Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 232: Mảnh Ghép Lạc Lõng: Hoàng Minh Và Lời Giải Khó Tìm

Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ bóng loáng, nhưng không đủ để xua đi màn đêm đang giăng kín tâm trí Hoàng Minh. Anh ngồi bất động trên ghế sofa bọc da màu xám, ly cà phê đã nguội tanh tự bao giờ vẫn còn nguyên trong tay. Hương cà phê phin đặc trưng, thường ngày vẫn mang lại cho anh sự tỉnh táo và tập trung, giờ đây chỉ còn là một mùi hương vô nghĩa, lãng đãng trong không gian. Đôi mắt anh thâm quầng, mệt mỏi, nhìn vô định ra ngoài ban công, nơi thành phố đang bắt đầu cựa mình thức giấc với tiếng còi xe vọng lại từ xa và tiếng chuông tàu hỏa mơ hồ.

Đêm qua, mọi nỗ lực “phân tích” và “tái hiện” ký ức đều thất bại thảm hại. Anh đã cố gắng đi ngược thời gian, trở về cái thời điểm mà Lâm An nói cô đã khóc một mình, cái khoảng thời gian “một năm trước chia tay”. Anh lục lọi từng ngăn kéo ký ức, từng góc khuất của tâm hồn, tìm kiếm một tín hiệu nhỏ, một vết nứt, một dấu hiệu nào đó của sự cô đơn, sự tủi thân, hay bất kỳ nỗi đau nào mà cô đã phải chịu đựng. Nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng, là một bức tranh hoàn hảo đến đáng sợ về một mối tình êm đềm, nơi anh tin rằng mình đã luôn chu đáo, dù không khoa trương, và cô thì luôn hạnh phúc bên anh.

Mỗi khi anh cố gắng đào sâu hơn, ký ức của anh lại chống cự, như một pháo đài kiên cố được xây bằng những viên gạch bình yên và hạnh phúc. Anh nhớ những buổi hẹn hò dưới mưa, tiếng nhạc du dương từ “Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội” mà anh đã tỉ mỉ chọn lựa. Anh nhớ cái cảm giác mềm mại khi Lâm An tựa đầu vào vai anh, hơi thở ấm áp của cô phả nhẹ vào cổ, và vòng tay anh siết chặt lấy cô, như muốn bảo bọc cả thế giới nhỏ bé ấy. Anh nhớ những tiếng cười giòn tan của cô, những ánh mắt lấp lánh khi cô kể về một ngày làm việc bận rộn, hay khi cô hồn nhiên hỏi anh về những kế hoạch cuối tuần. Tất cả đều là những mảnh ghép sáng bừng, không một chút bóng tối, không một vết gợn buồn.

“Mình đã vô tâm đến vậy sao? Hay là mình đã tự lừa dối bản thân suốt bấy lâu?” – độc thoại nội tâm của anh vang vọng, như một tiếng chuông cảnh báo trong màn đêm. Anh đã từng tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, thực tế, luôn giải quyết mọi chuyện một cách thẳng thắn. Anh tự hào về sự ổn định, về cách anh giữ cho mối quan hệ của họ luôn bình lặng, tránh xa những cãi vã lớn hay những drama không đáng có. Nhưng giờ đây, những lời nói của Lâm An, cái câu hỏi “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào cái niềm tin kiên cố ấy, khiến nó nứt vỡ từng mảnh.

Sự tức giận ngầm lại trỗi dậy, không chỉ với Lâm An vì đã gieo vào anh hạt giống nghi ngờ, mà còn với chính ký ức “phản bội” của anh, và với bản thân anh, vì cái sự “vô tâm” mà anh không hề hay biết. Anh cảm thấy như mình đang lạc trong một mê cung không lối thoát, giữa hai phiên bản của một sự thật, mà cả hai đều đẩy anh vào một vực thẳm sâu hun hút. Một bên là ký ức sáng ngời, bình yên đến nao lòng; một bên là những vết thương lòng sâu sắc mà Lâm An đã phải chịu đựng, những giọt nước mắt vô hình mà anh đã không hề nhìn thấy.

Anh lướt điện thoại một cách vô thức, màn hình sáng lên rồi lại tối đi, không một tin nhắn, không một thông báo nào có thể kéo anh ra khỏi mớ bòng bong này. Tiếng điều hòa chạy êm ái, một âm thanh thường ngày anh không hề để ý, giờ đây lại như một tiếng rì rầm vô nghĩa, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và bế tắc. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự thất vọng và mệt mỏi. Đứng dậy, anh đi đến cửa sổ, đặt tay lên tấm kính mát lạnh. Nhìn ra thành phố trải dài dưới chân, những tòa nhà cao tầng vươn mình trong nắng sớm, những dòng xe cộ hối hả đổ ra đường. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng thế giới bên trong anh lại đang sụp đổ.

Cảm giác bất lực dâng lên tột độ. Anh đã cố gắng tìm một lối thoát, một lời giải thích, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng, là sự xác nhận rằng anh và Lâm An đã thực sự yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Câu nói ấy, không phải Lâm An nói, mà là một tiếng nói vang vọng từ sâu thẳm ký ức của một ai đó, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng trong tâm trí anh, như một lời kết án.

Hoàng Minh biết, anh không thể tự mình giải mã được mớ hỗn độn này. Anh cần một góc nhìn khác, một sự xác nhận từ bên ngoài. Một mình anh, với cái ký ức đầy lỗ hổng này, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được vực thẳm giữa hai câu chuyện tình yêu. Anh cần một người bạn, một người đã từng chứng kiến mối tình của họ, một người có thể đưa ra một lời khuyên thực tế, thoát khỏi cái mê cung của cảm xúc và ký ức. Sau một hồi lưỡng lự, bàn tay anh run nhẹ, nhưng rồi lại dứt khoát bấm số Trần Long. Tiếng chuông điện thoại vang lên, như một sợi dây cứu sinh trong bóng tối. Anh cần một lời giải thích, một sự thật, dù cho sự thật đó có đau đớn đến đâu.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi sau một ngày dài, Hoàng Minh và Trần Long ngồi ở một góc quán nhậu vỉa hè quen thuộc. Bàn ghế nhựa đơn giản kê sát vỉa hè, mái bạt che tạm bợ, và bếp nướng lộ thiên đang tỏa ra mùi thơm nức mũi của thịt nướng, hải sản. Tiếng cụng ly, tiếng nói chuyện lớn của những thực khách xung quanh, tiếng xe cộ ồn ào qua lại trên đường, và cả tiếng nhạc xập xình từ loa kéo của một nhóm bạn trẻ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, ồn ào, và đầy khói bụi. Trần Long, với dáng người hơi vạm vỡ, khỏe khoắn, đang ăn uống vui vẻ, đôi mắt lanh lợi đảo quanh, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt mồ hôi trên vầng trán. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jeans bạc màu, toát lên vẻ thoải mái và gần gũi.

Ngược lại, Hoàng Minh chỉ nhấp chút bia, vẻ mặt căng thẳng, đôi mắt sâu ẩn chứa đầy suy tư. Anh cầm ly bia trên tay, mân mê vành ly, những ngón tay thon dài gõ nhẹ theo một nhịp điệu không đều. Mùi bia nồng, mùi đồ nướng thơm lừng, và cả mùi thuốc lá thoảng qua từ bàn bên cạnh, tất cả dường như đều không thể khiến anh phân tâm khỏi những suy nghĩ đang giằng xé bên trong. Anh cố gắng sắp xếp lời lẽ để kể cho Long nghe về cuộc gặp với Lâm An, về cái cảm giác khó chịu và bất an đang gặm nhấm tâm hồn anh.

“Mày sao thế, Minh? Từ nãy đến giờ cứ như người mất hồn ấy,” Long nhai rau ráu một miếng sườn nướng, giọng nói nhanh, dứt khoát, nhưng vẫn lộ rõ vẻ quan tâm. “Có chuyện gì à? Hay lại bị sếp hành?”

Hoàng Minh lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Không phải chuyện công việc, Long ạ.” Anh ngập ngừng, nhìn thẳng vào mắt bạn. “Tao… tao gặp lại Lâm An.”

Long khựng lại một nhịp, miếng sườn trên tay ngừng nhai. Anh nhìn Hoàng Minh, đôi mắt lanh lợi giờ đây chứa đựng một chút bất ngờ. “À… Lâm An hả? Lâu rồi không gặp cô ấy. Thế nào? Cô ấy vẫn khỏe chứ?”

“Cô ấy khỏe,” Hoàng Minh đáp cụt lủn, rồi lại chìm vào im lặng. Anh không biết bắt đầu từ đâu, không biết diễn tả cái cảm giác khó chịu này như thế nào để Long có thể hiểu. Nó quá trừu tượng, quá cá nhân, quá mơ hồ.

Long thấy bạn mình im lặng, liền đặt miếng sườn xuống, rót thêm bia vào ly của Hoàng Minh. “Thế thì tốt rồi. Mà mày làm sao mà cứ suy tư như ông cụ non thế? Có chuyện gì kể tao nghe xem nào.”

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, giọng anh trầm và đều đều, nhưng lại chất chứa một sự bối rối rõ rệt. “Cô ấy hỏi tao một câu… mà tao không tài nào nhớ được.” Anh kể lại cuộc đối thoại, câu hỏi ám ảnh của Lâm An về những giọt nước mắt, và cảm giác trống rỗng của chính anh khi cố gắng hồi tưởng lại. “Tao không hiểu sao ký ức của tao lại… trống rỗng như vậy. Tao đã cố gắng nhớ lại khoảng thời gian đó, khoảng một năm trước chia tay, nhưng… mọi thứ vẫn rất bình thường trong đầu tao. Không có gì bất thường cả, Long ạ. Tao nhớ những buổi hẹn hò bình yên, những lần đi chơi vui vẻ. Không một lần nào tao nhớ Lâm An đã khóc, hay đã buồn đến mức phải giấu tao.”

Trần Long lắng nghe một cách kiên nhẫn, gật gù, đôi lúc lại nhíu mày. Anh không nói gì cho đến khi Hoàng Minh ngừng lại, ánh mắt đầy mong chờ.

“Thì… chia tay rồi, ai mà nhớ hết được, Minh,” Long nói, giọng điệu mang một chút bất cần, pha lẫn sự thực tế phũ phàng. Anh lại gắp một miếng đồ nướng, nhai chậm rãi. “Tình yêu mà, phai nhạt là chuyện bình thường. Huống chi, chuyện đã qua ba năm rồi. Ký ức con người ta vốn dĩ đâu có hoàn hảo như máy móc đâu. Mày cứ nghĩ nhiều quá làm gì, chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua đi. Có khi cô ấy cũng chỉ… nói quá lên một chút thôi. Con gái mà, hay nhạy cảm hơn mình.”

Hoàng Minh cau mày. “Không phải. Không phải là quên. Là tao chưa từng thấy nó tồn tại. Tao đã cố gắng tìm kiếm, Long ạ. Tao đã lục lọi từng bức ảnh cũ, từng tin nhắn, từng bài hát. Nhưng tất cả những gì tao tìm thấy đều là sự bình yên. Là những khoảnh khắc vui vẻ. Tao không hề nhớ có một khoảnh khắc nào cô ấy đã buồn đến thế. Hay là… tao đã vô tâm đến mức không hề hay biết?”

Trần Long đặt ly bia xuống bàn, nhìn thẳng vào Hoàng Minh. Anh đặt tay lên vai bạn, một cái vỗ nhẹ, mang ý an ủi. “Minh này, mày là bạn tao, tao hiểu mày mà. Mày là thằng sống lý trí, ít nói, nhưng không phải là thằng vô tâm. Có thể… là do cách mỗi người nhìn nhận vấn đề thôi. Con gái thì hay để ý những chuyện nhỏ, những cảm xúc li ti. Mình con trai thì đôi khi hơi thô kệch, không để ý đến những thứ đó. Mày có thể không nhớ cô ấy khóc, nhưng có thể lúc đó mày đang bận công việc, hoặc mày đã động viên cô ấy bằng cách khác mà mày không nhận ra. Suy cho cùng, ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản thôi.”

“Mỗi người một phiên bản…” Hoàng Minh lặp lại, giọng thì thầm. Câu nói ấy, dù đã nghe qua, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa nặng nề hơn bao giờ hết. Lời Long nói đúng, ở một khía cạnh nào đó. Nhưng nó không đủ. Nó không giải tỏa được cái cảm giác trống rỗng và khó chịu đang gặm nhấm anh. Anh cảm thấy như Long đang cố gắng đơn giản hóa một vấn đề phức tạp, cố gắng hàn gắn một vết nứt sâu hoắm bằng một lời khuyên thực tế nhưng lại thiếu đi chiều sâu cảm xúc.

��Thôi nào,” Long nói, vỗ thêm một cái vào vai Hoàng Minh. “Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Chuyện đã qua rồi. Mày có cuộc sống của mày, cô ấy có cuộc sống của cô ấy. Cứ nhìn về phía trước đi. Đêm nay cứ ăn uống vui vẻ đi, mai mọi chuyện lại đâu vào đấy thôi.”

Hoàng Minh gượng cười, nhưng trong lòng anh, những lời khuyên của Long không thể lấp đầy được cái khoảng trống mà Lâm An đã tạo ra. Ký ức “bình yên” của anh càng được củng cố khi anh cố gắng hồi tưởng, càng cho thấy mức độ sâu sắc của sự khác biệt trong ký ức giữa anh và Lâm An. Điều này làm tăng tính phức tạp cho câu chuyện và báo hiệu một hành trình gian nan phía trước. Anh cảm thấy mình đang đứng trên một vực thẳm, và lời khuyên của Long chỉ là một tấm ván mỏng manh, không đủ sức để đỡ anh.

***

Đêm khuya, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, cảm thấy nặng nề hơn trước. Tiếng thành phố vọng lại từ xa đã dịu đi, chỉ còn là một âm thanh rì rầm đều đều. Gió nhẹ luồn qua ban công, mang theo hơi lạnh của đêm. Anh cởi áo khoác, ném lên ghế sofa, cảm thấy toàn thân rã rời. Lời khuyên của Trần Long không giúp anh giải tỏa được sự khó chịu, mà ngược lại, còn khiến anh nhận ra rằng vấn đề của mình không chỉ là ‘quên’ hay ‘phai nhạt’. Vấn đề của anh còn sâu xa hơn thế nhiều.

Anh đi vào phòng khách, bật đèn mờ, ánh sáng vàng dịu hắt lên những bức tường xám, tạo nên một không gian tĩnh mịch, gần như cô độc. Anh ngồi xuống ghế sofa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích sâu xa hơn. Căn phòng, thường ngày vẫn là nơi anh tìm thấy sự bình yên và trật tự, giờ đây lại như một chiếc lồng, nhốt anh lại với những suy nghĩ hỗn loạn.

“Không phải là quên… là tao chưa từng thấy nó tồn tại,” anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong không gian rộng lớn. “Hay là… tao đã vô tâm đến mức không hề hay biết?” Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Long nói đúng, mỗi người một phiên bản. Nhưng nếu phiên bản của anh hoàn toàn thiếu vắng những nỗi đau của người mình yêu, thì đó có còn là một phiên bản hoàn chỉnh của tình yêu nữa không? Hay đó chỉ là một nửa sự thật, một sự thật được tô hồng để bảo vệ chính anh?

Anh nhớ lại những lần Lâm An đã cố gắng chia sẻ cảm xúc, những lần cô nhìn anh với ánh mắt mong chờ một sự thấu hiểu. Anh nhớ những tin nhắn dài dòng của cô mà anh đã trả lời ngắn gọn, những lần cô muốn được ở bên anh nhiều hơn mà anh lại viện cớ công việc. Trong ký ức của anh, đó chỉ là những sự việc nhỏ, những bất đồng quan điểm thông thường mà mọi cặp đôi đều trải qua. Anh đã nghĩ mình đã giải quyết chúng một cách ổn thỏa, đã trấn an cô, đã cho cô lời khuyên hợp lý. Nhưng liệu có phải, đằng sau những lời trấn an và lời khuyên ấy, là một biển sâu của sự cô đơn và tủi thân mà anh đã vô tình bỏ qua?

Lời Long nói chỉ chạm đến bề mặt của vấn đề, không thể chạm tới cái vực thẳm ký ức đang giằng xé anh. “Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau.” Câu nói này cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản án không thể chối cãi. Anh day thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, nhưng vô vọng. Cảm giác bối rối và khó chịu này không phải là một cơn giận thoáng qua. Đó là một động lực mạnh mẽ, một ngọn lửa sẽ thôi thúc anh không ngừng tìm kiếm lời giải đáp.

Sự bất lực của Hoàng Minh trong việc tự mình giải mã ký ức, và lời khuyên của Trần Long không đủ, sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm những nguồn thông tin khác hoặc đối diện trực tiếp hơn với Lâm An. Anh không thể chấp nhận được sự thật này một cách dễ dàng. Anh sẽ không bỏ cuộc. Cảm giác tức giận ngầm và quyết tâm tìm kiếm sự thật của Hoàng Minh cho thấy anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, dù cho sự thật có đau đớn đến đâu, mở ra những cuộc đối đầu ký ức sâu sắc hơn. Anh cần một lời giải thích, một sự thật, dù cho sự thật đó có đau đớn đến đâu. Và anh biết, để tìm thấy nó, anh sẽ phải đi sâu hơn vào mê cung ký ức, nơi mà anh đã từng tin là hoàn hảo, nhưng giờ đây lại đầy rẫy những vết nứt không thể hàn gắn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free