Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 297: Khi Logic Gục Ngã Trước Cảm Xúc
Sự im lặng của Hoàng Minh kéo dài, nặng nề đến mức nó gần như có thể chạm được. Lâm An nhìn anh một lúc, rồi khẽ thở dài, chấp nhận sự im lặng đó. Cô hiểu rằng, có lẽ, đó là tất cả những gì anh có thể làm vào lúc này. Cô không mong đợi một lời xin lỗi hoa mỹ, hay một sự thay đổi kỳ diệu. Cô chỉ muốn anh biết, muốn anh thấy, rằng "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh vẫn còn ngồi đó, đôi mắt sâu hoắm lạc vào một điểm vô định trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi những vân gỗ xoáy ốc như đang cố gắng cuốn anh vào một mê cung ký ức. Hơi lạnh từ ly cà phê nguội ngắt thấm vào lòng bàn tay anh, nhưng anh không hề cảm nhận thấy. Cả cơ thể anh như đang phản ứng lại với một cú sốc điện vô hình, một dòng điện của sự thật đang chạy qua từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh, làm tê liệt mọi lý lẽ, mọi sự biện minh mà anh đã từng tin tưởng.
Anh đã luôn là một người của logic. Mọi thứ trong cuộc sống của anh đều được sắp xếp gọn gàng, có lý do, có mục đích. Tình yêu cũng không ngoại lệ. Anh đã yêu Lâm An, anh biết điều đó. Anh đã cố gắng chăm sóc cô theo cách anh nghĩ là đúng, là đủ. Những món quà, những buổi hẹn hò, những lời chúc mừng sinh nhật – tất cả đều nằm trong khuôn khổ của một mối quan hệ “bình thường”, “ổn định”. Anh đã tự hào về sự ổn định đó, về việc họ ít cãi vã, ít xung đột. Anh đã diễn giải sự im lặng của cô là sự thấu hiểu, sự cam chịu, hoặc đơn giản là cô cũng đang tận hưởng sự yên bình như anh. Nhưng giờ đây, từng câu nói của Lâm An như những mũi khoan sắc bén, khoét sâu vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng, để lộ ra một khoảng trống rỗng, lạnh lẽo bên trong.
Anh đưa mắt nhìn lên, bắt gặp ánh nhìn của Lâm An. Trong đôi mắt cô, anh không thấy sự trách móc hay giận dữ, mà chỉ là một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận bi thương. Điều đó càng khiến anh cảm thấy khó chịu. Nếu cô tức giận, anh có thể phản bác. Nếu cô buộc tội, anh có thể tự vệ. Nhưng cô chỉ đơn thuần kể lại, kể lại những sự thật cảm xúc mà anh hoàn toàn không có trong từ điển của mình. Cô không kết tội anh, mà chỉ kết tội sự vô tâm của chính anh.
Hoàng Minh hắng giọng, cố gắng xua đi sự nghẹn ngào trong cổ họng. Giọng anh vẫn còn hơi cứng, như thể mỗi lời nói phải vượt qua một bức tường vô hình. "Anh đã suy nghĩ về những gì em nói lần trước," anh bắt đầu, đôi mắt vẫn chưa dám nhìn thẳng vào cô, mà chỉ lướt qua vai cô, hướng về những bức tranh cổ điển treo trên tường. Anh đang cố gắng tìm lại điểm tựa, tìm lại cái "Hoàng Minh" lý trí mà anh đã quen thuộc. "Anh nghĩ... có lẽ lúc đó anh quá bận rộn với dự án, nên có vẻ hơi thiếu tinh tế. Nhưng anh luôn nghĩ em hiểu cho anh, An. Anh đã nghĩ em biết anh đặt công việc lên hàng đầu, và đó là vì tương lai của cả hai chúng ta."
Anh nói một cách chậm rãi, như đang tự thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục cô. Anh muốn kéo Lâm An vào cái khung logic của anh, nơi mọi thứ đều có thể được giải thích bằng lý do, bằng sự nghiệp, bằng những kế hoạch lớn lao. Anh muốn tin rằng sự thiếu vắng của anh chỉ là một tác dụng phụ tất yếu của sự thành công mà anh đang theo đuổi. Anh tin rằng, với một người trưởng thành và hiểu chuyện như Lâm An, cô sẽ thông cảm và chấp nhận.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi, không một chút mỉa mai, chỉ là sự thấu hiểu đến tận cùng. Cô không ngắt lời anh, chỉ đợi anh nói xong, rồi mới từ tốn cất tiếng. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng từng từ lại mang sức nặng của ngàn cân ký ức. "Em không nói về dự án, Minh." Cô khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội, đôi mắt xanh thẳm của cô hướng về phía cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang bắt đầu biến mất sau những tòa nhà cao tầng, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. "Em muốn kể anh nghe về một buổi tối khác, khi chúng ta ở căn hộ của anh. Anh còn nhớ không, cái playlist 'Đêm mưa Hà Nội' mà anh hay mở?"
Hoàng Minh nhướng mày. Đột nhiên, gương mặt anh trở nên thoải mái hơn một chút, như tìm thấy một vùng ký ức thân thuộc và dễ chịu. "À, anh nhớ chứ," anh đáp, giọng nói có vẻ nhẹ nhõm hơn. Anh còn nhớ rất rõ những buổi tối như thế. "Một buổi tối rất lãng mạn và yên bình. Anh đã rất vui khi có em ở đó." Trong ký ức của anh, những đêm mưa ấy luôn là khoảnh khắc của sự tĩnh lặng, của tình yêu nhẹ nhàng, không ồn ào nhưng sâu sắc. Anh nhớ cảm giác ấm áp khi có Lâm An ở bên, không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nhau là đủ. Anh đã nghĩ đó là dấu hiệu của một mối quan hệ bền vững, trưởng thành.
Nhưng nụ cười của anh tắt dần khi anh nhìn thấy ánh mắt Lâm An. Cô không hề cười. Đôi mắt cô vẫn ẩn chứa một nỗi buồn miên man, như thể cô đang nhìn xuyên qua anh, về một nơi xa xôi nào đó trong quá khứ. "Vâng," Lâm An tiếp tục, giọng cô trầm hơn, như một bản nhạc buồn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán cà phê. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng từ hệ thống loa của quán bỗng nhiên trở nên chói tai trong tai Hoàng Minh, như một bản hòa tấu lạc điệu của những cảm xúc trái ngược. "Anh đọc sách, em ngồi cạnh anh. Nhạc vẫn cứ vang lên. Mưa vẫn cứ rơi ngoài cửa sổ. Em đã nhìn anh, Minh. Anh say mê với cuốn sách của mình, như thể không có gì khác tồn tại. Ánh mắt anh dán chặt vào từng dòng chữ, và em biết anh đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Em đã cố gắng bắt chuyện, Minh, vài lần. Em hỏi anh về cuốn sách anh đang đọc, về một câu chuyện nhỏ em vừa đọc trên mạng, về kế hoạch cuối tuần của chúng ta. Nhưng anh chỉ ừ hữ, hoặc gật đầu mà không ngẩng mặt lên. Em đã nghĩ, liệu anh có bao giờ thấy em ngồi đó không, Minh? Hay em chỉ là một sự hiện diện vô hình, một cái bóng lặng lẽ trong căn hộ ấm cúng của anh?"
Những lời nói của Lâm An không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự phơi bày trần trụi về một khía cạnh của mối quan hệ mà Hoàng Minh chưa từng chạm tới. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cái cảm giác yên bình mà anh đã gán cho những buổi tối đó bỗng chốc biến thành một sự xa cách rợn người. Anh nhớ mình đã đọc sách, nhớ tiếng mưa, nhớ nhạc Jazz, nhưng anh không hề nhớ những lời cô nói, hay những lần cô cố gắng kết nối. Tâm trí anh, lúc đó, đã hoàn toàn bị chiếm hữu bởi thế giới riêng của anh.
"Anh... anh nghĩ em thích sự yên tĩnh," Hoàng Minh lắp bắp, cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa. Khuôn mặt anh tái đi, đôi mắt bối rối. Anh đưa tay lên, định xoa thái dương theo thói quen, nhưng rồi lại buông thõng xuống. "Anh không muốn làm phiền em. Anh tưởng em đang tận hưởng âm nhạc, tận hưởng không khí đó." Anh đã luôn nghĩ Lâm An là một cô gái sâu sắc, thích sự tĩnh lặng. Anh đã diễn giải sự im lặng của cô theo cách tiện lợi nhất cho anh, theo cách phù hợp với hình ảnh mà anh muốn thấy. Anh đã không hề nghĩ đến việc cô có thể đang khao khát một sự kết nối, một lời nói, một ánh mắt.
Lâm An nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cô rưng rưng, nhưng không có một giọt nước mắt nào rơi. Nó giống như một hồ nước sâu thẳm, chứa đựng vô vàn cảm xúc nhưng lại cố gắng giữ mình tĩnh lặng. Đó là một ánh nhìn đầy tổn thương nhưng không oán trách, một ánh nhìn đủ mạnh để xuyên thủng mọi lớp bảo vệ của Hoàng Minh. "Em đã khóc, Minh," cô nói, giọng cô khẽ run lên, nhưng vẫn kiên định. "Không phải tiếng nấc, không phải sự gào thét. Chỉ là vài giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, thấm vào tóc em, vào chiếc áo len em đang mặc. Em đã ước anh sẽ quay sang, dù chỉ một lần, và hỏi em có ổn không. Hoặc chỉ cần nắm tay em, siết nhẹ, để em biết rằng anh thấy em, rằng em không hề vô hình. Nhưng anh không làm vậy. Và em đã tự nhủ, không sao cả, anh ấy cần không gian, anh ấy mệt mỏi sau một ngày làm việc. Em đã tự bào chữa cho anh, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ. Nhưng em vẫn cảm thấy mình tan vỡ trong chính sự yên bình đó, Minh. Sự yên bình của anh là sự cô đơn của em."
Lời nói của Lâm An như một nhát dao sắc lẻm, đâm thẳng vào trái tim Hoàng Minh, không bằng sự đau đớn thể xác, mà bằng một nỗi day dứt tinh thần tột cùng. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình sụp đổ bên trong anh. Cái lý trí mà anh đã luôn tin tưởng, cái khả năng phân tích và đưa ra kết luận logic của anh, giờ đây hoàn toàn gục ngã trước những chi tiết cảm xúc chân thực, trần trụi mà cô vừa kể. Anh nhìn thấy rõ mồn một hình ảnh Lâm An ngồi cạnh anh trong đêm mưa, mái tóc cô khẽ rũ xuống, giấu đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Anh nhớ mùi cà phê rang xay quen thuộc, thoảng hương hoa nhài từ bàn hoa nhỏ trên bàn, mùi gỗ cũ của quán, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí hoài niệm nhưng cũng đầy áp lực. Chúng không còn là những ký ức đẹp đẽ mà anh tự huyễn hoặc, mà là những thước phim quay chậm về sự thờ ơ của chính anh.
Hoàng Minh siết chặt hai bàn tay dưới gầm bàn, móng tay anh cắm sâu vào da thịt, nhưng anh không hề cảm thấy đau. Tất cả sự đau đớn, sự bàng hoàng đều tập trung vào bên trong. Anh cảm thấy một sự bối rối sâu sắc, một cảm giác tội lỗi choáng váng. Anh đã luôn nghĩ mình là một người đàn ông tốt, một người yêu chu đáo theo cách riêng của mình. Nhưng những gì Lâm An kể lại đã vẽ nên một bức chân dung hoàn toàn khác về anh – một người vô tâm, một người mù quáng trước những cảm xúc của người mình yêu, một người đã vô tình bóp nát trái tim cô trong chính sự bình yên giả tạo mà anh đã tạo ra.
Anh không thể nói thêm bất cứ điều gì. Cổ họng anh khô khốc, và dường như mọi lời biện minh, mọi lý lẽ đã bị hút cạn khỏi tâm trí anh. Sự im lặng lại bao trùm lấy không gian, nhưng lần này, nó còn nặng nề hơn, còn thấm đẫm sự thật và nỗi đau hơn bao giờ hết. Hoàng Minh cảm thấy như mình đang nhìn thấy một phiên bản của chính mình mà anh chưa từng biết đến, một phiên bản đáng sợ, xa lạ. Ánh mắt anh không còn dám nhìn vào Lâm An nữa, mà chỉ dán chặt vào chiếc ly cà phê nguội lạnh, như thể muốn xuyên thủng nó để tìm một lối thoát khỏi gánh nặng của sự thật này.
Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên những vệt sáng vàng vọt trên mặt đường ướt át. Tiếng mưa đã tạnh từ lúc nào, nhưng trong tâm trí Hoàng Minh, tiếng tí tách của những giọt nước mưa rơi trên cửa sổ đêm đó vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng nhạc Jazz buồn bã và tiếng nức nở không thành tiếng của Lâm An. Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và anh, chính anh, là một phần của câu chuyện đau lòng đó, một phần mà anh chưa từng muốn đối mặt. Sự bối rối và khó chịu bắt đầu gặm nhấm anh, mạnh mẽ hơn bất cứ cảm giác nào anh từng trải qua. Anh cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự thật khủng khiếp, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận về bản thân và về tình yêu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.