Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 5: Chiếc Đồng Hồ Của Những Lời Hứa Lặng
Sáng đầu tuần, khi ánh nắng đã bắt đầu vươn mình qua những ô cửa kính lớn của căn hộ, Hoàng Minh vẫn ngồi lặng lẽ bên ly cà phê phin còn nghi ngút khói. Căn hộ của anh là một bức tranh tối giản, với những đường nét kiến trúc sắc sảo và tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo nên một không gian thanh lịch, hiện đại. Nội thất được chọn lựa kỹ lưỡng, không một chi tiết thừa thãi, tất cả đều tập trung vào công năng và sự tiện lợi. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa lẫn với tiếng thành phố vọng lại từ xa – một tiếng còi xe hơi lướt qua, hay tiếng còi tàu hỏa rền rĩ từ phía nhà ga nào đó – tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của cuộc sống đô thị. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc, mùi sách cũ từ kệ sách cao chạm trần, và thoảng nhẹ hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tất cả tạo nên một không gian riêng tư, đôi khi có chút lạnh lẽo và cô đơn, nhưng giờ đây, nó dường như được lấp đầy bởi một sự ấm áp khác lạ.
Anh thường bắt đầu ngày mới với một kế hoạch rõ ràng, từng bước được sắp xếp logic trong tâm trí. Nhưng sáng nay, ánh mắt anh cứ lơ đãng nhìn ra khung cảnh thành phố đang bừng tỉnh, tâm trí không còn tập trung hoàn toàn vào những con số, những dự án đang dang dở. Hình ảnh Lâm An, với đôi mắt to tròn, nụ cười rạng rỡ và cái cách cô khẽ nghiêng đầu lắng nghe anh nói, cứ như một thước phim quay chậm, lướt qua trong tâm trí. Anh nhận ra, từ sau những buổi hẹn hò gần đây, đặc biệt là buổi tối xem phim tại căn hộ của cô, một phần trong anh đã thay đổi. Anh không còn vội vã lướt qua những dòng email, không còn vùi đầu vào các báo cáo tài chính ngay khi vừa thức dậy. Một cảm giác nhẹ nhàng, một sự mong chờ len lỏi vào từng ngóc ngách suy nghĩ. Nó không phải là sự xao nhãng, mà là một sự bổ sung, một gam màu mới trong cuộc sống vốn dĩ chỉ có những sắc thái của công việc và kỷ luật. Anh cảm thấy mối quan hệ với Lâm An đang phát triển một cách tự nhiên, vững chắc, và đầy hứa hẹn, đúng như những gì anh luôn tìm kiếm: một sự bình yên.
Bỗng, chiếc điện thoại trên bàn rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Là Trần Long, người bạn thân thiết. Hoàng Minh nhấc máy, giọng nói trầm ấm.
“Alo, Long à?”
“Ê, Hoàng Minh! Lâu rồi không thấy mày gọi, tưởng mày bận yêu đương quên bạn rồi chứ?” Giọng Long sang sảng, pha chút trêu chọc qua điện thoại.
Hoàng Minh bật cười nhẹ, cảm thấy thoải mái với sự vô tư của bạn. “Vẫn làm việc như bình thường thôi. Mà này, tao đang có chuyện muốn hỏi mày đây.”
“Chuyện gì? Khó khăn trong công việc à? Hay là... chuyện tình cảm?” Long đoán mò, giọng điệu càng thêm phần hứng khởi.
Hoàng Minh hơi chần chừ một chút. Anh không phải là người hay chia sẻ chuyện riêng tư, đặc biệt là chuyện tình cảm. Nhưng với Long, mọi thứ dường như dễ dàng hơn. “Cũng không hẳn là khó khăn. Chỉ là, sắp tới sinh nhật Lâm An, tao muốn tìm một món quà ý nghĩa một chút.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi Long phá lên cười. “Ô hay, mới có mấy buổi mà đã nghĩ quà cáp rồi à? Ghê thật đấy! Mày tiến triển nhanh hơn tao tưởng rồi. Nhưng mà cũng phải cẩn thận đấy nhé, con gái nó hay suy nghĩ linh tinh, đừng có mà hứa hẹn lằng nhằng rồi quên. Tao thấy nhiều đứa cứ hứa rồi bỏ lửng, sau này khổ sở lắm.”
Hoàng Minh nhíu mày. Anh không thích những lời khuyên mang tính cảnh báo như vậy. Với anh, mọi thứ đều phải rõ ràng, nhất quán. “Không có gì lằng nhằng cả, Long ạ. Tao luôn làm theo những gì tao nói. Chỉ là muốn tặng một món quà ý nghĩa, phù hợp với cô ấy thôi. Tao muốn cô ấy cảm nhận được sự chân thành.”
Long vẫn không ngừng trêu chọc. “Chân thành à? Nghe có vẻ phức tạp phết. Mày cứ mua đại cái túi xách hay món đồ trang sức nào đắt tiền, đảm bảo nàng thích mê. Gì chứ con gái, cứ quà tặng lung linh là sáng mắt ra thôi.”
Hoàng Minh lắc đầu. “Không phải là chuyện tiền bạc. Tao muốn món quà đó có ý nghĩa riêng, là của riêng cô ấy. Mày có ý tưởng gì không?”
Long trầm ngâm một chút. “Ý nghĩa riêng à... Thế thì phải tùy vào sở thích của cổ chứ. Lâm An thích gì? Mấy cái đồ thủ công hay đồ công nghệ? Hay mấy thứ mang tính cá nhân một chút?”
Hoàng Minh suy nghĩ. Lâm An thích sự tinh tế, sự bình yên. Cô không quá phô trương, nhưng lại có một gu thẩm mỹ riêng, rất nhẹ nhàng và sâu sắc. Anh nhớ lại những lần cô đeo chiếc vòng tay bạc đơn giản, hay những lúc cô ngắm nhìn những bức tranh trừu tượng trong quán cà phê. “Cô ấy thích những thứ cổ điển, tinh tế... và có vẻ rất trân trọng thời gian.”
“Thời gian à? Vậy thì đồng hồ đi! Vừa sang trọng, vừa ý nghĩa, lại có thể khắc tên hay một câu gì đó lên đó. Kiểu như 'Thời gian của chúng ta bắt đầu từ đây' hay 'Mãi mãi bên nhau' chẳng hạn. Nghe có vẻ sến súa nhưng con gái đứa nào cũng thích!” Long đề xuất, giọng đầy tự tin.
Đồng hồ. Hoàng Minh chợt thấy một tia sáng. Đúng vậy, đồng hồ. Một vật phẩm vừa cổ điển, vừa mang ý nghĩa về thời gian, về những khoảnh khắc mà họ đã và sẽ cùng nhau trải qua. Nó không quá phô trương, nhưng lại đầy tinh tế, đúng như Lâm An. Anh cảm thấy một sự hài lòng. “Cảm ơn mày, Long. Ý hay đấy.”
“Ơ kìa, chưa gì đã cảm ơn rồi. Thế rồi có mời tao bữa nào không?” Long cười lớn.
“Tất nhiên rồi. Để sau vụ này tao mời mày một bữa ra trò.” Hoàng Minh đáp, trong đầu đã bắt đầu hình dung về chiếc đồng hồ.
Sau khi cúp máy, Hoàng Minh mở laptop. Anh không tìm kiếm những thương hiệu đồng hồ xa xỉ, mà chú trọng đến những cửa hàng chuyên làm đồng hồ thủ công, có thể cá nhân hóa sản phẩm. Hàng loạt hình ảnh hiện ra: những chiếc đồng hồ mặt số tối giản, dây da mềm mại, thiết kế thanh lịch. Anh lướt qua từng mẫu, từng chi tiết, cố gắng hình dung xem Lâm An sẽ thích mẫu nào nhất. Cuối cùng, anh dừng lại ở một chiếc đồng hồ mặt tròn cổ điển, viền kim loại bạc sáng bóng, dây da màu nâu trầm. Vừa nhìn thấy, anh đã biết đây chính là thứ anh muốn. Nó toát lên một vẻ đẹp vượt thời gian, không cầu kỳ nhưng lại thu hút một cách lạ kỳ, giống như Lâm An vậy.
Anh liên hệ với cửa hàng, yêu cầu khắc một dòng chữ nhỏ lên mặt sau của chiếc đồng hồ. Anh suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định chọn một câu đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả những gì anh cảm nhận về mối quan hệ của họ: "Bình yên bên em." Đối với Hoàng Minh, đó là lời khẳng định cho cảm xúc của anh, là lời hứa thầm lặng về một mối quan hệ không sóng gió, không phức tạp, một bến đỗ an toàn. Anh tin rằng, Lâm An cũng sẽ cảm nhận được điều đó, và trân trọng sự bình yên mà anh mang lại. Anh không hề biết, chính lời hứa thầm lặng ấy, lại là một sự bỏ lỡ những dòng chảy cảm xúc mãnh liệt hơn, những khát khao sâu sắc hơn mà cô đang cất giấu.
***
Nhà Hàng 'Bữa Tối Đầu Tiên' tọa lạc trên con phố nhỏ rợp bóng cây, với kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn nét hiện đại, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm cúng. Tiếng nhạc piano du dương từ một góc phòng, nơi một nghệ sĩ đang thả hồn vào những giai điệu nhẹ nhàng, lan tỏa khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm của các cặp đôi. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, hương hoa ly dịu nhẹ từ những bình hoa trên bàn, tất cả tạo nên một bầu không khí say đắm, dịu ngọt. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê đổ xuống, làm bừng lên vẻ sang trọng mà không kém phần thân mật.
Hoàng Minh đã đặt bàn ở một góc riêng tư, nơi họ có thể nhìn ngắm thành phố về đêm qua khung cửa kính lớn. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Lâm An bước vào, trong một chiếc váy màu kem giản dị nhưng tinh tế, mái tóc dài buông xõa mềm mại. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, làm bừng sáng cả không gian xung quanh. Hoàng Minh đứng dậy, kéo ghế cho cô, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và một niềm hạnh phúc thầm kín.
“Chúc mừng sinh nhật em, Lâm An,” anh nói, giọng trầm ấm, đưa cho cô một bó hoa hồng trắng tinh khôi.
Lâm An nhận lấy bó hoa, gương mặt cô ánh lên vẻ xúc động. “Cảm ơn anh, Hoàng Minh. Anh chu đáo quá.”
Bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp và tràn ngập tiếng cười. Họ cùng nhau thưởng thức những món ăn được chế biến tinh xảo, trò chuyện về công việc, về những bộ phim gần đây, và cả những ước mơ giản dị của tương lai. Hoàng Minh cảm thấy mỗi khoảnh khắc bên Lâm An đều thật trọn vẹn. Cô là người biết lắng nghe, biết chia sẻ, và luôn mang đến cho anh một cảm giác bình yên đến lạ. Anh nghĩ, đây chính là người phụ nữ mà anh vẫn luôn tìm kiếm.
Khi bữa ăn gần kết thúc, Hoàng Minh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bọc gói cẩn thận bằng lớp giấy màu xanh pastel và một sợi ruy băng lụa trắng. Anh đặt nó lên bàn, đôi mắt nhìn Lâm An đầy trìu mến.
“Đây là quà sinh nhật của em. Anh hy vọng em sẽ thích nó.”
Lâm An nhìn chiếc hộp, trái tim cô đập rộn ràng. Cô từ từ mở lớp giấy bọc, để lộ ra chiếc hộp da màu xanh đậm. Bên trong, nằm trên lớp lót nhung mềm mại, là chiếc đồng hồ mà Hoàng Minh đã chọn. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm phản chiếu lên mặt kính, làm nổi bật những đường nét tinh xảo của nó.
Cô cầm chiếc đồng hồ lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên mặt số cổ điển, trên lớp da mềm mại của dây đeo. Ánh mắt cô dừng lại ở mặt sau, nơi dòng chữ “Bình yên bên em” được khắc tinh xảo. Một thoáng bối rối, một chút gì đó chùng xuống rất nhỏ, lướt qua đáy mắt Lâm An, chỉ trong tích tắc, nhanh đến mức Hoàng Minh không kịp nhận ra. Nó giống như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, rồi nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc.
“Đẹp quá, Hoàng Minh... Cảm ơn anh,” cô nói, giọng nói hơi run run, nhưng gương mặt lại tươi tắn trở lại, ánh mắt long lanh như vừa có một giọt sương đọng lại. “Em rất thích.”
Hoàng Minh cảm thấy một niềm vui dâng trào trong lòng. Anh đã đúng. Cô thật sự thích nó. “Anh nghĩ nó rất hợp với em, vừa cổ điển vừa tinh tế. Anh muốn tặng em một món quà mang ý nghĩa về thời gian, về những khoảnh khắc chúng ta đã có và sẽ có cùng nhau.”
Lâm An khẽ gật đầu, môi cô vẫn nở nụ cười. Cô tháo chiếc đồng hồ cũ trên tay, rồi cẩn thận đeo chiếc đồng hồ mới vào. Dây da ôm vừa vặn cổ tay mảnh mai của cô, trông thật hài hòa. Hoàng Minh quan sát từng cử chỉ của cô, cảm thấy hài lòng khi thấy cô nâng niu món quà như một báu vật. Đối với anh, nụ cười hạnh phúc của cô là tất cả. Anh không hề để ý đến ánh mắt chùng xuống thoáng qua kia, hay việc cô dường như có một chút do dự trước khi thốt lên lời cảm ơn. Anh chỉ thấy sự hạnh phúc, sự trân trọng, và điều đó đủ để anh tin rằng mình đã thực sự hiểu cô. Anh nghĩ, đây chính là minh chứng cho một mối quan hệ đang ngày càng sâu sắc, một tình yêu bình yên mà cả hai đang cùng nhau xây đắp.
***
Sau bữa tối, Hoàng Minh và Lâm An quyết định đi xem phim tại Rạp Chiếu Phim 'Galaxy Cinema', một khu phức hợp giải trí hiện đại nằm không xa nhà hàng. Không khí bên ngoài mát mẻ, dễ chịu, những cơn gió nhẹ mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ những con phố lân cận. Ánh đèn neon rực rỡ từ bảng hiệu rạp chiếu phim nhấp nháy, thu hút ánh nhìn của những người qua lại. Bên trong rạp, mùi bỏng ngô ngọt ngào lan tỏa khắp sảnh, hòa quyện với mùi cà phê và tiếng cười nói râm ran của những cặp đôi, những nhóm bạn.
Họ chọn một bộ phim tình cảm lãng mạn đang được công chiếu, một câu chuyện nhẹ nhàng về hai người xa lạ tình cờ gặp gỡ và yêu nhau giữa lòng thành phố. Hoàng Minh mua hai suất bỏng ngô lớn và hai ly nước ngọt, rồi họ cùng nhau tiến vào phòng chiếu. Khi đèn mờ dần, cả hai ngồi sát vào nhau trên những chiếc ghế êm ái.
Suốt bộ phim, Lâm An thường xuyên cười khúc khích trước những tình huống hài hước của nhân vật chính, đôi khi cô lại khẽ thở dài khi câu chuyện có những đoạn cao trào, hay những giây phút chia ly đầy cảm động. Hoàng Minh cảm nhận được sự rung động tinh tế của cô, anh thích cái cách cô hoàn toàn đắm chìm vào câu chuyện, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh sáng từ màn hình.
“Anh nghĩ cặp đôi trong phim có đến được với nhau không?” Lâm An khẽ thì thầm, sau khi một cảnh phim lãng mạn vừa kết thúc, cô quay sang nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy suy tư.
Hoàng Minh suy nghĩ một chút. Anh luôn tin vào một kết thúc có hậu, vào sức mạnh của tình yêu chân thành. “Nếu họ thực sự yêu nhau và biết cách trân trọng những gì mình có, anh tin là có thể. Tình yêu cần sự vun đắp, sự thấu hiểu từ cả hai phía.”
Lâm An khẽ tựa đầu vào vai Hoàng Minh, mái tóc mềm mại cọ vào má anh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác ấm áp, thân thuộc đến lạ. “Em cũng mong là vậy,” cô nói khẽ, giọng nói dịu dàng như một làn gió thoảng. Anh cảm nhận được hơi ấm từ cô, và một sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực.
Hoàng Minh vòng tay ôm nhẹ Lâm An, siết nhẹ bờ vai cô. Anh tận hưởng sự gần gũi này, tận hưởng những khoảnh khắc hai người cùng nhau chia sẻ một cảm xúc, một câu chuyện. Anh cảm thấy mối quan hệ của họ thật tự nhiên, thật dễ chịu, không hề có bất kỳ áp lực hay sự phức tạp nào. Mọi thứ cứ thế mà diễn ra, êm đềm như dòng suối nhỏ, nhẹ nhàng như làn gió mùa thu. Anh tin rằng, đây chính là một tình yêu đích thực, một bến đỗ bình yên mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh không hề biết rằng, trong những giây phút cô tựa đầu vào vai anh, trong ánh mắt có phần mơ màng khi cô nói "Em cũng mong là vậy", không chỉ có sự bình yên mà còn có những nỗi lo lắng, những khát khao về một sự chắc chắn, một lời hứa hẹn rõ ràng hơn, mà anh, trong sự tự mãn với "bình yên" của mình, đã vô tình bỏ qua.
***
Chiều tối cuối tuần, sau sinh nhật Lâm An vài ngày, Hoàng Minh đưa cô về nhà ra mắt bố mẹ anh. Con đường dẫn vào khu phố nơi gia đình anh sinh sống rợp bóng cây cổ thụ, những ngôi nhà kiến trúc Pháp cổ kính nằm nép mình sau những hàng rào hoa giấy. Không khí trong lành, se lạnh của buổi hoàng hôn, với ánh nắng vàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, tạo nên một cảm giác thân thuộc, yên bình.
Căn hộ của gia đình Hoàng Minh không hiện đại và tối giản như căn hộ của anh, mà mang đậm nét truyền thống, ấm cúng. Kiến trúc mang hơi hướng cổ điển, với những bộ bàn ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo, những bức tranh sơn dầu treo trên tường, và những bình gốm sứ được bày trí khéo léo. Mùi thức ăn quen thuộc từ bếp, hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí của gia đình, của sự sum vầy.
Bà Hoa, mẹ của Hoàng Minh, với dáng người nhỏ nhắn, phúc hậu và mái tóc vấn cao, đã đứng đợi sẵn ở cửa. Vừa thấy Hoàng Minh và Lâm An, bà đã nở nụ cười hiền từ, ánh mắt bà ánh lên vẻ vui mừng và chút gì đó lo lắng cho con trai.
“Con về rồi đấy à, Minh,” Bà Hoa nói, rồi ánh mắt bà chuyển sang Lâm An, đầy trìu mến. “Chào cháu, Lâm An. Cháu vào nhà đi con, bên ngoài lạnh.”
Lâm An hơi rụt rè, nhưng nhanh chóng nở nụ cười tươi tắn. “Dạ cháu chào bác gái ạ. Cháu cảm ơn bác.”
Bà Hoa nắm tay Lâm An, dắt cô vào nhà. “Con bé An xinh quá, trông hiền lành, dịu dàng. Mẹ thấy con dạo này có vẻ vui hơn nhiều, Minh ạ. Chắc là nhờ có An đấy nhỉ?” Bà Hoa quay sang nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy ẩn ý.
Hoàng Minh chỉ cười nhẹ, không đáp lời mẹ. Anh cảm thấy một niềm tự hào trào dâng trong lòng. Anh biết mẹ anh rất kỹ tính, và việc bà đón tiếp Lâm An nồng hậu như vậy đã là một dấu hiệu tốt. Anh nắm lấy tay Lâm An dưới gầm bàn ăn, như một sự trấn an, một lời khẳng định thầm lặng về vị trí của cô trong lòng anh và trong gia đình anh.
Ông Phi, bố của Hoàng Minh, là một người đàn ông cao, gầy, mái tóc muối tiêu và ánh mắt trầm tư. Ông không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng luôn quan sát mọi thứ một cách tinh tế. Ông ngồi ở đầu bàn, nhấm nháp ly trà nóng.
“Chào cháu, Lâm An,” Ông Phi nói, giọng trầm ấm. “Nghe thằng Minh nói cháu làm bên thiết kế, là một ngành nghề rất sáng tạo.”
Lâm An lễ phép đáp lời. “Dạ cháu chào bác trai ạ. Cháu rất vui được gặp hai bác.” Cô khéo léo kể về công việc, về những dự án cô đang thực hiện, và cả những đam mê nghệ thuật của mình. Hoàng Minh quan sát Lâm An, thấy cô tự tin và duyên dáng khi trò chuyện với bố mẹ anh. Anh biết, bố anh là người rất coi trọng sự nghiệp và tư duy logic, và việc ông tỏ ra quan tâm đến công việc của Lâm An đã là một sự chấp thuận lớn. Ông Phi chỉ gật đầu nhẹ, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ trầm tư, nhưng Hoàng Minh hiểu rằng đó là dấu hiệu của sự hài lòng. Ông tin vào sự "làm việc gì cũng phải có kế hoạch" và dường như Lâm An đã đáp ứng được những tiêu chuẩn ngầm ấy của ông.
Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí đầm ấm, tiếng cười nói rộn ràng. Hoàng Minh cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian. Anh có một công việc ổn định, một gia đình yêu thương, và giờ đây, anh có Lâm An – người phụ nữ mang đến cho anh sự bình yên và niềm vui. Anh tin rằng, đây chính là cuộc sống mà anh hằng mơ ước, một bức tranh hoàn hảo không tì vết. Anh ngắm nhìn Lâm An đang tươi cười trò chuyện với mẹ anh, cảm thấy mọi thứ thật đúng đắn, thật trọn vẹn. Anh đã tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Anh không hề biết rằng, trong những lời trò chuyện duyên dáng của Lâm An, trong nụ cười rạng rỡ của cô, vẫn ẩn chứa những điều chưa nói, những suy tư sâu kín mà anh chưa bao giờ chạm tới. Anh đã thấy sự tinh tế của cô, nhưng chưa bao giờ thực sự đào sâu vào những nỗi sợ hãi ẩn giấu đằng sau ánh mắt và nụ cười ấy. Và rồi, trong tâm trí anh, ký ức về buổi tối hôm đó, về sự chấp thuận của gia đình, về nụ cười của Lâm An, sẽ mãi là một mảnh ghép hoàn hảo của một tình yêu bình yên, không một chút gợn sóng. Ký ức đó, đối với anh, là một câu chuyện đẹp đẽ, nhưng anh không hề hay biết rằng, chính trong những khoảnh khắc anh đang tự mãn với sự bình yên của mình, những hạt mầm của sự khác biệt trong ký ức đã bén rễ, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã: rằng anh và Lâm An đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.