Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 260: Vết Nứt Ký Ức: Sự Im Lặng Hóa Đá

Hoàng Minh thức giấc trong căn hộ của mình, không phải bằng ánh nắng ban mai hay tiếng chuông báo thức, mà bởi một cảm giác rỗng toách, lạnh lẽo lan khắp cơ thể. Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đổ dài trên sàn nhà lát gỗ, phơi bày sự ngăn nắp đến vô cảm của không gian sống. Tối qua, sau khi Lâm An rời đi, anh đã vùi mình vào chiếc ghế sofa, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, lục lọi từng ngóc ngách của quá khứ. Nhưng điều anh tìm thấy không phải là sự giải thoát, mà là một hố đen thăm thẳm.

Căn hộ của anh, thường ngày là nơi anh tìm thấy sự bình yên và trật tự, giờ đây lại như một cái lồng giam, mỗi vật dụng đều là một nhân chứng câm lặng cho sự mù quáng của anh. Tiếng điều hòa chạy đều đều, tạo ra một âm thanh trắng xóa, như muốn che lấp đi những tiếng vọng của ký ức đang gào thét trong đầu anh. Anh đứng dậy, bước đến ban công, nơi khung cảnh thành phố vẫn đang chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, vững chãi và kiên cố, như chính những gì anh từng tin về ký ức của mình. Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang lung lay đến tận gốc rễ.

Anh nhớ lại cái đêm ba năm trước, đêm mà Lâm An đã nói rằng họ chia tay. Trong ký ức của anh, đó là một buổi tối tĩnh lặng, một cuộc trò chuyện thẳng thắn và văn minh. Anh đã nghĩ rằng cả hai đều đồng ý rằng họ "không còn hợp", rằng tình cảm đã "phai nhạt dần". Anh đã gói ghém mọi thứ thành một kết thúc êm đẹp, không nước mắt, không tranh cãi ồn ào. Nhưng liệu có thật sự như vậy không? Cái đêm anh đã tin là “êm đẹp” đó, anh đã làm gì? Anh đã về nhà, tắm rửa, và có lẽ đã đọc sách hay làm việc khuya một chút. Sáng hôm sau, anh thức dậy, cảm thấy một chút nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã được giải quyết, không vướng bận. Anh đã tin rằng đó là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai.

Anh quay trở lại bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn mở, màn hình vẫn hiển thị những dòng tin nhắn cũ từ ba năm trước. Đôi mắt anh ráo hoảnh, nhìn chằm chằm vào những con chữ, cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó, một dấu hiệu nhỏ nhất cho thấy Lâm An cũng đã buồn, đã đau khổ như lời cô kể. Anh đã lục tung hộp thư đến, tìm kiếm những email liên quan đến ngày hôm đó. Vẫn là những email công việc khô khan, những lịch trình dày đặc. Anh nhớ mình đã từng tự hào về sự chuyên nghiệp và lý trí của mình, về việc anh có thể tách bạch công việc và cảm xúc cá nhân. Nhưng giờ đây, sự tự hào đó biến thành một cảm giác kinh tởm.

"Rốt cuộc, có phải mình đã bỏ qua điều gì không? Không, mọi thứ đều rõ ràng mà. Cô ấy cũng đồng ý..." – Anh lẩm bẩm, giọng nói nội tâm yếu ớt hơn bao giờ hết. Mỗi lần anh cố gắng bám víu vào bức tường ký ức "êm đẹp" của mình, những lời của Lâm An lại vang vọng, như những vết nứt ngày càng sâu trên bức tường ấy. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc cốc sứ truyền đến đầu ngón tay, làm anh rùng mình.

Anh tua lại đoạn tin nhắn cuối cùng trước ngày họ chia tay, chỉ vài giờ trước khi cuộc gặp mặt "định mệnh" đó diễn ra. Anh đã tìm thấy nó, ẩn sâu trong một cuộc trò chuyện đã bị xóa đi một phần bởi anh sau này, trong nỗ lực sắp xếp lại mọi thứ cho "gọn gàng".

*Lâm An (đã gửi lúc 19:15): "Anh Minh, tối nay mình gặp nhau một chút được không? Em có chuyện muốn nói."*

*Hoàng Minh (đã gửi lúc 19:20): "Anh bận một chút, em chờ anh tan làm được không? Khoảng 9h."*

*Lâm An (đã gửi lúc 19:21): "Vâng, em chờ anh."*

Anh nhớ lại, đêm đó anh đã tan làm muộn hơn dự kiến. Anh đã đến quán cà phê mà họ thường hẹn, thấy Lâm An ngồi đó một mình. Anh đã nghĩ rằng cô có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng anh đã gạt đi suy nghĩ đó, cho rằng cô chỉ đang buồn ngủ. Anh đã cho rằng cô đã chấp nhận lời giải thích của anh về sự bận rộn. Anh đã giải thích rằng họ không còn nhiều thời gian cho nhau, rằng cả hai nên cho nhau một lối đi riêng. Và cô đã gật đầu. Cô đã không khóc. Cô đã không tranh cãi. Anh đã cho rằng đó là sự đồng ý, là sự thấu hiểu.

Nhưng giờ đây, nhìn lại dòng tin nhắn "Vâng, em chờ anh", rồi liên tưởng đến hình ảnh cô ngồi im lặng trong quán cà phê, anh thấy một điều gì đó khác lạ. Không phải là sự đồng thuận, mà là sự chấp nhận một cách mệt mỏi. Không phải là sự thấu hiểu, mà là sự buông xuôi. Anh đã đọc lại những dòng tin nhắn cũ, từng bình luận trong album ảnh, cố gắng tìm một vết rạn, một dấu hiệu nào đó của sự bất ổn. Nhưng anh không tìm thấy gì. Tất cả đều là những lời lẽ bình thường, những cuộc trò chuyện qua loa. Bởi vì anh đã luôn tìm kiếm sự "bình thường", sự "yên ổn". Anh đã không tìm kiếm những cơn bão ngầm.

Anh vuốt mặt, cảm nhận sự gai góc của râu đã mọc dài trên cằm. Đôi mắt anh mệt mỏi, đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng không thể khép lại. Mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy hình ảnh Lâm An với nụ cười gượng gạo, với đôi mắt chất chứa điều gì đó mà anh đã từng vô tình bỏ qua. Cảm giác lạnh lẽo của căn hộ, của sự thật đang dần lộ diện, khiến anh rùng mình. Anh đã lục lọi từng ngóc ngách trong các tập tin cũ, hàng ngàn email, hàng chục ngàn tin nhắn. Anh không thể tin rằng mình, một người luôn cẩn trọng và có hệ thống, lại có thể đánh mất những ký ức quan trọng đến vậy.

Anh nhớ những lúc anh cho rằng Lâm An đã "hiểu" và "thông cảm" cho sự bận rộn của anh. Nhưng anh quên mất rằng, sự hiểu và thông cảm ấy có thể đã được đổi lấy bằng những giọt nước mắt thầm lặng, bằng những đêm dài cô đơn chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh. Sự nhận ra này, rằng anh có thể đã 'cố tình quên' những ký ức đau khổ, hoặc chỉ đơn giản là đã vô thức gạt bỏ những điều không phù hợp với phiên bản 'bình yên' của mình, là một cú sốc lớn hơn bất kỳ lời trách móc nào của Lâm An. Nó không chỉ là sự thiếu sót, mà là một sự phản bội của chính ký ức anh. Anh đã tự xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh bản thân, chỉ cho phép những điều anh muốn thấy lọt qua, và giờ đây, bức tường ấy đã sụp đổ, để lộ ra một cảnh tượng hỗn độn và đau đớn đến tột cùng.

***

Trong căn hộ của Mai Lan, không khí hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lẽo của Hoàng Minh. Ánh nắng buổi trưa dịu dàng len qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những chậu cây xanh mướt, tạo thành những đốm sáng lung linh trên sàn nhà gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ ban công nhỏ, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy sức sống. Mùi tinh dầu sả thoang thoảng trong không khí, xoa dịu những căng thẳng vô hình.

Nhưng trong góc phòng, Lâm An co ro dưới một chiếc chăn mỏng, quay lưng lại với thế giới bên ngoài. Cô vùi mặt vào chiếc gối, mái tóc dài xõa tung che khuất khuôn mặt. Đôi vai cô khẽ run lên từng đợt, không phải vì khóc, mà vì sự kiệt quệ đến tận cùng. Nước mắt cô đã cạn khô từ đêm qua, khi cô rời khỏi quán cà phê, rời khỏi Hoàng Minh, mang theo trái tim tan nát.

Mai Lan ngồi cạnh giường, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Lâm An. Đôi mắt to tròn của cô bạn thân chất chứa sự lo lắng và bất lực. Cô biết Lâm An đang đau khổ đến nhường nào, bởi cô đã chứng kiến tất cả, từ những ngày đầu Lâm An yêu Hoàng Minh say đắm, đến những đêm cô gọi điện cho Mai Lan trong nước mắt khi Hoàng Minh bận rộn, bỏ quên cô. Mai Lan đã ở đó, đã lắng nghe, đã an ủi. Và giờ đây, cô vẫn ở đây, nhưng không biết phải làm gì hơn.

"An à, cậu có ổn không? Cậu phải ăn gì đó chứ. Cậu chưa ăn gì từ tối qua rồi." – Mai Lan khẽ gọi, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Cô đặt một đĩa bánh mì nướng và một cốc sữa nóng lên chiếc bàn cạnh giường, hy vọng mùi thơm sẽ kéo Lâm An ra khỏi cái kén của nỗi đau.

Lâm An khẽ lắc đầu, chăn siết chặt hơn quanh người, như thể muốn biến mất hoàn toàn. Tiếng nhạc của Hà Anh Tuấn, bài "Tháng Tư Là Lời Nói Dối Của Em", vang lên dịu dàng, từng ca từ như những mũi kim châm vào trái tim đã hóa đá của cô. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, Hoàng Minh từng khen cô nghe nhạc có gu, từng hứa sẽ cùng cô đi nghe live concert của thần tượng. Nhưng tất cả chỉ là lời hứa, đã bị lãng quên trong guồng quay bận rộn của anh.

Mai Lan thở dài, bất lực. Cô biết Lâm An không muốn nói, không thể nói. Nỗi đau này quá lớn, quá nặng nề, đến mức nó đã đóng băng tất cả cảm xúc của cô. Lâm An đã cố gắng quá lâu, cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà cô cảm thấy như mình đang kéo một tảng đá. Mỗi lần cô mở lòng, mỗi lần cô chia sẻ nỗi sợ hãi, sự cô đơn của mình, cô lại nhận được sự im lặng, sự bận rộn, hoặc những lời an ủi hời hợt từ Hoàng Minh. Đến một lúc nào đó, cô đã ngừng nói, ngừng chia sẻ. Bởi vì cô biết, anh sẽ không lắng nghe. Anh sẽ không hiểu.

Đêm chia tay đó, Lâm An đã đến gặp Hoàng Minh với một trái tim nặng trĩu. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc cãi vã, cho những lời trách móc. Nhưng Hoàng Minh lại bình thản đến lạ. Anh nói về sự "không hợp", về việc "tình cảm đã phai nhạt". Anh nói về "lối đi riêng". Và cô, kiệt sức, đã không còn sức lực để tranh cãi. Cô chỉ có thể gật đầu, chấp nhận. Bởi vì trong giây phút đó, cô nhận ra rằng anh đã không nhìn thấy cô, chưa bao giờ nhìn thấy nỗi đau của cô. Anh đã sống trong một phiên bản tình yêu của riêng mình, nơi mọi thứ đều êm đẹp, phẳng lặng. Và cô, cô đã chấp nhận điều đó, trong một nỗi đau câm lặng.

Mai Lan nhẹ nhàng kéo chiếc chăn lên cao hơn cho Lâm An, rồi ngồi xuống sàn, dựa vào thành giường. Cô không nói thêm lời nào, chỉ im lặng ở bên cạnh, để Lâm An có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô, dù không cần phải nói ra bất cứ điều gì. Tiếng gió khẽ luồn qua khung cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm từ những chậu cây, như một lời an ủi thì thầm. Lâm An vẫn cuộn tròn, khuôn mặt vùi vào gối, đôi vai run lên từng đợt, nhưng không một tiếng khóc nào thoát ra. Nỗi đau của cô đã hóa đá.

***

Buổi chiều tối lại buông xuống căn hộ của Hoàng Minh. Ánh đèn LED dịu nhẹ hắt lên những bức tường trắng tinh, tạo nên một không gian có phần u ám, lạnh lẽo hơn. Hoàng Minh vẫn ngồi ở bàn làm việc, nhưng giờ đây anh không chỉ dán mắt vào màn hình máy tính nữa. Xung quanh anh là một đống lộn xộn những tập tài liệu cũ, những cuốn sổ ghi chép đã úa màu thời gian, những bức ảnh in ra từ những chuyến đi chơi chung. Anh đã lục lọi tất cả, từng món đồ vật nhỏ bé, từng mảnh ký ức anh từng cho là vô nghĩa.

Bàn tay anh run rẩy lật từng trang của một cuốn album ảnh giấy đã cũ. Bụi thời gian bám trên bề mặt, làm mờ đi những nụ cười rạng rỡ của cả hai. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Lâm An. Đó là một buổi tối mưa, khoảng hai năm trước khi họ chia tay. Cô đứng bên cửa sổ quán cà phê, tay cầm một tách trà, ánh mắt nhìn ra ngoài màn mưa. Miệng cô mỉm cười nhẹ, nhưng đôi mắt cô lại phảng phất một nỗi u buồn khó tả, một nỗi cô đơn mà anh chưa bao giờ nhận ra.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh, như có một tảng băng vừa tan chảy trong lồng ngực. Anh nhớ lại buổi tối hôm đó. Anh đã hỏi cô: "Em có chuyện gì không? Trông em có vẻ buồn." Và cô đã trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ như gió: "Không sao đâu anh, em chỉ hơi mệt thôi." Lúc đó, anh đã tin. Anh đã chấp nhận câu trả lời đó một cách dễ dàng, không hề đào sâu, không hề thắc mắc thêm. Anh đã cho rằng cô chỉ đơn giản là mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh đã không nhìn thấy nỗi buồn ẩn sâu trong đôi mắt ấy, không nghe thấy tiếng kêu cứu thầm lặng trong lời nói "hơi mệt" của cô.

Anh chạm nhẹ ngón tay vào khuôn mặt Lâm An trong bức ảnh, đôi mắt nheo lại, cố gắng giải mã một cảm xúc mà giờ đây, ba năm sau, anh mới bắt đầu nhận ra. "Mình đã hỏi, cô ấy đã trả lời... Hay là mình đã không lắng nghe đủ? Hay là mình đã không muốn nghe?" – Giọng nói nội tâm của anh vang lên, đầy dằn vặt. Anh nhớ những lúc anh mải mê với công việc, với những dự án mới, và bỏ qua những lời than thở, những dấu hiệu nhỏ nhặt của sự cô đơn từ Lâm An. Anh đã nghĩ rằng cô đủ mạnh mẽ để tự vượt qua. Anh đã nghĩ rằng tình yêu của họ đủ vững chắc để không cần anh phải chăm sóc từng chút một.

Anh nhớ đến danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội" mà Lâm An từng gửi cho anh, bảo rằng đó là những bài hát cô nghe mỗi khi trời mưa, mỗi khi cô cảm thấy cô đơn. Anh đã mở nghe qua loa một vài lần, rồi quên bẵng đi. Anh đã không dành thời gian để thực sự lắng nghe, để hiểu rằng đằng sau những giai điệu buồn đó là cả một thế giới cảm xúc của cô. Anh đã không nhận ra rằng những bài hát đó không chỉ là sở thích, mà còn là một cách cô chia sẻ nỗi lòng mình với anh, một cách cô cầu xin sự thấu hiểu.

Sự thất bại của Hoàng Minh trong việc tìm thấy ký ức về nỗi đau của Lâm An, ngay cả khi anh cố gắng hết sức, báo hiệu rằng việc chấp nhận sự thật sẽ là một hành trình dài và khó khăn. Anh đã quá quen với việc nhìn mọi thứ qua lăng kính lý trí, qua phiên bản "bình yên" của riêng mình. Giờ đây, khi bức màn đó dần được vén lên, anh cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm.

Anh siết chặt bức ảnh trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Trái tim anh thắt lại, không phải vì đau đớn của sự mất mát, mà vì sự bàng hoàng và ghê tởm chính bản thân mình. Anh đã luôn nghĩ rằng mình yêu cô, rằng mình đã cố gắng. Nhưng những bằng chứng vật chất này, những dòng tin nhắn khô khan mà anh đã từng gửi, những hình ảnh chất chứa nỗi buồn mà anh đã vô tình bỏ qua, lại đang lột trần sự thật một cách tàn nhẫn nhất. Anh đã không yêu cô theo cách mà cô cần, và anh đã hoàn toàn mù quáng trước những cảm xúc của cô.

Hoàng Minh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Nhưng trong căn phòng của anh, chỉ có sự hỗn loạn và bóng tối. Anh đã từng là người kiến tạo, người xây dựng những công trình vững chãi. Nhưng giờ đây, anh lại đang đứng giữa đống đổ nát của chính ký ức mình. Hành trình tìm kiếm sự thật này, anh biết, sẽ còn đầy chông gai và đau đớn hơn nữa, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó, dù có phải đối mặt với một con người mà anh đã vô tình trở thành, một con người mà anh chưa từng muốn là chính mình. Anh phải tìm lại những mảnh ghép ký ức đã mất, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính bản thân anh, để hiểu xem anh đã thực sự là ai trong câu chuyện tình yêu của họ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free