Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 4: Những Mảnh Ghép Đầu Tiên Của Sự Bình Yên
Sáng thứ Hai, khi vầng dương vừa vặn rải những tia nắng vàng óng ả qua khung cửa kính lớn của tòa nhà, Hoàng Minh đã có mặt tại văn phòng, hòa mình vào nhịp sống hối hả, sôi động của Công ty Kiến trúc Minh An. Tòa nhà cao chót vót, sừng sững giữa lòng thành phố, được bao bọc bởi lớp kính thép hiện đại, phản chiếu bầu trời trong xanh không một gợn mây. Bên trong, không gian mở (open-space) rộng lớn được thiết kế tối giản nhưng tinh tế, với những hàng cây xanh mướt được bố trí khéo léo, mang lại một luồng sinh khí trong lành, xua đi cái vẻ khô khan thường thấy của một môi trường công sở. Hệ thống nội thất công nghệ cao, những chiếc màn hình cảm ứng, bàn làm việc tự động điều chỉnh độ cao, tất cả đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiện đại bậc nhất.
Hoàng Minh đang cắm cúi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt anh tập trung cao độ, lướt qua những biểu đồ phân tích dữ liệu phức tạp cho dự án quy hoạch khu đô thị mới. Tiếng gõ bàn phím liên tục, dồn dập như một bản giao hưởng không lời của sự bận rộn. Tiếng điện thoại reo không ngừng nghỉ, lúc xa lúc gần, hòa cùng tiếng máy in, máy photocopy rì rầm ở góc phòng. Những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát vang lên đây đó, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng tràn đầy năng lượng. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn từ pantry, mùi nước hoa thoang thoảng của những đồng nghiệp nữ vội vã lướt qua, tất cả quyện vào nhau, là mùi hương quen thuộc của một buổi sáng đầu tuần. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm, bất chấp cái nắng chói chang bên ngoài, khiến Hoàng Minh cảm thấy tỉnh táo và tập trung tối đa. Anh thích sự rõ ràng, dứt khoát trong công việc, nơi mọi thứ đều có thể định lượng, phân tích và kiểm soát.
Đang lúc chìm đắm trong những con số và bản vẽ, một tách cà phê nóng hổi, thơm lừng bỗng đặt nhẹ xuống bàn anh. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Thùy Linh, cô đồng nghiệp xinh đẹp với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt thông minh, lanh lợi.
“Sếp Minh dạo này tươi tỉnh hơn hẳn nhỉ? Chắc là nhờ ‘vitamin tình yêu’ rồi,” Thùy Linh khẽ trêu chọc, giọng nói vui vẻ, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. Cô nhìn Hoàng Minh với vẻ mặt tinh quái, như thể đã đoán ra được điều gì đó.
Hoàng Minh chỉ khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. “Cảm ơn em, Linh. Anh chỉ đang có một khởi đầu tuần mới tốt đẹp thôi.” Anh không đào sâu vào câu hỏi của cô, cũng không muốn giải thích gì thêm về cảm xúc cá nhân. Với anh, công việc là công việc, và những cảm xúc cá nhân, dù dễ chịu đến mấy, cũng nên giữ ở một giới hạn nhất định tại nơi làm việc. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp anh lấy lại sự tập trung. Trong tâm trí, anh chợt nhớ đến Lâm An, đến buổi hẹn hò cuối tuần qua. Một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi dòng suy nghĩ về deadline và các chỉ số hiệu suất.
Đúng lúc đó, Quang Anh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, đeo kính cận, dáng vẻ hơi rụt rè, chần chừ tiến lại gần bàn làm việc của Hoàng Minh. Cậu ôm theo một chồng tài liệu dày cộp, đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối.
“Anh Minh ơi, cái này em làm thế nào ạ? Em vẫn chưa rõ chỗ này,” Quang Anh rụt rè hỏi, chỉ vào một sơ đồ phức tạp trên màn hình máy tính của mình.
Hoàng Minh quay ghế lại, ánh mắt sắc sảo lướt nhanh qua tài liệu. “Em cần chú ý đến quy trình số ba, phần tối ưu hóa vật liệu. Có một công thức tính toán mà anh đã gửi trong email tuần trước. Áp dụng nó vào đây, sau đó đối chiếu với tiêu chuẩn môi trường mới.” Anh nói một cách nhanh gọn, dứt khoát, chỉ thẳng vào vấn đề mà không vòng vo. “Nếu vẫn chưa rõ, đọc kỹ lại tài liệu hướng dẫn. Anh tin em sẽ làm được.”
Quang Anh gật đầu lia lịa, vẻ mặt có phần nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn còn chút lo lắng. Hoàng Minh quay lại màn hình, tiếp tục công việc của mình. Anh không có nhiều thời gian để giải thích cặn kẽ cho từng người. Anh tin vào khả năng tự học và giải quyết vấn đề của các đồng nghiệp.
Đi ngang qua khu vực làm việc của Hoàng Minh, Ông Hùng, người quản lý với mái tóc điểm bạc và ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão, khẽ dừng lại. Ông không nói gì, chỉ trao đổi với Hoàng Minh một ánh mắt khích lệ, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy hàm ý. Hoàng Minh hiểu đó là sự công nhận, nhưng cũng là một lời nhắc nhở ngầm. Ông Hùng, với kinh nghiệm và sự từng trải của mình, luôn có những lời nói mang tính triết lý sâu sắc, mà Hoàng Minh, dù lý trí đến mấy, cũng không thể bỏ qua. Anh nhớ lại lời Ông Hùng nói hôm nọ: “Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.” Anh tự hỏi, liệu mình đã vun đắp đủ cho tâm hồn mình chưa, hay chỉ đang mải mê xây dựng những công trình vật chất?
Đột nhiên, điện thoại của Hoàng Minh rung nhẹ. Anh liếc nhìn màn hình, là tin nhắn từ Lâm An. Cô gửi một hình ảnh buổi sáng với một cốc trà hoa cúc và một lời chúc nhẹ nhàng: “Chào buổi sáng anh Minh. Chúc anh một ngày làm việc hiệu quả nhé.” Anh đọc lướt qua, tim khẽ ấm lại. Anh biết cô đang mong chờ một lời hồi đáp, một tín hiệu cho thấy anh cũng nhớ về cô. Nhưng trước mắt anh là một chồng tài liệu cần phải hoàn thành trước buổi họp quan trọng lúc mười giờ. Anh nhanh chóng gõ vài chữ: “Anh đang họp.” Rồi anh lại vùi đầu vào công việc, coi đó là một lời hồi đáp đủ để cô hiểu rằng anh bận, chứ không phải anh không muốn nói chuyện. Anh không hề nhận ra, vài chữ ngắn ngủi đó, cùng với việc trả lời tin nhắn sau gần một giờ cô gửi, có thể đã gieo vào lòng Lâm An một chút hụt hẫng, một chút suy tư mà anh không thể nào thấu hiểu.
Trong lúc đó, một tin nhắn khác hiện lên từ Trần Long, người bạn thân nhất của anh: “Mày đấy, con gái nó hay suy nghĩ linh tinh, đừng có để nó đợi lâu quá.” Hoàng Minh chỉ khẽ nhếch môi cười, lắc đầu. Long luôn là người thực tế và thẳng thắn, nhưng đôi khi lại quá lo xa. Anh nghĩ, Lâm An không phải là kiểu người hay suy nghĩ linh tinh, cô ấy tinh tế và hiểu chuyện. Anh tin rằng cô sẽ hiểu được sự bận rộn của anh. Anh không bận tâm nhiều đến lời khuyên của bạn mình, gạt nó sang một bên như một chi tiết nhỏ không quan trọng. Đối với Hoàng Minh, sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu, và một mối quan hệ “bình yên” không nên đòi hỏi quá nhiều sự chú ý hay phức tạp. Anh tin rằng sự ổn định và thành công trong công việc sẽ là nền tảng vững chắc nhất cho mọi mối quan hệ. Anh không hề biết, chính những khoảnh khắc anh bỏ qua những tín hiệu nhỏ nhặt đó, chính sự lý trí đến mức khô khan đó, sẽ dần tạo nên những khoảng trống vô hình trong câu chuyện tình yêu của họ.
***
Chiều thứ Bảy, nắng vàng như rót mật qua những tán cây cổ thụ, trải dài trên mặt hồ lấp lánh của Công Viên Hồ Gươm. Gió nhẹ nhàng mơn man qua từng phiến lá, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm, tạo nên một không khí trong lành, dễ chịu. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ nô đùa trên bãi cỏ xanh mướt, tiếng rao hàng của những người bán kem dạo, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng bình yên của một buổi chiều cuối tuần. Hoàng Minh và Lâm An cùng nhau đi dạo trên con đường lát gạch cổ kính, dưới bóng râm mát rượi của những cây phượng già.
Lâm An, với chiếc váy pastel nhẹ nhàng, thanh thoát, bước đi chậm rãi bên cạnh Hoàng Minh. Mái tóc dài mềm mại của cô khẽ đung đưa theo làn gió, đôi mắt to tròn, long lanh lướt nhìn cảnh vật xung quanh. Cô quay sang Hoàng Minh, bắt đầu kể cho anh nghe về niềm đam mê nghệ thuật của mình. “Em thích hội họa. Em thấy mỗi bức tranh, dù là một nét vẽ đơn giản, cũng có thể kể một câu chuyện. Giống như cuộc sống của mình vậy, anh nhỉ? Những mảng màu, những đường nét, tất cả đều tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh, dù đôi khi có những gam màu tối.” Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, như dòng suối chảy qua những tảng đá. Cô tiếp tục chia sẻ về những cuốn sách cô yêu thích, những triết lý sống mà cô tâm đắc, những suy tư sâu sắc về bản chất của con người và thế giới. “Em thích sự yên tĩnh ở đây. Đôi khi, em nghĩ sự bình yên quá mức cũng khiến mình sợ hãi, như sợ những điều không nói ra sẽ bị lãng quên.” Cô nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía mặt hồ tĩnh lặng, nơi những con thuyền nhỏ chầm chậm lướt qua.
Hoàng Minh lắng nghe cô nói, ánh mắt anh dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm tinh tế trên gương mặt cô. Anh cảm thấy bị cuốn hút bởi sự sâu sắc và chiều sâu trong tâm hồn Lâm An. Cô không giống những người con gái khác mà anh từng gặp, không quá ồn ào hay đòi hỏi, mà lại ẩn chứa một thế giới nội tâm phong phú. Anh thích cách cô nhìn nhận mọi thứ, một cách rất riêng, rất tinh tế.
Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hơn. “Anh thích cách em nhìn nhận mọi thứ. Rất sâu sắc. Với anh, bình yên là điều quan trọng nhất. Không sóng gió, không phức tạp.” Anh chia sẻ về những mục tiêu sự nghiệp của mình, những áp lực vô hình mà anh phải đối mặt mỗi ngày để duy trì vị thế của mình trong công việc. “Anh muốn xây dựng một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc. Và anh tin rằng, một mối quan hệ cũng cần sự ổn định và bình yên như vậy. Anh không thích sự phức tạp hay những kịch tính không cần thiết.” Anh nói, ánh mắt kiên định, thể hiện rõ bản chất lý trí và thực tế của mình.
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng có chút gì đó khó nói, như một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng. “Chắc anh là người may mắn khi có được sự bình yên như vậy.” Câu nói của cô mang một chút ẩn ý mà Hoàng Minh không tài nào hiểu hết được. Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là một lời khen, một sự công nhận cho con đường mà anh đã chọn. Anh không nhận ra rằng trong câu nói đó, có lẽ ẩn chứa một nỗi niềm, một sự lo lắng về việc liệu cô có thể tìm thấy sự bình yên tương tự, hay liệu sự bình yên của anh có phải là sự yên tĩnh đến mức lạnh lẽo đối với cô.
Họ đi qua một cây cầu nhỏ bắc qua một dòng suối nhân tạo. Hoàng Minh khẽ chạm tay vào tay Lâm An khi họ bước cạnh nhau, một cái chạm nhẹ nhàng, vô thức nhưng đủ để tạo ra một luồng điện nhỏ chạy qua. Lâm An khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười bẽn lẽn, ấm áp. Ánh nắng chiều tà xuyên qua kẽ lá, vẽ lên gương mặt cô những vệt sáng lấp lánh, khiến cô càng trở nên dịu dàng và mong manh. Anh cảm thấy một sự kết nối tự nhiên, không cần phải cố gắng. Mọi thứ đang diễn ra thật suôn sẻ, đúng như những gì anh mong đợi về một mối quan hệ ‘bình yên’. Anh tin rằng mình đã tìm thấy một người phù hợp, một người có thể cùng anh tận hưởng sự nhẹ nhàng của cuộc sống, không chút sóng gió.
Lâm An có đôi lúc nhìn xa xăm, ánh mắt thoáng chút ưu tư khi Hoàng Minh nói về sự 'bình yên' của anh. Có lẽ cô đang nghĩ về những điều mà cô sợ sẽ bị lãng quên trong sự tĩnh lặng đó, những cảm xúc sâu sắc mà cô mong muốn được sẻ chia nhưng lại e ngại. Nhưng cô nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười rạng rỡ, một cử chỉ tinh tế mà Hoàng Minh không hề để tâm. Đối với anh, những biểu cảm đó chỉ làm tăng thêm vẻ duyên dáng, sâu sắc của cô. Anh nghĩ rằng cô là một cô gái nhạy cảm, và những suy tư đó là một phần không thể thiếu trong nét quyến rũ của cô. Anh đã bỏ lỡ đi một tín hiệu quan trọng về sự bất an tiềm ẩn trong lòng cô. Anh chỉ đơn giản bỏ qua nó, như một chi tiết nhỏ không quan trọng trong bức tranh tổng thể về một buổi hẹn hò thành công và một mối quan hệ đang dần đơm hoa kết trái.
***
Tối cùng ngày, sau buổi dạo công viên lãng mạn, Hoàng Minh và Lâm An ghé vào Siêu Thị Lớn MegaMart để mua sắm một vài thứ cần thiết cho buổi tối xem phim tại căn hộ của Lâm An. Siêu thị rộng lớn, sáng rực dưới ánh đèn neon trắng, tấp nập người qua lại. Tiếng xe đẩy hàng lạch cạch, tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ loa, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tất cả tạo nên một không khí sôi động nhưng không quá ồn ào. Mùi bánh mì nướng thơm lừng từ quầy bánh, mùi trái cây tươi mát từ khu vực nông sản, mùi nước hoa thoang thoảng của những người đi ngang qua, tất cả hòa quyện vào nhau, là những mùi hương quen thuộc của một buổi tối cuối tuần.
Hoàng Minh đẩy chiếc xe hàng, anh cảm thấy thoải mái và tự nhiên khi ở bên Lâm An, như thể họ đã quen nhau từ rất lâu rồi. Anh thích cảm giác cùng cô đi chọn từng món đồ, cùng cô trò chuyện về những sở thích ẩm thực, những món ăn đơn giản mà họ có thể cùng nhau chuẩn bị.
Họ đi đến khu vực đồ uống. Lâm An dừng lại trước một kệ đầy ắp các loại nước ép trái cây. Cô với tay lấy một chai nước ép màu xanh lục, dáng vẻ khá lạ mắt.
“Anh Minh, anh có muốn thử loại nước ép này không? Nó hơi chua một chút, nhưng em thích sự đặc biệt của nó,” Lâm An hỏi, đôi mắt long lanh nhìn anh, chờ đợi một phản hồi.
Hoàng Minh nhìn chai nước ép, rồi nhìn Lâm An. Anh không thực sự quan tâm đến hương vị của nó, chỉ cần cô thích là được. Anh nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp. “Được thôi, em thích thì cứ lấy. Anh ăn gì cũng được, miễn là ở cùng em.” Anh đặt tay lên lưng cô, nhẹ nhàng đẩy cô đi về phía quầy thanh toán. Hành động đó của anh mang theo một sự ân cần, một sự chấp thuận vô điều kiện mà Lâm An dường như rất trân trọng.
Lâm An mỉm cười hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô đặt chai nước ép vào xe hàng. Thế nhưng, đôi khi, cô lại nhìn vào giỏ hàng với một suy nghĩ thoáng qua không rõ, một cái nhìn xa xăm mà Hoàng Minh không hề để ý. Có lẽ cô đang nghĩ về việc liệu anh có thực sự muốn thử loại nước ép đó, hay chỉ đơn thuần là chiều theo ý cô. Có lẽ cô đang tự hỏi liệu anh có bao giờ thực sự muốn khám phá những điều đặc biệt, những điều "hơi chua một chút" trong cuộc sống, hay chỉ thích sự dễ chịu, đơn giản. Nhưng những suy nghĩ đó chỉ lướt qua như một làn gió thoảng, nhanh chóng tan biến trong niềm vui của buổi hẹn hò.
Trên đường về căn hộ của Lâm An, không khí mát mẻ của buổi tối bao trùm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống vỉa hè, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Hoàng Minh nắm tay Lâm An, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang mình. Anh hài lòng với mọi thứ. Buổi hẹn hò thật dễ chịu, thoải mái, không hề có một chút sóng gió hay phức tạp nào. Lâm An là một cô gái tinh tế, dịu dàng, và anh cảm thấy mình đang xây dựng một mối quan hệ thật sự “bình yên”.
Khi họ vào đến căn hộ của Lâm An, một không khí yên tĩnh và hơi lạnh bao trùm. Căn hộ gọn gàng, ấm cúng, với ánh đèn vàng dịu nhẹ. Hoàng Minh cất đồ vào tủ lạnh, trong khi Lâm An chuẩn bị sẵn máy chiếu phim. Anh cảm thấy một sự thân thuộc lạ lùng, như thể đây đã là một thói quen của họ.
Anh ngồi xuống sofa, nhìn Lâm An đang loay hoay với chiếc máy chiếu. Anh chợt nghĩ về lời của Ông Hùng, về việc vun đắp tâm hồn. Có lẽ, những khoảnh khắc bình yên như thế này chính là cách anh đang vun đắp cho tâm hồn mình, vun đắp cho một mối quan hệ mà anh tin rằng sẽ là một điểm tựa vững chắc trong cuộc sống bận rộn của anh. Anh không hề biết rằng, chính trong những khoảnh khắc anh đang tự mãn với sự bình yên của mình, những hạt mầm của sự khác biệt trong ký ức đã bắt đầu bén rễ, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã: rằng anh và Lâm An đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã thấy sự tinh tế của cô, nhưng chưa bao giờ thực sự đào sâu vào những nỗi sợ hãi ẩn giấu đằng sau ánh mắt và nụ cười của cô. Và Lâm An, trong những giây phút bình yên bên anh, cũng đã bắt đầu cảm nhận được rằng có những khoảng cách vô hình đang lớn dần, những điều không nói ra đang dần bị lãng quên trong sự tĩnh lặng mà cô vừa yêu, vừa sợ hãi.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.