Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 296: Vết Nứt Trong Ký Ức Hoàn Hảo
Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quen thuộc đến mức nó gần như trở thành một phần của không khí nơi đây, len lỏi vào từng góc nhỏ của quán cà phê “Ký Ức Đọng”. Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những tán lá khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên bức tường vàng bong tróc nhẹ. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong mang đến một cảm giác hoài niệm, tách biệt hoàn toàn với sự hối hả của thành phố bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz/Blues du dương, như một dòng sông êm đềm chảy qua không gian, hòa cùng tiếng lật trang sách khẽ khàng và tiếng ly tách va chạm nhẹ nhàng đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng.
Hoàng Minh ngồi đối diện với Lâm An, trên chiếc bàn gỗ sờn màu quen thuộc mà họ từng chia sẻ biết bao buổi chiều. Anh vẫn giữ vẻ điềm đạm, vững chãi thường thấy. Áo sơ mi xanh đậm được là phẳng phiu, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên sự chỉn chu và lý trí. Đôi mắt anh sâu thẳm, nhìn Lâm An một cách cẩn trọng, như thể cô là một bản thiết kế phức tạp mà anh đang cố gắng giải mã. Anh đã chuẩn bị cho cuộc gặp này, chuẩn bị cho một cuộc đối thoại khách quan, một phiên thảo luận về quá khứ mà anh tin rằng mình đã sắp xếp gọn gàng trong tâm trí. Anh nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng, mang theo chút mùi gỗ cũ thoảng nhẹ từ không khí ẩm. Anh tự tin rằng mình đã hoàn toàn vượt qua, đã hoàn toàn buông bỏ.
Lâm An, ngược lại, lại mang một vẻ ngoài bình thản đến lạ. Vóc dáng nhỏ nhắn của cô được tôn lên trong chiếc váy pastel nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy lại ẩn chứa một sự kiên định đến sắt đá, cùng với nỗi buồn sâu thẳm mà anh không thể nào chạm tới. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa tự nhiên, ôm lấy gương mặt trái xoan thanh thoát. Cô đặt hai bàn tay lên mặt bàn, đan vào nhau một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tựa như đang tựa vào một điểm tựa vững chắc cho chính mình. Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh nhìn không hề né tránh, không hề bối rối, chỉ có một sự trong trẻo, chân thật đến nao lòng. Không khí giữa họ căng như dây đàn, một sợi dây vô hình mà chỉ có hai người cảm nhận được, mặc cho tiếng nhạc vẫn du dương và những câu chuyện phiếm từ những bàn bên cạnh vẫn thì thầm.
Hoàng Minh là người mở lời trước, giọng anh trầm ổn, đều đều, không một chút gợn sóng cảm xúc. "Anh nhớ chúng ta đã đồng ý rằng mối quan hệ đã đi đến hồi kết một cách êm đẹp, phải không, Lâm An?" Anh hỏi, như đang xác nhận một sự thật hiển nhiên, một điều đã được thống nhất từ lâu và không còn gì để bàn cãi. Trong ký ức của anh, đó là một cuộc chia tay văn minh, hợp lý, không có nước mắt, không có la hét, chỉ là hai người trưởng thành nhận ra họ không còn hợp nhau nữa. Một sự giải thoát nhẹ nhõm, một bước tiến tới sự tối ưu hóa cho cuộc sống của cả hai. Anh tin rằng, mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo, đúng như những gì anh đã dự liệu.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, như thể đang xua đi một làn sương mỏng đã vương trên ký ức của mình. "Trong ký ức của anh là vậy," cô đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng âm tiết lại vang lên rõ ràng, như những viên sỏi nhỏ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. "Em thì nhớ khác, Hoàng Minh." Cô không cao giọng, không trách móc, chỉ đơn thuần là khẳng định một sự thật, một sự thật đối lập hoàn toàn với những gì anh vừa nói. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào anh, không hề dao động, như thể đang cố gắng truyền tải một điều gì đó sâu sắc hơn, vượt qua cả những lời nói.
Hoàng Minh nhíu mày, một cử chỉ rất nhỏ nhưng lại cho thấy sự bối rối thoáng qua trong tâm trí anh. "Khác ư?" Anh lặp lại, như thể từ ngữ đó không thuộc về từ điển của anh khi nói về cuộc chia tay của họ. Anh đã hình dung về cuộc đối thoại này, về việc Lâm An có thể vẫn còn chút nuối tiếc, chút hờn dỗi, nhưng không phải là một sự phủ nhận hoàn toàn ký ức của anh. Anh cố gắng tìm một lời giải thích logic, một lý do để gạt bỏ cái "khác" mà cô vừa đề cập. "Anh nhớ chúng ta đã nói chuyện rất rõ ràng, anh đã giải thích tình hình công việc, những áp lực, và em cũng đã đồng ý rằng việc dừng lại là tốt nhất cho cả hai." Anh nhấn mạnh vào tính "hợp lý" của quyết định, vào sự "thống nhất" mà anh tin là đã có. Đối với anh, đó là sự thật, là toàn bộ câu chuyện.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười buồn lướt qua trên môi cô như một cánh hoa rụng. "Anh đã giải thích, vâng. Anh luôn giải thích mọi thứ một cách logic, rành mạch. Nhưng tình yêu, Hoàng Minh, không phải lúc nào cũng tuân theo những con số hay biểu đồ. Anh có nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc em chờ." Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ, một sự thất vọng đã được nén chặt qua bao nhiêu năm tháng. Cô không muốn đổ lỗi, cô chỉ muốn anh nhìn thấy một phần ký ức mà anh đã bỏ quên, một phần của câu chuyện mà chỉ mình cô mang theo. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp lại tất cả dũng khí để kể lại một chương của cuộc đời mình mà cô đã cố gắng chôn vùi.
Hoàng Minh im lặng, ly cà phê trên tay anh như nặng hơn. Lời của Lâm An chạm vào một vùng nào đó trong tâm trí anh, một vùng mà anh đã đóng gói kỹ lưỡng và dán nhãn "đã qua". Anh chưa từng nghĩ về những "lúc cô chờ". Đối với anh, cô luôn "ở đó", hiện diện trong cuộc sống của anh một cách tự nhiên. Anh luôn cho rằng cô hiểu, rằng cô chấp nhận sự bận rộn của anh, sự tập trung của anh vào công việc. Anh đã lý giải mọi sự thiếu vắng của mình bằng công việc, bằng những mục tiêu lớn lao. Và anh tin rằng, cô đã thông cảm. Nhưng giờ đây, cái nhìn thẳng thắn của Lâm An, cùng với những lời nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén ấy, lại khiến anh cảm thấy một sự bối rối nho nhỏ, như một vết nứt đầu tiên trên bức tường ký ức hoàn hảo mà anh đã xây dựng.
Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời trước khi nhường chỗ cho màn đêm. Đèn trong quán đã được bật lên, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây hắt lên gương mặt Lâm An, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt đượm buồn của cô. Tiếng nhạc Jazz/Blues vẫn nhẹ nhàng, du dương, nhưng giờ đây nó lại mang một sắc thái u hoài hơn, như đang đồng điệu với không khí giữa hai người. Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, hòa quyện với mùi đất ẩm từ không khí se lạnh bên ngoài, mang đến một cảm giác vừa ấm áp vừa cô độc.
Lâm An khẽ đưa tay vén lọn tóc mai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hoàng Minh. Giọng cô vẫn đều đều, không một chút oán giận, nhưng từng lời nói lại như những nhát dao nhỏ, từ từ chạm vào những ngóc ngách sâu nhất trong tâm trí anh, những nơi anh chưa bao giờ dám nhìn đến. Cô không kể về những sự kiện lớn, không phải những cuộc cãi vã long trời lở đất, mà là những chi tiết nhỏ bé, những khoảnh khắc cô đơn mà anh chưa bao giờ thấy.
"Anh có nhớ buổi tối trước khi chúng ta chia tay không, Hoàng Minh?" Lâm An hỏi, một câu hỏi nhẹ bẫng nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình. Hoàng Minh cố gắng lục lọi trong ký ức của mình, tìm kiếm một buổi tối cụ thể, một chi tiết nào đó. Anh chỉ nhớ rằng những ngày cuối cùng của mối quan hệ, mọi thứ diễn ra rất "êm đềm". Anh nhớ mình bận rộn với một dự án lớn, nhớ những cuộc họp kéo dài đến khuya.
"Anh... anh nghĩ là anh nhớ. Anh đã bận rộn với dự án B, có lẽ anh đã gửi tin nhắn cho em rằng anh sẽ về muộn hoặc không thể gặp em," Hoàng Minh đáp, giọng anh mang theo chút phòng thủ. Anh vẫn giữ vững quan điểm rằng mình đã làm đúng, đã thông báo rõ ràng. "Anh đã nghĩ em hiểu cho công việc của anh."
Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. "Vâng, anh đã nhắn tin báo bận. Rất nhiều lần. Nhưng anh có nhớ em đã làm gì vào những buổi tối đó không? Buổi tối trước khi chúng ta chia tay, em đã ngồi một mình trong căn hộ của em, nhìn ra cửa sổ, nơi mưa đang rơi tí tách." Cô dừng lại, ánh mắt xa xăm, như thể đang nhìn thấy lại khung cảnh đó ngay trước mắt mình. "Em đã nhìn những hạt mưa va vào cửa kính, và tự hỏi liệu anh có bao giờ nghĩ đến việc em đã chờ đợi bao lâu không. Em đã chờ một cuộc gọi, một tin nhắn khác, không phải một thông báo công việc, mà là một lời an ủi, một sự quan tâm, dù chỉ là một câu hỏi bâng quơ 'Em có ổn không?'."
Hoàng Minh cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng. Anh luôn tin rằng mình là người đàn ông chu đáo, dù bận rộn nhưng vẫn luôn cố gắng thông báo, giải thích. Giờ đây, những lời của Lâm An khiến anh nhận ra rằng, cái "chu đáo" của anh chỉ dừng lại ở mức độ lý trí, một sự giải quyết vấn đề. Anh chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc đằng sau những tin nhắn "bận" của mình, chưa bao giờ hình dung ra cảnh cô ngồi một mình, nhìn mưa rơi và chờ đợi một điều gì đó vượt ngoài khuôn khổ của logic.
"Anh xin lỗi nếu anh đã không đủ tinh tế," Hoàng Minh nói, lời xin lỗi nghe có vẻ chân thành nhưng lại thiếu đi một sự thấu hiểu sâu sắc. Đó là một lời xin lỗi mang tính cách lý trí, một sự thừa nhận rằng anh đã mắc lỗi trong việc thực hiện "nghĩa vụ" cảm xúc, chứ không phải sự đồng cảm với nỗi đau mà cô đã trải qua. "Anh đã nghĩ em hiểu cho công việc của anh, anh nghĩ em sẽ thông cảm cho áp lực mà anh đang đối mặt."
Lâm An khẽ lắc đầu. "Em đã thông cảm, Hoàng Minh. Em đã thông cảm đến mức tự lừa dối chính mình. Em đã tự bào chữa cho anh, cho mọi sự vắng mặt, mọi tin nhắn không hồi đáp của anh. Em tự nhủ rằng anh bận, anh yêu công việc, anh đang xây dựng tương lai cho cả hai. Em tự nhủ rằng anh không có ý vô tâm, chỉ là anh không biết cách thể hiện. Em đã biến nỗi đau của mình thành sự 'hiểu thông cảm', thành một lẽ dĩ nhiên mà em phải chấp nhận."
Từng lời của Lâm An như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ ký ức phẳng lặng của Hoàng Minh, tạo nên những gợn sóng ngày càng lớn. Anh bắt đầu cảm thấy khó hiểu, một sự bối rối dâng lên trong lòng. Anh đã nghĩ mối quan hệ của họ là một mối quan hệ bình yên, không cãi vã, không drama. Anh chưa bao giờ thấy Lâm An khóc vì anh, chưa bao giờ thấy cô than vãn. Điều đó củng cố thêm niềm tin của anh rằng mọi thứ đều ổn, rằng cô ổn. Nhưng giờ đây, cô đang kể về những giọt nước mắt cô đã nuốt ngược, những đêm thức trắng một mình, những hy vọng nhỏ nhoi bị dập tắt mà không một lời than vãn.
"Em nhớ một lần khác," Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như đang kể một bí mật chỉ dành riêng cho hai người. "Hôm đó là sinh nhật em, anh có nhớ không? Anh đã gửi một bó hoa rất đẹp đến văn phòng em, kèm theo một tấm thiệp viết tay. Em đã rất vui, thật sự. Nhưng sau đó, anh bận, và anh đã không thể đến buổi hẹn ăn tối mà chúng ta đã lên kế hoạch. Em lại tự bào chữa cho anh, tự nói với mình rằng anh đã có ý tốt, rằng bó hoa là đủ rồi. Em đã tự mua một chiếc bánh nhỏ, tự thổi nến, và tự hát chúc mừng sinh nhật mình. Anh có biết không, Hoàng Minh, cái giây phút em thắp nến và nhìn ngọn lửa lung linh, em đã ước, chỉ ước rằng anh ở đó, dù chỉ năm phút thôi, để chia sẻ khoảnh khắc đó cùng em."
Hoàng Minh nuốt khan. Anh nhớ bó hoa, anh nhớ tấm thiệp, anh nhớ đã rất cố gắng để chuẩn bị nó. Anh nhớ mình đã cảm thấy hài lòng vì đã làm một việc ý nghĩa cho cô. Anh đã nghĩ đó là đủ. Anh chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh cô một mình thổi nến sinh nhật. Cái cảm giác trống rỗng mà anh đã thoáng qua trong căn hộ tĩnh lặng của mình sau khi chia tay, giờ đây như được gọi tên. Nó không phải là mệt mỏi, không phải thiếu ngủ, mà là sự thiếu vắng của một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự kết nối mà anh đã vô tình bỏ qua. Anh nhìn Lâm An, cố gắng tìm một từ ngữ, một lời biện minh, nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. Những chi tiết của cô quá chân thực, quá cụ thể, và anh không thể nào bác bỏ chúng bằng những lý lẽ khô khan của mình.
Những ánh đèn vàng của quán cà phê giờ đây dường như không còn ấm áp nữa, mà chỉ làm nổi bật sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Tiếng nhạc Jazz/Blues vẫn vang lên, nhưng giờ đây nó như một tiếng thì thầm của quá khứ, của những ký ức không được đồng điệu.
Lâm An kết thúc lời kể của mình, không có sự phán xét hay trách móc trong giọng nói, chỉ là sự thật trần trụi về cảm xúc của cô. "Em đã ước, Hoàng Minh, dù chỉ một lần, anh sẽ hỏi em có ổn không, thay vì chỉ nghĩ về lý do hợp lý cho sự vắng mặt của anh. Em ước anh sẽ nhìn thấy những giọt nước mắt em đã nuốt ngược, thay vì chỉ thấy một Lâm An luôn mỉm cười và nói 'Em ổn'."
Hoàng Minh ngồi im, không nói một lời. Ly cà phê trên bàn đã nguội lạnh từ lúc nào. Những lời của Lâm An vang vọng trong tâm trí anh, từng chi tiết một, từng khoảnh khắc một. Cái ký ức 'êm đẹp' mà anh đã xây dựng và tin tưởng suốt ba năm qua, giờ đây bắt đầu rạn nứt một cách khủng khiếp. Những mảnh ghép không khớp nhau đang rơi ra, phơi bày một bức tranh hoàn toàn khác, một bức tranh đầy nỗi đau và sự cô đơn mà anh chưa từng biết. Anh cảm thấy khó thở, một sự trống rỗng và day dứt bắt đầu xâm chiếm lấy anh, mạnh mẽ hơn nhiều so với cái cảm giác mơ hồ đêm đó.
Anh đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ cho thấy sự mệt mỏi tinh thần tột độ. Ánh mắt anh lạc đi, tránh nhìn Lâm An, cố gắng tìm một điểm tựa nào đó trong không gian để bám víu. Anh cảm thấy một sự bối rối sâu sắc, như thể anh đang nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình mà anh chưa từng biết, một phiên bản vô tâm và thiếu nhận thức đến đáng sợ. Lý trí của anh, cái đã luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động và suy nghĩ, giờ đây đang va chạm mạnh mẽ với những cảm xúc và ký ức đau khổ của Lâm An. Anh không thể bác bỏ những điều cô nói, bởi vì chúng không phải là những lời buộc tội, mà là những lời kể chân thật, những cảm xúc cô đã trải qua.
Sự im lặng của Hoàng Minh kéo dài, nặng nề đến mức nó gần như có thể chạm được. Lâm An nhìn anh một lúc, rồi khẽ thở dài, chấp nhận sự im lặng đó. Cô hiểu rằng, có lẽ, đó là tất cả những gì anh có thể làm vào lúc này. Cô không mong đợi một lời xin lỗi hoa mỹ, hay một sự thay đổi kỳ diệu. Cô chỉ muốn anh biết, muốn anh thấy, rằng "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.