Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 7: Những Bản Nháp Hạnh Phúc

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới luồn qua tấm kính lớn, vẽ lên sàn căn hộ của Hoàng Minh những vệt vàng óng ả. Tiếng điều hòa chạy êm ru như một hơi thở đều đặn, hòa vào bản giao hưởng của thành phố vẫn còn ngái ngủ ngoài kia – tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa rít lên mơ hồ. Hoàng Minh thức dậy sớm, như thường lệ. Anh không vội vàng, chỉ chậm rãi bước đến ban công, nơi khung cảnh thành phố mở ra trước mắt. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, và mặt trời đang từ từ vén bức màn ấy lên, hé lộ một thế giới tràn đầy năng lượng. Mùi gỗ mới từ nội thất, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp còn vương trên gối, và vị đắng nhẹ của cà phê phin đã được chuẩn bị sẵn, tất cả tạo nên một buổi sáng thanh lịch, yên tĩnh đến lạ.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí. Cuộc sống của anh, trong vài tháng trở lại đây, cũng giống như buổi sáng này – bình yên, ổn định, và đầy hứa hẹn. Lâm An đã mang đến một nhịp điệu mới, nhẹ nhàng nhưng vững chắc, vào từng góc nhỏ trong cuộc sống vốn dĩ ngăn nắp và có phần khô khan của anh. Anh nhớ lại đêm qua, khi những lời trêu chọc bâng quơ của Trần Long ở quán nhậu về việc anh "bỏ bê anh em" hay "phải báo cáo" đều không làm anh bận tâm. Anh hiểu bạn bè chỉ đùa, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết Lâm An không phải kiểu người kiểm soát hay đòi hỏi. Cô luôn tinh tế, luôn hiểu cho sự bận rộn của anh. Đó là điều anh yêu ở cô, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói, một sự độc lập nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm.

Quay vào trong, Hoàng Minh ngồi vào bàn làm việc, mở chiếc laptop quen thuộc. Màn hình sáng lên, và anh không gõ phím ngay mà lại mở thư mục ảnh. Đó là "Album ảnh điện tử" mà anh đã tạo ra, nơi anh lưu giữ những khoảnh khắc của anh và Lâm An. Từng bức ảnh hiện lên, như một thước phim quay chậm của những kỷ niệm. Có bức là nụ cười rạng rỡ của cô khi anh tặng chiếc đồng hồ, có bức là khoảnh khắc cô dựa đầu vào vai anh ở rạp chiếu phim, hay những tấm hình chụp lén cô đang trầm tư nhìn ra cửa sổ trong quán cà phê "Ký Ức Đọng". Mỗi bức ảnh đều là một mảnh ghép của sự "bình yên, vững chắc" mà anh cảm nhận được từ mối quan hệ này. Anh vuốt nhẹ màn hình cảm ứng, dừng lại ở một bức ảnh Lâm An đang cười tươi, ánh mắt lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy mãn nguyện.

"Mối quan hệ này thật sự đã chín muồi," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm. "Lâm An mang lại sự bình yên mà mình hằng mong muốn. Một sự bình yên không ồn ào, không sóng gió, chỉ đơn thuần là sự hiện diện êm đềm." Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một thứ gì đó phức tạp, đầy rẫy những cảm xúc khó lường. Nhưng với Lâm An, mọi thứ dường như được đơn giản hóa, trở về với bản chất thuần khiết nhất của sự sẻ chia và thấu hiểu. Cô không đòi hỏi, không than vãn, chỉ lặng lẽ đồng hành. Chính điều đó khiến anh tin rằng đây là người phụ nữ anh có thể xây dựng một tương lai cùng. Một tương lai ổn định, không kịch tính, nhưng chắc chắn là hạnh phúc.

Anh nhớ lại lời Trần Long đã nói tối qua: "Con gái nó hay suy nghĩ nhiều, đừng có mà chỉ nghĩ đến lý do 'ổn định' không thôi đấy." Hoàng Minh khẽ lắc đầu. Anh biết Trần Long chỉ muốn tốt cho anh, nhưng anh tin vào bản năng của mình. Lâm An không phải là "con gái hay suy nghĩ nhiều" theo cách tiêu cực đó. Cô là một người trưởng thành, độc lập, có thế giới riêng của mình. Hơn nữa, anh đã dành trọn vẹn buổi tối hôm trước cho cô, và anh cũng đã làm việc không ngừng nghỉ để xây dựng một nền tảng vững chắc cho cả hai. Những tin nhắn trả lời chậm trễ, những buổi hẹn hò bị lùi lại vì công việc, theo anh, chỉ là những điều nhỏ nhặt, không đáng để bận tâm. Anh tin rằng Lâm An hiểu. Cô hiểu anh đang cố gắng vì một tương lai chung.

Cảm giác quyết tâm lớn dần trong lòng Hoàng Minh. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đưa mối quan hệ này lên một tầm cao mới. Anh muốn chính thức thổ lộ, muốn một lời cam kết rõ ràng, không phải vì anh sợ mất cô, mà vì anh muốn cô biết cô quan trọng với anh đến nhường nào. Anh muốn cô biết anh nhìn thấy một tương lai trọn vẹn với cô trong đó. Anh đặt tay lên bàn phím, bắt đầu soạn thảo một email công việc, nhưng trong tâm trí, hình ảnh Lâm An vẫn hiện hữu, lấp lánh như ánh nắng ban mai trên những khung kính. Anh tin rằng, đây là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời anh. Anh đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình. Anh nhớ những lúc cô ở đó, những lúc cô mang đến sự bình yên. Anh quên mất rằng, có lẽ, cô đang chờ đợi một điều gì đó khác hơn thế.

***

Chiều muộn, ánh nắng dịu dàng trải dài trên từng ô cửa kính của phòng tranh, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Mùi sơn dầu và turpentine thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hương giấy và vải canvas mới, tạo nên một không gian đặc trưng của sự sáng tạo. Lâm An đang đứng trước một bức tranh còn dang dở, tay cầm cọ, ánh mắt tập trung cao độ. Trên tấm toan, những mảng màu đang dần hình thành một phong cảnh thành phố về đêm, nhưng ẩn chứa trong đó một nỗi buồn man mác, những mảng tối được nhấn nhá một cách tinh tế, gợi lên sự cô đơn giữa đám đông. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn lướt nhẹ trên gò má, phản chiếu ánh sáng chiều tà.

Cô miệt mài với từng nét cọ, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn ở đó. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô đôi lúc lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ khàng rơi trong gió nhẹ. Một cảm giác bâng khuâng, khó gọi tên, cứ đeo bám cô suốt mấy ngày qua. Giữa những gam màu trầm và những đường nét dứt khoát trên bức tranh, cô đang tìm kiếm một điều gì đó, một cảm xúc thật sự, một sự kết nối sâu sắc hơn mà dường như vẫn còn thiếu vắng.

Tiếng chuông gió khẽ rung lên khi cửa mở, báo hiệu có người bước vào. Lâm An không quay lại ngay, cô vẫn chìm đắm trong thế giới màu sắc của mình. Mãi đến khi một giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên, cô mới giật mình.

"Tranh của em đẹp lắm, An."

Lâm An quay đầu lại. Khánh Duy đứng đó, dáng người cao ráo, thư sinh, với chiếc kính gọng mảnh trên sống mũi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lịch sự, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp luôn thường trực. Anh là đồng nghiệp mới của cô, một họa sĩ trẻ đầy triển vọng, và có một sự tinh tế đặc biệt trong cách anh cảm nhận nghệ thuật và con người.

"Duy à," Lâm An mỉm cười nhẹ, đặt cọ xuống. "Anh đến lúc nào vậy?"

Khánh Duy bước đến gần bức tranh, ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết, từng mảng màu. Anh không vội vàng khen ngợi, mà dành thời gian để cảm nhận. "Anh vừa mới tới. Anh đứng đây một lúc rồi. Bức tranh này... có chiều sâu đấy, An." Anh dừng lại, ngón tay khẽ chạm vào không khí, như thể muốn cảm nhận kết cấu của màu vẽ. "Nhưng anh cảm thấy có một chút gì đó... man mác?"

Lâm An nhìn anh, một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt. Rất ít người có thể nhận ra được cảm xúc ẩn giấu đằng sau những bức tranh của cô, đặc biệt là sự "man mác" mà cô cố gắng thể hiện. "Anh nhạy cảm thật đấy," cô nói, giọng hơi trầm xuống. "Em chỉ đang tìm kiếm một cảm xúc thật sự, Duy ạ. Giữa sự ồn ào của cuộc sống, đôi khi thật khó để tìm thấy một điểm tựa cảm xúc chân thật, nguyên bản."

Khánh Duy gật đầu, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ thấu hiểu. "Anh hiểu mà. Đôi khi, những gì chúng ta vẽ ra lại là những gì chúng ta đang cố gắng diễn đạt, hoặc tìm kiếm trong chính tâm hồn mình." Anh quay sang cô, nụ cười ấm áp như sưởi ấm cả căn phòng. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, An. Dù là niềm vui, nỗi buồn, hay cả sự bâng khuâng mơ hồ. Chúng đều là một phần của chúng ta."

Anh nói rồi, nhẹ nhàng đi đến góc phòng, lấy một chiếc tách sứ trắng tinh và rót vào đó thứ trà hoa cúc thơm dịu mà cô vẫn hay pha sẵn. "Em có vẻ hơi mệt," anh nói, đưa tách trà cho cô. "Nghỉ một chút đi. Cảm hứng không thể ép buộc được."

Lâm An nhận lấy tách trà ấm nóng, lòng cô thoáng qua một cảm giác nhẹ nhõm. Sự quan tâm chu đáo của Khánh Duy, cách anh không vội vàng phán xét mà chỉ lắng nghe và thấu hiểu, khiến cô cảm thấy dễ chịu một cách lạ lùng. Cô nhấp một ngụm trà, hương hoa cúc lan tỏa trong miệng, làm dịu đi sự căng thẳng. Cô nhìn Khánh Duy, người đang đứng cạnh cô, ánh mắt vẫn hướng về bức tranh với vẻ suy tư. Có lẽ, những gì cô đang tìm kiếm không phải là một cảm xúc duy nhất, mà là một người có thể cùng cô cảm nhận và trân trọng mọi cung bậc cảm xúc ấy. Anh là một người tinh tế, một người có khả năng thấu hiểu những điều sâu kín nhất. Cô không khỏi tự hỏi, liệu Hoàng Minh có bao giờ nhìn thấu được những "man mác" ẩn sâu trong cô như Khánh Duy đã làm hay không. Cô đặt cọ xuống hoàn toàn, xoa nhẹ thái dương, một nỗi buồn mờ nhạt lại dâng lên. Khánh Duy là một làn gió lạ, nhẹ nhàng nhưng đủ để cô nhận ra một điều gì đó còn thiếu.

***

Tối đó, quán cà phê "Ký Ức Đọng" khoác lên mình vẻ đẹp hoài niệm đặc trưng. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây treo lơ lửng, hắt bóng xuống những bức tường vàng bong tróc nhẹ, nơi những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương vẫn lặng lẽ kể những câu chuyện của riêng chúng. Mái ngói rêu phong của kiến trúc Pháp cổ điển ẩn mình dưới bóng cây khế cổ thụ rợp mát trước hiên, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn khỏi sự hối hả của thành phố bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cổ, hòa cùng tiếng lật trang sách lạo xạo của vài vị khách, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, và thoảng hương cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, như một lời mời gọi những tâm hồn muốn tìm kiếm sự yên bình.

Hoàng Minh và Trần Long ngồi ở một góc khuất, nơi ánh sáng không quá chói chang. Hoàng Minh đã thay chiếc áo sơ mi ban ngày bằng một chiếc áo len mỏng màu xám, trông anh thư thái hơn nhưng vẫn giữ vẻ điềm đạm vốn có. Trần Long, vẫn với phong cách năng động thường thấy, ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà gừng nóng. Ngoài trời se lạnh, nhưng bên trong quán cà phê lại ấm cúng đến lạ.

"Tớ nghĩ đã đến lúc rồi, Long ạ," Hoàng Minh nói, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường. Anh nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Mối quan hệ này quá tốt đẹp để chỉ dừng lại ở đây. Tớ muốn đưa nó lên một bước mới."

Trần Long đặt tách trà xuống, nh��n thẳng vào mắt bạn. Anh là người thực tế, thẳng thắn, và đôi khi những lời khuyên của anh, dù bỗ bã, lại thấm thía. "À, mày muốn cưới con nhà người ta hả? Cuối cùng cũng chịu lớn rồi đấy, ông tướng!" Long cười vang, tiếng cười của anh hơi phá vỡ không khí yên tĩnh của quán. "Cứ thế mà làm thôi, ông. Tớ thấy Lâm An cũng được đấy chứ. Dịu dàng, biết điều. Mà nói thật, có khi cô ấy còn chờ mày mở lời lâu rồi ấy chứ."

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. "Không phải cưới ngay, nhưng tớ muốn chính thức hóa. Tớ muốn cô ấy biết tớ nghiêm túc. Cô ấy mang lại cho tớ một sự bình yên mà trước đây tớ chưa từng có. Một sự ổn định mà tớ luôn tìm kiếm." Anh nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang hình dung ra một tương lai tươi sáng, vững chắc.

Trần Long nhìn bạn mình, nụ cười trên môi anh chợt tắt. Anh vỗ nhẹ vai Hoàng Minh, khẽ hạ giọng. "Nghe thì có vẻ hay đấy. Nhưng mà nhớ, con gái nó hay suy nghĩ nhiều, đừng có mà chỉ nghĩ đến lý do 'ổn định' không thôi đấy. Đừng có mà quên mất cảm xúc của người ta." Anh Long nói, ánh mắt anh thoáng chút nghiêm túc hiếm hoi. Anh đã từng chứng kiến nhiều mối tình tan vỡ chỉ vì người đàn ông quá lý trí, quá tập trung vào những giá trị bề nổi mà quên đi chiều sâu cảm xúc của người phụ nữ. Anh đã nhìn thấy Lâm An một vài lần, và anh cảm nhận được sự dịu dàng, nhưng cũng có chút gì đó mong manh ẩn giấu trong cô gái ấy, một điều mà Hoàng Minh có vẻ như chưa nhận ra.

Hoàng Minh chỉ cười xòa, gạt đi lời nhắc nhở của bạn thân. Anh nâng ly cà phê lên, cụng nhẹ với tách trà của Long. "Biết rồi, ông tướng! Ông lại lo xa rồi. Lâm An không phải kiểu người phức tạp như ông nghĩ đâu. Cô ấy rất hiểu chuyện." Trong thâm tâm, anh cho rằng Trần Long đang lo lắng thái quá. Anh tin vào sự thấu hiểu ngầm giữa anh và Lâm An. Anh tin rằng, sự bình yên mà anh cảm nhận được cũng chính là điều cô tìm kiếm.

Long thở dài nhẹ, không nói gì thêm. Anh biết có nói nữa thì Hoàng Minh cũng khó mà thay đổi suy nghĩ ngay được. Có lẽ, chỉ có thời gian và những trải nghiệm thực tế mới có thể khiến Hoàng Minh nhận ra những góc khuất mà anh đang bỏ qua. "Thôi được rồi, quyết là làm. Mà dạo này công việc thế nào rồi? Nghe nói dự án mới của mày đang chạy tốt lắm đúng không?" Trần Long chuyển chủ đề, như một cách để Hoàng Minh cân bằng cảm xúc của mình.

Hoàng Minh lập tức trở lại với vẻ chuyên nghiệp thường thấy. Anh kể về công việc, về những thách thức và cơ hội mới. Anh nói về những kế hoạch phát triển, về mục tiêu mà anh đang theo đuổi. Mùi cà phê và gỗ cũ, cùng tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, tạo nên một không khí ấm áp, nhưng trong sâu thẳm, có một khoảng cách vô hình giữa hai người đàn ông. Hoàng Minh tin rằng anh đã đưa ra một quyết định đúng đắn, một bước đi vững chắc cho tương lai. Anh tin rằng Lâm An sẽ hạnh phúc với sự ổn định mà anh mang lại. Anh nhớ những lúc anh ở đó, nhưng anh vẫn chưa thực sự hiểu được những gì cô chờ đợi.

***

Thư viện thành phố về đêm khoác lên mình vẻ tĩnh lặng và trang nghiêm. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn rọi xuống từng trang sách, tạo nên những vầng sáng nhỏ trên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Những kệ sách cao vút, đầy ắp tri thức, đứng sừng sững như những người khổng lồ im lặng. Tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ phím nhẹ từ vài chiếc máy tính, và tiếng bước chân dè dặt của những người tìm kiếm tri thức, tất cả hòa vào một bản giao hưởng của sự yên tĩnh tuyệt đối. Mùi giấy cũ, sách và thoảng hương gỗ từ những chiếc tủ cổ, tạo nên một không gian đậm chất học thuật, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài.

Lâm An ngồi ở một góc khuất, nơi ánh sáng không quá gắt, chìm đắm trong cuốn sách về triết lý tình yêu và nghệ thuật. Cô tìm kiếm sự tĩnh lặng, tìm kiếm những câu trả lời cho những băn khoăn đang lớn dần trong lòng. Khuôn mặt trái xoan của cô ẩn dưới ánh đèn, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi xa xôi hơn.

"Liệu sự bình yên này có phải là tất cả những gì mình muốn?" Cô tự hỏi, trong lòng đầy rẫy những câu hỏi không lời đáp. Mối quan hệ của cô và Hoàng Minh, trong mắt anh, là một sự bình yên đáng mơ ước. Nhưng với cô, đôi khi sự bình yên ấy lại giống như một mặt hồ phẳng lặng, đẹp đẽ nhưng thiếu đi những con sóng, những cơn gió có thể khuấy động và mang đến những cảm xúc mãnh liệt hơn. Cô khao khát được thấu hiểu sâu sắc hơn, được chia sẻ những góc khuất trong tâm hồn mà không cần phải nói ra, được cảm nhận một sự kết nối mà không chỉ dựa vào sự ổn định hay lý trí.

Chiếc điện thoại trên bàn chợt rung lên, một tin nhắn ngắn gọn từ Hoàng Minh: "Ngủ ngon, em." Chỉ vỏn vẹn hai chữ, không hơn không kém. Cô thở dài nhẹ, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy trong không gian yên tĩnh của thư viện. Nỗi thất vọng thầm lặng lại dâng lên, như một làn sương mờ che phủ trái tim cô. Anh luôn bận rộn, luôn có những lý do chính đáng để trả lời tin nhắn muộn, để không thể ở bên cô những lúc cô cần nhất. Cô hiểu, nhưng sự hiểu biết lý trí ấy lại không thể xoa dịu được nỗi cô đơn trong lòng.

Ngón tay cô vô thức chạm vào mặt chiếc đồng hồ đeo tay – "Chiếc đồng hồ khắc tên" mà Hoàng Minh đã tặng cô vào ngày sinh nhật. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của một lời hứa, một sự cam kết. Nhưng khi nhìn nó, cô không chỉ thấy niềm vui thuần túy. Ánh mắt cô ẩn chứa một sự phức tạp, một nỗi buồn khó gọi tên. Cô nhớ lại những lời nói của Khánh Duy chiều nay, về việc "mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng". Liệu Hoàng Minh có trân trọng những cảm xúc sâu kín, những nỗi buồn "man mác" của cô không, hay anh chỉ nhìn thấy một Lâm An bình yên, không đòi hỏi, không sóng gió, đúng như những gì anh mong muốn?

Cô khép cuốn sách lại, âm thanh nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ thư viện. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bầu trời đêm se lạnh, những vì sao lấp lánh như những câu hỏi không lời đáp. Ánh mắt cô vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên, xen lẫn với một hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó, Hoàng Minh sẽ thực sự chạm đến chiều sâu cảm xúc của cô. Cô đứng dậy, rời khỏi thư viện, bóng dáng nhỏ bé của cô chìm dần vào màn đêm, mang theo những suy tư và nỗi niềm không thể nói thành lời. Cô biết anh đang cố gắng, nhưng liệu sự cố gắng ấy có thực sự chạm đến điều cô khao khát nhất?

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free