Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 294: Nỗi Đau Tự Bào Chữa: Những Giọt Nước Mắt Nuốt Ngược
Tiếng “tút... tút...” kéo dài, rồi hoàn toàn im lặng. Lâm An đặt điện thoại xuống bàn, thở ra một hơi dài. Đó là một hơi thở như trút bỏ gánh nặng, nhưng cũng là một hơi thở đầy sự trống rỗng và một chút nhẹ nhõm đau đớn. Nước mắt không còn chảy nữa. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, không còn thấy sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự bình lặng đến đáng sợ. Sự trống rỗng và nhẹ nhõm đau đớn này báo hiệu quá trình chữa lành lâu dài của cô, đồng thời cũng cho thấy cô đã bước qua giai đoạn tuyệt vọng nhất, chuẩn bị cho cuộc đối mặt ký ức trong tương lai.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi, đều đều và không ngừng nghỉ. Tiếng mưa như gột rửa đi tất cả, những ký ức, những nỗi đau, những hy vọng. Lâm An biết, từ giờ trở đi, cô sẽ phải học cách sống mà không có anh, không có một phần ký ức mà cô đã từng tin là của chung. Nhưng cô cũng biết, đây là điều phải đến. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và khi những ký ức ấy đã quá khác biệt, có lẽ, cách tốt nhất là để chúng ngủ yên.
***
Lâm An ngồi co ro trên chiếc sofa bọc vải màu xám nhạt, đôi chân co lại sát vào ngực, vòng tay ôm chặt lấy chính mình. Căn hộ của cô, vốn luôn tràn ngập ánh sáng tự nhiên vào ban ngày, giờ đây chìm trong ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng ở góc phòng, hắt lên một vầng sáng ấm áp nhưng cô độc. Ngoài khung cửa sổ lớn, những hạt mưa phùn vẫn đều đặn rơi, khẽ đọng lại trên tấm kính trong suốt rồi từ từ trượt xuống, vẽ nên những đường nét u buồn. Tiếng mưa lách tách, cùng với tiếng tích tắc đều đặn, chậm rãi của chiếc đồng hồ treo tường, tạo thành một bản giao hưởng tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có mình cô lắng nghe.
Cô nhìn ra ngoài, qua lớp màn mưa mờ ảo, những tòa nhà cao tầng phía xa chìm vào bóng tối nhập nhoạng. Một cảm giác trống rỗng mênh mông chiếm lấy cô, nặng trĩu hơn cả nỗi buồn. Đó là sự trống rỗng của một khoảng không vừa được giải phóng, một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng là sự mất mát của một điều gì đó đã từng tồn tại, dù nó chỉ là một ảo ảnh trong tâm trí cô.
“Dừng lại ở đây thôi.” Lời nói của chính cô, vừa dứt khoát, vừa yếu ớt, vẫn còn vang vọng trong đầu. Nó là kết quả của một quá trình dài hơi, không phải là một quyết định bột phát. Cô đã mệt mỏi rồi. Cái mệt mỏi không phải từ công việc, mà từ việc phải liên tục đấu tranh với chính mình, phải tự bào chữa cho một người mà cô yêu thương, phải tự mình nuốt ngược những giọt nước mắt và nỗi đau vào trong.
Cô khẽ đưa tay vuốt ve chiếc điện thoại đang nằm im lìm trên mặt bàn trà bằng gỗ sồi. Màn hình điện thoại đã tắt, nhưng chỉ cần một cú chạm nhẹ, cả một thế giới ký ức sẽ hiện ra. Cô biết rõ điều đó. Đó là “Album ảnh điện tử” mà cô đã cất giữ cẩn thận, chứa đựng hàng trăm tấm ảnh chụp chung của hai người. Từng nụ cười, từng khoảnh khắc, từng chuyến đi. Nhưng cô biết, đằng sau mỗi tấm ảnh lung linh, là một câu chuyện khác.
Cô chạm nhẹ vào màn hình. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại rọi lên gương mặt xanh xao của cô. Cô lướt qua từng tấm ảnh. Đây là tấm ảnh chụp ở Đà Lạt, anh ôm cô từ phía sau, cả hai cùng nhìn về phía hồ Xuân Hương lãng mạn. Cô nhớ lúc đó, cô đã đợi anh hơn hai tiếng đồng hồ dưới cơn mưa phùn lất phất chỉ vì anh quên mất lịch hẹn. Anh đến, vội vã xin lỗi, và chụp tấm ảnh này như một cách bù đắp. Lúc đó, cô đã tự nhủ: *Anh ấy bận rộn mà. Công việc của anh ấy quan trọng. Mình phải hiểu cho anh ấy.* Cô đã cười, một nụ cười gượng gạo che giấu đi cái lạnh và nỗi tủi thân đang len lỏi. Giờ đây, nhìn lại, nụ cười ấy như một vết rạn nứt trên lớp mặt nạ kiên cường mà cô đã cố gắng đeo.
Rồi đến tấm ảnh khác, cả hai đang ngồi trong một quán cà phê quen thuộc, nơi cô thích đến, nơi anh chỉ đến vì cô. Anh đang đọc báo, cô nhìn anh cười. “Anh đẹp trai quá,” cô đã nói, và anh chỉ khẽ gật đầu, không rời mắt khỏi trang báo. Cô nhớ khoảnh khắc đó, cô đã mong anh sẽ đặt tờ báo xuống, sẽ nhìn vào mắt cô, sẽ nói điều gì đó ngọt ngào. Nhưng anh không làm thế. Cô lại tự trấn an: *Anh ấy là người lý trí, ít nói mà. Anh ấy không giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói. Anh ấy yêu mình theo cách riêng của anh ấy.* Cô đã tự thuyết phục mình rằng sự im lặng của anh là sự tin tưởng, sự bình yên, chứ không phải là sự hờ hững. Cô đã cố gắng tin rằng tình yêu không nhất thiết phải ồn ào, phải thể hiện ra bên ngoài. Nhưng trong sâu thẳm, trái tim cô vẫn hẫng hụt.
Nước mắt cô không chảy ra ngoài. Chúng đã cạn kiệt sau quá nhiều lần bị nuốt ngược vào trong, quá nhiều lần bị ép khô bởi những lời bào chữa. Cô cảm thấy một sự đau rát, khô khốc ở khóe mắt, như thể những giọt lệ đã tìm một con đường khác để thấm vào bên trong, bào mòn trái tim cô từng chút một. Cô đã tự vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về tình yêu của họ, một bức tranh mà trong đó, mọi sự vô tâm của anh đều được cô lý giải thành sự bận rộn, sự trầm tính, sự khác biệt tính cách. Cô đã cố gắng tin rằng tình yêu là sự chấp nhận những khuyết điểm của đối phương, nhưng lại quên mất rằng chấp nhận không có nghĩa là tự làm tổn thương chính mình.
Cô nhớ về những buổi tối cô một mình ngồi chờ tin nhắn, chờ một cuộc gọi, chờ một lời hỏi han đơn giản. Anh bận. Anh quên. Anh mệt. Và cô luôn có sẵn một kho tàng lý do để bảo vệ anh khỏi chính nỗi thất vọng của cô. *Anh ấy đang phải đối mặt với áp lực lớn ở công ty. Anh ấy vừa mới gặp một vấn đề khó khăn. Anh ấy cần không gian riêng. Mình không nên làm phiền anh ấy.* Mỗi lời bào chữa là một nhát dao tóm lấy trái tim cô, nhưng cô vẫn tin rằng đó là cách để giữ gìn mối quan hệ này. Cô đã nghĩ rằng tình yêu là sự hy sinh, sự nhường nhịn vô điều kiện.
Cứ thế, từng chút một, cô đã tự làm mình đau, tự đẩy mình vào góc tường của sự cô đơn trong chính mối quan hệ mà cô đã dồn hết tâm huyết. Cô đã cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng những lời hứa hẹn tự tạo, bằng những niềm tin mong manh rằng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra, sẽ thay đổi. Nhưng anh không thay đổi, và cô cũng không đủ sức để tiếp tục chờ đợi.
Ánh mắt cô dừng lại ở một tấm ảnh khác, chụp cô đang cười rạng rỡ trong một buổi tiệc sinh nhật. Đó là sinh nhật cô. Anh đã đến trễ, và rời đi sớm vì có một cuộc hẹn công việc đột xuất. Cô đã cố gắng nở nụ cười thật tươi trước ống kính, để không ai nhận ra sự hụt hẫng trong lòng. Sau đó, cô lại tự nhủ: *Ít nhất anh ấy cũng đã đến. Anh ấy đã cố gắng sắp xếp thời gian. Công việc của anh ấy là quan trọng nhất.* Nhưng khi tất cả mọi người ra về, cô đã ở lại một mình, dọn dẹp những mảnh vỡ của niềm vui ngắn ngủi, và một mình đối diện với nỗi cô đơn.
Cô vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại, nơi hình ảnh Hoàng Minh đang cười một cách xa cách. Trong ký ức của anh, cô đã luôn mạnh mẽ, luôn thấu hiểu, luôn tự chủ. Anh không bao giờ thấy cô khóc vì anh, không bao giờ thấy cô đau khổ vì những hành động vô tâm của anh. Bởi vì cô đã giấu chúng quá kỹ, đã tự mình nuốt trọn chúng. Cô đã không muốn anh phải bận tâm, không muốn anh cảm thấy tội lỗi. Cô đã nghĩ rằng đó là cách yêu. Nhưng bây giờ, khi tất cả đã kết thúc, cô nhận ra đó không phải là yêu. Đó là tự hủy hoại.
Một giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trào ra, không phải từ khóe mắt, mà từ sâu thẳm trái tim cô. Nó không lăn dài trên má, mà như tan vào không khí, vào chính cái khoảng không trống rỗng đang bao trùm lấy cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự tê dại lan tỏa. Đã đến lúc cô phải dừng lại việc tự làm tổn thương mình, ngừng việc bào chữa cho những gì không thể bào chữa.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã nhỏ dần, như thể thiên nhiên cũng đang lắng nghe và thấu hiểu. Căn phòng vẫn yên tĩnh, nhưng không còn đáng sợ nữa. Thay vào đó, có một sự tĩnh lặng của sự chấp nhận, của sự buông bỏ. Lâm An mở mắt. Ánh nhìn của cô vẫn còn một chút u buồn, nhưng đã có thêm một tia sáng của sự kiên định. Cô đã đối mặt với những ảo tưởng của mình, với những vết thương mà cô đã tự mình tạo ra khi cố gắng duy trì một mối tình không còn là của chung. Đây là bước đầu tiên để chữa lành.
***
Đêm đã buông xuống hẳn. Mưa đã tạnh, để lại một không khí se lạnh, trong lành lạ thường. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng trắng bạc. Tiếng đồng hồ vẫn tích tắc, nhưng giờ đây không còn đơn độc. Tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Lâm An. Cô giật mình, khẽ quay đầu nhìn về phía cửa. Ai có thể đến vào giờ này?
Cô đứng dậy, bước chân còn nặng nề nhưng đã không còn chao đảo. Mở cửa, cô thấy Mai Lan đang đứng đó, gương mặt xinh xắn với đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Mái tóc uốn xoăn nhẹ của Mai Lan vẫn gọn gàng, nhưng đôi vai cô bạn khẽ run lên vì lạnh. Mai Lan mặc một chiếc áo khoác dày, choàng thêm một chiếc khăn len mềm mại, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của tinh dầu oải hương.
"An ơi, cậu sao rồi?" Mai Lan không đợi cô mời, bước vào nhà, ôm chầm lấy Lâm An. Cái ôm của Mai Lan ấm áp và vững chãi, như một vòng tay che chở mà Lâm An đã khao khát từ lâu. Mùi hương tinh dầu và sự ấm áp từ người bạn thân khiến Lâm An thấy sống lại một chút, như một cây khô vừa được tưới nước.
Lâm An chỉ khẽ lắc đầu, vùi mặt vào vai Mai Lan. "Mình... mình ổn." Giọng cô khàn đặc, yếu ớt.
Mai Lan nhẹ nhàng đẩy cô bạn ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đã sưng húp của Lâm An. "Ổn cái gì mà ổn. Giọng cậu còn không ra hơi thế kia. Cậu đã gọi cho mình rồi im bặt, mình lo quá nên chạy sang đây." Mai Lan vừa nói vừa cởi áo khoác, bước vào nhà, nhanh chóng pha một cốc trà thảo mộc ấm. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, rồi tiếng thìa khuấy lách cách trong cốc sứ. Mùi hương dịu nhẹ của trà hoa cúc lan tỏa, xua đi phần nào sự lạnh lẽo trong căn phòng.
Lâm An ngồi lại trên sofa, nhìn Mai Lan tất bật. Cô bạn thân của cô luôn như vậy, chu đáo và ấm áp. "Cảm ơn cậu, Lan."
Mai Lan đặt cốc trà nóng vào tay Lâm An, bàn tay cô bạn khẽ chạm vào tay Lâm An, truyền hơi ấm. "Không sao đâu. Uống chút trà đi cho ấm người." Mai Lan ngồi xuống cạnh Lâm An, khẽ ôm lấy vai cô bạn. "Giờ thì, kể cho mình nghe đi. Chuyện gì đã xảy ra?"
Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị trà ấm lan tỏa trong cổ họng, làm dịu đi sự khô khốc. Cô ngước nhìn Mai Lan, đôi mắt vẫn còn đọng nước. "Mình... mình đã chia tay Hoàng Minh rồi, Lan à."
Mai Lan không tỏ ra ngạc nhiên quá mức, có lẽ cô đã đoán trước được điều này. Cô chỉ khẽ gật đầu, siết nhẹ vai Lâm An. "Mình biết. Mình hiểu. Cậu đã chịu đựng quá nhiều rồi."
Nghe những lời ấy từ Mai Lan, một bức tường vô hình trong lòng Lâm An đổ sụp. Cô đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra ổn, nhưng Mai Lan luôn là người nhìn thấu được những vết nứt sâu kín nhất trong tâm hồn cô. "Mình... mình đã tự lừa dối bản thân quá lâu rồi, Lan." Giọng Lâm An bắt đầu run rẩy, từng câu chữ như được bóc tách từ những tầng sâu nhất của nỗi đau. "Mình luôn nghĩ... anh ấy không cố ý đâu. Anh ấy chỉ bận thôi. Anh ấy không giỏi thể hiện tình cảm. Anh ấy là người hướng nội, lý trí. Mình phải hiểu cho anh ấy."
Cô kể cho Mai Lan nghe về những lần Hoàng Minh lỡ hẹn, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa vu vơ không thành hiện thực. "Có lần, mình ốm rất nặng, sốt cao đến mê man. Mình đã nhắn tin cho anh ấy, chỉ mong một lời hỏi thăm. Anh ấy nhắn lại 'Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé.' Chỉ thế thôi, Lan à. Và mình đã tự nhủ, *anh ấy bận, anh ấy đang ở xa, anh ấy không thể đến được. Ít nhất anh ấy cũng đã trả lời.* Nhưng mà, Lan ơi, lúc đó mình chỉ muốn có anh ấy ở bên, muốn anh ấy nắm tay mình, muốn anh ấy hỏi 'Em có sao không?' một cách chân thành thôi mà." Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, lần này không phải là những giọt nước mắt nuốt ngược, mà là những dòng lệ nóng hổi, tự do chảy tràn trên gò má cô.
Mai Lan nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lâm An bằng mu bàn tay. "An à, mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi? Cậu không cần phải gồng mình lên để hiểu cho một người không chịu hiểu cho cậu. Anh ta bận, anh ta không giỏi thể hiện, đó là lý do. Nhưng cậu cũng có cảm xúc, cậu cũng cần được quan tâm, được yêu thương mà." Giọng Mai Lan trầm ấm, đầy sự cảm thông.
Lâm An gật đầu lia lịa trong tiếng nấc. "Mình biết chứ. Mình biết mình đau. Nhưng mình sợ. Mình sợ mất anh ấy. Mình sợ nếu mình đòi hỏi, anh ấy sẽ cảm thấy phiền, sẽ rời xa mình. Thế nên, mình cứ cố gắng tự mình giải quyết mọi thứ. Tự mình tìm lý do cho anh ấy. Tự mình chịu đựng." Cô vòng tay ôm chặt lấy Mai Lan, nước mắt thấm ướt một mảng áo của cô bạn. "Anh ấy nói chia tay êm đẹp. Anh ấy nói mình mệt mỏi là hợp lý. Anh ấy không hề biết, mình đã phải tự mình vật lộn với bao nhiêu thứ để đến được cái khoảnh khắc 'mệt mỏi' đó."
Cô kể về chiếc cốc cà phê vỡ, về những buổi tối một mình nhìn ra cửa sổ, về những hy vọng vụn vỡ. "Anh ấy không biết mình đã khóc bao nhiêu lần một mình trong căn phòng này. Anh ấy không biết mình đã nhìn chằm chằm vào điện thoại bao nhiêu tiếng đồng hồ chỉ để chờ một tin nhắn. Anh ấy không biết mình đã phải tự thuyết phục bản thân rằng anh ấy yêu mình, chỉ là theo một cách khác, một cách mà mình không thể cảm nhận được."
Mai Lan vỗ về lưng Lâm An. "Anh ta không biết, không phải lỗi của cậu. Lỗi của anh ta là không chịu nhìn, không chịu lắng nghe. Cậu đã cố gắng hết sức rồi, An à. Cậu đã cố gắng rất nhiều. Đến mức cậu tự làm tổn thương chính mình."
Lời nói của Mai Lan như một nhát dao nữa, nhưng lần này không phải là nỗi đau, mà là sự giải thoát. Lâm An nhận ra điều đó. Cô đã tự tổn thương mình khi cứ mãi bào chữa cho Hoàng Minh. Cô đã tự nhốt mình vào một cái lồng của sự chịu đựng, với hy vọng mong manh rằng tình yêu sẽ thay đổi mọi thứ. Nhưng tình yêu không thể thay đổi một người không muốn thay đổi, và tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ một người cố gắng níu giữ.
"Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," Lâm An khẽ lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, hoặc với một Hoàng Minh vô hình nào đó. "Nhưng anh còn không biết em đã đau như thế nào, thì anh cố gắng cái gì?" Cô lắc đầu, một nụ cười buồn bã hiện lên trên môi. Đó là nụ cười của sự chua chát, nhưng cũng là sự chấp nhận. Cô đã nhận ra rằng, dù Hoàng Minh có cố gắng hay không, thì điều quan trọng nhất là cô đã cảm thấy bị bỏ rơi, bị tổn thương. Và điều đó là đủ.
Lâm An siết chặt bàn tay Mai Lan. "Mình mệt mỏi rồi, Lan à. Mình không muốn phải tiếp tục tự bào chữa nữa. Mình không muốn phải tiếp tục tự lừa dối bản thân nữa." Giọng cô vẫn còn yếu ớt, nhưng đã có một sự kiên định lạ thường. "Mình không thể yêu một người mà mình phải liên tục tìm lý do để anh ấy được vô tâm."
Mai Lan ôm chặt lấy Lâm An. "Đúng rồi, An à. Cậu đã làm đúng rồi. Đã đến lúc cậu phải yêu thương bản thân mình. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, được một người yêu thương và trân trọng những cảm xúc của cậu."
Lâm An khóc thêm một lúc nữa, nhưng những giọt nước mắt lần này mang theo một ý nghĩa khác. Chúng là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của sự chấp nhận, và của một khởi đầu mới. Cô đã trút bỏ gánh nặng của những lời bào chữa, của những nỗi đau nuốt ngược. Cô đã cho phép bản thân mình được đau, được yếu đuối, và quan trọng hơn, được nhìn nhận sự thật một cách trần trụi. Ánh đèn dịu nhẹ trong căn phòng, mùi hương trà thảo mộc ấm áp, và vòng tay vững chãi của Mai Lan, tất cả như xoa dịu tâm hồn cô. Cô biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều vết thương cần được chữa lành. Nhưng ít nhất, cô không còn đơn độc trên con đường ấy.
Ngoài kia, thành phố đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tán lá cây. Lâm An nhắm mắt lại, cảm nhận một sự bình yên mong manh đang len lỏi vào trái tim cô. Cô đã buông bỏ. Và trong sự buông bỏ ấy, cô tìm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút hy vọng về một tương lai mà ở đó, cô không còn phải tự mình nuốt ngược những giọt nước mắt nữa. Cô sẽ kể lại tất cả những điều này, từng chi tiết một, cho Hoàng Minh nghe, khi thời điểm thích hợp đến. Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn được Mai Lan ôm chặt, và được khóc cho chính mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.