Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 3: Buổi Hẹn Đầu Tiên: Vị Cafe Của Sự Bình Yên
Tiếng “ding” quen thuộc vang lên, như một tín hiệu cho sự khởi đầu. Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê đen đá. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng trong lòng anh, lại là một sự ngọt ngào khó tả. Anh tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn hối hả trôi qua. Anh cảm thấy hài lòng, tin rằng mình đang bước vào một mối quan hệ đầy hứa hẹn, một mối quan hệ sẽ mang lại cho anh sự bình yên mà anh hằng tìm kiếm. Anh không hề biết rằng, ngay từ những dòng tin nhắn đầu tiên, ngay từ những cảm xúc mơ hồ nhất, ký ức về mối tình này đã bắt đầu được kiến tạo theo hai phiên bản hoàn toàn khác biệt, chờ đợi ngày được phơi bày. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, và mỗi người, sẽ kể câu chuyện của riêng mình.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên còn chưa kịp rải đều trên những ô cửa kính cao tầng, Hoàng Minh đã có mặt tại văn phòng. Không gian làm việc của anh tọa lạc tại một tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thành phố, với kiến trúc kính thép hiện đại vươn mình kiêu hãnh. Bên trong, không gian mở (open-space) được thiết kế tinh tế, những hàng cây xanh bố trí xen kẽ mang lại cảm giác dễ chịu, dù chỉ là một chấm nhỏ của tự nhiên giữa biển công nghệ và bê tông. Nội thất tối giản, gam màu trung tính, mọi thứ đều phục vụ cho hiệu suất và sự tập trung cao độ.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự tập trung cao độ, lướt qua những con số và biểu đồ phức tạp trong một báo cáo tài chính. Tiếng gõ bàn phím từ các dãy bàn xung quanh vang lên liên tục, đều đặn như nhịp thở của cả một tập đoàn lớn. Đâu đó, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in phun ra những trang tài liệu mới, và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn của các đồng nghiệp, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi giấy in còn mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn từ pantry, đôi khi lẫn cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của ai đó lướt qua, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, năng động nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Ánh sáng trắng từ đèn LED hắt xuống, cùng với không khí điều hòa mát lạnh quanh năm, giữ cho mọi giác quan luôn tỉnh táo.
Hoàng Minh gật đầu hài lòng khi hoàn thành một phần phân tích. Anh là kiểu người luôn đặt công việc lên hàng đầu, tin rằng sự kỷ luật và hiệu quả sẽ dẫn đến thành công. Cuộc hẹn hò với Lâm An đã được anh sắp xếp khéo léo vào buổi chiều, sau khi mọi công việc quan trọng đã được giải quyết. Anh thích mọi thứ có kế hoạch, có trật tự.
Đúng lúc đó, Anh Khoa, đồng nghiệp kiêm trưởng nhóm dự án, bước đến bàn anh. Anh Khoa luôn giữ phong thái chuyên nghiệp, vest chỉn chu, ánh mắt thẳng thắn và tập trung.
“Báo cáo này cần chốt trước chiều, Hoàng Minh,” Anh Khoa nói, giọng dứt khoát, đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn anh. “Có một vài điểm cần kiểm tra lại trước khi gửi cho đối tác.”
Hoàng Minh đưa tay nhận lấy tập tài liệu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua tiêu đề. “Được, tôi sẽ xem lại ngay.” Anh không hề tỏ ra khó chịu hay vội vàng, mà thay vào đó, một sự điềm tĩnh toát ra từ anh, như thể mọi vấn đề đều có thể giải quyết được nếu có đủ sự tập trung và phương pháp. Anh tin vào năng lực của bản thân, và quan trọng hơn, anh tin vào sự sắp xếp hợp lý thời gian. Buổi hẹn hò đã được tính toán kỹ lưỡng, không hề ảnh hưởng đến tiến độ công việc.
Chưa kịp đọc hết những dòng đầu tiên, điện thoại trên bàn anh rung lên. Tên “Ông Hùng” hiện rõ trên màn hình. Hoàng Minh khẽ nhíu mày. Ông Hùng là sếp tổng, một người đàn ông điềm đạm với mái tóc đã điểm bạc và cặp kính lão, nhưng ánh mắt lại sắc sảo lạ thường. Ông thường không gọi trực tiếp trừ khi có vấn đề quan trọng.
Hoàng Minh nhấn nút nghe, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyền uy của Ông Hùng vang lên: “Minh à, cậu vào văn phòng tôi một lát.”
Anh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo sơ mi, và bước về phía văn phòng riêng của Ông Hùng. Cánh cửa gỗ lim mở ra, để lộ một không gian rộng rãi hơn, với những bức tranh trừu tượng treo trên tường và một bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng trong không khí, khác hẳn mùi cà phê và giấy tờ bên ngoài.
Ông Hùng ngồi sau bàn, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười hiền hậu. “Ngồi đi, Minh.”
Hoàng Minh kéo ghế ngồi xuống, tư thế thẳng tắp, sẵn sàng lắng nghe.
“Dự án X đang vào giai đoạn nước rút,” Ông Hùng bắt đầu, giọng điệu từ tốn nhưng mỗi từ đều có trọng lượng. “Nó cần sự tập trung cao độ, Minh à. Cậu là người tôi tin tưởng nhất để dẫn dắt đội ngũ này.”
Hoàng Minh gật đầu. “Vâng, tôi hiểu. Tôi sẽ đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.”
Ông Hùng chống tay lên cằm, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Hoàng Minh. “Tôi biết cậu là người có năng lực, luôn làm việc có kế hoạch. Nhưng đôi khi…” Ông Hùng ngừng lại một chút, như thể đang suy nghĩ về một điều gì đó sâu xa hơn. “...công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.”
Hoàng Minh thoáng ngạc nhiên trước câu nói mang tính triết lý bất ngờ này. Anh nhíu mày, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa của nó. Anh luôn tập trung vào kết quả, vào những công trình vật chất mà anh và đội ngũ tạo ra, vào những con số tăng trưởng trên báo cáo. “Vun đắp trong tâm hồn?” anh tự hỏi thầm, nhưng không dám hỏi lại Ông Hùng. Với anh, đó là một câu nói hay, nhưng có vẻ hơi mơ hồ, không thực tế lắm trong môi trường kinh doanh đầy cạnh tranh này. Anh cho rằng đó chỉ là một lời khuyên mang tính động viên, nhắc nhở về sự cân bằng trong cuộc sống.
Ông Hùng dường như nhận ra sự bối rối thoáng qua trong mắt Hoàng Minh, nhưng ông chỉ mỉm cười, không giải thích thêm. “Thôi được rồi, cậu cứ tập trung vào dự án đi. Nhớ lời tôi nói. Cậu có thể về làm việc.”
Hoàng Minh đứng dậy, cúi đầu chào Ông Hùng rồi rời khỏi văn phòng. Bước ra ngoài, tiếng ồn ào của văn phòng lại ùa vào, cuốn anh trở lại với thực tại. Anh kiểm tra đồng hồ. Còn vài tiếng nữa là đến buổi hẹn. Anh cần nhanh chóng hoàn tất báo cáo của Anh Khoa. Những lời của Ông Hùng nhanh chóng bị đẩy lùi vào một góc tâm trí, nhường chỗ cho những con số và deadline đang chờ đợi. Anh cảm thấy một sự hài lòng nhất định với cách mình kiểm soát thời gian và công việc. Mọi thứ đều nằm trong tầm tay, kể cả buổi hẹn hò sắp tới.
***
Buổi chiều hôm đó, khi mặt trời đã bắt đầu nghiêng mình về phía tây, rải những tia nắng vàng óng lên các tán cây và mái nhà, Hoàng Minh đã có mặt tại Quán Cà Phê ‘Ký Ức Đọng’. Anh đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của một người luôn đúng giờ và chuẩn bị kỹ lưỡng. Không khí quán vẫn như mọi khi, ấm cúng và dịu dàng. Ánh sáng vàng từ những chiếc đèn lồng treo cao hắt xuống, tạo nên một không gian lãng mạn. Tiếng nhạc jazz du dương, êm ái len lỏi qua từng góc nhỏ, xoa dịu mọi lo toan. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn với hương gỗ cũ của nội thất, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa mời gọi.
Hoàng Minh chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ngắm đường phố nhộn nhịp bên ngoài mà vẫn giữ được sự riêng tư. Anh ngồi xuống, hít một hơi thật sâu mùi cà phê quen thuộc, cảm thấy mọi căng thẳng từ buổi sáng bận rộn dường như tan biến. Một sự dễ chịu, nhẹ nhàng lan tỏa trong tâm hồn. Anh đã chọn nơi này cho buổi hẹn đầu tiên vì anh biết Lâm An cũng thích không khí yên bình ở đây. Anh muốn mọi thứ diễn ra thật thoải mái, không chút gượng ép.
Chị Mai, với nụ cười tươi tắn thường trực và mái tóc tết gọn gàng, nhanh chóng xuất hiện bên bàn anh. “Chào anh Minh. Anh đợi bạn ạ?”
Hoàng Minh gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi anh. “Vâng, tôi đợi Lâm An. Cho tôi một ly cà phê đen đá như cũ nhé.”
“Vâng ạ, anh đợi một lát,” Chị Mai đáp, giọng nói thân thiện.
Anh rút điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn. Không có gì mới từ Lâm An. Anh không lo lắng. Anh biết cô sẽ đến đúng giờ, hoặc chỉ muộn một chút. Anh luôn tin tưởng vào sự tử tế và đáng tin cậy của mọi người, miễn là họ không phá vỡ nguyên tắc của anh. Ánh mắt anh lướt qua những người khách khác trong quán, ngắm nhìn những bức ảnh cũ treo trên tường, mỗi bức ảnh dường như kể một câu chuyện về quá khứ.
Khoảng năm phút sau, tiếng chuông gió ở cửa khẽ kêu vang. Hoàng Minh ngước lên. Lâm An bước vào. Cô mặc một chiếc váy màu pastel nhẹ nhàng, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát. Mái tóc dài mềm mại xõa ngang vai, ôm lấy gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh. Nụ cười nhẹ nhàng của cô, y hệt như lần đầu anh nhìn thấy, khiến cả không gian quán như bừng sáng thêm chút nữa. Cô có vẻ hơi hồi hộp, nhưng vẫn giữ được vẻ duyên dáng, tinh tế.
Lâm An nhìn quanh một lượt, ánh mắt nhanh chóng tìm thấy Hoàng Minh. Khi ánh mắt hai người giao nhau, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa e ấp vừa ấm áp.
Hoàng Minh đứng dậy, kéo ghế cho cô. “Chào em, Lâm An.” Giọng anh vẫn trầm và đều, nhưng có một chút ấm áp hơn bình thường.
“Chào anh, Hoàng Minh,” Lâm An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, có phần hơi rụt rè. Cô ngồi xuống, khẽ chỉnh lại váy. Mùi hương dịu nhẹ từ cô thoang thoảng, rất dễ chịu.
Chị Mai mang cà phê đến. “Chào cháu An. Lâu rồi mới thấy cháu ghé quán.”
Lâm An mỉm cười với Chị Mai. “Vâng, cháu bận quá ạ. Dạo này cháu vẫn khỏe, Chị Mai.”
Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê, rồi nhìn Lâm An. “Em thích không khí ở đây không?”
Lâm An nhìn quanh quán, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. “Em thích lắm, rất yên bình. Anh thường đến đây sao?”
“Ừm, đây là quán quen của anh,” Hoàng Minh đáp. “Anh thường đến đây làm việc, hoặc đơn giản là để tìm chút tĩnh lặng.” Anh không nói thêm về việc anh đã nhìn thấy cô lần đầu tiên ở đây, muốn để mọi thứ diễn ra tự nhiên.
Bác Ba từ quầy bar tiến đến, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng, ánh mắt tinh anh của ông lướt qua hai người. “Cà phê của hai cháu như thường lệ nhé! Cháu An dạo này bận lắm hả, ít ghé quán hơn.” Ông nói với Lâm An, giọng điệu ấm áp, như một người thân quen.
Lâm An lại mỉm cười, có vẻ hơi ngượng ngùng. “Vâng, bác Ba. Cháu dạo này hơi bận chút.”
Hoàng Minh nhận ra Lâm An cũng là khách quen của quán. Điều này khiến anh cảm thấy có một sự kết nối nào đó, một dấu hiệu tốt. Anh thích sự đồng điệu, đặc biệt là trong những điều nhỏ nhặt.
Cuộc trò chuyện giữa họ diễn ra một cách tự nhiên. Ban đầu là những câu hỏi thăm xã giao về công việc, về cuộc sống, nhưng dần dà, họ bắt đầu chia sẻ những sở thích, những quan điểm cá nhân. Hoàng Minh phát hiện ra Lâm An có một tâm hồn bay bổng hơn anh nghĩ, cô thích đọc sách, thích những chuyến đi ngẫu hứng, thích những điều lãng mạn. Đôi lúc, anh thấy những điều cô nói có vẻ hơi xa vời so với thực tế, nhưng nó lại mang đến cho anh một cảm giác tươi mới, khác lạ so với thế giới của những con số và dự án mà anh quen thuộc.
Anh chăm chú lắng nghe cô nói, đôi khi đưa ra những câu hỏi mang tính phân tích, logic. Anh thấy cô có một vẻ đẹp dịu dàng, một sự tinh tế trong cách nói chuyện và biểu cảm. Anh quan sát đôi mắt cô, đôi khi long lanh khi cô nói về một điều gì đó mà cô yêu thích, đôi khi lại trầm ngâm khi cô nhắc đến một kỷ niệm nào đó.
Hoàng Minh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Buổi hẹn hò diễn ra đúng như anh mong muốn: nhẹ nhàng, không áp lực, và quan trọng là, rất dễ chịu. Anh bắt đầu hình dung về một mối quan hệ như thế này, một mối quan hệ không sóng gió, không phức tạp, chỉ đơn thuần là sự đồng hành, sự sẻ chia những điều nhỏ nhặt. Anh tin rằng, đây chính là sự bình yên mà anh hằng tìm kiếm. Anh thấy mình bị cuốn hút bởi sự dịu dàng của Lâm An, một sự cuốn hút không ồn ào nhưng sâu lắng. Khi ánh mắt anh dừng lại trên cô lâu hơn một chút, Lâm An khẽ cúi đầu, một nụ cười mỉm hiện trên môi, như thể cô đã tinh tế nhận ra sự quan tâm từ anh.
***
Khi ánh chiều tà đã nhuộm đỏ cả một góc trời, Hoàng Minh và Lâm An rời quán cà phê. Không gian bên ngoài mát mẻ, gió nhẹ khẽ thổi, mang theo hơi thở của một ngày sắp tàn. Hoàng Minh đề nghị đi dạo một chút. “Anh biết một con hẻm nhỏ rất đẹp gần đây,” anh nói. “Em có muốn đi cùng không?”
Lâm An mỉm cười. “Vâng, em rất muốn.”
Họ sánh bước bên nhau, bước vào một con hẻm nhỏ, khuất sau những tòa nhà cao tầng. Con hẻm này đúng như tên gọi mà Hoàng Minh đặt cho nó – ‘Thời Gian Ngừng Lại’. Hai bên tường phủ đầy những giàn hoa giấy rực rỡ, đỏ thắm, tím biếc, trắng muốt, đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên. Ánh hoàng hôn xuyên qua những kẽ lá, nhuộm vàng cả con hẻm, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, thơ mộng như trong tranh. Mùi hoa giấy thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một cơn mưa nhẹ buổi sáng, tạo nên một hương thơm dịu mát, dễ chịu.
“Con hẻm này lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy thời gian ngừng lại,” Hoàng Minh khẽ nói, ánh mắt anh lướt qua những cánh hoa giấy mỏng manh. “Mọi ồn ào của thành phố dường như biến mất ở đây.”
Lâm An ngước nhìn lên giàn hoa giấy, đôi mắt cô long lanh dưới ánh hoàng hôn. “Vâng, em cũng thấy vậy. Nó như một thế giới khác vậy. Em thích lắm.” Cô đưa tay khẽ chạm vào một chùm hoa giấy, cảm nhận sự mềm mại của cánh hoa.
Họ tiếp tục đi bộ chậm rãi, trò chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Hoàng Minh kể về công việc, về những dự án anh đang thực hiện, về sự cần thiết của sự logic và kế hoạch. Lâm An lắng nghe chăm chú, đôi khi hỏi những câu hỏi tinh tế, cho thấy cô không chỉ nghe mà còn thực sự quan tâm. Rồi cô lại kể về những ước mơ của mình, về một tiệm sách nhỏ, về việc dành cả ngày để đọc những trang văn, những dòng thơ. Những ước mơ của cô có vẻ xa vời so với thực tế của Hoàng Minh, nhưng anh vẫn cảm thấy thú vị.
“Em có vẻ thích những nơi yên tĩnh?” Hoàng Minh hỏi, quay sang nhìn cô. Anh thấy một vẻ đẹp thanh thoát toát ra từ cô, một sự tĩnh lặng hiếm có giữa cuộc sống hối hả.
Lâm An khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn hướng về phía giàn hoa giấy. Giọng cô nhỏ dần, như một lời thì thầm với chính mình, mang theo một chút suy tư mà Hoàng Minh không hề nhận ra. “Em thích sự bình yên... nhưng đôi khi cũng sợ nó quá tĩnh lặng.”
Hoàng Minh nghe thấy, nhưng anh không nghĩ sâu về câu nói đó. Anh chỉ cho rằng cô thích sự yên tĩnh vừa đủ, không đến mức cô đơn. Anh không hề liên hệ câu nói đó với một nỗi sợ hãi tiềm ẩn nào đó về sự cô đơn trong một mối quan hệ, hay một sự lo lắng về việc bị bỏ quên. Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là một cách diễn đạt cảm xúc nhẹ nhàng của cô. Với anh, sự bình yên là trạng thái lý tưởng nhất của mọi mối quan hệ, và anh cho rằng Lâm An cũng đồng điệu với anh về điều đó.
Anh nhẹ nhàng chạm tay vào tay cô khi họ bước qua một đoạn hẹp hơn của con hẻm. Một cái chạm tay nhẹ nhàng, nhưng đủ để tạo ra một luồng điện nhỏ chạy qua. Lâm An khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười bẽn lẽn. Hoàng Minh cảm thấy một sự kết nối tự nhiên, không cần phải cố gắng. Mọi thứ đang diễn ra thật suôn sẻ, đúng như những gì anh mong đợi về một mối quan hệ ‘bình yên’. Anh tin rằng mình đã tìm thấy một người phù hợp, một người có thể cùng anh tận hưởng sự nhẹ nhàng của cuộc sống, không chút sóng gió.
Họ đi hết con hẻm, bước ra đường lớn khi những ánh đèn đô thị đã bắt đầu thắp sáng. Hoàng Minh đưa Lâm An về nhà. Trên đường về, anh vẫn giữ tâm trạng thoải mái và hài lòng. Lâm An cũng có vẻ vui vẻ, nhưng trong ánh mắt cô, vẫn còn vương vấn một chút suy tư mà Hoàng Minh, với sự lý trí của mình, không tài nào nhận ra hay cắt nghĩa được.
***
Sau khi đưa Lâm An về đến căn hộ của cô, Hoàng Minh lái xe thẳng đến Phòng Gym ‘Fit Life’. Đây là thói quen không thể thiếu của anh sau mỗi ngày làm việc, một cách để giải tỏa căng thẳng và duy trì thể lực. Phòng gym nằm trong một khu phức hợp hiện đại, không gian rộng rãi, thoáng đãng với hệ thống điều hòa mát lạnh ổn định, bất kể thời tiết bên ngoài nóng bức hay mưa giông.
Anh thay quần áo, bước vào khu vực tập tạ. Tiếng tạ va vào nhau loảng xoảng, tiếng máy chạy bộ rì rầm, và tiếng nhạc sôi động từ loa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tràn đầy năng lượng. Mùi mồ hôi của những người tập luyện, quyện với mùi hóa chất tẩy rửa sàn nhà, là một mùi hương quen thuộc đối với anh.
Hoàng Minh bắt đầu bài tập của mình. Anh nâng tạ, mỗi động tác đều dứt khoát và có chủ đích. Cơ bắp căng cứng dưới lớp áo, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng gương mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ có ánh mắt là ánh lên sự tập trung cao độ. Anh thích cảm giác cơ thể được vận động hết công suất, cảm giác kiểm soát được từng nhóm cơ.
Trong lúc tập, tâm trí anh vẫn nghĩ về buổi hẹn với Lâm An. Anh mỉm cười hài lòng. Mọi thứ diễn ra thật dễ chịu, không có bất kỳ sự phức tạp hay drama nào. Cô ấy thật dịu dàng, tinh tế và thú vị. Anh cảm thấy đây là một khởi đầu tốt đẹp cho một mối quan hệ mà anh hằng mong đợi – một mối quan hệ ‘bình yên’, đúng như anh hình dung. Anh không phải cố gắng quá nhiều để làm hài lòng cô, và cô cũng không đòi hỏi gì quá phức tạp. Đó là sự cân bằng hoàn hảo.
Anh nhớ lại lời của Ông Hùng sáng nay: “Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.” Anh thoáng nghĩ, có lẽ Ông Hùng muốn anh dành thời gian vun đắp cho những mối quan hệ cá nhân, chứ không chỉ công việc. Và buổi hẹn hò hôm nay chính là một phần của sự “vun đắp” đó. Anh đã dành thời gian, đã lắng nghe, đã chia sẻ. Anh cảm thấy mình đã làm rất tốt.
Anh không hề nghĩ sâu hơn về câu nói của Lâm An trong con hẻm: “Em thích sự bình yên... nhưng đôi khi cũng sợ nó quá tĩnh lặng.” Đối với Hoàng Minh, sự tĩnh lặng là điều đáng quý, là điều anh tìm kiếm. Anh không thể hiểu được nỗi sợ hãi ẩn chứa đằng sau câu nói đó. Anh chỉ đơn giản bỏ qua nó, như một chi tiết nhỏ không quan trọng trong bức tranh tổng thể về một buổi hẹn hò thành công.
Hoàng Minh kết thúc bài tập, lau mồ hôi. Anh cảm thấy sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Anh hài lòng với một ngày làm việc hiệu quả, một buổi hẹn hò suôn sẻ và một buổi tập luyện đầy đủ. Mọi thứ đang đi đúng hướng. Anh tin rằng, mình đang xây dựng một cuộc sống hoàn hảo, một cuộc sống mà mọi yếu tố đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Anh không biết rằng, trong những khoảnh khắc anh đang tự mãn với sự bình yên của mình, hạt mầm của sự khác biệt trong ký ức đã bắt đầu bén rễ, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã: rằng anh và Lâm An đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.