Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 228: Vết Cứu Rỗi Không Hồi Đáp

Nỗi đau đó, giờ đây, đang trở thành nỗi đau của chính anh. Hoàng Minh ngồi bất động, đôi mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt, nhưng tâm trí anh đang quay cuồng trong một mớ bòng bong của những mảnh ký ức vụn vặt và cảm giác trống rỗng đến khó tin. Tiếng nhạc Jazz êm dịu từ chiếc loa treo tường vẫn lan tỏa khắp không gian, vẽ nên một bức tranh thanh bình đối lập hoàn toàn với cơn bão đang càn quét trong lòng anh. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, hòa quyện với hương gỗ cũ quen thuộc của quán, nhưng chúng chẳng thể xoa dịu được sự bứt rứt, khó chịu đang cuộn trào.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng ép buộc mình phải nhớ. Đêm mưa tầm tã, bữa tối ấm cúng được chuẩn bị, sự mong chờ, rồi nỗi cô đơn tột cùng. Những từ khóa Lâm An vừa thốt ra như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào bức màn ký ức "bình yên" mà anh đã dày công dựng nên. Anh cố gắng truy tìm một hình ảnh, một cảm xúc, dù chỉ là mơ hồ, về cái đêm cô đã kể. Anh nhớ mình đã làm việc đến khuya, một dự án gấp gáp, những con số nhảy múa trên màn hình máy tính. Anh nhớ cảm giác mệt mỏi khi về đến nhà, nhìn thấy đèn phòng ngủ đã tắt, và nghĩ rằng Lâm An đã ngủ. Anh đã ghé vào nhìn cô một lát, thấy cô cuộn tròn trong chăn, anh đã thầm nghĩ: "Em ngủ rồi sao? Chắc em đã rất mệt." Đó là tất cả những gì anh có. Không có tiếng mưa, không có bữa tối nguội lạnh, không có giọt nước mắt nào. Chỉ có sự yên tĩnh, và sự mệt mỏi của chính anh.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hoàng Minh. Anh đã luôn tự tin vào khả năng ghi nhớ của mình, đặc biệt là những gì liên quan đến Lâm An. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông chu đáo, dù không thể hiện bằng lời nói hoa mỹ, nhưng luôn bằng hành động và sự hiện diện. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm An như một nhát dao cắt toạc sự tự tin ấy. Anh day thái dương, cảm nhận rõ rệt mạch đập thình thịch dưới ngón tay. Đầu óc anh nặng trĩu, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên từng nơ-ron thần kinh. Anh muốn tìm thấy một bằng chứng phản bác, một ký ức đối lập để chứng minh rằng cô đã sai, hoặc ít nhất là cô đã phóng đại. Nhưng không có gì. Chỉ là một khoảng trống mênh mông, một hố đen nuốt chửng mọi chi tiết mà Lâm An vừa kể.

Lâm An ngồi đối diện, bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt cô không còn sự tức giận hay thất vọng, mà chỉ còn sự mệt mỏi và một chút chấp nhận, như thể cô đã lường trước được phản ứng của anh. Cô khẽ đưa tay, nhấp một ngụm cà phê đã nguội, đôi môi mím chặt. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo tường hắt lên gương mặt thanh thoát của cô, làm nổi bật đường nét u buồn nhưng kiên định. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát Hoàng Minh đang vật lộn với chính ký ức của mình. Sự im lặng của cô, hơn bất cứ lời nói nào, càng xoáy sâu vào tâm trí Hoàng Minh, khiến anh cảm thấy như đang bị phơi bày, bị phán xét bởi một sự thật mà anh không thể nào nắm bắt.

"Anh... anh thật sự không nhớ," Hoàng Minh thì thầm, giọng nói khản đặc, như bị bóp nghẹt bởi chính sự bất lực của mình. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy rẫy những câu hỏi, những sự bối rối tột độ. "Anh chỉ nhớ là anh về muộn, và em đã ngủ. Anh đã nghĩ là em hiểu cho công việc của anh..." Những lời biện minh yếu ớt chợt tan biến trong không khí, vô nghĩa đến thảm hại. Anh nhận ra sự vô vọng của chúng. Anh đã luôn tin rằng sự "yên ổn" mà anh tạo ra là đủ. Anh đã luôn nghĩ rằng tình yêu không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những cử chỉ lãng mạn. Chỉ cần sự ổn định, sự hiện diện. Nhưng giờ đây, sự hiện diện của anh chỉ là một phần. Anh đã quên mất rằng, sự tồn tại của anh, trong ký ức của anh, lại là một sự vắng mặt đầy đau đớn trong ký ức của cô.

Cảm giác khó chịu trong lồng ngực Hoàng Minh giờ đây đã biến thành một cơn đau nhói, không phải của sự thương hại, mà của sự ăn năn, của một nỗi giận dữ ngầm đang len lỏi. Anh giận bản thân mình, giận cái trí nhớ phản bội, giận sự vô tâm mà anh không hề hay biết. Anh cảm thấy như mình vừa bị "tố cáo" một cách công khai, một sự vô tâm đã ăn mòn mối quan hệ của họ từ bên trong, nhưng anh lại mù quáng không hề nhận ra. Anh đã luôn tự hào về một tình yêu "êm đẹp", nhưng giờ đây, tấm màn che đó đã bị xé toạc, phơi bày một sự thật trần trụi, đau lòng: đó không phải là sự êm đẹp, mà là sự im lặng của những nỗi đau bị bỏ quên.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói cà phê bốc lên từ ly của cô, nhưng lại có sức nặng ngàn cân trong không gian tĩnh lặng. Cô không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô chất chứa cả một trời ký ức, những ký ức mà Hoàng Minh không hề có. Sự im lặng của cô là một lời khẳng định đanh thép hơn bất kỳ lời buộc tội nào. "Anh... anh xin lỗi," Hoàng Minh lặp lại, giọng nói yếu ớt hơn, cảm thấy như mình đang lạc lối trong một mê cung ký ức, cố gắng tìm đường ra nhưng không thể. Anh đưa tay lên xoa trán, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Câu chuyện của Lâm An, dù chỉ là một sự kiện nhỏ trong hàng trăm, hàng nghìn ngày họ bên nhau, lại có sức nặng đến khó tin. Nó không chỉ là câu chuyện về một đêm mưa, mà là câu chuyện về một khoảng trống vô hình trong ký ức của anh, một khoảng trống mà Lâm An đã lấp đầy bằng những giọt nước mắt cô đơn, những giọt nước mắt anh chưa từng biết đến. Sự khó chịu và bối rối của anh là dấu hiệu cho thấy anh sẽ phải đào sâu hơn vào ký ức của mình, không chỉ để tìm kiếm câu trả lời mà còn để đối diện với sự thật về bản thân.

Chị Mai, người phục vụ, lướt qua bàn của họ. Gương mặt bầu bĩnh của chị vẫn nở nụ cười tươi tắn thường lệ, mái tóc tết gọn gàng, nhưng ánh mắt chị lướt qua hai người với một vẻ tò mò kín đáo, như thể chị cảm nhận được sự căng thẳng vô hình đang bao trùm không gian. Một lát sau, chị lịch sự đặt hóa đơn xuống bàn, tiếng giấy sột soạt nhỏ nhẹ phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Hoàng Minh gần như giật mình. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy rẫy những câu hỏi chưa lời giải đáp, những lời xin lỗi chưa kịp thốt ra. Câu chuyện đầu tiên mà cô kể chỉ là "giọt nước làm tràn ly", báo hiệu rằng sẽ còn nhiều sự kiện tương tự được phơi bày, làm lung lay hoàn toàn bức tranh ký ức "bình yên" của Hoàng Minh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Và anh, sẽ không còn là Hoàng Minh của ngày hôm qua nữa. Anh sẽ phải lắng nghe, phải đối mặt, phải chấp nhận rằng tình yêu của họ, thực chất, là hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và nỗi đau đó, giờ đây, đang trở thành nỗi đau của chính anh.

Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô không còn sự tức giận hay thất vọng, mà chỉ còn sự mệt mỏi và một chút chấp nhận. Cô đã nói ra. Cô đã phơi bày một phần ký ức của mình, một phần mà anh hoàn toàn không biết đến. Việc cô chủ động quay lại và kể chuyện cho thấy cô sẽ là động lực chính thúc đẩy cuộc đối thoại về ký ức, không còn là người thụ động chịu đựng. Bầu không khí trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn du dương tiếng nhạc Jazz, nhưng đối với Hoàng Minh, nó đã trở thành một giai điệu day dứt, một bản nhạc nền cho sự thức tỉnh đau đớn của anh.

Sau một hồi im lặng căng thẳng đến nghẹt thở, Lâm An khẽ nhích người, phá vỡ sự bất động. Cô đặt ly cà phê xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có điểm dừng. Cô đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, mái tóc dài mềm mại khẽ lay động theo chuyển động của cô. Ánh mắt cô vẫn nhìn Hoàng Minh, không trách móc, không oán giận, nhưng xa cách và đầy suy tư. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, cảm nhận một sự trống rỗng đột ngột bao trùm khi cô đứng dậy, như thể một phần sự thật vừa rời khỏi tầm với của anh.

"Có lẽ anh không cần phải nhớ," Lâm An cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua ô cửa kính của quán, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng ghê gớm. "Chỉ là, em đã từng nhớ rất rõ." Cô nói xong, không quay đầu nhìn lại, từng bước chậm rãi đi về phía quầy thanh toán. Mỗi bước chân của cô như giẫm lên một viên sỏi lạnh trong lòng Hoàng Minh, khiến anh cảm thấy từng thớ thịt trong lồng ngực mình đang co thắt lại. Câu nói của cô, tưởng chừng như buông xuôi, nhưng lại là một lời khẳng định đầy đau đớn về sự khác biệt trong ký ức của hai người. Nó như nói rằng: "Anh có thể quên, nhưng em thì không. Và sự thật ấy, dù anh có nhớ hay không, vẫn là sự thật của riêng em."

Hoàng Minh ngồi đó, như một pho tượng, cho đến khi bóng Lâm An khuất hẳn sau quầy thu ngân. "Không cần nhớ? Cô ấy nói vậy là sao? Chẳng lẽ mình thật sự tệ đến vậy sao?" Một cảm giác bức bối dâng trào trong lồng ngực anh. Anh muốn gọi cô lại, muốn hỏi thêm, muốn tìm kiếm một lời giải thích cho sự trống rỗng kinh hoàng trong trí nhớ của mình. Nhưng mọi lời đều nghẹn lại ở cổ họng. Anh nhận ra, lời giải thích không nằm ở Lâm An, mà nằm ở chính anh, ở những mảnh ghép ký ức anh đã vô tình bỏ quên.

Anh đứng dậy, cơ thể nặng nề như chì. Cảm giác lạnh lẽo của không khí bên ngoài quán cà phê, cùng với cơn mưa phùn nhẹ đã bắt đầu rơi, càng làm tăng thêm sự cô đơn và lạc lõng trong lòng anh. Anh bước đến quầy thanh toán, Chị Mai vẫn cười hiền. "Ly cà phê của anh, vẫn như mọi khi, và ly trà hoa cúc của cô ấy." Chị Mai nói, giọng tự nhiên, nhưng Hoàng Minh cảm thấy như có một sự thấu hiểu kín đáo trong ánh mắt chị. Anh gật đầu, đưa thẻ. Quá trình thanh toán diễn ra nhanh chóng, nhưng mỗi tiếng "bíp" từ máy quẹt thẻ như một lời nhắc nhở về sự kết thúc của một cuộc đối thoại, và có lẽ là của cả một giai đoạn.

Bước chân Hoàng Minh nặng nề hơn bao giờ hết khi anh rời khỏi 'Ký Ức Đọng'. Con đường quen thuộc về nhà, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bỗng trở nên xa lạ và dài hơn. Tiếng mưa phùn lất phất trên vỉa hè, hòa vào tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những đám mây đen kịt che lấp ánh trăng, như thể thiên nhiên cũng đang đồng điệu với tâm trạng rối bời của anh. Anh nhớ những lúc mình và Lâm An từng đi bộ trên con đường này, tay trong tay, dưới ánh đèn đường, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Nhưng liệu những câu chuyện đó, những khoảnh khắc đó, có được ghi nhớ theo cùng một cách trong ký ức của cả hai không? Hay anh chỉ nhớ những nụ cười, còn cô lại nhớ những lần anh vô tình buông tay, những lần cô cảm thấy mình đang bước đi một mình?

Sự bối r��i và bất an của Hoàng Minh là khởi đầu cho hành trình anh phải đối diện với sự thật về ký ức của mình và Lâm An, không chỉ là những gì anh nhớ mà còn là những gì anh đã 'quên'. Anh không tìm thấy ký ức về Lâm An khóc một mình báo hiệu sự 'mù quáng' cảm xúc của anh, và sẽ là gốc rễ của xung đột lớn hơn sau này. Những cảnh vật quen thuộc trở nên 'khác lạ' hoặc 'buồn bã' trong mắt Hoàng Minh gợi ý rằng thế giới quan của anh về mối quan hệ đang bị lung lay và sẽ thay đổi. Anh bước đi, cảm giác nặng nề trong lồng ngực không hề suy giảm, mà dường như còn tăng lên theo từng bước chân.

Căn hộ của Hoàng Minh chìm trong bóng tối khi anh mở cửa bước vào, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, quen thuộc đến mức lạnh lẽo. Anh bật đèn, căn phòng bừng sáng với ánh đèn LED dịu nhẹ, nhưng không gian vẫn mang một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng những đường nét sắc sảo của nội thất kim loại và kính, càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, nhưng không thể xua đi cái lạnh đang lan tỏa từ bên trong.

Anh đi thẳng vào bếp, rót một ly nước lạnh. Cảm giác tê buốt của ly thủy tinh chạm vào lòng bàn tay anh, như muốn đánh thức anh khỏi cơn mê man. Anh ngồi xuống chiếc sofa da màu xám tro, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi khung cảnh thành phố về đêm trải dài như một tấm thảm lấp lánh. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa xa xăm, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu của sự cô đơn. Sự yên tĩnh của căn phòng càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức về giai đoạn 'khoảng 1 năm trước chia tay', nhưng mọi thứ đều mơ hồ, không rõ ràng, và hoàn toàn không có hình ảnh một Lâm An đau khổ hay cô đơn.

"Không thể nào..." Hoàng Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy bức bối. Anh day mạnh thái dương, cố gắng xua đi cái cảm giác khó chịu đang cuộn trào. "Mình đã từng yêu cô ấy như vậy, sao lại có thể không nhớ những điều đó? Hay cô ấy đã phóng đại?" Anh không thể chấp nhận được sự thật này. Anh đã luôn tin rằng tình yêu của họ là một câu chuyện đẹp, một bản tình ca êm đềm, không có những nốt trầm đau khổ. Anh đã tin rằng họ chia tay êm đẹp, vì "hết hợp", chứ không phải vì một sự bỏ rơi vô hình nào đó.

Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại len lỏi vào tâm trí anh, nặng trĩu hơn, day dứt hơn: "Hay là mình đã thật sự vô tâm đến mức ấy mà không hề hay biết?" Khả năng đó khiến anh rùng mình. Anh luôn tự cho mình là người lý trí, thực tế, nhưng liệu sự lý trí đó có phải là một tấm màn che giấu sự thiếu nhạy cảm, sự vô tâm của anh đối với cảm xúc của người khác, đặc biệt là người mình yêu? Cảm giác bị "tố cáo" sự vô tâm mà anh chưa bao giờ nhận ra sẽ là một đòn giáng mạnh vào hình ảnh bản thân anh, buộc anh phải xem xét lại những hành động và suy nghĩ của mình trong quá khứ.

Anh lục tìm điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình cảm ứng, tìm đến thư mục "Kỷ Niệm Của Chúng Ta" trong album ảnh điện tử. Hàng trăm bức ảnh hiện ra, chụp lại những khoảnh khắc mà anh từng tin là hạnh phúc: nụ cười của Lâm An trong chuyến đi biển, ánh mắt lấp lánh của cô khi anh tặng hoa vào ngày kỷ niệm, những bữa ăn ấm cúng họ cùng nhau nấu. Mỗi bức ảnh là một lời khẳng định cho một tình yêu đã từng tồn tại, một tình yêu mà trong ký ức của anh, luôn tràn ngập niềm vui và sự bình yên.

Nhưng giờ đây, khi nhìn lại những bức ảnh ấy, chúng chỉ càng làm anh thấy khó hiểu và trống rỗng hơn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau. Liệu nụ cười rạng rỡ kia có che giấu những giọt nước mắt đã rơi sau đó? Liệu ánh mắt lấp lánh kia có phải là ánh mắt của một người đang kìm nén một nỗi thất vọng sâu sắc? Anh không thể biết. Ký ức của anh chỉ ghi lại những gì anh muốn thấy, những gì anh chọn để nhớ. Và đó là một sự thật cay đắng, một sự thật đang khiến anh cảm thấy tức giận, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân mình, với cái trí nhớ đầy "lỗ hổng" này.

Sự tức giận ngầm của Hoàng Minh với ký ức của chính mình sẽ là động lực để anh bắt đầu một cuộc tìm kiếm sâu hơn, cố gắng lấp đầy khoảng trống đó. Việc Hoàng Minh không thể tìm thấy lời giải thích trong ký ức của mình về những gì Lâm An kể sẽ dẫn đến sự bối rối và khó chịu ngày càng tăng, đẩy anh đến việc tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc đối diện trực tiếp hơn với Lâm An. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, Hoàng Minh, đang đứng trước vực thẳm của sự thật rằng câu chuyện của anh và Lâm An, đã luôn là hai phiên bản hoàn toàn khác biệt. Anh gấp điện thoại lại, đặt xuống bàn. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng còi xe vọng lại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong mắt anh, mọi thứ đều mờ ảo, xa xôi, như một bức tranh không hồn. Đêm đó, Hoàng Minh không thể ngủ được. Anh thức trắng, vật lộn với những mảnh ký ức rời rạc, với cảm giác trống rỗng và sự ăn năn đang gặm nhấm tâm hồn. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đau đớn để tìm kiếm sự thật về chính mình, và về tình yêu mà anh đã từng tin là mình hiểu rõ nhất.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free