đình “Cơm Niêu” ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, khác hẳn với vẻ hào nhoáng của những nhà hàng sang trọng mà Hoàng Minh thường lui tới. Không gian quán ấm cúng, mang đậm nét kiến trúc truyền thống với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, những bức tranh thủy mặc treo tường và ánh đèn lồng vàng dịu. Mùi cơm niêu thơm lừng, mùi canh chua thoang thoảng, mùi cá kho đậm đà lan tỏa khắp không gian, khẽ khàng đánh thức những ký ức tuổi thơ trong Hoàng Minh. Tiếng cụng ly nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện râm ran của các gia đình khác hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương, tạo nên một bầu không khí thân mật và an yên.
Hoàng Minh và bà Hoa ngồi đối diện nhau. Bà Hoa, với dáng người nhỏ nhắn, phúc hậu, mái tóc vấn cao gọn gàng, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự lo lắng kín đáo, vẫn luôn giữ vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Bà mặc một chiếc áo dài gấm màu xanh ngọc, trông thật trang nhã. Hoàng Minh, vẫn với vẻ ngoài điềm đạm, vững chãi, mái tóc cắt gọn gàng và bộ đồ công sở lịch sự, dường như hơi lạc lõng giữa không gian bình dị này. Anh cố gắng không nhìn vào điện thoại, thứ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống bận rộn của anh.
“Mẹ à, món này ngon lắm, mẹ thử xem,” Hoàng Minh chủ động gắp một miếng cá kho tộ vào chén mẹ. Đây là một hành động nhỏ, nhưng lại là một sự thay đổi lớn đối với anh, người mà trước đây thường chỉ tập trung vào việc của mình, ít khi để ý đến những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt như vậy.
Bà Hoa nhìn con trai, ánh mắt dịu dàng. “Cảm ơn con, Minh. Con dạo này bận rộn quá, mẹ thấy con gầy đi. Có ăn uống đầy đủ không?”
Hoàng Minh khẽ gật đầu, anh cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ giọng nói của mẹ. “Con vẫn ổn, mẹ đừng lo. Công việc dạo này hơi nhiều thôi ạ.”
Cuộc trò chuyện ban đầu xoay quanh những vấn đề quen thuộc: công việc của Hoàng Minh, sức khỏe của bà Hoa, những chuyện lặt vặt trong gia đình. Dù đã cố gắng kết nối, Hoàng Minh vẫn thấy có chút gượng gạo, dường như có một bức tường vô hình ngăn cách anh với mẹ, bức tường được dựng lên từ những ngày tháng anh chìm đắm trong công việc và sự xa cách. Anh nhớ lại lời nói của ông Phi, bố anh, người đàn ông cao gầy với mái tóc muối tiêu và ánh mắt trầm tư, luôn tập trung vào công việc và cho rằng “Làm việc gì cũng phải có kế hoạch.” Anh hiểu mình đã thừa hưởng tính cách đó từ bố, nhưng giờ đây, anh bắt đầu tự hỏi, liệu sự lý trí ấy có phải lúc nào cũng là tốt?
Bà Hoa nhìn con trai, ánh mắt bà dừng lại trên vẻ mệt mỏi ẩn dưới vẻ ngoài thành đạt của anh. Bà biết, Hoàng Minh đã rất thành công, nhưng bà cũng biết, con trai bà đã đánh đổi nhiều thứ. “Con bé Lâm An dạo này có khỏe không? Thấy con bé dạo này cũng ít ghé qua nhà,” bà Hoa khẽ nói, giọng bà nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ tan bầu không khí.
Câu hỏi của mẹ khiến Hoàng Minh hơi khựng lại. Anh gắp một miếng rau vào chén mình, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. “Lâm An cũng bận, mẹ ạ. Cô ấy đang tập trung cho công việc ở phòng tranh.”
“À, thế à,” bà Hoa khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. “Mẹ cứ tưởng… Mẹ thấy con bé cũng ít nhắc đến con. Hồi trước, hai đứa cứ quấn quýt, mẹ còn tưởng sớm có cháu bế chứ.”
Hoàng Minh không đáp lời. Anh chỉ cảm thấy một sự khó xử nhẹ. Anh không nghĩ nhi��u về Lâm An trong suốt khoảng thời gian gần đây, ngoài những tin nhắn và cuộc gọi công việc đôi khi. Mối quan hệ của họ, trong ký ức của anh, là một chuỗi những ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Họ chia tay êm đẹp, đơn giản vì “hết hợp.” Anh đã luôn tin là như vậy. Nhưng lời nhắc nhở của mẹ lại gợi lên một điều gì đó mơ hồ, một cảm giác không rõ ràng về những gì anh đã bỏ lỡ.
Anh vẫn chưa nhận ra, trong những lời nói xã giao và câu trả lời ngắn gọn của mình, Lâm An đã thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần. Anh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh trong những bữa cơm gia đình, những buổi đi chơi. Nhưng anh đã quên mất, hay đúng hơn là chưa bao giờ nhận ra, những lúc cô chờ đợi, những lúc cô cố gắng kéo anh ra khỏi guồng quay công việc, những lúc cô muốn được chia sẻ nhiều hơn là những lời nói khô khan.
Bà Hoa vẫn tiếp tục câu chuyện, không để ý đến sự im lặng của con trai. “Mẹ thấy con bé cũng giỏi giang, lại hiền lành. Sao hai đứa không…?”
“Thôi mẹ,” Hoàng Minh cắt lời, không quá gay gắt nhưng đủ để dừng chủ đề. “Chuyện của con và Lâm An, để sau đi ạ. Mẹ ăn thêm canh đi, món này mẹ thích mà.”
Anh chủ động gắp thêm canh chua cho mẹ, một lần nữa cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện. Anh muốn làm mẹ vui, muốn dành thời gian cho bà, nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng để đối mặt với những câu hỏi về mối quan hệ của mình, đặc biệt là với Lâm An. Trong tâm trí anh, mọi thứ đã rõ ràng, đã kết thúc. Anh chưa hề biết rằng, trong cùng khoảng thời gian này, Lâm An đang lặng lẽ chiến đấu với những nỗi buồn, những thất vọng mà anh không hề hay biết.
Bà Hoa hiểu ý con trai, bà mỉm cười hiền từ. “Được rồi, mẹ biết rồi. Con đã lớn rồi, có suy nghĩ riêng của mình. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc, được bình an.”
Hoàng Minh lắng nghe mẹ nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào chén canh chua đang bốc khói. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ tình yêu thương vô điều kiện của mẹ, một tình yêu mà anh đã vô tình lãng quên trong suốt thời gian dài chạy theo những mục tiêu sự nghiệp. Anh gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Con biết rồi, mẹ.” Anh đưa tay nắm nhẹ bàn tay gầy guộc của mẹ, một cử chỉ hiếm hoi, nhưng chứa đựng tất cả sự biết ơn và hối lỗi mà anh chưa thể nói thành lời. Đây là một bước nhỏ, rất nhỏ, trên hành trình tìm kiếm lại những giá trị cảm xúc, một hành trình mà anh còn phải đi rất dài, và đôi khi, nó sẽ khiến anh phải đối mặt với những sự thật đau lòng về chính mình.
***
Sau khi đưa mẹ về nhà và nhận được cái ôm ấm áp cùng lời dặn dò "Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng làm việc khuya quá con nhé!" từ bà, Hoàng Minh lái xe trở về căn hộ của mình. Đêm đã khuya, thành phố vẫn không ngừng sôi động, nhưng trong không gian riêng của anh, mọi thứ lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Căn hộ của anh tọa lạc ở tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, được thiết kế theo phong cách tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, và đen. Nhiều kính và kim loại được sử dụng, tạo nên vẻ hiện đại, sang trọng nhưng đôi khi cũng có chút lạnh lẽo. Nội thất tập trung vào công năng, không có quá nhiều đồ trang trí rườm rà, phản ánh rõ nét con người lý trí, thực dụng của anh.
Anh bước vào phòng khách, tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Từ ban công rộng lớn, khung cảnh thành phố về đêm hiện ra lung linh như một dải ngân hà dưới mặt đất. Ánh đèn LED dịu nhẹ được bố trí khắp căn hộ, tạo ra một không gian vừa đủ sáng để làm việc, vừa đủ ấm để nghỉ ngơi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới của nội thất, thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, và một chút mùi sách, dấu hiệu cho những cuốn sách chuyên ngành anh thường đọc trước khi ngủ.
Anh thay quần áo, pha một tách trà nóng, rồi ngồi xuống chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó đen bóng. Trên bàn, bên cạnh chiếc laptop gọn gàng, là cuốn sổ bìa da màu nâu sẫm mà anh đã bắt đầu ghi chép từ vài tuần trước, sau những cảm giác trống rỗng đầu tiên xuất hiện. Anh mở cuốn sổ ra, những trang giấy trắng tinh khôi như đang chờ đợi anh đặt bút.
Hoàng Minh đặt bút xuống trang giấy, dòng chữ đầu tiên hiện ra: *“Đêm nay, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Có lẽ đã quá lâu rồi mình không dành thời gian trọn vẹn cho mẹ.”* Anh dừng lại, suy tư. Buổi ăn tối với mẹ, dù có chút gượng gạo ban đầu, nhưng đã mang lại cho anh một cảm giác ấm áp, một sự kết nối mà anh đã vô tình bỏ quên. Đó là một thứ cảm xúc mà những thành công trong công việc không thể nào mang lại được.
*Mình đã bỏ quên quá nhiều thứ.* Câu nói ấy lại vang lên trong đầu anh, nhưng lần này, nó rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Anh nghĩ đến mẹ, đến những bữa cơm gia đình mà anh đã vắng mặt, đến những lời hỏi han mà anh đã phớt lờ. Anh nhận ra rằng, sự thành công trong sự nghiệp, những con số lợi nhuận khổng lồ, tất cả đều vô nghĩa nếu anh không có những mối quan hệ thân tình để chia sẻ. Anh bắt đầu hiểu rằng, con người không chỉ sống bằng lý trí và công việc, mà còn sống bằng tình cảm, bằng sự gắn kết. Việc anh bắt đầu hàn gắn với gia đình cho thấy anh đang dần phát triển về mặt cảm xúc, báo hiệu anh sẽ có khả năng nhìn nhận lại và thấu hiểu hơn về Lâm An sau này, dù có thể đã muộn.
Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên góc bàn rung lên khe khẽ. Một tin nhắn. Anh liếc nhìn màn hình. Đó là Lâm An.
*“Anh ăn tối chưa? Em làm xong việc rồi.”*
Hoàng Minh đọc tin nhắn, một cảm giác quen thuộc ùa về. Anh nhớ lại những buổi tối Lâm An vẫn thường hỏi anh những câu tương tự, những câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng sự quan tâm. Anh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, lặng lẽ đọc sách trong quán cà phê khi anh mải mê với laptop, hay chờ đợi anh sau những buổi họp kéo dài. Trong ký ức của anh, cô luôn là một phần yên bình trong cuộc sống bận rộn của anh. Anh không bao giờ nhận ra rằng, đằng sau những câu hỏi đơn giản ấy, đằng sau sự chờ đợi lặng lẽ ấy, là cả một thế giới cảm xúc mà anh chưa bao giờ thực sự chạm tới.
Anh gõ nhanh một dòng trả lời: *“Anh ăn rồi. Em nghỉ sớm đi.”*
Tin nhắn được gửi đi chỉ trong vài giây, ngắn gọn, súc tích, và hoàn toàn thiếu đi bất kỳ sự hỏi han hay cảm xúc sâu sắc nào. Anh không hỏi cô đã ăn gì, công việc của cô có thuận lợi không, hay cô có cảm thấy mệt mỏi không. Đối với anh, đó chỉ là một tin nhắn thông báo, một lời chúc ngủ ngon đơn thuần. Anh đã quen với việc giữ mọi thứ ở mức độ tối thiểu, không quá phức tạp, không quá tốn thời gian.
Anh đặt điện thoại xuống, tiếp tục ghi vào cuốn sổ: *“Gia đình là nền tảng. Mình đã bỏ quên nền tảng này quá lâu. Đã đến lúc phải xây dựng lại.”*
Dù Hoàng Minh cảm thấy 'nhẹ nhõm' sau khi kết nối với gia đình, nhưng 'khoảng trống' lớn hơn về mặt tình cảm với Lâm An vẫn chưa được anh nhận ra. Anh đang dần mở lòng với gia đình, nhưng trái tim anh vẫn còn đóng kín trước những cảm xúc phức tạp hơn của một mối quan hệ tình yêu. Anh vẫn chưa ý thức được rằng, sự khác biệt trong cách anh chủ động kết nối với mẹ và cách anh phản hồi tin nhắn của Lâm An (ngắn gọn, thiếu cảm xúc) chính là lý do Lâm An cảm thấy 'kiệt sức và đơn độc' trong giai đoạn này, làm rõ hơn cho sự đổ vỡ của mối quan hệ. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, nhưng anh vẫn chưa hề nhận ra mình đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đau khổ trong thinh lặng.
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong căn hộ của Hoàng Minh, một sự cô đơn vô hình vẫn còn vương vấn. Anh đã bước một bước nhỏ trên con đường tìm kiếm lại những giá trị cảm xúc, nhưng con đường ấy còn rất dài và đầy chông gai. Anh vẫn còn phải học cách nhìn sâu hơn vào trái tim mình, và học cách đọc được những cảm xúc không lời của người khác, điều mà anh đã bỏ lỡ rất nhiều trong quá khứ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.