Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 226: Mảnh Vỡ Trong Ký Ức Bình Yên

Mùi cà phê rang xay nồng nàn trong quán, thứ mùi từng là biểu tượng của sự ấm áp và bình yên, giờ đây lại mang theo một chút cay nồng, như vị đắng của sự thật đang tan chảy trong không khí. Hoàng Minh nhìn Lâm An quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang rơi không ngừng, như những giọt nước mắt của bầu trời. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng không thể xua tan đi bóng tối đang bao trùm tâm trí anh, bóng tối của sự nghi ngờ và hối hận. Anh cảm nhận được một khoảng cách vô hình nhưng rõ rệt đang hình thành giữa hai người, một khoảng cách không phải do không gian vật lý, mà là do sự khác biệt sâu sắc trong ký ức của họ, một sự chia cắt tâm hồn. Khoảng cách đó, giờ đây, dường như còn lớn hơn cả ba năm chia xa, lớn hơn bất kỳ khoảng cách địa lý nào.

Sự bối rối trong Hoàng Minh dần chuyển thành một nỗi sợ hãi thực sự, một nỗi sợ hãi len lỏi vào tận xương tủy. Sợ hãi vì anh đã sống trong một ảo ảnh quá lâu, một ảo ảnh về một tình yêu êm đềm, không sóng gió. Sợ hãi vì anh đã vô tình gây ra tổn thương mà anh không hề hay biết, những vết thương sâu sắc mà anh đã bỏ qua. Sợ hãi vì anh nhận ra mình đã không thực sự hiểu người con gái mà anh đã từng yêu sâu đậm, anh đã không nhìn thấy toàn bộ con người cô ấy. Câu hỏi của Lâm An không chỉ là một vết nứt trong ký ức, nó là một tiếng sét đánh thẳng vào cái tôi của anh, vào sự tự mãn về khả năng thấu hiểu của mình. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị siết chặt lại, một cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng anh không biết phải nói gì, bởi vì anh không có ký ức nào để bám víu. Tất cả những gì anh có thể làm là nhìn chằm chằm vào khoảng trống mà Lâm An đã tạo ra trong tâm trí anh, một khoảng trống đen ngòm.

Hoàng Minh nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy sự hoang mang và một tia sợ hãi vừa chợt lóe, không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh thấy bờ vai gầy của cô run nhẹ, dù cô đang cố gắng kìm nén cảm xúc, kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Cô không khóc, nhưng nỗi đau của cô lại hiển hiện rõ ràng hơn bất kỳ giọt nước mắt nào, nó thấm đẫm trong từng cử chỉ, từng ánh mắt. Đây là một khởi đầu, một khởi đầu không hề dễ chịu, cho một hành trình dài và đau đớn để anh đối diện với sự thật, đối diện với những phần ký ức mà anh đã cố tình hoặc vô tình chối bỏ. Anh sẽ phải đào sâu vào quá khứ, không chỉ của mình mà cả của Lâm An, để hiểu rõ hơn về câu chuyện mà họ đã từng có. Và Lâm An, với sự kiên quyết trong việc đặt câu hỏi, đã cho thấy cô sẽ không còn im lặng, và sẽ là động lực chính thúc đẩy cuộc đối thoại về ký ức trong các chương sắp tới, một cuộc đối thoại không khoan nhượng về những sự thật đã bị lãng quên.

Tiếng nhạc Jazz trong quán vẫn du dương, nhưng đối với Hoàng Minh, nó đã biến thành một giai điệu u uẩn, nhắc nhở anh về những điều đã mất, về những ký ức đã bị lãng quên, về những phiên bản khác nhau của cùng một câu chuyện. Anh cầm lấy ly cà phê của mình, cảm nhận cái lạnh lẽo từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Nó lạnh như chính sự thật mà anh vừa phải đối mặt, lạnh như nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm hồn anh. Anh không còn cảm thấy cái vị đắng quen thuộc của cà phê nữa, mà chỉ là một sự trống rỗng, một sự hụt hẫng đến khó tả, một sự nhận thức về việc anh đã yêu một người, nhưng lại không hề biết người đó đã từng khóc một mình. Câu hỏi của Lâm An đã mở ra một cánh cửa mà anh không hề biết đến sự tồn tại của nó, một cánh cửa dẫn vào một phiên bản ký ức hoàn toàn khác, một phiên bản mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới, và có lẽ, cũng chưa bao giờ muốn nghĩ tới.

***

Lâm An rời đi ngay sau đó, để lại Hoàng Minh một mình giữa không gian quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn còn vương vấn mùi mưa và sự tĩnh lặng đến khó chịu. Chiếc ghế đối diện, nơi Lâm An vừa ngồi, vẫn còn nguyên hơi ấm, nhưng tâm trí anh đã lạnh ngắt. Ly cà phê trước mặt anh, thứ đồ uống anh thường nhâm nhi mỗi khi cần sự tập trung, giờ đã nguội ngắt, lớp bọt sữa tan chảy thành những vệt màu trắng đục, trông hệt như một bức tranh dang dở, vô vị. Câu hỏi của Lâm An – "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" – vẫn vang vọng, xoáy sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn anh, không ngừng nghỉ. Nó không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời buộc tội, một lời chất vấn về toàn bộ mối quan hệ mà anh từng nghĩ mình đã hiểu rõ.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong kho ký ức của mình. Anh muốn tìm một khuôn mặt đẫm lệ, một bóng hình cô đơn, một khoảnh khắc yếu đuối của cô. Nhưng tất cả những gì hiện ra trước mắt anh đều là những mảng màu tươi sáng: nụ cười rạng rỡ của Lâm An trong buổi hẹn hò đầu tiên dưới tán cây phượng, ánh mắt lấp lánh của cô khi anh tặng cô cuốn sách yêu thích, dáng vẻ hăng hái của cô khi cùng anh khám phá những con phố cổ, sự mạnh mẽ, kiên cường của cô khi đối mặt với những khó khăn trong công việc. Trong ký ức của anh, Lâm An luôn là một cô gái đầy năng lượng, lạc quan, đôi khi có chút bướng bỉnh, nhưng chưa bao giờ anh thấy cô yếu đuối đến mức phải khóc một mình.

"Khóc một mình ư? Có bao giờ An khóc một mình đâu? Cô ấy luôn mạnh mẽ, luôn cười," Hoàng Minh lẩm bẩm trong đầu, gần như vô thức. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh nhớ về những buổi tối họ ngồi cạnh nhau, cô kể cho anh nghe về những áp lực từ công việc, những mâu thuẫn với đồng nghiệp, nhưng cô luôn kết thúc bằng một nụ cười gượng gạo, một câu nói rằng "không sao đâu, em ổn mà." Anh đã tin cô. Anh đã tin rằng cô thật sự ổn. Hay là anh đã quá dễ dàng tin? Hay là anh đã không đủ tinh tế để nhìn thấy những vết nứt ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc kiên cường đó?

Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng Hoàng Minh. Anh đã sống với một phiên bản ký ức quá hoàn hảo, quá bình yên về mối tình đó, đến nỗi giờ đây, khi một vết rạn nứt xuất hiện, anh cảm thấy toàn bộ thế giới quan của mình đang lung lay. "Mình đã bỏ lỡ điều gì sao? Hay cô ấy chỉ đang trách móc vu vơ?" Anh tự vấn, giọng điệu nội tâm đầy sự hoang mang. Anh không thể chấp nhận rằng mình lại có thể vô tâm đến mức không hề hay biết người con gái mình yêu đã từng phải chịu đựng nỗi đau một mình. Điều đó mâu thuẫn hoàn toàn với hình ảnh về bản thân anh – một người đàn ông lý trí, luôn cố gắng quan tâm và chu đáo.

Chị Mai, nhân viên pha chế với mái tóc tết gọn gàng và nụ cười hiền lành, tiến đến bàn của Hoàng Minh. Gương mặt bầu bĩnh của chị vẫn toát lên vẻ thân thiện thường ngày, nhưng ánh mắt chị lướt qua, như thể đã kịp nhận ra sự thay đổi trong không khí sau khi Lâm An rời đi.

"Anh Minh, anh có cần thêm gì không ạ? Hay để em thay ly cà phê mới cho anh nhé?" Chị Mai hỏi, giọng nói tự nhiên, không mang theo chút tò mò hay phán xét nào, nhưng lại đủ tinh ý để nhận ra rằng ly cà phê nguội ngắt kia không phải là điều anh đang thực sự bận tâm.

Hoàng Minh giật mình, ngẩng đầu lên. Anh nhìn Chị Mai, rồi nhìn xuống ly cà phê đã nguội tanh. "À… không, cảm ơn chị, Mai. Tôi… tôi ổn." Giọng anh khàn đặc, không còn sự điềm đạm, vững chãi thường thấy. Anh cảm thấy khó thở, như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Sự trống rỗng và hụt hẫng vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi qua từng thớ thịt. Anh lắc đầu nhẹ, một hành động vô thức, như muốn xua đi những suy nghĩ hỗn loạn đang vây hãm.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và bối rối. Anh đưa tay vô thức siết chặt ly cà phê đã nguội, cảm nhận cái lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay, thấm sâu vào da thịt. Cái lạnh ấy không chỉ từ ly cà phê, mà dường như còn từ chính tâm hồn anh, từ sự thật mà anh vừa phải đối mặt. Anh nhìn quanh quán, nơi từng có những kỷ niệm đẹp đẽ, những tiếng cười, những buổi tối trò chuyện rôm rả với Lâm An. Giờ đây, những bức tranh treo tường, những chậu cây xanh mướt, hay cả những chiếc đèn lồng vàng ấm áp – tất cả đều trở nên vô hồn, như những mảnh ghép của một bức tranh đã mất đi ý nghĩa. Chúng vẫn ở đó, không thay đổi, nhưng ý nghĩa của chúng trong tâm trí anh đã hoàn toàn khác. Anh cảm thấy như mình đang nhìn vào một thế giới xa lạ, một thế giới mà anh từng nghĩ là của mình, nhưng hóa ra lại không phải. Những ký ức về Lâm An, những nụ cười, những ánh mắt, tất cả đều hiện ra như một bức tranh phẳng lặng, không hề có một nét buồn nào của cô. Điều đó khiến anh càng thêm hoang mang. Phải chăng, anh đã quá mù quáng? Hay anh đã tự vẽ nên một phiên bản tình yêu mà anh muốn tin, mà anh muốn nhớ?

Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng đối với Hoàng Minh, nó đã trở thành một giai điệu u uẩn, nhắc nhở anh về những điều đã mất, về những ký ức đã bị lãng quên, về những phiên bản khác nhau của cùng một câu chuyện. Nó không còn là bản nhạc nền cho những buổi hẹn hò lãng mạn, mà là khúc ca của sự hối hận và hoang mang. Anh biết mình không thể ngồi đây mãi được. Anh cần phải thoát ra khỏi không gian này, thoát khỏi những bức tường đang bóp nghẹt anh, để tìm một lối thoát cho mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Anh đứng dậy, đặt vài tờ tiền lên bàn, không đợi Chị Mai thối lại. Anh chỉ muốn đi, đi thật nhanh, để có thể đối mặt với bản thân mình trong một không gian khác, không gian mà anh hy vọng sẽ giúp anh tìm được câu trả lời, hoặc ít nhất là một chút bình yên.

***

Hoàng Minh bước ra khỏi quán cà phê, không khí chiều muộn se lạnh ùa vào, mang theo hơi ẩm của cơn mưa vừa tạnh. Trời đã ngừng mưa, nhưng những hạt nước vẫn còn đọng trên lá cây, trên mặt đường, lấp lánh dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Hoàng Minh không đi thẳng về nhà. Anh cần thời gian để suy nghĩ, để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình. Anh rảo bước vô định vào con hẻm nhỏ quen thuộc, con hẻm mang tên "Thời Gian Ngừng Lại", nơi anh và Lâm An đã từng có rất nhiều kỷ niệm.

Con hẻm này, với những bức tường rêu phong cổ kính, những giàn hoa giấy rực rỡ, và những cửa hàng nhỏ xinh xắn, luôn là một chốn bình yên, một nơi anh và Lâm An thường tìm đến mỗi khi muốn tránh xa sự ồn ào của phố thị. Mỗi bức tường, mỗi chậu cây, mỗi phiến đá lát đường đều gợi lên một câu chuyện, một khoảnh khắc của tình yêu mà anh và cô đã chia sẻ. Nhưng giờ đây, dưới ánh hoàng hôn đang dần khuất, nhuộm màu cam đỏ lên những mái nhà, những kỷ niệm ấy lại bị phủ một lớp màn u ám, như thể chúng đang dần mờ đi, hoặc bị bóp méo bởi câu hỏi day dứt của Lâm An.

Anh cảm thấy như mình đang đi lạc trong chính quá khứ của mình. Những điều anh tin là sự thật, là vĩnh cửu, giờ đây đang dần lung lay, như những tòa nhà cũ kỹ chờ sụp đổ. "An đã khóc một mình... khi nào? Mình chưa bao giờ thấy. Hay là mình không muốn thấy?" Câu hỏi lại trỗi dậy, xoáy mạnh vào tâm can anh. Anh đã bao nhiêu lần bỏ qua những dấu hiệu nhỏ nhặt? Anh đã bao nhiêu lần tự an ủi mình rằng "cô ấy ổn" chỉ để tránh phải đối mặt với nỗi buồn của cô?

Hoàng Minh nhớ lại một lần, khoảng một năm trước khi họ chia tay, Lâm An đã có một buổi thuyết trình quan trọng. Cô ấy đã làm việc cật lực suốt nhiều đêm, đôi mắt thâm quầng và giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. Sau buổi thuyết trình, cô về nhà với vẻ mặt mệt mỏi, nhưng vẫn nở một nụ cười yếu ớt và nói rằng mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Anh đã tin cô. Anh đã ôm cô, chúc mừng cô, và nghĩ rằng cô đã vượt qua mọi thứ một cách mạnh mẽ. Nhưng liệu có phải đằng sau nụ cười đó, cô đã về nhà và khóc một mình? Liệu có phải những giọt nước mắt mà anh chưa từng thấy, đã rơi trong bóng tối của căn phòng, nơi chỉ có cô và nỗi cô đơn? Ký ức của anh về khoảnh khắc đó chỉ là sự nhẹ nhõm và tự hào về cô, không hề có một chút dấu hiệu nào của sự yếu đuối.

"Mọi chuyện đều ổn mà, chúng ta đã chia tay êm đẹp... nhưng câu nói đó... tại sao nó lại ám ảnh mình đến vậy?" Anh tự nhủ, bước chân chậm lại. Anh đã luôn tin rằng mối tình của họ kết thúc một cách văn minh, không tranh cãi, không tổn thương lớn. Anh đã tự dối lòng rằng họ chỉ "xa dần" vì "hết hợp". Nhưng nếu Lâm An đã từng khóc một mình, nếu cô đã từng chịu đựng những nỗi đau mà anh không hay biết, thì "sự êm đẹp" đó chỉ là một tấm màn che cho sự vô tâm của anh. Điều đó khiến anh cảm thấy mình là một kẻ giả dối, một kẻ không xứng đáng với tình yêu của cô.

Anh dừng lại trước một bức tường đầy hoa giấy, nơi anh và Lâm An từng chụp ảnh chung. Những cánh hoa màu hồng, màu trắng đan xen vào nhau, tạo nên một bức phông nền lãng mạn cho những kỷ niệm ngọt ngào. Anh đưa tay chạm vào những cánh hoa mềm mại, cảm nhận sự tươi mát của sương đêm còn đọng lại. Ánh mắt anh xa xăm, lướt qua từng chùm hoa, từng phiến lá, như thể đang cố gắng gọi tên một cảm xúc, một ký ức cụ thể về nỗi buồn của cô. Nhưng chỉ có sự trống rỗng đáp lại. Không có hình ảnh nào, không có âm thanh nào, không có cảm giác nào về một Lâm An yếu đuối, một Lâm An đau khổ. Tất cả chỉ là những nụ cười, những cái nắm tay, những khoảnh khắc hạnh phúc mà anh đã lưu giữ.

"Phải chăng mình đã vô tâm đến mức không hề hay biết? Nhưng làm sao có thể?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Hoàng Minh, như một vòng lặp không lối thoát. Anh luôn tin rằng mình là một người đàn ông tinh tế, biết quan tâm đến người mình yêu. Anh đã cố gắng tạo cho cô một cuộc sống ổn định, một tình yêu bình yên. Nhưng có lẽ, sự "bình yên" của anh lại là sự "bỏ quên" của cô. Anh đã quá tập trung vào việc kiến tạo một hình mẫu lý tưởng về tình yêu mà anh mong muốn, đến nỗi anh đã bỏ qua những cảm xúc thực sự, những nhu cầu sâu xa của người con gái bên cạnh mình.

Hoàng Minh tiếp tục bước đi, bóng dáng cao ráo của anh đổ dài theo ánh hoàng hôn đang dần tắt, nặng trĩu suy tư. Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" không còn là nơi chốn bình yên nữa, mà trở thành một mê cung của những câu hỏi không lời giải đáp, của những ký ức mâu thuẫn. Mỗi bước chân của anh đều như đang dẫm lên những mảnh vỡ của một bức tranh đã cũ, bức tranh về một tình yêu mà anh từng nghĩ mình đã thuộc lòng. Sự bối rối và bất an này là khởi đầu cho một hành trình dài và đau đớn, một hành trình mà anh sẽ phải đối diện với sự thật về ký ức của mình và Lâm An, không chỉ là những gì anh nhớ mà còn là những gì anh đã cố tình hoặc vô tình "quên". Việc anh không tìm thấy ký ức về Lâm An khóc một mình không phải là một sự thiếu sót nhỏ, mà là một dấu hiệu của sự "mù quáng" cảm xúc, một gốc rễ của xung đột lớn hơn đang chờ đợi anh phía trước. Cả thế giới quan của anh về mối quan hệ này đang bị lung lay dữ dội, và anh biết, mình không thể nào quay trở lại phiên bản Hoàng Minh của ngày hôm qua được nữa.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free