Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 6: Nhịp Điệu Của Bình Yên
Sau buổi tối ấm cúng tại nhà bố mẹ, cảm giác bình yên trong Hoàng Minh càng thêm sâu sắc, tựa hồ một dòng nước mát lành chảy qua tâm hồn anh, xoa dịu mọi lo toan thường nhật. Anh tin rằng, cuộc sống của anh đang bước vào quỹ đạo hoàn hảo nhất, với những mảnh ghép đã vào đúng vị trí của chúng: sự nghiệp vững vàng, gia đình yêu thương, và một Lâm An dịu dàng, tinh tế bên cạnh. Mối quan hệ của họ, trong mắt anh, không ồn ào, không kịch tính, mà êm đềm như một khúc nhạc nhẹ, đủ để xoa dịu, đủ để gắn kết.
Đêm đó, sau khi đưa Lâm An về căn hộ của cô, Hoàng Minh lái xe qua những con phố đã lên đèn, lòng anh tràn ngập một sự mãn nguyện hiếm có. Hình ảnh Lâm An cười nói với mẹ anh, hay cách cô điềm đạm chia sẻ về công việc với bố anh, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh như một thước phim quay chậm. Anh tin rằng, cô chính là người mà anh đã tìm kiếm bấy lâu, một bến đò bình yên giữa dòng đời vội vã. Anh không hề hay biết, rằng trong những khoảnh khắc anh đang tự mãn với sự bình yên của mình, những hạt mầm của sự khác biệt trong ký ức đã bén rễ, chờ đợi ngày nảy nở thành một sự thật nghiệt ngã: rằng anh và Lâm An đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện.
***
Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, hoà cùng tiếng nhạc Jazz blues dìu dặt từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người. Hoàng Minh và Lâm An ngồi cạnh cửa sổ lớn của quán cà phê "Ký Ức Đọng", nơi ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao phản chiếu lên những hạt mưa đọng trên ô kính, vẽ nên một khung cảnh huyền ảo. Quán cà phê, với kiến trúc Pháp cổ kính, mái ngói rêu phong và tường vàng bong tróc nhẹ, luôn mang một vẻ đẹp hoài niệm, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ ẩm mục và thoảng nhẹ mùi hoa nhài từ ban công, xộc vào khứu giác, khiến mọi giác quan như được vỗ về. Không khí se lạnh của buổi tối mưa, cùng với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, càng làm nổi bật cảm giác ấm cúng, riêng tư nơi góc quán này.
Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, khẽ cựa mình trên chiếc ghế gỗ sờn màu. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường ẩn chứa suy tư, giờ đây ánh lên vẻ thư thái lạ thường khi anh nhìn ra ngoài màn mưa giăng lối. Anh khẽ đặt chiếc điện thoại di động lên bàn, giữa hai người, và mở "Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội". Những giai điệu quen thuộc của Trịnh Công Sơn, của Ngô Thuỵ Miên, vang lên khe khẽ, như những lời thì thầm của thời gian. Anh cảm thấy một sự bình yên trọn vẹn, một sự hài lòng tràn ngập đến từng tế bào.
"Anh thích những buổi tối như thế này, An ạ," Hoàng Minh lên tiếng, giọng anh trầm ấm, hoà vào tiếng nhạc như một nốt trầm hoàn hảo. Anh quay sang nhìn Lâm An, mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai áo, ánh đèn hắt lên gương mặt trái xoan thanh thoát, làm nổi bật đôi mắt to tròn, long lanh. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, một cử chỉ quen thuộc mà anh đã cảm thấy vô cùng thân thuộc và tự nhiên. "Bình yên thật."
Lâm An, với chiếc áo len mỏng màu kem ôm sát vóc dáng nhỏ nhắn, khẽ mỉm cười. Nụ cười của cô không rạng rỡ như ánh nắng ban mai, mà dịu dàng như vầng trăng khuyết, ẩn chứa một chút gì đó sâu lắng, khó nắm bắt. "Em cũng vậy...", cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, khẽ khàng như tiếng gió thoảng. Tay cô khẽ đan vào tay anh, hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, mang theo một cảm giác an toàn, vỗ về.
Hoàng Minh siết nhẹ tay cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Trong khoảnh khắc ấy, anh tin rằng tình yêu của họ cũng êm đềm như những giai điệu đang vang lên, như màn mưa đang gieo hạt ngoài kia. Anh không cần những lời nói hoa mỹ hay những lời hứa hẹn to tát. Đối với anh, sự hiện diện của Lâm An, sự đồng điệu trong những khoảnh khắc bình dị này, đã là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu của họ. Anh nhìn cô, thấy cô đang chăm chú ngắm nhìn những hạt mưa nhảy nhót trên vòm lá cây khế cổ thụ trước hiên. Anh thấy sự tinh tế trong ánh mắt cô, sự dịu dàng trong từng cử chỉ. Anh nghĩ, đây chính là định nghĩa của hạnh phúc.
Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm hồn Lâm An, dưới lớp vỏ bọc của nụ cười dịu dàng và ánh mắt lấp lánh, một suy tư không lời đang len lỏi. Cô cũng yêu những buổi tối như thế này, yêu tiếng mưa, yêu giai điệu buồn bã nhưng lãng mạn. Nhưng khi Hoàng Minh nói "Bình yên thật," trong lòng cô lại vang vọng một câu hỏi khác, một câu hỏi mà cô không thể cất thành lời, dù chỉ là một tiếng thở dài: *Bình yên... hay là sự tĩnh lặng mà anh tạo ra?*
Cô nhớ lại những lần mình muốn chia sẻ một câu chuyện, một cảm xúc, nhưng lại bắt gặp ánh mắt bận rộn của anh, hoặc một câu trả lời ngắn gọn, vội vã. Cô nhớ những buổi hẹn hò mà anh đến muộn vì công việc, và lời xin lỗi của anh luôn đi kèm với lý do chính đáng: "Anh bận quá, em thông cảm nhé." Cô luôn thông cảm, luôn thấu hiểu. Nhưng sự thấu hiểu đó, liệu có phải là cô đang tự an ủi mình bằng cách chấp nhận một khoảng trống ngày càng lớn dần?
Cô khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ vai Hoàng Minh, từ bàn tay anh. Ký ức về buổi tối ra mắt gia đình anh lại ùa về. Sự nồng hậu của mẹ anh, sự quan tâm của bố anh, tất cả đều khiến cô cảm động. Nhưng cô cũng nhớ những câu chuyện cô đã kể, những đam mê cô đã chia sẻ, mà Hoàng Minh chỉ lắng nghe với một nụ cười tán thành, chứ không đào sâu, không hỏi thêm. Cô tự hỏi, liệu anh có thực sự hiểu những gì cô đang nói, hay anh chỉ thấy một bức tranh hoàn hảo mà anh đã tự vẽ nên?
Nụ cười trên môi Lâm An vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt cô, khi mở ra và nhìn ra màn mưa, lại ánh lên một nỗi buồn khó gọi tên. Một nỗi buồn len lỏi, không đủ mạnh mẽ để bùng lên thành tiếng khóc, nhưng đủ dai dẳng để gieo vào lòng cô những hạt mầm của sự bất an. Cô cảm thấy mình như một người nghệ sĩ đang vẽ một bức tranh, và Hoàng Minh đang ngắm nhìn nó từ xa, trầm trồ khen đẹp, mà không hề biết đến những vết cọ, những gam màu ẩn chứa bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu cố gắng của người cầm cọ. Bình yên, đúng là bình yên. Nhưng bình yên của anh, liệu có phải là bình yên mà cô khao khát? Hay đó chỉ là một sự tĩnh lặng mà anh vô tình tạo ra, nơi cô phải nén lại những cảm xúc của mình để giữ cho bức tranh không bị xáo trộn?
Hoàng Minh không nhận ra sự khác biệt mong manh đó. Anh chỉ cảm nhận được sự mềm mại của mái tóc cô trên vai, sự ấm áp của bàn tay cô trong tay mình, và những giai điệu Jazz Blues lãng mạn đang lan tỏa trong không gian. Đối với anh, đây là một buổi tối hẹn hò hoàn hảo, một khoảnh khắc nữa được khắc ghi vào cuốn album ký ức về một tình yêu êm đềm, không chút gợn sóng. Anh không biết rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng như đồng điệu nhất, hai tâm hồn đã bắt đầu lưu giữ những phiên bản khác nhau về cùng một câu chuyện.
***
Sáng hôm sau, sự bình yên của đêm mưa tan biến, nhường chỗ cho nhịp sống hối hả, căng thẳng tại văn phòng công ty của Hoàng Minh. Bên ngoài khung cửa kính lớn, ánh nắng chói chang của mùa hè đổ xuống đường phố, làm mọi thứ trở nên chói lóa và nóng bức. Nhưng bên trong, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Hệ thống điều hòa trung tâm hoạt động hết công suất, thổi ra làn gió mát lạnh, khiến những tập tài liệu trên bàn làm việc khẽ lay động. Mùi giấy in, mực in và cà phê đậm đặc lẫn vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của môi trường công sở. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng chuông điện thoại đổ từng hồi, và tiếng nói chuyện xì xào của các đồng nghiệp tạo nên một bản hợp xướng của sự bận rộn.
Hoàng Minh, với dáng vẻ chỉn chu trong chiếc áo sơ mi xanh nhạt, đang ngồi trong phòng họp, đôi mắt sâu tập trung cao độ vào màn hình trình chiếu. Anh là người dẫn dắt cuộc họp quan trọng về tiến độ dự án mới. Thùy Linh, đồng nghiệp của anh, với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt lanh lợi, đang trình bày kế hoạch một cách dứt khoát. Xung quanh, các đồng nghiệp khác đều căng thẳng lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra câu hỏi hoặc bổ sung ý kiến.
"Anh Minh, anh nghĩ sao về phương án này?" Thùy Linh hỏi, ánh mắt chờ đợi.
Hoàng Minh gật đầu, ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím máy tính xách tay, ghi chú những điểm cần lưu ý. "Phương án này khá khả thi, Linh. Tuy nhiên, chúng ta cần cân nhắc thêm về rủi ro tài chính ở giai đoạn hai. Liệu có giải pháp nào để giảm thiểu chi phí mà vẫn đảm bảo chất lượng không?" Giọng anh trầm, rõ ràng, thể hiện sự logic và lý trí trong từng câu nói. Anh là một người đàn ông của công việc, của những con số và kế hoạch cụ thể. Anh tin rằng, sự thành công trong sự nghiệp chính là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc sống ổn định, hạnh phúc, không chỉ cho riêng anh mà còn cho tương lai của những người anh yêu thương.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động đặt trên bàn làm việc của anh, nằm ngay cạnh tay, khẽ rung lên. Một, rồi hai, rồi ba tin nhắn liên tiếp hiện lên trên màn hình. Hoàng Minh liếc nhanh qua. Đó là Lâm An.
*Anh Minh ơi, trưa nay anh ăn gì? Tối anh có rảnh không?*
*Em vừa tìm được một quán ăn mới rất ngon, gần công ty anh đó.*
*Anh có bận không?*
Một thoáng lưỡng lự lướt qua trong đôi mắt anh, nhưng chỉ nhanh như một cái chớp mắt. Hoàng Minh thở nhẹ, một hơi thở gần như vô hình. Anh nghĩ thầm: *Tin nhắn của An... Để lát nữa. Công việc quan trọng hơn.* Anh tin rằng Lâm An sẽ hiểu. Cô là một người phụ nữ tinh tế, thấu hiểu, và chắc chắn sẽ không trách anh vì sự bận rộn này. Anh đã từng nói với cô về áp lực công việc, về những dự án lớn đang chờ đợi. Anh tin rằng cô sẽ ủng hộ anh, bởi lẽ cô cũng là một người có đam mê với công việc của mình.
Anh gạt tin nhắn của Lâm An sang một bên, coi đó là một lời hỏi thăm nhẹ nhàng mà không cần phải hồi đáp ngay lập tức. Anh nhanh chóng quay trở lại với cuộc họp, với những con số khô khan nhưng đầy thử thách. "Về phần quảng bá sản phẩm, chúng ta cần một chiến lược tiếp cận thị trường mạnh mẽ hơn. Thùy Linh, cô có thể chuẩn bị một bản demo mới cho buổi họp tuần sau không?"
Thùy Linh gật đầu, tập trung ghi chép. Không ai trong phòng họp nhận ra khoảnh khắc Hoàng Minh liếc nhìn điện thoại, cũng không ai biết về những tin nhắn đang chờ được hồi đáp. Đối với Hoàng Minh, đó chỉ là một chi tiết nhỏ trong một ngày làm việc bận rộn. Anh tin rằng sự tập trung vào sự nghiệp cũng là cách anh xây dựng tương lai cho cả hai, một tương lai vững chắc và đầy đủ. Anh đã tự đặt ra một lý tưởng về tình yêu: một tình yêu bình yên, được xây dựng trên nền t���ng của sự ổn định và trách nhiệm. Và anh đang nỗ lực hết mình để hiện thực hóa lý tưởng đó.
Anh không hề hay biết rằng, ở một nơi nào đó, Lâm An đang chờ đợi tin nhắn hồi đáp của anh. Cô vẫn ngồi trước màn hình điện thoại, lòng bàn tay khẽ đổ mồ hôi. Mỗi lần màn hình sáng lên, trái tim cô lại khẽ nảy lên một nhịp, rồi lại chùng xuống khi nhận ra đó không phải là tin nhắn từ anh. Cô không giận, không trách móc. Chỉ là một nỗi buồn thinh lặng, một cảm giác bị bỏ quên, len lỏi trong trái tim cô như một vết cứa nhỏ. Cô vẫn tự nhủ, anh bận, anh Minh bận. Nhưng cái sự "bận" đó, theo thời gian, dường như đang tạo ra một khoảng cách vô hình, một bức tường vô thanh giữa hai người.
***
Tối cùng ngày, cái nóng bức, oi ả của mùa hè dường như càng tăng thêm khi Hoàng Minh cùng nhóm bạn thân tụ tập tại một quán nhậu vỉa hè ồn ào. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa màu xanh đỏ kê sát nhau, gần như tràn ra cả lòng đường. Mái bạt che tạm bợ, đã bạc màu theo năm tháng, cố gắng che chắn một phần cái nóng hầm hập và ánh đèn đường vàng vọt. Bếp nướng lộ thiên nghi ngút khói, mùi đồ nướng thơm lừng quyện với mùi bia, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường, tạo nên một thứ "hương vị" đặc trưng của những buổi tối tụ tập bạn bè. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện lớn tiếng, tiếng xe cộ qua lại không ngớt, cùng với tiếng nhạc xập xình phát ra từ chiếc loa kéo cũ kỹ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn, náo nhiệt.
Hoàng Minh, Trần Long, Anh Quân và Quang ngồi quây quần bên một chiếc bàn nhựa tròn. Hoàng Minh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ban sáng, nhưng đã xắn tay áo lên đến khuỷu tay, cà vạt được nới lỏng. Vẻ căng thẳng của công việc ban ngày đã được thay thế bằng sự thoải mái, phóng khoáng khi ở bên bạn bè. Anh cảm thấy như được trút bỏ mọi gánh nặng.
Anh Quân, với dáng người cao to, khỏe mạnh và vẻ ngoài có phần hơi bất cần nhưng ánh mắt rất chân thành, giơ ly bia lên. "Dạo này thằng Minh nó có bồ, bỏ bê anh em quá nha!" Anh Quân nói lớn, giọng đầy vẻ trêu chọc, rồi cụng ly với Hoàng Minh một cách mạnh bạo.
Hoàng Minh cười vang, tiếng cười của anh hòa vào tiếng ồn ào xung quanh. "Nói gì thế ông tướng? Vẫn ra đây với các ông là may rồi đấy!"
Quang, với ngoại hình bình thường, đeo kính cận và khuôn mặt luôn thường trực nụ cười tươi tắn, vội vàng xoa dịu không khí. "Thôi nào, bớt căng thẳng đi mấy ông! Uống đi! Hôm nay là ngày vui, không nói chuyện tình ái!" Quang nói, rồi nháy mắt với Hoàng Minh, tỏ vẻ thấu hiểu. "Kệ nó đi, có bồ thì phải thế chứ. Mà nói thật, có khi nó còn đang chán vì cứ phải 'báo cáo' từng đường đi nước bước ấy chứ!" Quang vừa nói vừa cười, khiến cả bàn cũng bật cười theo.
Hoàng Minh chỉ lắc đầu, mỉm cười. Anh không cần phải "báo cáo" gì cả. Lâm An chưa bao giờ đòi hỏi điều đó. Cô luôn tinh tế, luôn hiểu cho sự bận rộn của anh. Đó là điều anh yêu ở cô.
Trần Long, bạn thân lâu năm của Hoàng Minh, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và nụ cười thường trực, quan sát bạn mình. Long là người thực tế, thẳng thắn, nhưng đôi khi cũng có những lời khuyên bâng quơ mà lại thấm thía. Anh đặt tay lên vai Hoàng Minh, khẽ vỗ nhẹ, rồi hạ giọng một chút, đủ để chỉ mình Hoàng Minh nghe thấy trong tiếng ồn ào. "Mày đấy, con gái nó hay suy nghĩ nhiều, đừng có để nó đợi lâu quá." Anh Long nói, ánh mắt anh thoáng chút nghiêm túc hiếm hoi, khác hẳn với vẻ vô tư thường ngày. Anh đã nhìn thấy Lâm An một vài lần, và anh cảm nhận được sự dịu dàng, nhưng cũng có chút gì đó mong manh ẩn giấu trong cô gái ấy.
Hoàng Minh chỉ cười xòa, gạt đi lời nhắc nhở của bạn thân. Anh nâng ly bia lên, cụng với Long. "Biết rồi, ông tướng! Lo mà uống đi." Trong thâm tâm, anh cho rằng Trần Long đang lo lắng thái quá. Lâm An không phải kiểu người hay suy nghĩ linh tinh. Cô là người trưởng thành, có chính kiến. Với lại, anh đã dành cả buổi tối hôm qua cho cô, và anh đã làm việc chăm chỉ cả ngày để xây dựng một tương lai tốt đẹp cho cả hai. Anh nghĩ, những lời hỏi thăm qua tin nhắn mà anh chưa kịp trả lời chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để bận tâm.
Hoàng Minh tiếp tục hòa mình vào không khí náo nhiệt của quán nhậu. Anh kể những câu chuyện hài hước về công việc, về những đồng nghiệp "khó đỡ", và cùng bạn bè cụng ly không ngớt. Mùi đồ nướng cay nồng, vị bia mát lạnh, tiếng cười nói rôm rả – tất cả khiến anh cảm thấy cuộc sống thật đơn giản, thật dễ chịu. Anh không hề nhận ra rằng, trong khi anh đang tận hưởng sự thoải mái và vô tư bên bạn bè, thì ở một nơi nào đó, Lâm An có thể đang ngồi một mình, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt, với một nỗi buồn thầm lặng và câu hỏi: *Anh có bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn của em sao?*
Sự tương phản giữa không khí ồn ào, vui vẻ của Hoàng Minh với bạn bè và sự yên tĩnh, có thể cô đơn của Lâm An khi chờ đợi tin nhắn của anh, đã tạo nên một khoảng trống vô hình, một rạn nứt nhỏ bé mà Hoàng Minh chưa hề hay biết. Anh đang sống trong bức tranh bình yên mà anh tự vẽ, nơi mọi thứ đều hoàn hảo và nằm trong tầm kiểm soát. Anh không biết rằng, những hạt mầm của sự khác biệt trong ký ức đã bén rễ, và những khoảnh khắc tưởng chừng vô hại này sẽ là những mảnh ghép định hình nên hai câu chuyện tình yêu hoàn toàn khác biệt trong tâm trí của hai người. Anh nhớ những lúc anh ở đó, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ. Và điều đó, thật đáng tiếc, anh chỉ nhận ra khi tất cả đã quá muộn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.