Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 8: Bản Kế Hoạch Của Một Tương Lai Hoàn Hảo
Bóng dáng nhỏ bé của Lâm An chìm dần vào màn đêm, mang theo những suy tư và nỗi niềm không thể nói thành lời, để lại phía sau thư viện thành phố, nơi sự tĩnh lặng chỉ càng làm nổi bật lên những gợn sóng trong lòng cô. Cô biết anh đang cố gắng, nhưng liệu sự cố gắng ấy có thực sự chạm đến điều cô khao khát nhất? Câu hỏi đó như một sợi tơ vương víu, giăng mắc trong tâm trí cô, kéo dài mãi cho đến khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ phòng cô.
***
Sáng hôm sau, tại Văn Phòng Công Ty của Hoàng Minh, không khí vẫn đặc quánh mùi chuyên nghiệp và nhịp độ hối hả thường ngày. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang qua những tấm kính cường lực xanh thẫm. Bên trong, văn phòng công ty của Hoàng Minh được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, với không gian mở rộng lớn, nơi hàng trăm nhân viên miệt mài với công việc của mình. Tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hiệu quả. Điện thoại reo từng hồi, tiếng máy in phun nhả giấy đều đặn, tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát vang vọng giữa các cụm bàn. Thỉnh thoảng, tiếng “ding” của thang máy báo hiệu có người vừa đến hoặc rời đi, hòa vào dòng chảy công việc không ngừng nghỉ.
Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn từ khu pantry, thoảng thêm mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp, và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh quen thuộc từ những bữa trưa vội vã, tất cả tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của một môi trường làm việc năng động. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trên trần nhà chiếu rọi khắp không gian, làm nổi bật những chậu cây xanh nhỏ được đặt xen kẽ giữa các bàn làm việc, tạo chút hơi thở thiên nhiên trong lòng đô thị bê tông. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm, giữ cho mọi người luôn tỉnh táo và tập trung, bất kể cái nắng gay gắt hay cơn mưa bất chợt bên ngoài.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính của mình, nhưng hôm nay, những con số, biểu đồ hay email công việc không phải là thứ thu hút sự chú ý của anh. Ngược lại, màn hình hiển thị hàng loạt trang web với những tiêu đề hấp dẫn: "10 địa điểm tỏ tình lãng mạn nhất Hà Nội", "Cách tạo bất ngờ khi cầu hôn", "Ý tưởng tỏ tình độc đáo và đáng nhớ". Anh say sưa lướt qua từng bài viết, ánh mắt sáng lên đầy hứng khởi và quyết tâm. Anh cầm cây bút bi, gạch gạch, khoanh khoanh vào cuốn sổ tay nhỏ, ghi chú cẩn thận từng ý tưởng, từng địa điểm tiềm năng. Trái tim anh lúc này tràn đầy những kế hoạch, những viễn cảnh về một tương lai mà anh tin là hoàn hảo. Anh hình dung gương mặt rạng rỡ của Lâm An, nụ cười hạnh phúc của cô khi anh ngỏ lời. Đối với anh, đây không chỉ là một hành động lãng mạn thông thường, mà là một bước đi chiến lược, một sự kiện quan trọng cần được lên kế hoạch tỉ mỉ, chu đáo nhất.
"Hoàn hảo," anh lẩm bẩm một mình, gõ nhẹ đầu bút xuống trang giấy. "Phải là một khoảnh khắc không thể quên." Anh muốn mọi thứ diễn ra thật suôn sẻ, thật ấn tượng, để Lâm An cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Anh tin rằng sự chỉn chu, sự chuẩn bị kỹ lưỡng này sẽ là minh chứng rõ nhất cho tình yêu và sự nghiêm túc của anh. Anh không bao giờ làm điều gì nửa vời, đặc biệt là với Lâm An, người mà anh muốn dành cả phần đời còn lại.
Đúng lúc đó, Trần Long, với dáng người vạm vỡ nhưng nhanh nhẹn, ghé qua bàn làm việc của anh. Khuôn mặt tròn, đôi mắt lanh lợi của Long luôn thường trực nụ cười, toát lên vẻ vô tư, nhiệt tình. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, thoải mái, đứng tựa vào vách ngăn bàn của Hoàng Minh.
"Thằng này, nay làm việc gì mà mặt cứ tủm tỉm thế? Định cầu hôn à?" Long cười khà khà, vỗ nhẹ vai bạn. Giọng điệu của Long nhanh, dứt khoát, mang chút hài hước nhưng cũng đầy thực tế.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ bối rối thoáng qua, nhưng sau đó nhanh chóng chuyển thành nụ cười tự tin. "Cũng gần như vậy. Tớ đang nghĩ cách tỏ tình với Lâm An. Phải thật đặc biệt, Long ạ." Anh không ngần ngại chia sẻ ý định của mình, bởi Long là người bạn thân thiết, luôn ở bên anh qua mọi thăng trầm.
Long nhướng mày, vẻ mặt có chút ngạc nhiên xen lẫn thích thú. "Gớm, mày cũng biết lãng mạn phết nhỉ? Tưởng cả đời chỉ biết đến mấy cái biểu đồ với báo cáo tài chính thôi chứ." Anh trêu chọc, rồi trầm ngâm một chút. "Đặc biệt cái gì mà đặc biệt, con gái nó thích lãng mạn thôi. Nhưng mà, con gái hay suy nghĩ nhiều lắm đấy, mày cứ làm gì đơn giản, thật lòng là được." Lời khuyên của Long, dù bâng quơ, lại chứa đựng một phần sự thật mà Hoàng Minh, trong sự lý trí của mình, thường bỏ qua.
Hoàng Minh lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về màn hình máy tính. "Đơn giản không đủ, Long ạ. Phải là một khoảnh khắc không thể quên. Tớ muốn Lâm An cảm thấy được trân trọng, được yêu thương một cách trọn vẹn nhất." Trong suy nghĩ của Hoàng Minh, sự "trọn vẹn" đó phải đi kèm với một kế hoạch hoàn hảo, một màn thể hiện ấn tượng. Anh tin rằng, một sự kiện được dàn dựng kỹ lưỡng sẽ khắc sâu vào tâm trí Lâm An, trở thành kỷ niệm đẹp đẽ nhất của hai người. Anh nhớ những lúc Lâm An mỉm cười, những lúc cô hạnh phúc bên anh, và anh muốn nhân lên những khoảnh khắc đó. Nhưng anh quên mất rằng, có lẽ, cái "hoàn hảo" trong mắt anh chưa chắc đã là cái "thật lòng" mà Lâm An cần. Anh quá tập trung vào việc tạo ra một "bức tranh" hoàn mỹ, mà quên đi việc cảm nhận những nét vẽ tinh tế, những gam màu trầm lặng ẩn sâu trong tâm hồn cô.
Long chỉ nhún vai, không tranh cãi thêm. Anh biết Hoàng Minh là người có chính kiến, và khi đã quyết điều gì thì khó lòng thay đổi. "Thôi được rồi, tùy mày. Cần gì thì cứ gọi tao. Tao thấy mày cứ làm đơn giản, thật lòng là ổn rồi. Đừng có cầu kỳ quá thành ra lại phản tác dụng đấy." Long vỗ vai Hoàng Minh lần nữa rồi quay trở lại bàn làm việc của mình, để lại Hoàng Minh một mình với những bản kế hoạch và những viễn cảnh tương lai.
Hoàng Minh gật đầu, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn chìm đắm trong việc nghiên cứu. Anh tiếp tục cuộn chuột, mở thêm nhiều tab mới. "Cầu hôn dưới ánh nến", "flashmob tỏ tình", "lời tỏ tình trên đỉnh núi"... Hàng loạt ý tưởng lướt qua trước mắt anh. Anh ghi chú lại những ưu điểm, nhược điểm của từng phương án, cân nhắc kỹ lưỡng về địa điểm, thời gian, và cả những rủi ro có thể xảy ra. Sự lý trí và tính toán tỉ mỉ, vốn là thế mạnh của anh trong công việc, nay được áp dụng triệt để vào chuyện tình cảm. Anh muốn mọi thứ diễn ra hoàn hảo, không một chút sai sót. Anh tin rằng, bằng cách này, anh đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho mối quan hệ của họ, một mối quan hệ bình yên, ổn định và đầy hứa hẹn. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn chưa thể chạm tới được những gì em chờ.
***
Cùng lúc đó, tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật "Art Space", một không gian hoàn toàn khác biệt đang diễn ra. "Art Space" không chỉ là một phòng trưng bày, mà là một thế giới thu nhỏ của những cảm xúc và tư tưởng. Với kiến trúc hiện đại, tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng bóng và hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp, nơi đây tôn vinh từng tác phẩm nghệ thuật một cách trang trọng nhất. Ánh đèn vàng nhạt từ những chiếc spotlight rọi xuống, tạo nên những vầng sáng lung linh trên các bức tranh, tượng điêu khắc, và các tác phẩm sắp đặt. Tiếng giày gõ nhẹ trên sàn gỗ vang lên đều đặn, tiếng thì thầm của khách tham quan hòa cùng bản nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang trọng nhưng cũng đầy mê hoặc. Mùi sơn mới còn vương vấn, mùi gỗ trầm ấm từ những bệ đỡ tác phẩm, và thoảng hương hoa tươi từ những bình hoa được đặt khéo léo ở các góc phòng, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của người thưởng lãm.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên, đang đứng trước một bức tranh trừu tượng khổ lớn. Khuôn mặt trái xoan của cô ẩn chứa một nét trầm tư, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua từng gam màu, từng nét cọ phóng khoáng. Bức tranh là một sự pha trộn của những mảng màu tối, u buồn như xanh đậm, tím than, xen lẫn những vệt sáng nhỏ như hy vọng mỏng manh. Nó gợi lên một cảm giác vừa đẹp đẽ, vừa đau đáu, như thể người họa sĩ đã trút vào đó tất cả nỗi niềm không thể nói. Lâm An lướt ngón tay nhẹ trên khung tranh, như muốn chạm vào chính tâm hồn của người nghệ sĩ. Ánh mắt cô xa xăm, phản chiếu sự phức tạp của bức họa, và cũng là sự phức tạp trong chính lòng cô.
Cô Thanh, giáo viên mỹ thuật của Lâm An, đứng cạnh cô. Cô Thanh có dáng người mảnh mai, phong cách ăn mặc phóng khoáng, mái tóc xoăn tự nhiên bồng bềnh, và đôi mắt rạng rỡ, đầy nhiệt huyết. Cô là người có khả năng quan sát tinh tế, luôn nhìn thấu được những cảm xúc ẩn giấu bên trong học trò.
Cô Thanh nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói tự nhiên, ấm áp nhưng cũng đầy sâu sắc: "Bức tranh này, nó đẹp, nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Em thấy không, An? Đôi khi, điều không nói ra lại là điều cảm động nhất." Cô Thanh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.
Lâm An khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Vâng, em cảm thấy như vậy. Cảm giác như người họa sĩ đang cố gắng nói điều gì đó, nhưng lại chọn cách im lặng. Nó... nó chạm đến em một cách kỳ lạ." Giọng cô thì thầm, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng của nghệ thuật. Cô cảm nhận được sự đồng điệu với tác phẩm, một sự đồng điệu đến từ những nỗi niềm khó gọi tên mà cô đang mang trong lòng.
Cô Thanh đặt tay lên vai Lâm An, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy an ủi. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, An à. Nhưng không phải lúc nào lời nói cũng là cách duy nhất để trái tim được lắng nghe." Cô dừng lại một chút, quan sát kỹ hơn gương mặt Lâm An. "Em có ổn không? Chị thấy em dạo này có vẻ suy nghĩ nhiều." Lời nói của Cô Thanh như chạm đúng vào nơi sâu kín nhất trong lòng Lâm An, nơi cô đang cố gắng giấu kín những băn khoăn, những nỗi buồn "man mác" mà Hoàng Minh vẫn chưa một lần nhận ra.
Lâm An khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười nhẹ, cố gắng che giấu đi sự bối rối và những cảm xúc đang dâng trào. Nụ cười ấy đẹp nhưng lại mang theo một nỗi buồn khó tả, như thể cô đang diễn một vở kịch nhỏ cho chính mình. "Em ổn mà cô. Chắc do em đang tìm kiếm cảm hứng cho dự án mới thôi ạ." Cô quay đầu nhìn Cô Thanh, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút xa xăm. Cô không muốn nói ra, không muốn Cô Thanh phải lo lắng, và cũng không biết phải nói ra điều gì cho đúng. Những cảm xúc của cô quá phức tạp, quá mơ hồ để có thể diễn tả bằng lời. Nó không phải là một sự giận dỗi hay thất vọng cụ thể, mà là một cảm giác trống rỗng, một khao khát được thấu hiểu ở một tầng sâu hơn.
Cô Thanh không nói gì thêm, chỉ khẽ siết nhẹ tay trên vai Lâm An. Cô hiểu rằng có những điều không cần phải nói ra, và đôi khi sự im lặng lại là câu trả lời chân thật nhất. Cô nhìn Lâm An, ánh mắt đầy sự cảm thông. Cô biết Lâm An là một người nhạy cảm, có chiều sâu tâm hồn, và những người như vậy thường mang trong mình những nỗi niềm mà không phải ai cũng có thể chạm tới. Cô chỉ hy vọng rằng, Lâm An sẽ tìm thấy được cách để trái tim mình thực sự được lắng nghe, dù là qua nghệ thuật, hay qua một người nào đó có thể thấu hiểu những gì cô không nói. Nỗi buồn man mác trong mắt Lâm An, Cô Thanh không thể nào nhầm lẫn được. Đó không phải là nỗi buồn của một người đang tìm kiếm cảm hứng, mà là nỗi buồn của một trái tim đang khao khát một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu chân thành hơn. Lâm An nhớ những lúc em đau, nhưng cô không biết liệu có ai thực sự thấy được những nốt trầm trong bản nhạc tâm hồn cô.
***
Trong khi Lâm An chìm đắm trong thế giới của những bức tranh đầy cảm xúc, Hoàng Minh lại đang đứng trên Cầu "Ký Ức Đứng Lại", một địa điểm mà anh đã chọn sau hàng giờ nghiên cứu và cân nhắc. Cây cầu này, với kiến trúc thép cũ kỹ, đã sờn màu thời gian, và những lan can sắt rèn hoa văn tinh xảo, bắc qua dòng sông uốn lượn của thành phố, mang một vẻ đẹp hoài cổ và lãng mạn. Nó không quá ồn ào hay tráng lệ như những cây cầu hiện đại khác, mà có một vẻ đẹp trầm mặc, yên bình, đúng như cái tên của nó. Từ trên cầu, Hoàng Minh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ, phản chiếu ánh sáng xuống mặt sông gợn sóng nhẹ. Tiếng còi tàu từ xa xăm vọng lại, tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tiếng gió rít qua tai mang theo hơi ẩm của dòng sông, và tiếng xe cộ qua lại xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị về đêm. Mùi sông nước đặc trưng, mùi hơi ẩm, thoảng chút khói xe thoảng qua, tạo nên một bầu không khí khoáng đạt, lãng mạn nhưng cũng đầy suy tư. Gió thổi lồng lộng, làm tóc anh bay nhẹ, tạo cảm giác tự do nhưng cũng dễ khiến lòng người xao động.
Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần chuyển sang màu tím than huyền ảo, điểm xuyết bởi những ánh đèn đường đầu tiên. Hoàng Minh đứng tựa vào lan can cầu, hai tay đút túi quần, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời vừa khuất dạng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên da thịt. Trong tâm trí anh, khung cảnh này thật hoàn hảo. Anh hình dung Lâm An sẽ đứng ở đây, bên cạnh anh, mái tóc cô bay trong gió, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn thành phố. Anh sẽ quỳ xuống, trao cho cô chiếc nhẫn, và nói những lời chân thành nhất.
"Nơi đây thật đẹp," Hoàng Minh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm đầy phấn khích. "Ánh đèn thành phố, gió mát, và có cả những con thuyền nhỏ trên sông... Lâm An chắc chắn sẽ rất thích." Anh tin rằng sự lựa chọn này sẽ khiến cô hạnh phúc, bởi nó đáp ứng đầy đủ tiêu chí của một buổi tỏ tình lãng mạn, ấn tượng. Anh đã cân nhắc kỹ lưỡng về thời gian, địa điểm, và cả những yếu tố tự nhiên như gió, ánh sáng, tất cả đều phải góp phần tạo nên một khoảnh khắc tuyệt vời nhất. Đối với anh, tình yêu là sự ổn định, là sự bình yên, và anh muốn biểu tượng của sự bình yên ấy phải được đặt trong một khung cảnh đẹp đẽ, hoàn mỹ như thế này.
Anh lấy điện thoại ra, chụp vài bức ảnh phong cảnh, ghi lại khoảnh khắc hoàng hôn tuyệt đẹp trên cầu. Sau đó, anh mở ứng dụng ghi chú, phác thảo nhanh một sơ đồ nhỏ trong đầu về cách anh sẽ đứng, nơi Lâm An sẽ đứng, và khoảnh khắc anh sẽ nói ra lời tỏ tình. Anh tưởng tượng từng chi tiết: ánh mắt cô, nụ cười cô, và cả giọt nước mắt hạnh phúc có thể sẽ lăn dài trên má. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho tất cả.
"Mọi thứ đã sẵn sàng," anh tự nhủ, một nụ cười tự tin nở trên môi. "Một kế hoạch hoàn hảo cho một tình yêu hoàn hảo." Anh tin rằng, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, anh sẽ mang đến cho Lâm An một kỷ niệm không thể nào quên, một lời hứa về một tương lai tươi sáng, ổn định và đầy hạnh phúc. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh quên mất rằng những gì cô chờ đợi không chỉ là sự hiện diện hay một kế hoạch hoàn hảo. Anh quá tập trung vào việc tạo ra một sự kiện, mà quên đi việc cảm nhận những tín hiệu nhỏ, những gợn sóng tinh tế trong tâm hồn Lâm An.
Cái tên "Ký Ức Đứng Lại" của cây cầu chợt vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở mơ hồ. Anh không nghĩ nhiều về nó, chỉ đơn thuần coi đó là một cái tên lãng mạn. Nhưng trong một khoảnh khắc thoáng qua, anh không biết rằng, cái tên ấy có thể đang ngụ ý về một tương lai, nơi những ký ức của hai người sẽ không thể hòa làm một, nơi mỗi người sẽ giữ riêng một phiên bản của câu chuyện tình yêu, đứng yên một chỗ trong tâm trí, không thể nào chạm tới nhau. Anh cảm thấy hạnh phúc, tràn đầy hy vọng, nhưng trong sâu thẳm, có một điều gì đó anh vẫn chưa thể nhìn thấy, một khoảng trống mà sự lý trí và những kế hoạch hoàn hảo của anh không thể nào lấp đầy. Anh tin rằng mình đang xây dựng một tương lai hoàn hảo, nhưng anh không hề hay biết rằng, có những điều không thể nào lên kế hoạch được, và tình yêu, đôi khi, là một trong số đó.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.