Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 262: Vòng Vây Im Lặng: Khi Ký Ức Không Tìm Thấy Lối Thoát
Đêm đã về khuya, nhưng trong căn hộ của Hoàng Minh, thời gian dường như ngưng đọng. Ánh sáng của màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh, vẽ nên những đường nét hốc hác, in đậm thêm sự mệt mỏi và hoang mang. Cửa sổ lớn của căn phòng khách tối om, chỉ còn phản chiếu hình ảnh anh đơn độc, bé nhỏ giữa không gian rộng lớn, hiện đại nhưng lạnh lẽo. Vẫn là thiết kế tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nội thất hiện đại và ít đồ trang trí rườm rà, nhưng giờ đây, sự ngăn nắp, thanh lịch ấy chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, đều đều, tạo nên một âm thanh nền buồn tẻ, hòa cùng tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – những âm thanh quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, vô nghĩa.
Hoàng Minh ngồi đó, như một bức tượng sống, với chiếc điện thoại trên tay. Ngay từ khi rời văn phòng, những lời của Lâm An vẫn xoáy sâu vào anh, những câu hỏi không có lời đáp, những ký ức rạn nứt. Anh đã nghĩ, sau khi đối diện với chính mình bên khung cửa sổ, anh sẽ có đủ dũng khí để gọi cho Trần Long, để tìm một góc nhìn khác. Nhưng nỗi sợ hãi về sự thật, về một phiên bản Hoàng Minh mà anh không muốn đối mặt, đã thắng thế. Anh không gọi Long. Thay vào đó, anh lại quay về với nỗi ám ảnh nguyên thủy nhất: Lâm An.
Anh đã gửi tin nhắn đầu tiên khi vừa về đến nhà, một tin nhắn ngắn gọn, đầy sự dò xét và cả một chút bối rối: "An, em có đó không? Anh muốn nói chuyện rõ ràng hơn. Anh xin lỗi nếu anh đã làm gì sai, nhưng anh thực sự không hiểu." Anh đã đợi. Một phút, hai phút, rồi mười phút. Màn hình điện thoại vẫn im lìm, không một dấu hiệu của sự hồi đáp. Anh nhớ lại cái cảm giác trống rỗng khi những tin nhắn của Lâm An trong quá khứ cũng từng không được anh hồi đáp. Giờ đây, anh đang nếm trải chính cái cảm giác đó, nhưng nó còn đau đớn hơn gấp bội.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu như đá. Anh lại soạn tin nhắn, xóa đi, rồi lại soạn. Anh muốn giải thích, muốn hỏi, muốn buộc cô phải lên tiếng. Nhưng anh biết, bất kỳ lời nào anh nói ra lúc này cũng sẽ vô nghĩa nếu cô không muốn nghe. Anh thử gọi. "Tút... tút... tút..." Tiếng chuông dài và đều đều vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, mỗi tiếng "tút" như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn và hy vọng mỏng manh của anh. Cuộc gọi tự động ngắt kết nối. Không nhấc máy. Không tin nhắn trả lời. Không gì cả.
Anh lật lại nhật ký cuộc gọi, những tin nhắn cũ, cố gắng tìm một dấu vết, một manh mối. Anh thấy những dòng tin nhắn của anh gửi cho cô sau khi chia tay, những dòng chữ mà anh đã từng nghĩ là "êm đẹp", "trưởng thành". "An, hy vọng em ổn. Chúng ta vẫn là bạn, phải không?" Anh đã gửi một tin nhắn như thế, và Lâm An đã trả lời ngắn gọn: "Ừ." Chỉ một chữ "Ừ". Lúc đó, anh đã nghĩ đó là dấu hiệu của sự chấp nhận, của một kết thúc hòa bình. Nhưng giờ đây, chữ "Ừ" đó lại hiện lên như một vết cứa, một lời khẳng định cho sự lạnh nhạt, xa cách mà anh đã vô tình tạo ra.
Anh lại gọi. Lần này, anh không còn kiên nhẫn để đợi tiếng chuông kéo dài. Anh ngắt máy sau ba tiếng "tút". Một cảm giác bất lực dâng trào. Anh không hiểu. Thực sự không hiểu. Ký ức của anh về mối tình này là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Anh đã tự nhủ rằng họ "xa dần" vì "hết hợp". Nhưng Lâm An lại nhớ về nó như một chuỗi những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng. Sự im lặng của cô bây giờ, phải chăng, là lời khẳng định cho tất cả những điều đó? Phải chăng, anh đã quá mù quáng đến mức không thấy được nỗi đau của cô, ngay cả khi nó hiển hiện trước mắt?
Mùi gỗ mới của căn hộ, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây không còn mang lại cảm giác dễ chịu. Chúng chỉ làm anh cảm thấy ngột ngạt hơn trong chính không gian quen thuộc của mình. Anh đứng dậy, bước đến ban công, nhìn ra khung cảnh thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn. Những mảnh ký ức vụn vỡ như những ánh đèn xa xăm, trôi nổi trong màn đêm. Anh cố gắng chắp nối chúng lại, cố gắng tìm ra một câu trả lời hợp lý cho sự im lặng của cô, cho sự khác biệt đến mức đáng sợ trong ký ức của hai người.
"Có phải em đang trừng phạt anh không, An?" Anh thì thầm, giọng nói lạc lõng trong gió đêm. "Có phải em muốn anh phải trải qua cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên như em đã từng?" Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, không phải từ gió đêm, mà từ nhận thức về bản thân mình. Anh đã sống trong một bong bóng ký ức, một phiên bản "bình yên" chỉ tồn tại trong tâm trí anh. Và giờ đây, bong bóng ấy đã vỡ tan. Những mảnh vỡ sắc nhọn của sự thật đang cứa vào tâm hồn anh, buộc anh phải đối mặt với một con người mà anh đã vô tình trở thành – một con người vô tâm, mù quáng, và ích kỷ.
Anh lại cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua danh bạ. Trần Long. Anh lại do dự. Anh sợ hãi những gì Long có thể đã chứng kiến, những điều mà anh đã cố tình gạt bỏ ra khỏi tâm trí. Nhưng sự im lặng của Lâm An, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Nó không chỉ là từ chối giao tiếp, mà còn là một lời buộc tội không lời, một bản án treo lơ lửng trên đầu anh. Anh gục mặt xuống, cảm thấy một sự nặng trĩu trong lồng ngực, như có sợi dây vô hình đang siết chặt tâm trí anh. Sự im lặng của Lâm An, nó là một vòng vây vô hình, kéo anh chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự hoang mang và tuyệt vọng. Anh không biết phải làm gì, phải đi đâu để thoát khỏi cái vòng vây này. Anh chỉ biết, anh không thể tiếp tục chịu đựng sự im lặng này thêm một giây phút nào nữa.
***
Ngày thứ hai trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Căn hộ của Hoàng Minh vẫn giữ nguyên vẻ tối giản, thanh lịch, nhưng bầu không khí bên trong đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự tĩnh lặng của một không gian được sắp xếp có chủ đích, mà là sự im lặng chết chóc, nặng nề, đè nén. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập vào ban ngày qua cửa sổ lớn, nhưng không thể xua tan đi sự u ám đang bao trùm tâm trí Hoàng Minh. Mùi cà phê nguội lạnh còn vương trên bàn, một cốc mì tôm ăn dở cạnh đó, cùng với mùi thức ăn nhanh còn vương vấn, tất cả cho thấy một ngày dài anh đã bỏ bê mọi thứ, kể cả việc chăm sóc bản thân.
Hoàng Minh không đi làm. Anh viện cớ bị ốm, tự nhốt mình trong căn hộ, cố gắng tìm cách xao nhãng nhưng không thể. Công việc, những con số, những dự án lớn mà anh từng say mê, giờ đây trở nên vô nghĩa. Mỗi tiếng chuông điện thoại (nếu có, và không phải của Lâm An) đều khiến anh giật mình, một tia hy vọng chợt lóe lên rồi tắt ngúm khi nhận ra đó không phải là cái tên anh mong đợi. Anh đi đi lại lại trong căn hộ, bước chân vô định, từ phòng khách đến phòng ngủ, rồi lại ra ban công, như một con thú bị nhốt trong lồng, tìm kiếm một lối thoát vô vọng.
Sự hoang mang ban đầu dần chuyển thành một nỗi phẫn nộ ngầm. "Tại sao? Tại sao em không trả lời anh, An?" Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy, pha lẫn sự chất vấn. "Em muốn anh phải làm gì? Em muốn anh phải tự nhận ra tất cả sao? Anh đã cố gắng, anh đã cố gắng gọi, nhắn tin. Em không thể cho anh một cơ hội để nói chuyện sao?" Anh cảm thấy mình đang bị Lâm An trừng phạt, nhưng anh không biết tội lỗi của mình cụ thể là gì, và hình phạt này sẽ kéo dài đến bao giờ. Sự im lặng của cô không chỉ là từ chối, mà còn như một lời khẳng định về sự vô tâm của anh, khiến anh rơi vào trạng thái bối rối cùng cực.
Anh nhớ lại những lời cô đã nói trong quán cà phê hôm đó: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu nói đó, như một mũi dao găm sâu vào tim anh, đã khiến toàn bộ ký ức "êm đẹp" của anh rạn nứt. Giờ đây, sự im lặng của cô lại càng đào sâu vết thương đó, biến nó thành một hố đen nuốt chửng mọi lý lẽ, mọi sự tự tin của anh. Anh đã luôn nghĩ mình là một người lý trí, một người hiểu rõ bản thân và mọi thứ xung quanh. Nhưng trước sự im lặng của Lâm An, anh thấy mình trở nên yếu đuối, mù quáng, và hoàn toàn bất lực.
Anh lại cầm điện thoại lên, lướt qua những bức ảnh cũ của hai người. Những nụ cười rạng rỡ, những khoảnh khắc hạnh phúc. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh thấy những bức ảnh Lâm An cười tươi, nhưng giờ đây, anh lại cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt cô một nỗi buồn ẩn giấu, một sự cô đơn mà anh đã vô tình bỏ qua. Anh nhớ những lời hứa, những kế hoạch cho tương lai mà hai người từng vẽ ra. Nhưng anh cũng nhớ, có rất nhiều lời hứa đã không thành hiện thực, rất nhiều kế hoạch đã bị anh gác lại vì công việc, vì những lý do "hợp lý" của riêng anh.
Một dòng nhật ký cũ, mà anh đã vô tình tìm thấy trong máy tính của mình, lại hiện lên trong tâm trí anh. Một dòng anh viết sau một buổi tối làm việc muộn, khi anh cảm thấy "thanh thản" vì đã hoàn thành dự án, trong khi Lâm An có lẽ đang chờ đợi anh ở nhà. Anh đã viết: "Cảm giác thật nhẹ nhõm khi mọi thứ đều đâu vào đấy. Cuộc sống cần sự cân bằng, và đôi khi, công việc cần được ưu tiên." Anh đã nghĩ đó là sự trưởng thành, sự ưu tiên hợp lý. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi: "Sự cân bằng của anh có phải là sự bất công đối với Lâm An không?"
Anh gửi tin nhắn cuối cùng, một tin nhắn dài hơn, đầy sự chất vấn và cả sự tuyệt vọng: "An, anh biết anh đã sai. Anh đã vô tâm. Anh đã không nhìn thấy nỗi đau của em. Anh xin lỗi vì tất cả những gì anh đã gây ra." Anh dừng lại, ngón tay run rẩy trên màn hình. Anh biết mình đang tự thú nhận những lỗi lầm mà mình vừa mới nhận ra, những lỗi lầm mà anh đã từng phủ nhận. Nhưng một phần trong anh vẫn cảm thấy một sự phẫn nộ ngầm. "Nhưng em làm thế này, em nghĩ anh sẽ hiểu sao? Em nghĩ anh sẽ chấp nhận sự trừng phạt này mãi mãi sao? Hãy cho anh một cơ hội để biết, để sửa chữa. Đừng im lặng như thế này nữa, anh xin em! Hãy nói cho anh biết, dù là một lời mắng chửi, một lời trách móc, bất cứ điều gì cũng được. Đừng im lặng..."
Anh nhấn gửi. Tiếng "ting" nhỏ bé vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một tiếng khóc cô độc. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi. Năm phút, mười phút, nửa tiếng. Vẫn là sự im lặng đáng sợ đó. Anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mình, khiến anh khó thở. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Anh không thể chịu đựng được nữa. Trong một cơn bực tức lẫn bất lực, anh ném mạnh chiếc điện thoại xuống ghế sofa. Nó nảy lên một tiếng khô khốc rồi nằm im lìm.
Hoàng Minh đứng ph���t dậy, điên cuồng bước đến ban công. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng không được. Sự im lặng của Lâm An đã trở thành một thứ vũ khí sắc bén, xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc lý trí của anh, buộc anh phải đối mặt với một sự thật trần trụi: anh đã thật sự vô tâm, thật sự mù quáng. Anh đã luôn tin rằng ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Nhưng phiên bản của Lâm An, nó lại quá khác biệt, quá đau đớn, và anh không thể nào dung hòa được nó với phiên bản "bình yên" của mình.
Anh nhìn xuống thành phố, những ánh đèn vẫn lấp lánh, nhưng không còn mang ý nghĩa của những ký ức vụn vỡ nữa. Giờ đây, chúng như hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào anh, buộc tội anh. Hoàng Minh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Sự bế tắc này, sự cô độc này, nó đã vượt quá sức chịu đựng của anh. Anh cần một lối thoát, một góc nhìn khác. Anh cần Trần Long. Hoặc có lẽ, anh cần một điều gì đó còn lớn hơn thế nữa. Anh cần một cuộc đối đầu trực diện, dù nó có đau đớn đến mức nào. Nhưng Lâm An, cô vẫn chìm trong sự im lặng của mình, như một bức tường thành kiên cố mà anh không thể nào phá vỡ. Và chính sự im lặng đó, đã trở thành một lời thách thức. Một lời thách thức mà Hoàng Minh, dù hoang mang, dù tuyệt vọng, cũng không thể nào bỏ qua.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.