Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 230: Bức Tường Ký Ức Nứt Vỡ: Phân Tích Trong Vô Vọng

Ngoài trời, hoàng hôn đã buông xuống, bóng tối dần bao trùm lấy thành phố. Gió se lạnh thổi qua những con phố, mang theo hơi ẩm và một nỗi cô đơn khó tả. Hoàng Minh bước đi như vô hồn, từng bước chân nặng trĩu. Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' dần khuất sau lưng anh, nhưng những lời của Lâm An, và cả những khoảng trống đau đớn trong ký ức của anh, vẫn bám riết lấy anh, không buông tha. Đêm nay, và có lẽ là nhiều đêm nữa, anh sẽ lại phải vật lộn với chính mình, với câu hỏi day dứt: "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, Hoàng Minh, đang đứng trước vực thẳm của sự thật rằng câu chuyện của anh và Lâm An, đã luôn là hai phiên bản hoàn toàn khác biệt."

Hoàng Minh rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi anh vẫn thường đi về mỗi khi ghé qua quán cà phê của chị Mai. "Con Hẻm Thời Gian Ngừng Lại" – người ta vẫn gọi nó như thế, không chỉ bởi những ngôi nhà cũ kỹ mang kiến trúc pha trộn Á-Âu, với cửa gỗ sơn màu trầm, ban công sắt rèn uốn lượn cổ kính, mà còn bởi cái không khí yên bình, tĩnh lặng lạ thường, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn so với dòng đời hối hả bên ngoài. Dây điện chằng chịt trên cao, vẽ nên những nét ngoằn ngoèo trên nền trời chạng vạng, gợi nhớ về một Hà Nội xưa cũ. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới bao bước chân, in hằn dấu vết của tháng năm, giờ đây càng làm tăng thêm cảm giác hoài niệm, u buồn.

Bóng tối của hoàng hôn đã nhuộm tím cả con hẻm, nhưng ánh sáng yếu ớt vẫn cố gắng lọt qua những khe nhà, tạo thành những vệt sáng tối đan xen trên nền gạch. Không khí mát mẻ hơn hẳn bên ngoài, từng làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa giấy thoang thoảng từ những ban công nhà ai đó, và cả mùi thức ăn quen thuộc từ các căn bếp khuất sâu trong hẻm – hương phở, bún đậu, đôi khi là mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi miếu nhỏ nép mình ở cuối hẻm. Những âm thanh thường nhật như tiếng xe máy lướt qua xa xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng gió xào xạc lá cây, hay tiếng mèo kêu khe khẽ, tất cả đều trở nên xa xăm, mơ hồ, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông đang ngự trị trong tâm trí Hoàng Minh.

Từng bước chân anh nặng nề, như thể đôi giày da đang ghì chặt lấy mặt đất ẩm ướt. Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt vô định, không dừng lại ở bất kỳ chi tiết kiến trúc nào, không để ý đến những mùi hương hay âm thanh quen thuộc. Tâm trí anh giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của những câu hỏi và những lời buộc tội không lời. "Mình thật sự đã vô tâm đến vậy sao?" – câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào anh, lặp đi lặp lại không ngừng. Anh luôn tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, luôn hành động đúng đắn, luôn cố gắng mang lại sự ổn định và yên bình cho mối quan hệ của mình. Anh đã xây dựng một phiên bản của Hoàng Minh – người yêu – rất hoàn hảo trong ký ức của chính anh: chu đáo, chín chắn, ít nói nhưng luôn hành động. Nhưng Lâm An đã phá tan cái bức tranh tự họa ấy, từng mảnh một, bằng những ký ức của cô, những ký ức mà anh chưa từng có.

"Cái cảm giác khó chịu này là gì?" Anh tự hỏi, một luồng nóng ran dâng lên trong lồng ngực, đối lập hoàn toàn với cái lạnh se của con hẻm. Đó là sự hổ thẹn? Hay là một loại phẫn nộ ngầm, khi anh cảm thấy mình bị kết tội mà không có cơ hội bào chữa, thậm chí không có cả bằng chứng để tự phủ nhận? Anh cố gắng lục lọi những khoảnh khắc mà Lâm An đã kể: những lần cô đơn, những lần chờ đợi trong vô vọng, những tin nhắn không hồi đáp, những giọt nước mắt rơi trong đêm khuya. Nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là một khoảng trống, một bức màn trắng xóa trong ký ức anh về giai đoạn đó. Hoặc tệ hơn, anh chỉ nhớ những mảnh ghép rời rạc, những khoảnh khắc bình yên, khi Lâm An vẫn ở đó, vẫn cười nói bên anh, không một chút dấu hiệu của sự đổ vỡ hay đau khổ.

Anh thỉnh thoảng dừng lại, như muốn hít thở thật sâu để xua đi sự nặng nề đang đè nén anh. Anh tựa người vào bức tường cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của lớp vôi ve bong tróc dưới lòng bàn tay. Cái cảm giác bị cáo buộc một cách gián tiếp, nhưng lại không thể tìm ra lời biện minh, lời giải thích hợp lý, đang khiến anh phát điên. Anh luôn tự hào về khả năng phân tích, logic của mình, nhưng giờ đây, trước những câu chuyện đầy cảm xúc của Lâm An, mọi logic đều sụp đổ. Anh không thể tìm thấy một công thức toán học nào để giải thích tại sao hai người yêu nhau lại có thể trải qua cùng một mối quan hệ với hai bộ ký ức hoàn toàn khác biệt đến vậy.

Hoàng Minh ngước nhìn lên bầu trời tối sẫm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh yếu ớt. Anh nhớ về những buổi tối cùng Lâm An đi dạo qua con hẻm này. Cô thường nắm tay anh, kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt trong ngày, đôi khi là những giấc mơ ngây ngô. Ký ức về những khoảnh khắc đó hiện lên rõ ràng, ấm áp, hoàn toàn không có vết xước. Vậy thì những nỗi đau mà cô đã kể, những vết thương mà cô đã gánh chịu, chúng đã ở đâu trong câu chuyện của anh? Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những nụ cười, nhưng không nhớ những giọt nước mắt. Điều đó có nghĩa là anh đã cố tình quên, hay đơn giản là anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy? Câu hỏi này khiến anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim, một cảm giác tội lỗi mơ hồ nhưng day dứt không ngừng.

Anh tiếp tục bước đi, bước chân chậm rãi nhưng dứt khoát hơn một chút. Anh cần về nhà, cần một không gian quen thuộc để đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ ký ức đang quẩn quanh trong đầu. Anh cần phải phân tích, phải tìm ra lời giải thích, cho dù đó là lời giải thích đau đớn nhất. Anh không thể chấp nhận việc ký ức của mình lại có thể "phản bội" anh đến vậy, tạo ra một bức tranh hoàn toàn sai lệch về một mối tình mà anh đã từng trân trọng. Con hẻm dần mở ra con đường lớn, nơi ánh đèn đường đã thắp sáng rực rỡ, nhưng trong lòng Hoàng Minh, bóng tối vẫn còn vương vấn, và những câu hỏi vẫn cứ âm ỉ cháy. Cuộc gặp với Lâm An đã không chỉ khơi gợi lại quá khứ, mà còn là khởi đầu cho hành trình đối diện với những điều anh chưa từng nghĩ tới, những vết nứt sâu hoắm trong chính bản thân anh.

***

Căn hộ tối giản của Hoàng Minh, nơi anh vẫn coi là chốn bình yên tuyệt đối, giờ đây trở thành một không gian ngột ngạt đến lạ. Anh bước vào, không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ đèn đọc sách trên bàn làm việc hắt ra, đủ để soi rõ những đường nét lạnh lẽo của nội thất. Căn phòng được thiết kế theo tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – với nhiều kính và kim loại, mang đến vẻ hiện đại, sang trọng nhưng cũng đôi khi tạo cảm giác cô đơn đến rợn người. Nó phản ánh rõ ràng tính cách của Hoàng Minh: lý trí, ngăn nắp, nhưng cũng có phần khép kín.

Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn, tạo ra một âm thanh nền gần như vô hình, nhưng đêm nay lại nghe chói tai một cách kỳ lạ. Từ ban công rộng lớn nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa rúc lên một hồi dài, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đô thị mà mọi khi anh vẫn quen thuộc, nhưng giờ đây lại chỉ làm tăng thêm sự trống rỗng trong anh. Mùi gỗ mới từ đồ nội thất cao cấp, thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, và cả mùi sách mà anh vẫn thích đọc, tất cả đều không thể xoa dịu được sự nóng ran đang cuộn trào trong lồng ngực.

Hoàng Minh ngồi phịch xuống chiếc sofa bọc da màu xám, cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí thì không ngừng vận động. Anh cố gắng tập trung vào công việc còn dang dở trên chiếc máy tính cá nhân, nhưng những dòng code phức tạp, những con số khô khan, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Hình ảnh Lâm An với đôi mắt chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc, giọng nói cô khi kể về những lần bị bỏ quên, những giọt nước mắt rơi trong im lặng, tất cả cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu anh.

Anh mở máy tính, không phải để làm việc, mà để tìm kiếm. Anh lướt qua các thư mục ảnh, những album được sắp xếp cẩn thận theo từng giai đoạn, từng sự kiện. Anh dừng lại ở album mang tên "Khoảng Thời Gian Chúng Ta" – đó là tên mà Lâm An đã đặt cho nó, và anh giữ nguyên, như một sự tôn trọng cuối cùng. Anh bắt đầu mở từng bức ảnh một, tập trung đặc biệt vào những bức ảnh chụp trong giai đoạn "khoảng 1 năm trước chia tay", giai đoạn mà Lâm An đã kể là cô đơn và đau khổ nhất.

Một bức ảnh hiện ra: Lâm An đang cười rạng rỡ, tay cô ấy nắm chặt tay anh, hai người đang đi dạo trong công viên vào một buổi chiều thu vàng. Ánh nắng xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên tóc cô. "Lúc đó mình đã nghĩ gì?" – Hoàng Minh tự hỏi. Anh nhớ cảm giác ấm áp khi nắm tay cô, nhớ mùi hương tóc cô thoảng qua trong gió, nhớ sự yên bình khi hai người sánh bước bên nhau. Anh nhớ khoảnh khắc đó là một khoảnh khắc hạnh phúc. Nhưng Lâm An đã khóc? Cô ấy đã đau khổ? Trong bức ảnh này, anh không thấy một chút dấu hiệu nào của sự tổn thương.

Anh tiếp tục lướt. Một bức ảnh khác: Lâm An ngồi đối diện anh trong một quán cà phê quen thuộc, đôi mắt cô nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh, tràn đầy tình yêu. Anh đã chụp bức ảnh đó, nhớ rõ cảm giác của mình lúc đó là yêu thương và mãn nguyện. Cô ấy đã nói gì lúc đó? Anh cố gắng tái hiện lại cuộc trò chuyện, nhưng chỉ nhớ những điều chung chung, những lời hứa hẹn về tương lai, những câu chuyện về công việc. Anh không hề nhớ bất kỳ lời than thở nào, bất kỳ dấu hiệu nào của sự yếu đuối mà cô đã kể.

"Mình đã khuyên cô ấy nghỉ ngơi, đúng vậy." Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian yên tĩnh. Anh nhớ một vài lần Lâm An than mệt mỏi vì áp lực công việc, vì những dự án kéo dài. Anh đã đáp lại bằng những lời khuyên thực tế: "Em nên nghỉ ngơi sớm đi", "Đừng cố quá sức", "Nếu mệt thì đừng nghĩ nữa, cứ ngủ một giấc là khỏe thôi." Anh đã tin rằng đó là những lời quan tâm chân thành, đúng đắn, mang tính giải pháp. Anh đã nghĩ mình là một người bạn trai biết cách chăm sóc, một người luôn muốn cô ấy khỏe mạnh và vui vẻ.

Nhưng trong lời kể của Lâm An, những lời khuyên ấy không phải là sự quan tâm, mà là sự thờ ơ. Cô ấy cần một bờ vai, một sự an ủi, một câu hỏi sâu hơn là "Em có ổn không?", hay một hành động cụ thể hơn là "Anh về sớm với em nhé." Cô cần sự hiện diện, không phải lời khuyên. Anh đã luôn lý trí hóa mọi thứ, biến tình yêu thành một chuỗi các vấn đề cần giải quyết, chứ không phải một dòng chảy cảm xúc cần được sẻ chia.

Anh lướt qua một tin nhắn cũ, một tin nhắn anh gửi cho cô vào một đêm khuya, khoảng một năm trước chia tay. "Anh bận họp, em ngủ trước đi nhé." Chỉ vỏn vẹn một câu, ngắn gọn, súc tích, và theo anh nghĩ, là hợp lý. Anh đã bận thật. Nhưng Lâm An đã kể rằng đêm đó cô ốm nặng, cô đã nằm một mình trong căn phòng lạnh lẽo, cô đã chờ đợi một tin nhắn khác, một cuộc gọi, một lời hỏi han sâu sắc hơn. Cô đã khóc. Anh không hề nhớ điều đó. Anh chỉ nhớ mình đã làm việc đến khuya, hoàn thành dự án, và khi về nhà, cô đã ngủ. Mọi thứ trong ký ức anh đều trôi qua một cách êm đềm, không chút gợn sóng.

Sự trống rỗng này khiến Hoàng Minh cảm thấy khó chịu tột độ. Nó không phải là một sự quên lãng đơn thuần, mà là một sự thiếu hụt nghiêm trọng trong nhận thức. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, cùng anh trải qua những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã hoàn toàn quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô yếu đuối, những lúc cô đơn độc vật lộn với nỗi đau. Ký ức của anh về mối quan hệ này chỉ là một nửa sự thật, một phiên bản được cắt gọt để phù hợp với hình ảnh "người yêu tốt" mà anh đã xây dựng cho chính mình.

Anh gục mặt vào hai bàn tay, cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn độn dâng trào. Tội lỗi vì những hành động vô tâm mà anh không hề hay biết đã gây ra bao nhiêu tổn thương cho cô. Phẫn nộ vì bị ký ức của chính mình phản bội, vì hình ảnh về bản thân anh đang bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Bất lực vì anh không thể quay ngược thời gian, không thể sửa chữa những sai lầm đã qua, và càng không thể nhớ lại những gì mình đã bỏ quên. Anh muốn tìm một lý do, một lời biện hộ cho sự "quên lãng" của mình, nhưng mọi thứ đều vô vọng. Càng cố gắng phân tích, càng cố gắng logic hóa, anh lại càng thấy mình chìm sâu hơn vào cái vực thẳm của sự trống rỗng và bối rối. Căn hộ của anh, một biểu tượng của sự ngăn nắp và trật tự, giờ đây dường như đang quay cuồng cùng với mớ cảm xúc hỗn độn trong anh.

***

Đêm dần trôi qua, và rạng sáng hôm sau, Hoàng Minh vẫn thức trắng. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh bắt đầu hắt qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, nhuộm một màu xám lạnh lên sàn gỗ và những bức tường. Cả đêm anh đã ngồi đó, không rời khỏi chiếc sofa, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, lướt qua hàng trăm bức ảnh, những dòng tin nhắn cũ, những email, cố gắng tái hiện lại những cuộc trò chuyện, những sự kiện. Anh đã cố gắng tìm kiếm, không phải bằng trái tim, mà bằng lý trí, bằng sự phân tích khô khan, từng chút một, như một nhà khoa học đang cố gắng giải mã một hiện tượng kỳ lạ.

Mỗi khi anh tìm thấy một bằng chứng "vô tội" cho mình, một khoảnh khắc anh đã thực sự quan tâm, một lời khuyên chân thành, anh lại cố gắng bám víu vào nó như một chiếc phao cứu sinh. Nhưng ngay lập tức, lời nói của Lâm An lại vang vọng trong đầu anh, phủ định tất cả. "Anh chỉ nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại, như một lời nguyền, một bản án không thể chối cãi. Anh đã nhớ những khoảnh khắc vui vẻ, những chuyến đi, những bữa ăn, những bộ phim cùng nhau. Ký ức của anh về giai đoạn đó thực sự "bình yên", không có bi kịch, không có nước mắt, chỉ là những ngày tháng trôi qua một cách êm đềm, đôi khi có chút tẻ nhạt, nhưng không bao giờ đau khổ.

Anh cố gắng lý giải tại sao Lâm An lại nhớ khác, tại sao cô ấy lại có một phiên bản ký ức đầy tổn thương và cô đơn đến vậy. Anh tự hỏi, có phải cô ấy quá nhạy cảm? Có phải cô ấy đã phóng đại mọi thứ? Nhưng ngay cả khi đó là sự thật, thì sự "phóng đại" ấy cũng xuất phát từ một nỗi đau có thật, một nỗi đau mà anh đã không hề nhận ra, không hề chứng kiến. Mọi logic đều sụp đổ trước bức tường cảm xúc mà Lâm An đã dựng lên bằng những câu chuyện của cô. Anh không thể tìm thấy một lời biện minh hợp lý nào cho sự "quên lãng" hay "thiếu nhận thức" của mình.

Sự bối rối dần biến thành một nỗi tức giận âm ỉ, một ngọn lửa cháy chậm rãi trong lồng ngực anh. Anh tức giận không phải với Lâm An, mà với chính bản thân mình, với cái ký ức phản bội này. "Mình thật sự vô tâm đến vậy sao?" – câu hỏi đó không còn là sự tự vấn, mà là một tiếng gào thét phẫn nộ trong nội tâm anh. "Hay cô ấy đã quá nhạy cảm? Tại sao mình không thể nhớ gì về những nỗi đau đó?" Anh cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt giữa hai phiên bản của một sự thật, và cả hai đều đẩy anh vào một góc tối. Anh đã từng là một người đàn ông tự tin vào bản thân, vào khả năng kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh lại bất lực trước chính ký ức của mình.

Hoàng Minh gập mạnh chiếc máy tính lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Anh vò đầu bứt tai, mái tóc gọn gàng giờ đây rối bù. Anh đứng bật dậy, bắt đầu đi lại trong phòng, từng bước chân nặng nề in hằn trên sàn gỗ. Ánh mắt anh vô định, nhìn vào khoảng không trước mặt, nhưng thực ra là nhìn sâu vào chính mình. Cảm giác bất lực dâng lên tột độ. Anh đã cố gắng tìm một lối thoát, một lời giải thích, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng, là sự xác nhận rằng anh và Lâm An đã thực sự yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Một bức tường vô hình, lạnh lẽo và kiên cố, đang ngăn cách anh với sự thật. Bức tường đó không phải do Lâm An dựng lên, mà được xây nên từ chính ký ức của anh, từ những gì anh đã chọn để nhớ và những gì anh đã vô tình bỏ quên. Anh nhìn thấy những vết nứt nhỏ li ti trên bức tường ấy, những vết nứt được tạo ra bởi những lời kể của Lâm An, nhưng chúng không đủ lớn để anh có thể nhìn xuyên qua, để hiểu trọn vẹn những gì đã xảy ra. Sự tức giận ngầm và cảm giác bất lực này không chỉ là một cơn giận thoáng qua. Đó là một động lực mạnh mẽ, một ngọn lửa sẽ thôi thúc anh không ngừng tìm kiếm lời giải đáp, không chỉ trong ký ức của mình mà còn ở những nơi khác, những người khác. Anh nhận ra rằng anh cần một góc nhìn khác, một sự hỗ trợ từ bên ngoài, bởi vì một mình anh, với cái ký ức đầy lỗ hổng này, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được vực thẳm giữa hai câu chuyện tình yêu. Sự bối rối và khó chịu này là bước đầu tiên trong quá trình Hoàng Minh bắt đầu nghi ngờ và đặt câu hỏi về mọi thứ anh từng tin về mối quan hệ của mình, về con người anh trong tình yêu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free