Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 286: Vết Nứt Vô Hình Trên Chiếc Cốc Vỡ
Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, len lỏi qua không gian ấm cúng của Quán Cà Phê ‘Ký Ức Đọng’, nhưng dường như hôm nay, nó mang một âm hưởng khác biệt, trầm lắng hơn, như một lời thì thầm của quá khứ. Ánh nắng cuối ngày vàng ươm, hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ cũ kỹ, nơi từng dấu chân thời gian đã in hằn một cách lặng lẽ. Hoàng Minh và Lâm An ngồi đối diện nhau, giữa họ là chiếc bàn gỗ nhỏ và hai tách cà phê còn bốc hơi nghi ngút. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ thoảng nhẹ, tạo nên một bầu không khí thân thuộc đến nao lòng, nhưng cũng chính trong sự thân thuộc ấy, một sự căng thẳng mới mẻ đang âm thầm lớn dần.
Hoàng Minh, với dáng vẻ điềm đạm thường thấy, đặt tách cà phê xuống, tiếng sứ chạm nhẹ vào đĩa vang lên một cách rõ ràng trong không gian dường như ngưng đọng. Đôi mắt anh, sâu và ít biểu cảm, giờ đây tập trung hoàn toàn vào Lâm An, chờ đợi. Anh đã quen với nhịp điệu của những buổi gặp gỡ này, nơi Lâm An sẽ khơi gợi một ký ức, và anh sẽ phải đối mặt với một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản mà anh chưa từng nhận ra. Anh nghĩ về những buổi trò chuyện trước, về những mảng ký ức đã được lật giở, và một phần nào đó trong anh bắt đầu cảm thấy nặng nề, dù anh vẫn cố giữ sự bình thản.
“Hôm nay, em muốn kể về điều gì?” Hoàng Minh hỏi, giọng nói trầm đều, mang theo một sự kiên nhẫn mà anh đã học được sau nhiều buổi đối thoại như thế này. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì, dù vẫn không thể lường trước được mức độ sâu sắc của những câu chuyện mà Lâm An sẽ kể. Đối với anh, mỗi buổi gặp gỡ là một cuộc kiểm chứng, một bài toán logic mà anh cần phải giải mã để tìm ra sự thật đằng sau những cảm xúc mà anh đã vô tình bỏ qua. Anh nhìn Lâm An, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn chứa trong đôi mắt cô, nhưng cô vẫn là một cuốn sách mà anh chỉ mới lật được vài trang đầu.
Lâm An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như làn khói, nhưng lại mang theo sức nặng của những năm tháng đã qua. Tay cô vuốt nhẹ miệng tách trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua đầu ngón tay, một sự đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo đã từng gặm nhấm trái tim cô trong quá khứ. Cô ngước nhìn Hoàng Minh, đôi mắt to tròn, long lanh, không còn sự trách móc, chỉ còn sự điềm tĩnh và một nỗi buồn sâu sắc, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão lớn. Cô đã không còn muốn tranh cãi hay tìm kiếm sự công bằng, cô chỉ muốn giãi bày, muốn những mảnh ghép ký ức của mình được đặt đúng chỗ trong bức tranh mà cả hai đã cùng vẽ nên, dù bức tranh ấy giờ đây đã rạn nứt.
“Anh có nhớ chiếc cốc sứ màu xanh mà em rất thích không?” Lâm An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo một sức nặng riêng, một sức nặng mà Hoàng Minh chưa thể cảm nhận được ngay lập tức. Cô không hỏi về một buổi hẹn hò lãng mạn, hay một khoảnh khắc đặc biệt nào cả, mà chỉ là một vật dụng đơn giản, một chiếc cốc. Anh nhướn mày, cố gắng lục lọi trong ký ức của mình về một vật phẩm có vẻ ngoài bình thường như thế.
Hoàng Minh gật đầu, ký ức về chiếc cốc xanh hiện lên trong tâm trí anh, nhưng chỉ là một hình ảnh mờ nhạt, không mấy quan trọng. “Chiếc cốc bị vỡ ấy hả? Anh nhớ là anh đã mua cho em một cái mới rồi mà.” Anh đáp lại một cách nhanh chóng, logic và thực tế. Đối với anh, đó là một sự cố nhỏ, một tai nạn không đáng kể, và anh đã giải quyết nó một cách triệt để bằng việc mua một chiếc cốc khác để thay thế. Trong tâm trí anh, mọi chuyện đã được giải quyết, không có gì phải bận tâm hay nhớ nhung. Anh nghĩ, mình đã làm tròn trách nhiệm, đã thể hiện sự quan tâm một cách thiết thực. Anh nhìn Lâm An, mong đợi một sự xác nhận, một cái gật đầu đồng tình, nhưng cô chỉ mỉm cười buồn bã, một nụ cười mà anh chưa thể hiểu hết được ý nghĩa.
*Anh không hề biết,* Lâm An nghĩ thầm, *không phải chỉ là chiếc cốc mới, mà là cảm giác của em khi chiếc cốc cũ vỡ tan tành, và anh đã ở đâu trong khoảnh khắc đó.* Cô nhìn ánh mắt điềm nhiên của Hoàng Minh, không một chút gợn sóng, không một chút bận tâm, và cô biết, câu chuyện này sẽ lại là một minh chứng nữa cho sự khác biệt sâu sắc giữa hai thế giới ký ức của họ. Cô hít một hơi thật sâu, như để gom góp hết thảy những cảm xúc đã từng bị chôn vùi, chuẩn bị kể lại một câu chuyện mà đối với cô là cả một nỗi đau, còn đối với anh, chỉ là một sự cố nhỏ đã được giải quyết.
***
Đêm đó, ba năm về trước, mưa lất phất ngoài ô cửa sổ căn hộ của Lâm An, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, du dương trên mái hiên. Căn hộ của cô, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, mang một tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, luôn là nơi trú ẩn bình yên, nơi cô có thể thả mình vào thế giới của những cuốn sách, những cây cảnh xanh tươi và những món đồ gốm thủ công xinh xắn. Tiếng chim hót từ chiếc lồng treo ngoài ban công, dù đã về khuya, vẫn thỉnh thoảng vang lên một cách lảnh lót, quyện vào tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí thư thái và đầy thi vị. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả thoang thoảng và một chút hương hoa nhài từ ban công theo gió luồn vào, khiến không gian càng trở nên dễ chịu.
Hoàng Minh ngồi trên chiếc sofa bọc vải thô màu be, ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn không đủ để chiếu sáng hoàn toàn khuôn mặt anh, chỉ làm nổi bật đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu đang dán chặt vào màn hình laptop. Tiếng gõ phím đều đặn, khô khan của anh hòa vào tiếng mưa, tiếng nhạc, tạo nên một nhịp điệu riêng, một nhịp điệu của sự tập trung tuyệt đối. Anh đang chìm đắm vào thế giới của những con số, những dự án, những mục tiêu mà anh luôn đặt lên hàng đầu. Đối với Hoàng Minh, đó là những khoảnh khắc quý giá để anh hoàn thành công việc, để xây dựng nền tảng vững chắc cho tương lai, một tương lai mà anh tin rằng sẽ có cả Lâm An trong đó.
Lâm An bước ra từ bếp, trên tay cô là hai tách cà phê nóng hổi, nghi ngút khói. Một chiếc là tách sứ trắng đơn giản của Hoàng Minh, chiếc còn lại là chiếc cốc sứ màu xanh ngọc bích mà cô yêu thích, được trang trí bằng họa tiết hoa cúc nhỏ li ti vẽ tay. Cô đã tự tay làm chiếc cốc này trong một lớp học gốm, và nó mang ý nghĩa đặc biệt đối với cô, như một phần nhỏ của tâm hồn, của sự sáng tạo và những ước mơ giản dị. Cô bước lại gần sofa, lòng tràn đầy mong đợi về một buổi tối yên bình bên người mình yêu, nơi họ có thể cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, những suy nghĩ sau một ngày dài.
“Cà phê của anh đây,” Lâm An nói nhẹ nhàng, giọng cô ngọt ngào như muốn xua tan đi sự căng thẳng trên khuôn mặt anh. Cô đặt chiếc tách sứ trắng lên bàn, rồi khẽ cúi xuống để đặt chiếc cốc xanh của mình vào vị trí quen thuộc, ngay cạnh tay Hoàng Minh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh chợt đưa tay ra, không nhìn, chỉ đơn thuần muốn với lấy chiếc điện thoại đang rung nhẹ trên bàn. Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, rồi tiếp đó là âm thanh chói tai của gốm sứ va đập vào sàn gỗ. Chiếc cốc sứ màu xanh ngọc bích yêu quý của Lâm An, với những đóa hoa cúc nhỏ li ti, đã rơi xuống đất, vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ, như những mảnh vỡ của một giấc mơ.
“Ối, anh xin lỗi!” Hoàng Minh thốt lên, giọng nói nhanh, mang theo một chút ngạc nhiên và sự hối lỗi tức thời. Anh chỉ thoáng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua những mảnh vỡ trên sàn, rồi lại nhanh chóng cúi xuống màn hình điện thoại. “Để anh mua cho em cái mới nhé.” Anh nói thêm, một câu nói mang tính giải pháp, thực dụng và dứt khoát, như thể mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng tiền bạc và sự thay thế. Anh không nhìn thấy vẻ mặt của Lâm An, không thấy ánh mắt cô đờ đẫn nhìn những mảnh sứ vương vãi, không thấy bàn tay cô run rẩy khi cô quỳ xuống.
Lâm An quỳ gối xuống sàn, trái tim cô như cũng vỡ tan theo chiếc cốc. Cô không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ nhặt từng mảnh vỡ nhỏ, cẩn thận như thể chúng là những viên pha lê quý giá, chứ không phải là những mảnh gốm vô tri. Cảm giác lạnh lẽo của gốm sứ chạm vào đầu ngón tay cô, nhưng còn lạnh lẽo hơn là cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy cô từ bên trong. Cô nhìn Hoàng Minh, anh vẫn dán mắt vào màn hình, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím, hoàn toàn không để ý đến cô, không để ý đến sự im lặng bất thường của cô, không để ý đến những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi.
*Không phải chỉ là cái cốc... là anh không nhìn em,* Lâm An nghĩ thầm, nỗi đau dâng trào trong lồng ngực. *Không phải là chiếc cốc mới có thể thay thế được. Là khoảnh khắc này, là sự vô tâm này, là việc anh không thấy em đang đau đớn như thế nào.* Cô tiếp tục nhặt nhạnh, từng mảnh vỡ, từng mảnh ký ức. Cô nhớ lại những lần cô đã cố gắng thu hút sự chú ý của anh, những lần cô đã cố gắng chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng anh luôn bận rộn, luôn có một thế giới riêng mà cô không thể chạm tới.
Sau khi nhặt hết những mảnh vỡ, Lâm An đứng dậy, mang chúng vào bếp. Cô tìm kiếm tuýp keo dán, rồi cặm cụi ngồi xuống bàn bếp, cố gắng dán lại từng mảnh gốm nhỏ, như thể cô đang cố gắng hàn gắn lại một thứ gì đó đã vỡ vụn bên trong mình. Cô dán, rồi lại tháo ra, rồi lại dán, với sự kiên nhẫn vô bờ bến, nước mắt cô đã chảy dài trên má, hòa vào những giọt keo dán. Mỗi mảnh ghép lại là một nỗ lực, một sự cố gắng tuyệt vọng để giữ lấy một điều gì đó đã không còn nguyên vẹn. Trong suốt thời gian đó, Hoàng Minh vẫn ngồi trên sofa, tiếng gõ phím của anh vẫn đều đặn, không một lần ngẩng đầu lên, không một lần hỏi cô đã làm gì, không một lần để ý đến sự im lặng bất thường kéo dài trong căn phòng. Anh hoàn toàn không biết rằng, trong một góc nhỏ của căn hộ ấy, trái tim của người con gái đang yêu anh đã vỡ tan cùng chiếc cốc sứ, và đang cố gắng hàn gắn lại nó một mình, trong nước mắt và sự cô đơn.
***
Quay trở lại hiện tại, trong Quán Cà Phê ‘Ký Ức Đọng’, tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó dường như chỉ còn là một âm thanh nền mờ nhạt, nhường chỗ cho sự căng thẳng đang bao trùm lấy không gian. Mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng đối với Hoàng Minh, nó không còn dễ chịu như trước, mà dường như mang một vị đắng chát, một vị đắng của sự thật đang dần được phơi bày.
Hoàng Minh im lặng, đôi mắt anh mở to, cố gắng ghép nối những mảnh ký ức của chính mình với câu chuyện mà Lâm An vừa kể. Chiếc cốc sứ màu xanh. Anh nhớ nó, nhớ cái sự cố nhỏ đó, nhớ việc anh đã nhanh chóng đề nghị mua một cái mới. Nhưng những gì Lâm An vừa kể lại... đó là một bức tranh hoàn toàn khác, một bức tranh mà anh chưa từng nhìn thấy, chưa từng cảm nhận được. Khuôn mặt anh dần hiện rõ sự bối rối, rồi cả một chút khó chịu khi anh nhận ra mình đã hoàn toàn bỏ qua những cảm xúc đó, những chi tiết nhỏ nhặt nhưng lại mang sức nặng của cả một bầu trời.
Lâm An vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không một chút giận dữ hay trách móc trong giọng nói. Cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không né tránh, như muốn anh phải đối diện hoàn toàn với những gì cô sắp nói. “Anh chỉ nói ‘xin lỗi’ rồi quay lại với điện thoại,” cô bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng từng từ ngữ lại như những mũi kim châm vào tâm trí Hoàng Minh. “Anh không nhìn thấy em đã quỳ xuống nhặt từng mảnh vỡ, không thấy em đã cố gắng dán lại nó như thế nào, và anh cũng không thấy em đã khóc.”
Mỗi câu chữ của Lâm An như một nhát dao vô hình, từ từ cứa vào lớp vỏ bọc bình yên mà Hoàng Minh đã xây dựng cho ký ức của mình. Anh nhớ mình đã xin lỗi, nhớ mình đã đề nghị mua cái mới. Đối với anh, đó là sự quan tâm, là giải pháp. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến những gì diễn ra sau đó, những gì Lâm An đã trải qua một mình trong sự im lặng của căn hộ, dưới tiếng mưa đêm và tiếng gõ phím của anh.
Hoàng Minh siết chặt tách cà phê trong tay, những khớp ngón tay anh trắng bệch. Anh cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lồng ngực, một sự khó chịu không phải vì giận dữ, mà vì sự bối rối và hổ thẹn. Anh đã luôn nghĩ mình là một người chu đáo, một người biết quan tâm, nhưng qua lời kể của Lâm An, anh lại hiện lên như một kẻ vô tâm, một người chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Anh cúi gằm mặt xuống, ánh mắt anh lánh đi, không dám đối diện với Lâm An, không dám nhìn vào đôi mắt cô, nơi có thể anh sẽ thấy hình ảnh của chính mình, một hình ảnh mà anh chưa từng muốn đối mặt.
“Anh… anh không hề biết,” Hoàng Minh nói, giọng nhỏ, ngập ngừng, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, nhưng lại không thể tìm thấy. Anh cảm thấy sự bất lực, sự hối tiếc đang dần len lỏi vào tâm trí. “Anh cứ nghĩ… anh đã xin lỗi rồi. Anh nghĩ… anh đã giải quyết vấn đề rồi.” Những lời nói của anh nghe thật yếu ớt, thật trống rỗng, ngay cả trong tai anh. Anh đã luôn tin rằng sự thực tế, sự logic là cách tốt nhất để giải quyết mọi chuyện, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng có những thứ không thể giải quyết bằng lời xin lỗi hay một sự thay thế vật chất.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh, không một chút phán xét. Cô không muốn anh cảm thấy tội lỗi, cô chỉ muốn anh hiểu. Cô biết, anh không cố ý vô tâm, anh chỉ đơn thuần là không nhìn thấy, không cảm nhận được. “Không phải là anh không muốn,” Lâm An nói tiếp, giọng cô khẽ khàng, như một lời an ủi, nhưng cũng là một lời khẳng định đầy đau xót. “Chỉ là anh không thấy. Anh thấy chiếc cốc vỡ, nhưng anh không thấy em. Anh thấy cần phải thay thế, nhưng anh không thấy nỗi đau của em.”
Lời nói của Lâm An như một nhát búa giáng mạnh vào bức tường thành ký ức của Hoàng Minh, khiến nó bắt đầu rạn nứt. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Lâm An, trong ánh mắt anh là sự bối rối tột độ, một sự bối rối mà anh chưa từng trải qua. Anh bắt đầu nghi ngờ về “ký ức êm đẹp” của chính mình, về những khoảnh khắc bình yên mà anh đã luôn tin rằng cả hai đã cùng trải qua. Liệu có bao nhiêu “chiếc cốc vỡ” khác mà anh đã bỏ qua? Bao nhiêu giọt nước mắt thầm lặng mà anh chưa từng nhìn thấy?
Hoàng Minh cảm thấy một cơn day dứt dữ dội dâng lên trong lòng. Anh luôn cho rằng mình đã yêu Lâm An, nhưng dường như, anh chỉ yêu một phiên bản của Lâm An, một phiên bản luôn mỉm cười, luôn bình yên, một phiên bản không bao giờ khóc một mình. Và điều đó, giờ đây, khiến anh cảm thấy trống rỗng đến lạ lùng. Anh nhìn vào tách cà phê trước mặt, hơi ấm từ tách cà phê giờ đây không còn mang lại sự dễ chịu nữa, mà chỉ làm nổi bật sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Lâm An đã kể câu chuyện của mình, không phải để trách móc, mà để giãi bày. Và trong khoảnh khắc đó, Hoàng Minh bắt đầu nhận ra, có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là họ đã chia tay, mà là khi nhìn lại, anh nhận ra mình đã yêu cô trong một câu chuyện mà cô đã phải tự mình viết nên, trong nước mắt và sự im lặng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.