Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 229: Những Mảnh Vỡ Ký Ức: Khi Em Đau, Anh Ở Đâu?

Đêm đó, Hoàng Minh không thể ngủ được. Anh thức trắng, vật lộn với những mảnh ký ức rời rạc, với cảm giác trống rỗng và sự ăn năn đang gặm nhấm tâm hồn. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đau đớn để tìm kiếm sự thật về chính mình, và về tình yêu mà anh đã từng tin là mình hiểu rõ nhất. Bình minh lên, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn nhà lạnh lẽo. Anh vẫn ngồi trên sofa, dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng. Cả đêm, anh đã cố gắng lục lọi từng ngóc ngách trong trí nhớ, lật lại từng trang ký ức về giai đoạn 'khoảng 1 năm trước chia tay' như một người đang tìm kiếm một vật bị đánh mất trong bóng tối. Nhưng càng tìm, anh càng thấy mịt mờ, càng thấy mình lạc lối trong mê cung của sự lãng quên. Những lời của Lâm An cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản nhạc buồn không ngừng lặp lại: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” và câu chuyện về bữa tối nguội lạnh, về nỗi cô đơn tột cùng của cô khi anh mải mê công việc.

Cảm giác tức giận ngầm với chính mình, với cái trí nhớ đầy "lỗ hổng" này, càng lúc càng dâng cao. Anh không thể chấp nhận được rằng mình, một người luôn tự nhận là lý trí, rành mạch, lại có thể để lọt những khoảng trống lớn đến vậy trong câu chuyện tình yêu của mình. Đó không còn chỉ là sự bối rối hay khó chịu nữa, mà là một vết thương hằn sâu vào lòng tự trọng, vào định nghĩa về bản thân anh. Anh đã luôn tin rằng mình là một người yêu tốt, ít nhất là không vô tâm đến mức khiến người mình yêu phải khóc một mình. Nhưng những lời của Lâm An đã phá vỡ hoàn toàn niềm tin đó.

Anh rời khỏi căn hộ, bước ra phố khi thành phố vẫn còn đang ngái ngủ. Tiếng còi xe thưa thớt, mùi khói xe lẫn với mùi ẩm của sương đêm còn vương lại trên những tán lá. Chân anh vô thức rẽ vào con đường quen thuộc dẫn đến Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Có lẽ, anh muốn tìm một lời giải đáp, hoặc đơn giản chỉ là muốn đối mặt với nơi đã khơi mào cho cơn bão trong lòng anh.

Khi Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng đã được bật lên, tạo nên một không gian ấm cúng quen thuộc. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vẫn vang lên đều đặn, như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài vẫn vương vấn trong không khí, nhưng hôm nay, những mùi hương ấy không còn mang lại sự bình yên như mọi khi, mà thay vào đó là một cảm giác nặng nề, u hoài. Không khí trong quán yên bình, hoài niệm, nhưng đối với Hoàng Minh, nó lại chất chứa một sự căng thẳng vô hình, như thể mọi ngóc ngách đều đang thì thầm về những ký ức mà anh đã quên.

Anh nhìn thấy Lâm An. Cô ngồi ở vị trí cũ, bên cạnh cửa sổ nhìn ra con phố. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa, che khuất một phần gương mặt thanh tú. Cô đang cầm một cuốn sách, nhưng ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, xa xăm. Dường như cô đã chờ đợi, hoặc chỉ đơn giản là tìm thấy sự an ủi trong không gian này. Hoàng Minh chần chừ một lúc, rồi bước đến bàn của cô. Tiếng ghế kéo ra khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. Lâm An quay đầu lại, đôi mắt to tròn, long lanh của cô chạm vào ánh mắt mệt mỏi của anh. Không có sự ngạc nhiên, chỉ có một nỗi buồn sâu sắc và một sự kiên định không lay chuyển.

"Chào anh," Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối từ. "Anh quay lại rồi."

Hoàng Minh chỉ gật đầu, ngồi xuống đối diện cô. Anh không biết phải nói gì. Cổ họng anh khô khốc, và những lời lẽ lý trí thường ngày dường như đã biến mất. Anh cảm thấy mình trần trụi trước ánh mắt của cô, như thể cô có thể nhìn thấu mọi khoảng trống trong ký ức của anh.

Chị Mai, với nụ cười hiền hậu quen thuộc, bước đến bàn. "Anh vẫn dùng như cũ chứ ạ?" Chị hỏi, ánh mắt lướt qua Hoàng Minh rồi dừng lại ở Lâm An, mang theo chút cảm thông thầm kín. Hoàng Minh chỉ gật đầu. Chị Mai đặt xuống bàn hai ly nước lọc mát lạnh trước khi quay đi, để lại hai người trong không gian riêng tư được bao bọc bởi tiếng nhạc Jazz và mùi cà phê.

Lâm An đặt cuốn sách xuống, khép nhẹ lại. Cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt xoáy sâu vào tâm hồn anh, như thể đang tìm kiếm một cái gì đó bị chôn vùi rất sâu.

"Anh có nhớ," Lâm An bắt đầu, giọng trầm buồn nhưng kiên định, từng lời như những nhát dao cứa vào sự yên bình giả tạo trong anh, "có một lần em bị ốm nặng không? Không phải cảm cúm thông thường, là cái đêm em đã nhắn tin cho anh, chỉ mong anh về sớm một chút thôi... để em không phải tự mình đối mặt với tất cả?"

Hoàng Minh ngước mắt lên, cố gắng lục lọi trong ký ức. Ốm? Cô ấy từng ốm nặng sao? Anh nhớ có lần cô ấy nói mệt, anh đã khuyên cô ấy nghỉ ngơi mà... Nhưng cô đơn? Khóc một mình? Tại sao lại không có gì trong đầu mình? Một lần nữa, sự trống rỗng quen thuộc lại xâm chiếm tâm trí anh. Anh cố gắng bám víu vào bất kỳ mảnh ký ức nào liên quan đến việc Lâm An bị ốm. Anh nhớ có lần cô ho, anh mua thuốc cho cô. Anh nhớ có lần cô kêu mệt mỏi, anh đã nói cô nên đi khám bác sĩ. Nhưng cái "đêm ốm nặng", cái "đêm em đã nhắn tin cho anh" với một lời thỉnh cầu thầm lặng, một sự mong mỏi được anh về sớm, lại hoàn toàn vắng bóng. Trong ký ức của anh, những lần cô ốm đều được xử lý một cách hợp lý và thực tế, không hề có hình ảnh một Lâm An yếu đuối, tuyệt vọng chờ đợi anh. Anh đã luôn nghĩ mình là một người bạn trai chu đáo, luôn quan tâm đến sức khỏe của cô.

Nhưng rồi, lời nói của Lâm An tiếp tục vang lên, phá vỡ sự tự lừa dối đó. "Em đã nằm đó, với cái điện thoại trên tay, chờ một tin nhắn quan tâm, một lời hỏi han thực sự. Em nhớ mình đã nhắn cho anh, kể về cơn sốt, về cái đầu đau như búa bổ, về cái bụng quặn thắt... Em chỉ mong anh nói một lời an ủi, một lời hứa sẽ về sớm, hay ít nhất là một câu 'em cứ cố gắng nghỉ ngơi, anh sẽ gọi lại sau'." Giọng cô khẽ run lên, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. "Nhưng anh chỉ nói, 'Em cứ nghỉ đi, anh còn việc.' Anh còn nhớ không, anh đã nói anh đang có một cuộc họp quan trọng, hay một deadline gấp gáp gì đó."

Hoàng Minh nhíu mày, đôi mắt sâu ẩn chứa sự hoang mang. Anh xoa thái dương, cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Càng nghe, anh càng thấy một bức tranh khác về chính mình đang dần hiện ra, một bức tranh mà anh chưa từng biết đến, chưa từng muốn nhìn thấy. Anh nhớ mình là một người bận rộn, công việc luôn chiếm ưu tiên hàng đầu. Anh nhớ mình đã từng bỏ lỡ nhiều cuộc hẹn, nhiều buổi tối bên cô vì những cuộc họp hay những dự án gấp. Nhưng anh luôn nghĩ cô hiểu, cô thông cảm. Anh luôn nghĩ cô sẽ tự lo được cho bản thân, hoặc sẽ có bạn bè, người thân bên cạnh. Anh chưa bao giờ hình dung được rằng, chính những sự "ưu tiên" đó, những lời nói "Em cứ nghỉ đi, anh còn việc" tưởng chừng vô hại đó, lại có thể biến thành những mũi dao cứa vào tâm hồn cô.

"Anh không hề biết em đã khóc như thế nào đêm đó, phải không?" Lâm An tiếp tục, giọng cô nhẹ bẫng nhưng lại nặng trĩu những giọt nước mắt vô hình. "Vì anh đâu có ở đó. Anh đâu có ở đó để thấy em run rẩy vì sốt, để thấy em vã mồ hôi lạnh, để thấy em cố gắng tự mình đi lấy nước, tự mình uống thuốc. Anh đâu có ở đó để nghe tiếng thở dài của em khi tin nhắn anh đến, ngắn gọn và lạnh lùng. Anh đâu có ở đó để thấy em cuộn tròn trong chăn, ôm lấy chiếc điện thoại, chỉ mong một phép màu nào đó, một lời quan tâm thực sự từ người mình yêu, nhưng rồi chỉ nhận lại sự im lặng và cảm giác bị bỏ rơi. Em đã khóc, anh Minh. Em đã khóc rất nhiều, không phải vì cơn đau thể xác, mà vì nỗi đau tinh thần. Nỗi đau khi nhận ra mình hoàn toàn đơn độc, ngay cả khi mình đang ở trong một mối quan hệ."

Lời nói của Lâm An như những nhát búa giáng thẳng vào trái tim Hoàng Minh, phá vỡ từng mảnh của bức tường ký ức mà anh đã dày công xây dựng. Anh cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, một mảnh ký ức nhỏ bé nào đó để chứng minh rằng mình không vô tâm đến thế. Nhưng tất cả đều vô vọng. Anh chỉ thấy một khoảng trống mênh mông, một cái hố đen nuốt chửng mọi sự thật mà Lâm An đang kể. Cảm giác khó chịu ban đầu dần biến thành một sự bối rối tột độ, xen lẫn với một luồng cảm xúc khó hiểu đang dâng lên trong lòng anh.

Chị Mai lướt qua bàn một lần nữa, đặt xuống thêm một cốc nước lọc cho Hoàng Minh, ánh mắt chị liếc nhìn hai người với vẻ cảm thông và lo lắng thầm kín. Chị không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, như thể chị đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện tương tự trong quán cà phê nhỏ bé này. Sự hiện diện của chị như một lời nhắc nhở rằng những câu chuyện như thế này không hề hiếm, và nỗi đau của Lâm An không phải là một điều gì đó quá xa lạ.

Hoàng Minh siết chặt ly cà phê đã nguội, lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt anh lướt qua những bức ảnh cũ trên tường quán, những hình ảnh hạnh phúc của họ giờ đây trở nên xa lạ và nhức nhối, như những lời nói dối. Một bức ảnh chụp Lâm An đang cười rạng rỡ trong một chuyến đi biển, mái tóc cô bay trong gió, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Một bức khác là nụ cười của cô khi anh tặng hoa vào ngày kỷ niệm, vẻ mặt hạnh phúc ngập tràn. Anh nhớ những khoảnh khắc đó, nhớ rõ từng chi tiết, từng cảm xúc của mình khi nhìn cô hạnh phúc. Nhưng giờ đây, những nụ cười ấy có che giấu những giọt nước mắt đã rơi sau đó không? Ánh mắt lấp lánh kia có phải là ánh mắt của một người đang kìm nén một nỗi thất vọng sâu sắc?

Anh không thể biết. Ký ức của anh chỉ ghi lại những gì anh muốn thấy, những gì anh chọn để nhớ. Và đó là một sự thật cay đắng, một sự thật đang khiến anh cảm thấy tức giận, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân mình, với cái trí nhớ đầy "lỗ hổng" này. Anh đã luôn tin rằng mình là một người yêu chân thành, một người luôn cố gắng để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Nhưng những lời của Lâm An đã vẽ nên một hình ảnh hoàn toàn khác về anh, một Hoàng Minh vô tâm, lạnh lùng, và thờ ơ với nỗi đau của người khác.

"Cô ấy đang nói thật," Hoàng Minh tự nhủ trong tâm trí, giọng tự vấn, khàn đặc như thể anh đang nói ra thành tiếng. "Nhưng tại sao mình lại không nhớ? Tại sao những khoảnh khắc cô đơn tột cùng đó lại hoàn toàn vắng bóng trong ký ức của mình? Cảm giác này là gì? Tội lỗi? Hay sự phẫn nộ vì bị cáo buộc một điều mình không hề hay biết, một phiên bản của mình mà mình không hề nhận ra?" Luồng cảm xúc "khó hiểu" ấy dâng lên trong anh, pha trộn giữa sự hối hận, giằng xé và cả một chút tức giận, bất lực. Tội lỗi vì những hành động vô tâm mà anh không hề hay biết đã gây ra bao nhiêu tổn thương cho cô. Phẫn nộ vì bị ký ức của chính mình phản bội, vì hình ảnh về bản thân anh đang bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Bất lực vì anh không thể quay ngược thời gian, không thể sửa chữa những sai lầm đã qua, và càng không thể nhớ lại những gì mình đã bỏ quên.

Lâm An vẫn ngồi yên, ánh mắt dõi theo từng cử động nhỏ của Hoàng Minh, từng biểu cảm vụt qua trên gương mặt anh. Cô thấy sự giằng xé, thấy sự bối rối, nhưng cô cũng thấy một bức tường vô hình vẫn còn tồn tại giữa họ. Một bức tường được xây nên từ những phiên bản ký ức khác nhau, từ những trải nghiệm sống không thể dung hòa.

"Anh vẫn vậy..." Lâm An nghĩ thầm, ánh mắt chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc. "Vẫn không thể nhìn thấy những gì em đã trải qua. Anh vẫn chỉ nhớ những gì anh muốn nhớ. Và em... em vẫn là người phải nhắc nhở anh về những khoảng trống đó." Nỗi thất vọng của cô không phải là sự giận dữ bùng nổ, mà là một sự mệt mỏi, một nỗi buồn sâu thẳm đã tích tụ theo năm tháng. Cô đã từng hy vọng rằng khi anh đối mặt với sự thật, anh sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được dù chỉ một phần nhỏ nỗi đau của cô. Nhưng dường như, ngay cả khi sự thật được phơi bày rõ ràng, ký ức của anh vẫn cố gắng tìm cách chối bỏ, tìm cách bảo vệ phiên bản "Hoàng Minh tốt đẹp" mà anh đã xây dựng cho chính mình.

Hoàng Minh không thể chịu đựng thêm được nữa. Cảm giác bị dồn nén, bị chất vấn, bị buộc phải đối mặt với một sự thật mà anh không muốn chấp nhận, khiến anh nghẹt thở. Ly cà phê trong tay anh run rẩy, những giọt nước đọng lại trên thành ly chảy xuống, làm ướt lòng bàn tay anh. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực, và nếu anh ở lại thêm một giây phút nào nữa, anh sẽ hoàn toàn sụp đổ. Những lời của Lâm An, sự kiên định của cô, và đặc biệt là sự trống rỗng trong ký ức của chính anh, tất cả đang tạo nên một áp lực khủng khiếp.

Anh đứng bật dậy đột ngột, tiếng ghế dịch chuyển tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian yên tĩnh của quán. Tiếng động ấy như một tiếng nổ nhỏ, phá vỡ sự im lặng căng thẳng giữa họ. Lâm An vẫn ngồi yên, ánh mắt dõi theo từng cử động của anh, sự thất vọng hằn rõ trong đáy mắt. Hoàng Minh không nói một lời. Anh không thể nói. Mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa trước vực thẳm ký ức đang nuốt chửng anh. Anh quay lưng bước đi, rời khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng dịu của quán, mùi cà phê dần nhạt đi, và ánh mắt chất chứa nỗi buồn của Lâm An.

Ngoài trời, hoàng hôn đã buông xuống, bóng tối dần bao trùm lấy thành phố. Gió se lạnh thổi qua những con phố, mang theo hơi ẩm và một nỗi cô đơn khó tả. Hoàng Minh bước đi như vô hồn, từng bước chân nặng trĩu. Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' dần khuất sau lưng anh, nhưng những lời của Lâm An, và cả những khoảng trống đau đớn trong ký ức của anh, vẫn bám riết lấy anh, không buông tha. Đêm nay, và có lẽ là nhiều đêm nữa, anh sẽ lại phải vật lộn với chính mình, với câu hỏi day dứt: "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, Hoàng Minh, đang đứng trước vực thẳm của sự thật rằng câu chuyện của anh và Lâm An, đã luôn là hai phiên bản hoàn toàn khác biệt."

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free