Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 238: Dưới Lớp Vỏ Bình Yên: Sự Tức Giận Của Lâm An Trong Mắt Hoàng Minh
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn vang vọng đâu đó trong tâm trí Lâm An, dù giờ đây cô đã rời đi. Mỗi âm điệu, mỗi lời hát đều như một lời thì thầm khắc khoải về những nỗ lực vô vọng, về những lần cô đã cố gắng vá víu một mối quan hệ mà dường như chỉ mình cô nhìn thấy những vết rạn. Nỗi tức giận tích tụ không còn là một ngọn lửa âm ỉ mà đã biến thành một dòng dung nham cuộn chảy dưới lớp vỏ ngoài yên bình, sẵn sàng phun trào bất cứ lúc nào. Mai Lan đã nhìn thấy nó, và có lẽ, đã đến lúc Hoàng Minh cũng phải đối mặt với dòng dung nham ấy, dù anh có muốn hay không. Nhưng trước khi ngọn lửa bùng lên, nó đã từng là những đốm lửa nhỏ, những dấu hiệu mà Hoàng Minh đã vô tình bỏ qua, những khoảnh khắc mà anh chỉ đơn thuần cảm thấy khó chịu, bối rối, chứ chưa bao giờ thực sự hiểu.
***
Hoàng Minh về đến căn hộ sau một ngày làm việc dài, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong không gian yên tĩnh đến lạ. Căn hộ của anh và Lâm An, hay đúng hơn là “Căn Hộ Của Minh An” như cách họ vẫn gọi đùa khi mới chuyển về, luôn được duy trì một cách ngăn nắp và tối giản. Những bức tường màu xám tro, sàn gỗ sẫm màu, cùng với những món đồ nội thất hiện đại, ít chi tiết rườm rà, tất cả tạo nên một vẻ thanh lịch, yên bình, một sự ổn định mà Hoàng Minh luôn trân trọng. Tiếng điều hòa chạy êm ái xoa dịu cái nóng oi ả của buổi chiều tà, nhưng không thể xua đi một cảm giác lạnh lẽo vô hình đang lan tỏa trong không khí. Hoàng Minh nhíu mày, anh cảm nhận được điều gì đó khác lạ, một sự tĩnh lặng không phải là bình yên, mà là một khoảng trống, một sự nín thở.
Anh đặt chiếc cặp da công sở xuống chiếc bàn kính trong suốt, tiếng da chạm vào mặt kính sắc lạnh. Bước chân anh hướng về phía phòng khách, nơi ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn đọc sách hắt lên một góc sofa. Lâm An đang ngồi đó, một cuốn sách bìa cứng đặt trên đùi, đôi mắt cô dán vào những dòng chữ. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, che đi một phần gương mặt, nhưng Hoàng Minh vẫn có thể nhận ra một sự nặng nề trong tư thế ngồi của cô. Anh có dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng ra bên ngoài. Anh thường ăn mặc đơn giản, lịch sự, hôm nay là một chiếc áo sơ mi xanh đậm cùng quần âu, tạo cảm giác chuyên nghiệp và chỉn chu.
“Anh về rồi,” anh cất tiếng, giọng trầm đều đều, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. "Hôm nay em sao vậy? Có chuyện gì ở công ty à?" Anh bước đến gần hơn, nhưng không lại ngồi xuống cạnh cô, giữ một khoảng cách vô thức. Sự quan tâm trong câu hỏi của anh mang một vẻ hời hợt, lý trí, như một thủ tục cần phải thực hiện sau mỗi ngày làm việc. Anh kỳ vọng một câu trả lời cụ thể, một vấn đề rõ ràng để anh có thể đưa ra giải pháp, hoặc ít nhất là một lời than thở để anh có thể an ủi bằng những lời lẽ hợp lý.
Lâm An khẽ ngẩng đầu, ánh mắt cô lướt qua anh nhanh chóng rồi lại quay về trang sách, như thể cô sợ nếu nhìn lâu hơn sẽ bộc lộ quá nhiều điều. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ngày vẫn tràn đầy sức sống và cảm xúc, giờ đây lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, pha lẫn một chút khó chịu mà Hoàng Minh không thể định nghĩa. "Không có gì. Em hơi mệt thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự lạnh nhạt, một sự xa cách rõ rệt. Nó không phải là giọng điệu của một người đang mệt mỏi và muốn được vỗ về, mà là của một người đang dựng lên một bức tường vô hình.
Hoàng Minh thoáng nhíu mày. Anh không hiểu. Trong ký ức của anh, những ngày tháng này trôi qua êm đềm, không có nhiều sóng gió. Anh đã cố gắng tạo dựng một cuộc sống ổn định, một mái ấm bình yên cho cả hai. Anh làm việc chăm chỉ, anh có những thành công nhất định trong sự nghiệp. Anh luôn nghĩ rằng cô sẽ hạnh phúc, sẽ an tâm khi có một người đàn ông như anh bên cạnh. Vậy tại sao cô lại luôn có những khoảnh khắc như thế này? Những khoảnh khắc mà anh cảm thấy mình đang đối diện với một câu đố không lời giải.
*Lại giận dỗi gì đây? Mấy chuyện vặt vãnh này…* Hoàng Minh tự nhủ trong đầu, một chút khó chịu len lỏi. Anh luôn cho rằng những cảm xúc phức tạp, những sự buồn bã không lý do rõ ràng của Lâm An là những điều "vặt vãnh", là "tâm trạng thất thường của phụ nữ". Anh không có ý phủ nhận cảm xúc của cô, nhưng anh không thể hiểu được chúng. Đối với anh, mọi vấn đề đều cần có nguyên nhân, và nếu không có nguyên nhân rõ ràng, thì không nên có cảm xúc tiêu cực. Đó là cách tư duy lý trí của anh, một bức tường ngăn cách anh với thế giới nội tâm phong phú của Lâm An.
Anh đặt cặp xuống, nhìn Lâm An thêm một lúc nữa, mong chờ một lời giải thích rõ ràng hơn, hoặc ít nhất là một cái nhìn, một cử chỉ nào đó để anh biết mình nên phản ứng thế nào. Nhưng cô vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ có hơi thở khẽ dài hơn một chút khi anh quay lưng bước đi. Tiếng bước chân anh vang vọng trên sàn gỗ, mang theo sự bối rối và một chút thất vọng. Anh đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy một chai nước mát. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi sách thoang thoảng từ giá sách, và mùi nước hoa nam tính cao cấp của chính anh, tất cả đều tạo nên một không gian quen thuộc, nhưng hôm nay lại có cảm giác trống rỗng đến lạ. Anh nhấp một ngụm nước, cái lạnh của nước cũng không thể xua đi cái lạnh đang lan tỏa trong lòng anh. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, thành phố về đêm đã bắt đầu lên đèn, tạo thành một tấm thảm lấp lánh nhưng xa cách.
Lâm An vẫn ở đó, trên chiếc sofa, cuốn sách vẫn mở, nhưng đôi mắt cô đã không còn nhìn vào trang giấy nữa. Chúng nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, nơi Hoàng Minh vừa đứng. Cô biết anh không hiểu, và điều đó càng làm cô thêm mệt mỏi. Cô đã cố gắng rất nhiều, rất nhiều lần, để diễn tả những cảm xúc của mình, để chia sẻ những lo lắng về mối quan hệ. Nhưng những lời của cô, dù đã được chọn lọc cẩn thận, dù đã được thốt ra với tất cả sự chân thành, dường như đều tan biến vào không khí trước sự lý trí và thực tế của Hoàng Minh. Cô đã không còn sức để giải thích, không còn muốn tìm kiếm sự thấu hiểu từ một người dường như đã đóng chặt cánh cửa trái tim mình trước những điều anh không thể lý giải.
Một tiếng thở dài nữa thoát ra khỏi đôi môi cô, lần này rõ ràng hơn, mang theo một chút chua xót. Cô đặt cuốn sách xuống, khép nhẹ lại, như khép lại một chương sách dở dang của chính mình. Cô đứng dậy, bước đến ban công, nơi gió đêm thổi vào lồng lộng, mang theo tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa rền rĩ như một lời than vãn. Thành phố quen thuộc, căn hộ quen thuộc, nhưng sự kết nối giữa hai con người lại ngày càng trở nên xa lạ. Cô không giận anh, mà cô giận chính mình vì đã cho phép sự vô tâm đó kéo dài quá lâu. Cô đã cố gắng, nhưng Hoàng Minh đã quên mất rằng cô đã chờ đợi, chờ đợi anh nhìn thấy, chờ đợi anh thấu hiểu, chờ đợi anh đến bên cô không phải chỉ bằng sự hiện diện thể xác, mà bằng cả tâm hồn.
***
Chiều cuối tuần, quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn đông đúc và ấm cúng như mọi khi. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, du dương như ru ngủ những tâm hồn mệt mỏi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn, chiếc ghế, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng và có chút u hoài. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao phủ lên mọi vật một màu sắc cổ kính. Lâm An đã cố gắng sắp xếp buổi hẹn này, hy vọng sự quen thuộc của không gian sẽ gợi mở những ký ức đẹp, sẽ giúp họ kết nối lại với nhau. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhẹ nhàng, mái tóc dài được buộc hờ, tạo vẻ dịu dàng, nữ tính. Đôi mắt cô, dù vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng lại ánh lên một tia hy vọng mong manh.
Hoàng Minh ngồi đối diện cô, trên chiếc bàn gỗ quen thuộc mà họ vẫn thường chọn. Anh vẫn giữ phong thái điềm đạm, mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc nhạt màu, tay áo xắn lên gọn gàng. Nhưng thay vì tập trung vào cô, ánh mắt anh lại dán vào màn hình điện thoại. Ngón tay anh lướt thoăn thoắt, đôi khi lại gõ phím nhanh chóng, tiếng lách cách nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đang trả lời email công việc, những email mà anh cho là "khẩn cấp" và "không thể trì hoãn".
Lâm An khẽ hắng giọng, cố gắng thu hút sự chú ý của anh. "Anh có nhớ lần mình đến đây, em đã kể anh nghe về giấc mơ muốn mở một phòng tranh nhỏ không?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sự mong chờ, một ẩn ý sâu sắc về những ước mơ đã bị lãng quên, về những khát vọng mà cô đã từng chia sẻ với anh, hy vọng anh sẽ là người đồng hành. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một cái nhìn đáp lại, một sự thấu hiểu.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh thoáng qua cô rồi lại nhanh chóng quay về màn hình điện thoại. "À, anh nhớ chứ. Giờ có lẽ em bận rộn với công việc nên không còn nghĩ đến nữa." Giọng điệu anh thực tế, không một chút biểu cảm, như thể anh đang phân tích một dữ liệu khô khan. Anh không nhận ra rằng "không còn nghĩ đến nữa" không phải là cô đã từ bỏ ước mơ, mà là cô đã cảm thấy đơn độc trong chính ước mơ của mình, không có ai để chia sẻ, để cùng xây đắp. Anh chỉ nhìn thấy bề nổi, thấy cô bận rộn hơn, và cho rằng đó là lý do duy nhất.
*Không phải không nghĩ đến, mà là anh chưa bao giờ thực sự lắng nghe.* Lâm An nhủ thầm, một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô. Nụ cười ấy ẩn chứa sự thất vọng sâu sắc, sự chua chát khi nhận ra rằng giữa hai người họ, luôn tồn tại một khoảng cách không thể lấp đầy. Cô nhớ những lần mình đã cố gắng, đã vẽ ra viễn cảnh về căn phòng tranh nhỏ ấy, đã kể anh nghe về những màu sắc, những tác phẩm cô muốn trưng bày. Nhưng Hoàng Minh luôn đáp lại bằng những câu hỏi thực tế về chi phí, về lợi nhuận, về tính khả thi, chứ không phải là một lời động viên, một ánh mắt thấu hiểu.
Hoàng Minh cất điện thoại xuống, nhận thấy sự im lặng bất thường từ Lâm An. *Sao cô ấy lại khó chịu vậy nhỉ? Mình có làm gì sai đâu, chỉ là trả lời email công việc thôi mà.* Anh tự hỏi, trong lòng thoáng chút bối rối, pha lẫn sự khó chịu nhẹ. Anh luôn đặt công việc lên hàng đầu, và đối với anh, việc tranh thủ thời gian để xử lý công việc là một biểu hiện của sự trách nhiệm. Anh không nghĩ rằng điều đó lại có thể làm tổn thương Lâm An. Anh tin rằng cô nên hiểu cho sự bận rộn của anh, nên tự hào về những thành công anh đạt được.
Lâm An khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz, gần như không thể nghe thấy. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhìn vào chiếc cốc cà phê của mình, rồi lại nhìn sang Hoàng Minh với một ánh nhìn chất chứa. Ánh nhìn ấy không phải là sự trách móc gay gắt, mà là một sự thất vọng đến tận cùng, một sự cạn kiệt cảm xúc. Cô muốn anh nhìn thấy những gì cô đang cảm thấy, muốn anh hiểu rằng sự "bình yên" của anh là sự "cô đơn" của cô. Nhưng anh vẫn ở đó, ánh mắt nhìn xa xăm, có lẽ đang nghĩ về những con số, những dự án, chứ không phải về người con gái đang ngồi đối diện anh.
Sự vô tâm của Hoàng Minh, trong mắt Lâm An, không phải là sự cố ý làm tổn thương, mà là một sự thiếu nhận thức đến đáng sợ. Anh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ những bữa ăn, những khoảnh khắc vui vẻ. Anh nhớ những nụ cười của cô, những lời chúc mừng cô dành cho anh khi anh đạt được thành công. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô im lặng, những lúc cô nhìn anh với đôi mắt đầy hy vọng nhưng lại nhận về sự thờ ơ. Cô đã ở đó, luôn ở đó, nhưng anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô, chưa bao giờ thực sự lắng nghe cô. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và trong câu chuyện của Lâm An, sự chờ đợi ấy đã biến thành nỗi thất vọng, nỗi thất vọng đã biến thành sự tức giận âm ỉ.
***
Đêm khuya, sau buổi hẹn ở quán cà phê, căn hộ của Minh An chìm trong một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Hoàng Minh vẫn không tài nào ngủ được. Anh trở mình trên chiếc giường kingsize rộng lớn, cảm giác trống rỗng bao trùm. Sự bối rối và khó chịu về thái độ của Lâm An cứ quanh quẩn trong tâm trí anh, như một con ong vo ve không ngừng. Anh không thể hiểu tại sao cô lại trở nên "khó tính" và "buồn bã" như vậy mà không có lý do rõ ràng trong mắt anh. Anh cảm thấy mệt mỏi với sự "vô lý" này, với những cảm xúc mà anh không thể gọi tên, không thể phân tích, không thể giải quyết.
*Cô ấy muốn gì? Mình đã cố gắng hết sức rồi mà. Sao lúc nào cũng thấy không hài lòng?* Hoàng Minh tự hỏi, một sự khó chịu rõ rệt dâng lên trong lòng. Anh đã làm việc cật lực để xây dựng sự nghiệp, để đảm bảo một cuộc sống đầy đủ cho cả hai. Anh đã nghĩ rằng những nỗ lực ấy là đủ. Anh đã cung cấp cho cô một mái ấm tiện nghi, một cuộc sống không phải lo toan về vật chất. Anh đã luôn nghĩ rằng đó là biểu hiện của tình yêu, của sự quan tâm. Nhưng dường như, đối với Lâm An, những điều đó không phải là tất cả. Và điều đó khiến anh bực bội, bởi vì anh không biết phải làm gì khác. Anh không hiểu được những nhu cầu cảm xúc sâu sắc hơn của cô, bởi vì bản thân anh cũng là một người lý trí, ít khi để cảm xúc chi phối.
Anh đứng dậy khỏi giường, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh ngắt. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng không khí trong phòng vẫn có vẻ lạnh lẽo. Anh đi quanh phòng khách, ánh đèn LED dịu nhẹ hắt xuống những món đồ nội thất tối giản. Mỗi vật dụng đều được đặt đúng vị trí, ngăn nắp, nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi dấu vết của một cuộc sống chung thực sự. Anh dừng lại trước chiếc kệ nhỏ trong bếp, nơi một vài món đồ trang trí đơn giản được đặt. Ánh mắt anh vô tình chạm vào một vật quen thuộc, một chiếc cốc cà phê sứ trắng đã bị vỡ và được dán lại một cách cẩn thận. Những đường keo dán màu vàng nhạt vẫn còn hằn rõ, như những vết sẹo trên làn da.
Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào chiếc cốc, ký ức về sự việc đó thoáng hiện về. Anh nhớ là Lâm An đã làm vỡ nó một cách tình cờ. Anh đã đề nghị mua một chiếc cốc mới, thậm chí còn mua về một bộ cốc đôi rất đẹp. Nhưng Lâm An lại kiên quyết giữ lại chiếc cốc cũ, và tự mình ngồi dán lại nó tỉ mỉ. Lúc đó, anh chỉ nghĩ rằng cô hơi "cứng đầu" hoặc "hoài niệm quá mức". Anh không nghĩ sâu hơn, không nhận ra rằng hành động dán lại chiếc cốc đó là một biểu tượng, một nỗ lực thầm lặng của cô để vá víu những đổ vỡ, những rạn nứt mà anh không hề hay biết.
*Chỉ là cái cốc vỡ thôi mà, mình đã mua cốc mới rồi. Sao cô ấy cứ giữ cái đã dán lại làm gì?* Hoàng Minh thầm nghĩ, một chút khó chịu trỗi dậy. Anh hoàn toàn bỏ qua ý nghĩa cảm xúc của nó, chỉ thấy sự "lãng phí" khi giữ một món đồ đã hỏng, hoặc sự "vô lý" trong hành động của Lâm An. Anh không hiểu rằng cô đã ngồi đó, một mình, tỉ mỉ dán từng mảnh vỡ, như cách cô đã cố gắng vá víu mối quan hệ của họ. Cô đã dán lại nó, nhưng những vết nứt vẫn còn đó, và cô đã phải chấp nhận sự thật rằng dù có dán lại, nó cũng không bao giờ trở lại nguyên vẹn như xưa. Việc anh hoàn toàn không nắm bắt được điều đó cho thấy anh đã bỏ lỡ rất nhiều tín hiệu cảm xúc của Lâm An, một sự vô tâm mà sau này, khi nhìn lại, anh sẽ phải đối mặt với sự hối tiếc day dứt.
Anh thở dài, một tiếng thở nặng nề mang theo tất cả sự bối rối và mệt mỏi. Anh đi về phía cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang ngủ yên dưới màn đêm. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ nhưng lại khiến anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Anh là một phần của thành phố này, nhưng anh lại đang lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình. Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ đợi, chờ đợi anh thấu hiểu, chờ đợi anh nhìn thấy những gì ẩn giấu dưới lớp vỏ bình yên.
Sự "khó chịu" và "bối rối" của Hoàng Minh trong đêm nay, về thái độ "khó tính" của Lâm An, là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện mà anh không thể lường trước. Anh không biết rằng, những gì anh coi là "vô lý" hay "thất thường" của cô, thực chất là những tiếng kêu cứu yếu ớt, những dấu hiệu của một trái tim đang vỡ vụn. Thái độ "gay gắt" mà anh cảm nhận được từ Lâm An, dù anh chưa hiểu, là dấu hiệu của việc cô đã đến giới hạn, và sẽ sớm bùng nổ. Cuộc gặp này là khởi đầu cho hành trình đối diện với quá khứ, một hành trình mà Hoàng Minh sẽ phải tự vấn những điều anh chưa từng nghĩ tới, và nhận ra rằng, anh đã yêu cô, nhưng không phải trong cùng một ký ức. Và khi anh nhận ra điều đó, mọi thứ đã quá muộn, chỉ còn lại sự hối tiếc.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.