Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 227: Khoảng Trống Vô Hình Trong Ký Ức Của Anh

Hoàng Minh ngồi chết lặng tại bàn, ly cà phê trước mặt đã nguội từ lúc nào, như chính dòng thời gian trong anh vừa đóng băng. Câu hỏi của Lâm An vẫn văng vẳng trong tai, xoáy sâu vào tâm can, tạo nên một cơn lốc xoáy của những mảnh ký ức vụn vỡ mà anh không tài nào ráp nối được. Cả thế giới quan của anh về mối quan hệ này đang bị lung lay dữ dội, và anh biết, mình không thể nào quay trở lại phiên bản Hoàng Minh của ngày hôm qua được nữa. Anh vẫn đang cố gắng lục lọi, cố gắng tìm kiếm một hình ảnh, một âm thanh, dù là nhỏ nhất, về những giọt nước mắt cô đơn của cô, nhưng vô vọng. Mọi thứ chỉ là sự trống rỗng đến đáng sợ.

Lâm An, sau khi thốt ra câu hỏi đầy ám ảnh đó và quay lưng bước đi, không thực sự rời đi. Cô dừng lại ở ngưỡng cửa, bàn tay khẽ nắm chặt lấy khung cửa gỗ đã cũ mòn, cảm nhận từng vết sần sùi của thời gian. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng trong tai cô, nó nghe như một bản nhạc ai oán, một lời thì thầm về những điều không thể nói. Ánh mắt cô dõi theo Hoàng Minh. Cô thấy anh ngồi đó, bất động, một bức tượng được tạc từ sự bối rối và hoang mang. Khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ luôn điềm tĩnh, giờ đây hiện rõ một nét gì đó thật khó chịu, như thể anh đang phải đối mặt với một câu đố không lời giải đáp, một sự thật anh chưa từng nghĩ tới.

“Anh không nhớ thật sao? Hay anh chỉ không muốn nhớ?” Lâm An tự hỏi, một thoáng nghi ngờ len lỏi. Nhưng rồi, khi nhìn sâu vào đôi mắt đang lạc lối của anh, cô lại cảm nhận được sự chân thật trong nỗi bối rối đó. Anh không giả vờ. Anh thật sự không nhớ. Và chính sự không nhớ ấy, lại là vết thương lòng sâu sắc nhất trong cô. Một cảm giác đau đớn dâng trào, nhưng cũng là một sự kiên quyết lạ thường. Cô không thể để anh chìm mãi trong cái hố đen của sự vô tri ấy. Cô cần anh phải đối mặt, dù chỉ một lần. Một làn gió nhẹ luồn qua cánh cửa hé mở, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vừa tạnh, mơn man mái tóc dài của cô. Nó khẽ lay động, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ vẫn đang tiếp diễn, và cô cũng cần phải tiếp tục câu chuyện của mình, câu chuyện mà anh đã bỏ quên.

Với một hơi thở sâu, Lâm An quay gót. Chiếc váy pastel nhẹ nhàng khẽ bay theo từng bước chân thanh thoát của cô. Cô trở lại chiếc bàn cũ, nơi ly cà phê của cả hai đã nguội lạnh. Hoàng Minh vẫn ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt như muốn hỏi, như muốn cầu xin một lời giải thích. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ngồi xuống, đối diện với anh lần nữa. Không gian giữa họ trở nên đặc quánh, căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy bar, tiếng nói chuyện rì rầm ở xa, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ giữa hai người. Đó là sự tĩnh lặng của một khoảng trống, một hố sâu ngăn cách hai phiên bản ký ức.

Hoàng Minh nhìn Lâm An. Cô vẫn giữ vẻ dịu dàng, thanh thoát như ngày nào, nhưng đôi mắt to tròn ấy, giờ đây chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự kiên quyết mà anh chưa từng thấy. Anh cảm thấy một sự khó chịu trỗi dậy trong lồng ngực. Không phải khó chịu vì cô, mà là khó chịu với chính mình, với sự bất lực của bản thân khi không thể tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi của cô. Anh cảm thấy như mình đang bị xét xử, bị chất vấn về một tội lỗi mà anh thậm chí còn không hay biết mình đã phạm.

Lâm An đặt tay lên mặt bàn, những ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên viền cốc cà phê. Giọng cô trầm ấm nhưng chất chứa nỗi buồn, vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch của quán, như một lời tự sự, như một lời kể chuyện đã giấu kín quá lâu. "Anh còn nhớ cái đêm mưa lớn cách đây khoảng ba năm không, đêm mà em đã cố gắng làm món bò bít tết mà anh thích?" Cô hỏi, ánh mắt không rời anh, như muốn dò tìm một tia sáng nhận thức trong đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Minh.

Hoàng Minh cau mày. Đêm mưa lớn. Bò bít tết. Ba năm trước. Anh cố gắng sắp xếp những mảnh ghép, đưa tay day nhẹ thái dương. Một sự kiện cụ thể. Anh không thể nhớ hết mọi đêm mưa, nhưng món bò bít tết là món anh yêu thích, và cô hiếm khi làm nó. "Anh... anh nhớ đêm đó anh phải ở lại công ty rất muộn," anh nói, giọng đều đều, cố giữ bình tĩnh. "Có một dự án cần hoàn thành gấp. Em đã ngủ khi anh về, phải không? Anh nhớ anh đã thấy đèn phòng ngủ tắt, và anh đã rón rén vào, không muốn đánh thức em." Anh nhớ một cách mơ hồ về sự mệt mỏi của mình, về ánh đèn văn phòng hắt ra từ màn hình máy tính, về tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài cửa kính. Ký ức của anh về đêm đó chỉ là sự bận rộn, sự cố gắng hoàn thành công việc, và sự nhẹ nhõm khi về đến nhà thấy cô đã yên giấc. Anh đã tin rằng mọi thứ đều ổn. Anh đã nghĩ rằng cô hiểu cho sự bận rộn của anh.

Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa, pha lẫn chút cay đắng hiện lên trên môi cô. "Em đã chờ anh, Hoàng Minh. Từng giờ một." Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng từng chữ như một mũi kim châm vào tâm trí Hoàng Minh. "Em chờ tiếng chìa khóa của anh vang lên ở cửa, chờ tin nhắn báo anh về. Em đã bật TV, cố gắng xem một bộ phim, nhưng ánh mắt em cứ dán vào đồng hồ." Cô dừng lại, hít một hơi sâu, như thể đang sống lại từng khoảnh khắc của đêm mưa ấy. "Bữa ăn nguội lạnh, Hoàng Minh. Món bò bít tết mà em đã mất hàng giờ chuẩn bị, đã nguội ngắt trên bàn. Em đã tự mình ăn, từng miếng một, vị mặn của thịt hòa lẫn với vị mặn của nước mắt. Rồi em tự mình dọn dẹp, rửa từng chiếc đĩa, từng cái thìa. Cả căn bếp, cả căn nhà, chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ như đang khóc cùng em."

Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. "Anh... anh không hề biết," anh lặp lại, giọng nói khàn đặc. Anh cố gắng nhớ lại, nhưng không thể. Trong ký ức của anh, đêm đó anh về nhà, mọi thứ đều yên ắng. Anh đã nghĩ cô ngủ say vì mệt, hoặc vì cô biết anh sẽ về muộn. Anh đã tự nhủ rằng cô là một cô gái trưởng thành, độc lập, không cần anh phải chăm sóc từng li từng tí. Nhưng giờ đây, từng lời của Lâm An như những viên gạch ném vào bức tường ký ức "bình yên" mà anh đã xây dựng. Anh cảm thấy một sự khó chịu tột độ, như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Cảm giác tội lỗi ngầm bắt đầu len lỏi, một cảm giác rằng anh đã bỏ lỡ điều gì đó vô cùng quan trọng, điều mà anh không bao giờ nên bỏ lỡ.

"Rồi em khóc, một mình, trong phòng ngủ," Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây đã nhuốm màu đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào anh. "Em cuộn mình trong chăn, nghe tiếng mưa rơi ào ạt, và nước mắt cứ thế tuôn ra. Em khóc vì món ăn nguội lạnh, vì sự chờ đợi vô vọng, vì những tin nhắn không hồi đáp, vì cảm giác mình bị bỏ quên. Em khóc vì em nhận ra, những điều nhỏ nhặt mà em cố gắng vun vén, lại chẳng có ý nghĩa gì với anh."

Đúng lúc đó, Chị Mai, với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, lướt qua bàn họ. Cô nhẹ nhàng đặt một hộp khăn giấy mới lên bàn, cười hiền. "Dùng tạm nhé em. Hôm nay trời se lạnh, cà phê cũng dễ nguội. Em có muốn chị hâm nóng lại không?" Giọng chị Mai tự nhiên, nhưng ánh mắt chị lướt qua Hoàng Minh và Lâm An, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể chị đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tương tự trong quán cà phê này. Hoàng Minh chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì, cảm thấy khóe mắt mình cay xè. Anh không biết đó là do cái lạnh của không khí, hay là do những lời nói của Lâm An vừa chạm đến một nơi sâu thẳm trong anh. Chị Mai quay đi, để lại hai người trong không gian riêng của họ, nơi những ký ức đang va đập dữ dội.

Lâm An nhắm mắt lại, như để hồi tưởng lại chính khoảnh khắc đó.

* * *

Mưa rơi tầm tã. Từng hạt mưa lớn đập vào khung cửa sổ kính, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã và đơn điệu. Trong căn hộ, ánh đèn phòng khách hắt ra một vệt sáng yếu ớt, vừa đủ để soi rõ chiếc đồng hồ treo tường đang nhích từng giây chậm chạp. 10 giờ tối. 11 giờ. Nửa đêm.

Lâm An ngồi trên ghế sofa, cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa và tiếng kim đồng hồ. Mùi thơm của món bò bít tết cô vừa nấu đã tan biến, thay vào đó là mùi thức ăn nguội lạnh, thoang thoảng trong không khí. Cô đã mất cả buổi chiều để chuẩn bị, cố gắng làm đúng theo công thức mà Hoàng Minh yêu thích. Cô đã hình dung ra cảnh anh về nhà, mệt mỏi nhưng sẽ nở một nụ cười khi thấy bữa tối đặc biệt này. Cô đã mong chờ ánh mắt ngạc nhiên, và lời khen ngợi quen thuộc của anh.

Nhưng tất cả chỉ là sự tưởng tượng.

Chiếc cốc cà phê mà cô đã pha sẵn cho anh, giờ cũng đã lạnh ngắt. Cô chạm nhẹ vào chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa vào đầu ngón tay. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nóng hổi, tương phản với sự lạnh lẽo của chiếc cốc và của bữa ăn. Cô không nấc, không kêu than, chỉ để những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, thấm đẫm vào chiếc chăn. Anh không bao giờ để ý những điều nhỏ nhặt này. Anh luôn bận rộn với công việc, với những dự án, với những con số. Nhưng với em, Hoàng Minh, chúng là cả thế giới.

Cô đứng dậy, bước vào bếp. Từng bước chân nặng nề, như thể đôi chân không còn muốn di chuyển nữa. Cô nhìn món bò bít tết đã nguội ngắt trên đĩa, nhìn những cọng khoai tây chiên đã mềm oặt. Cô tự mình ngồi xuống, tự mình ăn, từng miếng một. Vị mặn của nước mắt hòa lẫn với vị mặn của thịt, tạo nên một hương vị cay đắng, khó nuốt. Cô ăn không phải vì đói, mà vì không muốn sự cố gắng của mình trở nên vô nghĩa hoàn toàn.

Sau khi ăn xong, cô tự mình dọn dẹp. Rửa từng chiếc đĩa, từng cái thìa. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chén đĩa va vào nhau khẽ khàng, tất cả đều bị nuốt chửng bởi tiếng mưa. Căn bếp trở nên sạch sẽ, như chưa từng có bữa ăn nào được chuẩn bị ở đây, như chưa từng có sự chờ đợi nào diễn ra.

Cô bước vào phòng ngủ, căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, tạo nên một vệt sáng mờ ảo. Cô cuộn mình vào chăn, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. Nhưng những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, không ngừng. Cô úp mặt vào gối, để tiếng nấc của mình chìm nghỉm trong tiếng mưa, không muốn bất cứ ai nghe thấy, đặc biệt là anh. Cô sợ rằng nếu anh nghe thấy, anh sẽ lại coi đó là sự yếu đuối, là sự mè nheo của cô. Anh sẽ lại nói, "Em ngủ đi, anh mệt rồi." Và cô sẽ lại cảm thấy mình phiền phức.

Trong ký ức của cô, đó là một trong vô vàn đêm cô đơn như thế. Nh���ng đêm mà cô khóc một mình, những đêm mà cô nhận ra rằng sự "bình yên" trong mối quan hệ của họ, thực chất là sự "bỏ quên" của anh dành cho cô. Anh đã làm việc say sưa, không hề hay biết. Anh đã về nhà, nhìn thấy đèn phòng ngủ tắt, và nghĩ rằng cô đã yên giấc, đã quá mệt mỏi. "Em ngủ rồi sao? Chắc em đã rất mệt." Cô nghe thấy giọng anh thì thầm trong ký ức của mình, một lời nói đầy sự quan tâm, nhưng lại không chạm đến được nỗi đau đang cồn cào trong cô. Anh đã ngủ, trong sự bình yên và vô tri của anh. Còn cô, thức trắng, trong sự cô đơn và tổn thương của mình.

* * *

Khi Lâm An mở mắt ra, cô thấy Hoàng Minh đang nhìn cô chằm chằm, đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng một sự bối rối và khó hiểu tột độ. Anh không còn vẻ điềm tĩnh, vững chãi như ban đầu nữa. Thay vào đó, anh trông như một người vừa lạc lối trong một mê cung ký ức, cố gắng tìm đường ra nhưng không thể.

"Anh... anh thật sự không nhớ," Hoàng Minh thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. "Anh chỉ nhớ là anh về muộn, và em đã ngủ. Anh đã nghĩ là em hiểu cho công việc của anh..." Anh dừng lại, những lời biện minh yếu ớt chợt tan biến trong không khí. Anh nhận ra sự vô nghĩa của chúng. Anh đã luôn tin rằng sự "yên ổn" mà anh tạo ra là đủ. Anh đã luôn nghĩ rằng tình yêu không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những cử chỉ lãng mạn. Chỉ cần sự ổn định, sự hiện diện. Nhưng anh đã quên mất rằng, sự hiện diện của anh chỉ là một phần. Anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau, những lúc cô cố gắng một mình.

Cảm giác khó chịu trong lồng ngực Hoàng Minh giờ đây đã biến thành một cơn đau nhói. Nó không phải là cơn đau thể xác, mà là một nỗi đau tinh thần, một sự ăn năn đang len lỏi. Anh cảm thấy như mình vừa bị "tố cáo" sự vô tâm, một sự vô tâm mà anh không hề hay biết, một sự vô tâm đã ăn mòn mối quan hệ của họ từ bên trong. Anh đã luôn tự hào về một tình yêu "êm đẹp", nhưng giờ đây, tấm màn che đó đã bị xé toạc, phơi bày một sự thật trần trụi, đau lòng.

Hoàng Minh đưa tay lên xoa trán, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Câu chuyện của Lâm An, dù chỉ là một sự kiện nhỏ trong hàng trăm, hàng nghìn ngày họ bên nhau, lại có sức nặng đến khó tin. Nó không chỉ là câu chuyện về một đêm mưa, mà là câu chuyện về một khoảng trống vô hình trong ký ức của anh, một khoảng trống mà Lâm An đã lấp đầy bằng những giọt nước mắt cô đơn. Sự khó chịu và bối rối của anh là dấu hiệu cho thấy anh sẽ phải đào sâu hơn vào ký ức của mình, không chỉ để tìm kiếm câu trả lời mà còn để đối diện với sự thật về bản thân.

Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy rẫy những câu hỏi chưa lời giải đáp, những lời xin lỗi chưa kịp thốt ra. Câu chuyện đầu tiên mà cô kể chỉ là "giọt nước làm tràn ly", báo hiệu rằng sẽ còn nhiều sự kiện tương tự được phơi bày, làm lung lay hoàn toàn bức tranh ký ức "bình yên" của Hoàng Minh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Và anh, sẽ không còn là Hoàng Minh của ngày hôm qua nữa. Anh sẽ phải lắng nghe, phải đối mặt, phải chấp nhận rằng tình yêu của họ, thực chất, là hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và nỗi đau đó, giờ đây, đang trở thành nỗi đau của chính anh.

Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô không còn sự tức giận hay thất vọng, mà chỉ còn sự mệt mỏi và một chút chấp nhận. Cô đã nói ra. Cô đã phơi bày một phần ký ức của mình, một phần mà anh hoàn toàn không biết đến. Việc cô chủ động quay lại và kể chuyện cho thấy cô sẽ là động lực chính thúc đẩy cuộc đối thoại về ký ức, không còn là người thụ động chịu đựng. Bầu không khí trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn du dương tiếng nhạc Jazz, nhưng đối với Hoàng Minh, nó đã trở thành một giai điệu day dứt, một bản nhạc nền cho sự thức tỉnh đau đớn của anh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free