Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 239: Giới Hạn Của Sự Im Lặng: Quyết Định Không Thể Lùi Bước
Tiếng thở dài nặng nề của Hoàng Minh vọng vào khoảng không vô định của căn hộ, nơi anh đang lạc lõng trong chính những suy nghĩ của mình. Trong khi đó, cách không xa, tại một căn hộ khác, Lâm An cũng đang chìm sâu trong một biển suy tư, nhưng với một sắc thái hoàn toàn khác. Đó là một buổi tối muộn, khoảng một năm trước khi mối tình của họ chính thức khép lại.
Căn hộ của Lâm An, với thiết kế pha trộn giữa nét hiện đại tinh tế và vẻ vintage ấm áp, thường mang đến cảm giác an yên lạ kỳ. Tông màu be dịu nhẹ, xanh lá cây tươi mát và nâu đất trầm ấm tạo nên một không gian hài hòa, nơi những món đồ gốm thủ công xinh xắn, những bức tranh nhỏ đầy ngẫu hứng và những cuốn sách cũ được sắp đặt một cách có chủ ý. Giàn cây leo xanh mướt trên ban công nhỏ khẽ đung đưa trong gió, thỉnh thoảng lại vương vào không gian tiếng chim hót líu lo từ một tổ chim ẩn mình đâu đó. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương thường là người bạn đồng hành của cô trong những giờ phút tĩnh lặng, và mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng giúp xua tan đi những mệt mỏi thường nhật. Tối nay, mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh được tưới nước buổi chiều vẫn còn vương vấn, quyện cùng hương hoa nhài thoảng qua từ ban công, tạo nên một bầu không khí trong lành, dịu mát. Nhưng tất cả những sự bình yên ấy dường như không thể chạm tới được cõi lòng đang dậy sóng của Lâm An. Cô ngồi một mình trên chiếc sofa êm ái, căn hộ quen thuộc bỗng trở nên trống trải và nặng nề hơn bao giờ hết.
Ánh mắt cô vô hồn nhìn chằm chằm vào chiếc kệ sách đơn giản, nơi một vật phẩm quen thuộc đang ngự trị: chiếc cốc cà phê sứ trắng đã bị vỡ và được dán lại một cách cẩn thận. Những đường keo dán màu vàng nhạt vẫn còn hằn rõ, như những vết sẹo không thể xóa nhòa, gợi nhớ về một ký ức vừa đau đớn vừa ám ảnh. Lâm An khẽ vươn tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vết nứt lạnh lẽo, cảm nhận sự thô ráp của lớp keo. Nó không còn mịn màng như trước, không còn nguyên vẹn như cái ngày cô tình cờ làm vỡ nó. Cô đã ngồi đó, một mình, tỉ mẩn dán từng mảnh vỡ nhỏ, cố gắng ghép nối lại những gì đã tan tành. Khi ấy, cô đã nghĩ rằng, nếu mình đủ kiên nhẫn, đủ cố gắng, thì mọi thứ có thể trở lại như cũ. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, dù có dán lại, nó cũng chỉ là một bản sao lỗi thời của nguyên bản, một vật phẩm mang đầy vết tích của sự đổ vỡ.
*Cô ấy muốn gì? Mình đã cố gắng hết sức rồi mà.* Lời tự vấn của Hoàng Minh bỗng chốc văng vẳng trong tâm trí Lâm An, như một lời đáp trả vô hình cho chính những nỗ lực của cô. Anh đã nghĩ anh cố gắng, nhưng anh có bao giờ thực sự nhìn thấy những gì cô đã làm không? Những lần cô chủ động tìm kiếm sự gần gũi, những tin nhắn dài cô gửi đi chỉ để nhận lại những câu trả lời cụt lủn, những buổi tối cô chờ đợi một cuộc gọi, một lời hỏi han, và những lần cô cố gắng chia sẻ cảm xúc, những nỗi lo lắng về mối quan hệ của họ, chỉ để gặp phải sự thờ ơ hoặc những lời an ủi hời hợt.
Cô lướt qua những bức ảnh cũ trong album điện tử trên máy tính. Mỗi bức ảnh là một lát cắt của ký ức, nhưng mỗi lát cắt ấy lại gợi lên một phiên bản cảm xúc khác nhau. Đây là bức ảnh họ chụp chung trong chuyến du lịch Đà Lạt, nụ cười của cô rạng rỡ, nhưng cô nhớ đó là chuyến đi cô đã khóc thầm trong đêm vì cảm thấy lạc lõng ngay cả khi có anh bên cạnh. Kia là bức ảnh họ ăn tối tại nhà hàng kỷ niệm, anh nắm tay cô, nhưng cô nhớ anh đã liên tục trả lời tin nhắn công việc, hoàn toàn bỏ quên sự hiện diện của cô. Cô đã cố gắng bao nhiêu lần để nói với anh rằng cô không ổn, rằng cô cần sự quan tâm, sự thấu hiểu, chứ không phải một cuộc sống đầy đủ vật chất mà thiếu đi hơi ấm của tình yêu.
*Mình đã cố gắng đến mức nào? Anh ấy có bao giờ nhìn thấy không?* Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm can Lâm An, nó không còn là một câu hỏi mà là một lời chất vấn đau đớn. Cô nhớ những lần mình đã dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhất, ẩn ý nhất để diễn tả sự cô đơn, sự trống rỗng, nhưng anh lại chỉ đáp lại bằng sự trấn an khô khan, bằng những lời hứa hẹn xa vời mà không bao giờ thực hiện. Cô nhớ anh đã nói: "Em đừng lo, anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em khi xong dự án này." Hay "Anh xin lỗi, anh đang bận quá, em thông cảm cho anh nhé." Cô đã thông cảm, đã chờ đợi, đã đặt hy vọng vào những lời hứa ấy, nhưng rồi mọi thứ lại trở về vạch xuất phát, thậm chí còn tệ hơn. Những lời hứa đó cứ thế tích tụ, chất chồng, tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người, và cô là người duy nhất nhìn thấy nó.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Lâm An. Mùi tinh dầu chanh vốn dĩ để thư giãn, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô gập laptop lại, màn hình tối sầm phản chiếu hình ảnh một cô gái với đôi mắt trũng sâu, mệt mỏi. Ánh mắt cô, từ sự tuyệt vọng, từ từ chuyển sang một sự kiên quyết lạnh lùng. Cô đã cố gắng vá víu chiếc cốc, vá víu mối quan hệ này một mình quá lâu rồi. Đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật rằng, một mình cô không thể làm được. Và quan trọng hơn, cô không thể tiếp tục chờ đợi một người không thể hoặc không muốn nhìn thấy những vết nứt, những đổ vỡ mà cô đã phải gánh chịu. Giới hạn của sự im lặng, của sự chịu đựng đã chạm đến.
***
Sáng hôm sau, một ngày se lạnh nhưng có chút nắng sớm hiếm hoi chiếu rọi qua những tán cây cổ thụ, Lâm An tìm đến Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" – nơi cô và Mai Lan thường gặp gỡ. Quán cà phê này, với kiến trúc Pháp cổ điển, mái ngói rêu phong và tường vàng bong tróc nhẹ, luôn mang đến một vẻ đẹp hoài niệm, tách biệt khỏi sự hối hả của thành phố. Cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc mở hờ, đón lấy làn gió nhẹ và tiếng lá cây xào xạc. Nội thất bên trong được bày trí theo phong cách cổ điển với những chiếc bàn ghế gỗ sờn màu, những chiếc đèn lồng giấy và những bức tranh cũ kỹ mang hơi hướng Đông Dương treo tường, tất cả gợi lên một không gian ấm cúng và đầy chất thơ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương lướt qua không gian, hòa cùng mùi cà phê rang xay nồng nàn và thoảng hương hoa nhài từ ban công. Mùi gỗ cũ xen lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua tạo nên một bản giao hưởng của ký ức, của thời gian.
Mai Lan đã ngồi ở góc quen thuộc của họ, đôi mắt to tròn, sáng rỡ thường ngày giờ ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Lâm An. Ngoại hình của Mai Lan luôn toát lên vẻ hoạt bát, tươi tắn với mái tóc uốn xoăn nhẹ và những bộ trang phục thời trang, nữ tính. Nhưng sáng nay, cô cảm nhận được một sự khác lạ trong đôi mắt của Lâm An. Không còn là vẻ u buồn thường trực, mà là một sự mệt mỏi đến cùng cực, pha lẫn một thứ gì đó kiên định, rắn rỏi đến đáng sợ.
"An à, cậu sao thế?" Mai Lan vội vàng hỏi, đẩy tách cà phê nóng về phía cô bạn.
Lâm An khẽ lắc đầu, đặt túi xách xuống ghế, rồi từ từ ngồi đối diện Mai Lan. Nàng barista trẻ với mái tóc búi cao, đeo tạp dề màu nâu đất, mỉm cười nhẹ nhàng đặt xuống bàn hai chiếc bánh sừng bò vừa ra lò, thoảng mùi bơ thơm lừng. Nhưng Lâm An không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt ấy. Cả đêm qua, cô đã không ngủ. Hình ảnh chiếc cốc vỡ, những ký ức đơn độc cứ xoáy vặn trong tâm trí cô, cho đến khi một quyết định được hình thành, lạnh lùng và dứt khoát.
"Lan à," giọng Lâm An trầm và khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một sức nặng khó tả. "Tớ không thể tiếp tục như thế này nữa."
Mai Lan cau mày, đôi mắt biểu lộ sự thấu hiểu. Cô biết Lâm An đang nói về mối quan hệ của cô với Hoàng Minh. Mai Lan đã chứng kiến tất cả, từ những ngày đầu Lâm An tràn đầy hy vọng, cho đến những đêm cô khóc thầm vì cảm thấy bị bỏ rơi. "Sao nữa? Lại là Hoàng Minh à?" Giọng Mai Lan có chút bực dọc thay cho bạn.
Lâm An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Tớ đã chờ đợi quá lâu, cố gắng quá nhiều, nhưng anh ấy... anh ấy không thấy gì cả." Cô nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ nơi những tia nắng sớm đang nhảy múa trên tán lá cây khế cổ thụ. "Anh ấy vẫn nghĩ mọi chuyện đều ổn. Anh ấy vẫn nghĩ chúng tớ chia tay êm đẹp, rằng tớ không có gì để oán trách."
"Nhưng cậu thì không nghĩ thế, đúng không?" Mai Lan nhẹ giọng, biết rằng đây là lúc cần phải lắng nghe.
"Không, tớ không nghĩ thế." Lâm An siết chặt tay trên bàn, những khớp ngón tay trắng bệch. "Trong ký ức của anh ấy, có lẽ mọi thứ đều là màu hồng. Anh ấy nhớ những buổi hẹn hò, những lần chúng tớ đi chơi. Nhưng anh ấy quên mất những lúc em chờ đợi một mình trong vô vọng, những lần em khóc thầm vì anh ấy không hiểu, những lời hứa suông không bao giờ thành hiện thực." Giọng cô ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, như thể đang dồn nén tất cả những nỗi uất ức bấy lâu.
"An à, cậu đã quá mạnh mẽ rồi." Mai Lan vươn tay, siết nhẹ bàn tay lạnh giá của Lâm An. "Nếu cậu không hạnh phúc, thì hãy dừng lại. Không ai có quyền bắt cậu chịu đựng mãi."
Lâm An nhìn thẳng vào mắt Mai Lan, đôi mắt nâu sẫm giờ đây không còn sự yếu đuối hay tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa nhỏ đang cháy. "Không phải dừng lại, Lan ạ. Mà là đối mặt." Cô nói, từng chữ như được khắc tạc vào không khí. "Tớ sẽ không im lặng nữa."
Mai Lan giật mình trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của bạn. Lâm An, người vốn dĩ dịu dàng, hay nhẫn nhịn, giờ đây lại toát ra một khí chất kiên định đến đáng sợ. "Cậu định làm gì?" Mai Lan hỏi, giọng có chút lo lắng nhưng vẫn đầy ủng hộ.
Lâm An đặt tách cà phê xuống, tạo ra một tiếng va chạm khẽ khàng trong không gian yên tĩnh. Cô nắm chặt tay Mai Lan, ánh mắt cô kiên định đến mức Mai Lan biết rằng đây không phải là một quyết định bộc phát, mà là kết quả của một quá trình đấu tranh nội tâm dài đằng đẵng. "Tớ sẽ nói hết. Tớ sẽ bắt anh ấy phải nhìn thấy những gì anh ấy đã bỏ quên. Tớ sẽ bắt anh ấy phải đối mặt với ký ức của tớ, dù nó có đau đớn đến đâu."
Mai Lan siết nhẹ tay bạn, gật đầu. Cô hiểu rằng Lâm An đã đi đến giới hạn cuối cùng. Giới hạn của sự chịu đựng, của sự im lặng, của những nỗ lực vá víu đơn phương. Cô nhìn thấy trong đôi mắt Lâm An một sự kiên cường mới, một quyết tâm không thể lay chuyển. Có lẽ, đây là cách duy nhất để Lâm An có thể giải thoát chính mình, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Và cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô sẽ luôn ở bên cạnh bạn mình.
***
Tối cùng ngày, Lâm An trở về căn hộ của mình. Cô không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng dịu từ chiếc đèn ngủ nhỏ trên đầu giường và ánh trăng bạc hắt qua khung c��a sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Căn hộ vốn ấm cúng giờ đây bao trùm một sự yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn bên ngoài. Mùi tinh dầu sả chanh vẫn còn vương vấn, nhưng không còn mang lại sự thư thái nữa, thay vào đó là một sự sắc lạnh, tỉnh táo.
Cô đi thẳng vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh và vốc nước lên mặt. Từng giọt nước mát lạnh thấm vào da thịt, xua đi những mệt mỏi và lo âu còn sót lại. Khi ngẩng đầu lên nhìn vào gương, cô không còn thấy hình ảnh một cô gái yếu đuối, đôi mắt đỏ hoe vì chờ đợi trong vô vọng nữa. Thay vào đó, là một gương mặt có phần xanh xao, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa kiên quyết. Cô không còn sợ hãi, không còn chần chừ. Sự thất vọng đã chạm đến đáy, và từ đáy sâu ấy, một sức mạnh mới đã trỗi dậy.
*Sẽ rất khó khăn, nhưng mình phải làm.* Nội tâm Lâm An vang vọng, rõ ràng và dứt khoát hơn bao giờ hết. *Cho bản thân mình, cho những ký ức mình đã giữ gìn. Anh ấy phải biết. Anh ấy phải nhìn thấy những gì đã xảy ra, từ góc nhìn của tớ.* Cô hít thở sâu, đôi mắt nhắm lại rồi mở ra, tràn đầy quyết tâm. Không còn sự do dự nào nữa. Giống như chiếc cốc đã vỡ và được dán lại, những vết nứt trong mối quan hệ của họ đã được cô tỉ mỉ vá víu, nhưng nó không bao giờ có thể trở lại nguyên vẹn. Và anh, người đã vô tình gây ra những vết nứt ấy, đã vô tâm bỏ qua những nỗ lực của cô, cần phải nhìn thấy nó, cần phải cảm nhận được sự thật đằng sau lớp keo dán thô kệch.
Lâm An bước đến bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại di động của cô đang nằm im lìm. Cô cầm nó lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, tìm đến danh bạ. Tên "Hoàng Minh" hiện lên, rõ ràng và sắc nét. Cô không bấm số ngay. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, như thể đang nhìn vào một cánh cửa mà cô sắp mở, một cánh cửa dẫn đến sự đối mặt không thể tránh khỏi. Cô biết, cuộc gặp này, cuộc đối thoại sắp tới, sẽ là khởi đầu cho một hành trình đối diện với quá khứ, một hành trình mà cô đã chuẩn bị rất lâu rồi, để cuối cùng có thể giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của những ký ức đơn độc. Quyết định kiên định của Lâm An trong đêm nay là tiền đề cho một cuộc đối chất hoặc một sự kiện mang tính bước ngoặt sẽ diễn ra trong quá khứ, dẫn đến cuộc chia tay sau đó khoảng một năm. Sự chuẩn bị tinh thần và quyết tâm của Lâm An báo hiệu cô sẽ không còn im lặng hay cam chịu nữa, bất kể kết quả của cuộc đối diện sắp tới là gì. Việc Lâm An nhận ra sự vô vọng của những nỗ lực cá nhân của mình sẽ là một trong những lý do cốt lõi cho thái độ gay gắt và quyết liệt của cô khi gặp lại Hoàng Minh trong hiện tại.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.