Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 233: Bức Màn Ký Ức: Nơi Sự Vô Tâm Ẩn Mình
Đêm khuya, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, cảm thấy nặng nề hơn trước. Tiếng thành phố vọng lại từ xa đã dịu đi, chỉ còn là một âm thanh rì rầm đều đều. Gió nhẹ luồn qua ban công, mang theo hơi lạnh của đêm. Anh cởi áo khoác, ném lên ghế sofa, cảm thấy toàn thân rã rời. Lời khuyên của Trần Long không giúp anh giải tỏa được sự khó chịu, mà ngược lại, còn khiến anh nhận ra rằng vấn đề của mình không chỉ là ‘quên’ hay ‘phai nhạt’. Vấn đề của anh còn sâu xa hơn thế nhiều.
Anh đi vào phòng khách, bật đèn mờ, ánh sáng vàng dịu hắt lên những bức tường xám, tạo nên một không gian tĩnh mịch, gần như cô độc. Anh ngồi xuống ghế sofa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích sâu xa hơn. Căn phòng, thường ngày vẫn là nơi anh tìm thấy sự bình yên và trật tự, giờ đây lại như một chiếc lồng, nhốt anh lại với những suy nghĩ hỗn loạn.
“Không phải là quên… là tao chưa từng thấy nó tồn tại,” anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong không gian rộng lớn. “Hay là… tao đã vô tâm đến mức không hề hay biết?” Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Long nói đúng, mỗi người một phiên bản. Nhưng nếu phiên bản của anh hoàn toàn thiếu vắng những nỗi đau của người mình yêu, thì đó có còn là một phiên bản hoàn chỉnh của tình yêu nữa không? Hay đó chỉ là một nửa sự thật, một sự thật được tô hồng để bảo vệ chính anh?
Anh nhớ lại những lần Lâm An đã cố gắng chia sẻ cảm xúc, những lần cô nhìn anh với ánh mắt mong chờ một sự thấu hiểu. Anh nhớ những tin nhắn dài dòng của cô mà anh đã trả lời ngắn gọn, những lần cô muốn được ở bên anh nhiều hơn mà anh lại viện cớ công việc. Trong ký ức của anh, đó chỉ là những sự việc nhỏ, những bất đồng quan điểm thông thường mà mọi cặp đôi đều trải qua. Anh đã nghĩ mình đã giải quyết chúng một cách ổn thỏa, đã trấn an cô, đã cho cô lời khuyên hợp lý. Nhưng liệu có phải, đằng sau những lời trấn an và lời khuyên ấy, là một biển sâu của sự cô đơn và tủi thân mà anh đã vô tình bỏ qua?
Lời Long nói chỉ chạm đến bề mặt của vấn đề, không thể chạm tới cái vực thẳm ký ức đang giằng xé anh. “Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau.” Câu nói này cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản án không thể chối cãi. Anh day thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, nhưng vô vọng. Cảm giác bối rối và khó chịu này không phải là một cơn giận thoáng qua. Đó là một động lực mạnh mẽ, một ngọn lửa sẽ thôi thúc anh không ngừng tìm kiếm lời giải đáp.
Sự bất lực của Hoàng Minh trong việc tự mình giải mã ký ức, và lời khuyên của Trần Long không đủ, sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm những nguồn thông tin khác hoặc đối diện trực tiếp hơn với Lâm An. Anh không thể chấp nhận được sự thật này một cách dễ dàng. Anh sẽ không bỏ cuộc. Cảm giác tức giận ngầm và quyết tâm tìm kiếm sự thật của Hoàng Minh cho thấy anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, dù cho sự thật có đau đớn đến đâu, mở ra những cuộc đối đầu ký ức sâu sắc hơn. Anh cần một lời giải thích, một sự thật, dù cho sự thật đó có đau đớn đến đâu. Và anh biết, để tìm thấy nó, anh sẽ phải đi sâu hơn vào mê cung ký ức, nơi mà anh đã từng tin là hoàn hảo, nhưng giờ đây lại đầy rẫy những vết nứt không thể hàn gắn.
***
Sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng ấm áp, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm căn hộ của Hoàng Minh, và cả trong tâm trí anh. Hoàng Minh vẫn ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, dáng người cao ráo, cân đối của anh chìm trong chiếc áo sơ mi xám nhạt, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khung cảnh thành phố đang bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng đô thị quen thuộc, nhưng hôm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật sự cô độc trong anh. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất tối giản hòa quyện với mùi cà phê phin còn vương vấn trong không khí, một sự kết hợp quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang vị đắng.
Lời khuyên 'đời thường' của Trần Long đêm qua vẫn văng vẳng bên tai anh, như một khúc nhạc lạc điệu giữa mớ hỗn độn cảm xúc. "Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Chuyện đã qua rồi. Mày có cuộc sống của mày, cô ấy có cuộc sống của cô ấy. Cứ nhìn về phía trước đi." Nghe thì có vẻ hợp lý, thực tế, đúng với phong cách của Long. Nhưng nó không thể xoa dịu được sự bối rối đang gặm nhấm Hoàng Minh, mà ngược lại, còn khiến anh cảm thấy cô độc hơn trong mê cung ký ức của chính mình. Anh bắt đầu tự chất vấn, liệu có phải anh đã quá vô tâm, quá lý trí đến mức bỏ qua những nỗi đau của Lâm An? Anh từng tin rằng mình đã yêu cô bằng tất cả những gì anh có, một tình yêu bình yên, ổn định, không sóng gió. Nhưng liệu cái 'bình yên' ấy có phải là một sự vô tâm được ngụy trang khéo léo?
Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi quanh phòng, đôi giày da mềm mại không gây ra chút tiếng động nào trên sàn gỗ. Căn hộ của anh, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, và những đường nét kim loại sắc bén, thường mang lại cho anh cảm giác về sự trật tự, kiểm soát. Nhưng giờ đây, những bức tường vững chãi, những góc cạnh sắc nét đó lại như những lưỡi dao vô hình, cứa vào tâm trí anh. Anh dừng lại trước giá sách, đôi mắt lướt qua những tựa đề quen thuộc, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi khác, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn.
Anh day thái dương, cảm nhận sự nhức nhối âm ỉ. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy của Lâm An cứ như một mũi tên tẩm độc, xuyên thẳng vào tâm can anh. Nó không chỉ là một lời trách móc, mà còn là một bản cáo trạng, tố cáo sự thiếu sót trầm trọng trong nhận thức của anh về mối quan hệ của chính mình. Anh đã từng nghĩ mình là một người bạn trai chu đáo, luôn lắng nghe và thấu hiểu. Nhưng Lâm An đã vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác, một bức tranh mà trong đó, anh là người vô hình trước những giọt nước mắt của cô, vô cảm trước những lời cầu cứu thầm lặng.
Sự bối rối dần biến thành một nỗi hoài nghi sâu sắc về chính bản thân anh. Anh không còn tin tưởng vào ký ức của mình nữa. Nếu những gì anh nhớ chỉ là một phiên bản được cắt gọt, tô vẽ, thì anh là ai trong câu chuyện thật sự? Một người đàn ông vô tâm, một kẻ ích kỷ chỉ biết đến cảm xúc của bản thân? Cái suy nghĩ đó khiến anh khó chịu, thậm chí tức giận. Không phải tức giận Lâm An vì đã nói những lời đó, mà tức giận chính mình, vì khả năng đã từng là một người như vậy mà không hề hay biết.
Anh lại đi đến ban công, tựa tay vào lan can kính, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành mang theo chút hương hoa sữa thoảng nhẹ từ con phố dưới kia. Thành phố vẫn vậy, những con đường vẫn rải nhựa đen bóng, những hàng cây vẫn xanh rì, những quán cà phê cũ vẫn mở cửa. Mọi thứ dường như bất biến, chỉ có ký ức của anh là đang lung lay dữ dội. Anh nhớ về những buổi tối bình yên, ngồi cạnh Lâm An ở quán cà phê Ký Ức Đọng, tay trong tay, lặng lẽ ngắm nhìn phố phường. Trong ký ức anh, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng trong ký ức của cô, liệu có phải cô đã lặng lẽ chờ đợi một lời nói, một cử chỉ quan tâm mà anh đã không bao giờ trao?
Cảm giác bất lực dâng lên, như một con sóng lớn. Anh đã cố gắng tìm kiếm, ép mình phải nhớ những khoảnh khắc Lâm An đau khổ, những lúc cô khóc một mình. Anh đã cố gắng đào bới từng ngóc ngách của tâm trí, lật từng trang ký ức tưởng chừng đã đóng kín. Nhưng mọi thứ anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng, một khoảng không vô vọng. Điều này càng làm tăng thêm sự bối rối và khó chịu trong anh. Ký ức của anh, như một tấm màn chắn kiên cố, từ chối cho anh thấy những vết nứt, những mảng tối. Nó chỉ tái hiện một bức tranh hoàn hảo, một tình yêu không tì vết, một sự an yên đến vô lý. Và chính sự hoàn hảo ấy, giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một bằng chứng tố cáo sự vô tâm của anh.
Anh tự hỏi, liệu có phải "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản" nhưng phiên bản của anh lại quá thiếu sót, quá ích kỷ? Sự thật này, nếu nó là sự thật, đau đớn hơn bất kỳ sự chia ly nào. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và anh, có lẽ, đã là người viết nên một câu chuyện quá hời hợt, quá nông cạn.
***
Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào một sự kiện cụ thể mà anh vẫn còn nhớ rõ mồn một. Đó là một buổi tối mùa thu, khoảng một năm trước khi họ chia tay. Trời tối, không khí mát mẻ, anh đang pha cà phê trong căn hộ của mình, còn Lâm An ngồi đọc sách trên ghế sofa. Anh nhớ rõ mùi cà phê thoảng nhẹ, hương nước hoa nhè nhẹ của cô, và tiếng lật trang sách khe khẽ. Rồi bỗng dưng, "choang!" – tiếng ly vỡ vang lên chói tai. Anh đã làm rơi chiếc cốc cà phê yêu thích của Lâm An, chiếc cốc sứ màu xanh ngọc mà cô đã mua trong một chuyến du lịch.
Trong ký ức của anh, đó chỉ là một tai nạn nhỏ, một sự cố vụng về. Anh nhớ mình đã cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, cẩn thận để không làm cô bị thương. Anh đã quay sang, nhìn cô với ánh mắt xin lỗi. "Anh xin lỗi. Anh bất cẩn quá." Lâm An đã mỉm cười, một nụ cười dịu dàng mà anh vẫn còn nhớ rất rõ. "Không sao đâu anh. Em mua chiếc khác mà." Cô nói, giọng điệu rất đỗi bình thản, không có vẻ gì là tức giận hay buồn bã. Anh đã đề nghị mua cho cô một bộ cốc mới, đẹp hơn, xịn hơn. Cô chỉ lắc đầu, nói rằng chiếc cốc đó cũng không quá quan trọng, chỉ là một kỷ niệm nhỏ.
Giờ đây, Hoàng Minh cố gắng tua lại cảnh đó trong đầu, như một cuốn phim cũ. Anh ép mình nhìn sâu hơn vào nụ cười đó của Lâm An. Có sự gượng gạo nào không? Có một chút méo mó nào trên khóe môi cô không? Ánh mắt cô, có lướt qua một tia thất vọng nào mà anh đã bỏ lỡ? Anh cố gắng lắng nghe lại giọng nói của cô, tìm kiếm một chút run rẩy, một chút ẩn ý. "Không sao đâu anh." "Em không sao đâu." Những lời nói tưởng chừng đơn giản, vô tư lự ấy, giờ đây trở nên ám ảnh. Liệu có phải đó là những lời nói dối ngọt ngào, những lời nói được thốt ra để che giấu một nỗi buồn sâu thẳm hơn?
Anh nhắm mắt thật chặt, cố gắng tái hiện lại cảnh tượng đó một cách sống động nhất. Anh thấy mình quỳ xuống, thu dọn mảnh vỡ. Anh thấy cô ngồi đó, ánh mắt vẫn hướng về cuốn sách, nhưng liệu cô có đang nhìn anh bằng một ánh mắt khác, một ánh mắt mà anh đã không đọc được? Anh cố gắng nghe tiếng lòng của Lâm An trong ký ức, nhưng chỉ nghe thấy sự im lặng và tiếng lòng giằng xé của chính mình. Ký ức của anh chỉ hiện ra hình ảnh Lâm An bình thản, chấp nhận, không một chút biểu hiện đau khổ nào mà anh có thể nhận ra. Không có tiếng thở dài nào của cô. Không có một giọt nước mắt nào lăn dài trên má. Không có một cử chỉ nhỏ nào biểu lộ sự tiếc nuối hay thất vọng.
Điều này khiến anh thêm phần bối rối. Nếu Lâm An đã thực sự đau khổ vì chiếc cốc đó, vì sự vô tâm của anh khi làm vỡ nó, thì tại sao trong ký ức của anh lại hoàn toàn trống rỗng những chi tiết đó? Phải chăng anh đã quá tập trung vào bản thân, vào việc xin lỗi, vào việc "giải quyết vấn đề" một cách lý trí, mà quên mất việc kết nối với cảm xúc thật sự của cô? Anh nhớ những lúc anh đề nghị mua chiếc cốc khác, anh nghĩ mình đã rất chu đáo. Nhưng có thể, điều Lâm An cần không phải là một chiếc cốc mới, mà là sự thấu hiểu cho ý nghĩa của chiếc cốc cũ, cho cảm xúc của cô.
Anh lật lại từng chi tiết nhỏ khác trong giai đoạn đó. Những buổi tối mà Lâm An muốn anh ở lại lâu hơn, nhưng anh lại viện cớ công việc hay mệt mỏi. Những tin nhắn dài của cô kể về một ngày khó khăn, anh chỉ trả lời vài ba câu ngắn gọn. Những lần cô muốn cùng anh đi đâu đó, nhưng anh lại từ chối vì không có hứng thú. Trong ký ức của anh, anh luôn cảm thấy mình có lý do chính đáng. Anh cần thời gian cho công việc, anh cần không gian riêng. Anh đã nghĩ đó là những sự việc nhỏ nhặt, không đáng kể, những điều mà mọi cặp đôi đều phải đối mặt. Anh đã nghĩ mình đã xử lý chúng một cách hợp lý, đã giao tiếp rõ ràng.
Nhưng giờ đây, sau lời nói của Lâm An, mỗi chi tiết nhỏ đó đều bị soi chiếu dưới một ánh sáng mới, ánh sáng của sự nghi ngờ và hối tiếc. Ký ức của anh, một lần nữa, lại chỉ hiện ra những hình ảnh của một người đàn ông bận rộn, có trách nhiệm, một người đàn ông luôn tìm cách giải quyết vấn đề một cách hợp lý. Nhưng nó lại thiếu vắng hoàn toàn hình ảnh của một người phụ nữ cô đơn, một người phụ nữ đang khao khát được thấu hiểu, một người phụ nữ đang lặng lẽ khóc một mình.
Sự bất lực của anh trước việc tìm kiếm những ký ức "đau khổ" của Lâm An khiến anh cảm thấy như đang đứng trước một bức tường vô hình. Ký ức của anh không phải là mờ nhạt, nó rất rõ ràng, nhưng lại là một phiên bản được "lọc" đi những cảm xúc tiêu cực của người khác. Nó là một sự thật được tô hồng, được xây dựng để bảo vệ chính anh khỏi những vết thương. Và điều đó, giờ đây, khiến anh tức giận. Tức giận vì sự vô tâm của chính mình, tức giận vì sự thiếu nhận thức của anh về người phụ nữ mà anh đã từng yêu. Anh đã nghĩ rằng mình đã yêu cô, nhưng có lẽ, anh đã chỉ yêu một phiên bản của cô trong tâm trí mình, một phiên bản không bao giờ đau khổ, không bao giờ chờ đợi.
***
Chiều tối, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên thành phố, nhuộm bầu trời một màu cam tím rực rỡ, rồi dần chuyển sang xanh thẫm. Những ngọn đèn đường, đèn cao ốc bắt đầu bừng sáng, tạo nên một biển ánh sáng lấp lánh dưới chân Hoàng Minh. Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, cảm thấy kiệt sức sau nhiều giờ liền vật lộn với mê cung ký ức của chính mình. Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao như những ngón tay gầy guộc. Căn hộ của anh, với thiết kế tối giản và tông màu lạnh, giờ đây không còn mang lại cảm giác bình yên mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng không thể xua đi cái lạnh trong tâm hồn anh.
Sự khác biệt giữa ký ức của anh và lời của Lâm An không thể nào được hàn gắn bằng cách tự vấn bản thân. Anh đã cố gắng, đã đào bới, đã soi chiếu từng chi tiết nhỏ nhất, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là một bức tranh hoàn hảo đến đáng sợ về mối quan hệ của họ. Một bức tranh không có vết nứt, không có nước mắt, không có sự chờ đợi vô vọng. Chính sự hoàn hảo đó, giờ đây lại là bằng chứng tố cáo sự vô tâm của anh, sự thiếu sót trong khả năng thấu hiểu cảm xúc của người khác.
Anh nhận ra có một bức màn vô hình trong tâm trí anh, một bức tường dày đặc che khuất những điều anh đã vô tình bỏ qua. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những lúc em mỉm cười, nhưng quên mất rằng nụ cười ấy có thể đã che giấu một nỗi buồn sâu thẳm. Sự hoài nghi về chính ký ức của mình đã đạt đến một đỉnh điểm mới, một sự thật đau lòng rằng anh có thể đã từng vô tâm đến mức không hề hay biết, và điều đó khiến anh tức giận, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân mình và sự thiếu nhận thức của anh.
"Mình đã thật sự vô tâm đến vậy sao?" anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã nói chuyện rất nhiều dù chỉ là độc thoại nội tâm. "Một người lý trí đến mức vô cảm?" Cái suy nghĩ ấy như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của anh. Anh luôn tự hào về sự điềm đạm, sự logic của mình, nhưng giờ đây, những phẩm chất ấy lại trở thành một cái bẫy, nhốt anh trong một thế giới quan hạn hẹp, khiến anh không thể nhìn thấy những cảm xúc tinh tế, những nỗi đau thầm kín của người mình yêu.
Cảm giác tức giận ngầm trong anh không phải là sự bùng nổ, mà là một ngọn lửa âm ỉ, đốt cháy từ bên trong, thôi thúc anh phải tìm ra sự thật. Anh không thể chấp nhận việc mình đã sống trong một phiên bản tình yêu giả dối, một phiên bản được xây dựng trên sự vô tâm và thiếu thấu hiểu. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói đó lại vang vọng, giờ đây mang một ý nghĩa cay đắng hơn bao giờ hết. Nếu anh không thể hiểu được ký ức của cô, thì làm sao anh có thể hiểu được tình yêu mà họ từng có?
Hoàng Minh đứng dậy, đi đến ban công, tựa người vào lan can kính mát lạnh. Gió đêm thổi nhẹ, làm lay động lọn tóc trên trán anh. Anh nhìn xuống thành phố đang lên đèn, một biển ánh sáng rực rỡ và xa xăm. Anh rút điện thoại ra từ túi quần, lướt qua danh bạ. Hàng loạt cái tên hiện lên: Trần Long, Mai Lan, rồi một vài đồng nghiệp, đối tác. Anh dừng lại ở cái tên Lâm An, rồi lại lướt qua. Anh không biết mình nên làm gì tiếp theo. Gọi cho cô? Để nói gì? Để hỏi gì? Hay là gọi cho một người khác, một người có thể cho anh một góc nhìn khách quan hơn, một người có thể giúp anh gỡ rối mớ bòng bong này?
Sự thất bại của Hoàng Minh trong việc tự mình giải mã ký ức, và sự thiếu sót của lời khuyên từ Trần Long, đã thúc đẩy anh đến một quyết định mới. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh hay tự lừa dối bản thân. Anh cần một sự thật, dù cho sự thật đó có đau đớn đến đâu. Cảm giác tức giận và thất vọng với chính bản thân Hoàng Minh cho thấy anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, dù sự thật có đau đớn đến đâu. Anh cất điện thoại vào túi, ánh mắt kiên định hơn một chút. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, có thể sẽ khiến anh phải đối mặt với những sự thật đau lòng về chính mình, nhưng anh sẽ không dừng lại. Anh cần phải hiểu, cần phải biết, để không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa. Anh sẽ phải đi sâu hơn vào mê cung ký ức, không chỉ của riêng anh, mà còn của cả Lâm An, để tìm ra những mảnh ghép đã thiếu, những vết nứt mà anh đã vô tình bỏ qua.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.