Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 32: Nền Móng Cho Tổ Ấm Của Anh

Mùi đất ẩm từ những chậu cây, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, tất cả đều bao trùm lấy cô, nhưng không thể xoa dịu được nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng.

Lâm An ngồi trên chiếc ghế mây ở ban công, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần ngả sang màu tím. Lời nói của Hoàng Minh về "một căn nhà riêng, một tổ ấm nhỏ của chúng ta" vẫn văng vẳng bên tai cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc. Cô cố gắng cảm nhận niềm hạnh phúc, sự hân hoan mà một cô gái bình thường sẽ có khi nghe người yêu nói về một tương lai chung, một mái ấm. Nhưng thay vào đó, một nỗi lo lắng vô hình cứ bủa vây, xiết chặt trái tim cô.

Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại dưới đầu ngón tay. Chiếc đồng hồ nhỏ nhắn, mặt số đơn giản, là món quà kỷ niệm hai năm yêu nhau của Hoàng Minh. Lúc đó, cô đã hạnh phúc biết bao, tin tưởng biết bao vào tình yêu của anh. Nhưng giờ đây, nó như một gánh nặng, một lời nhắc nhở về những kỳ vọng, những lời hứa mà cô không chắc mình có thể đáp ứng.

“Một căn nhà... Một tổ ấm.” Lâm An thầm thì, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Anh muốn nó như thế nào? Liệu có chỗ cho những giấc mơ của em trong đó không, hay chỉ là sự bình yên mà anh khao khát?”

Cô nhớ lại buổi sáng nay, khi Hoàng Minh say sưa kể về những dự định của anh. Anh nói về không gian tối giản, hiện đại, màu xám nhạt và gỗ. Anh nói về ban công rộng để ngắm cảnh, phòng khách để đón bạn bè, bếp tiện nghi để cô nấu ăn. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều logic, đều theo đúng “kế hoạch” của Hoàng Minh. Nhưng trong những lời nói ấy, cô không tìm thấy một chút nào về những mong muốn thầm kín của mình. Cô thích những chiếc bình gốm thủ công, những bức tranh vẽ nhỏ, những chậu cây xanh tươi và những cuốn sách chất đầy kệ. Cô thích sự ấm áp, nghệ thuật, một chút lộn xộn đáng yêu, chứ không phải sự ngăn nắp đến lạnh lẽo.

Hoàng Minh nói anh muốn một cuộc sống “bình yên, không sóng gió”. Nhưng trong tâm trí cô, bình yên của anh không phải là bình yên của cô. Bình yên của cô là được chia sẻ những nỗi sợ hãi, được anh lắng nghe những tâm tư nhỏ nhặt, được anh ở bên cạnh khi cô yếu lòng. Bình yên của cô là được cảm thấy mình được thấu hiểu, được yêu thương một cách trọn vẹn, chứ không phải là sự im lặng chấp nhận để giữ cho mối quan hệ không bị xáo trộn.

Cô khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió chiều, mang theo một chút buồn bã. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của cô, cô đang cố gắng để giữ cho cái ký ức “bình yên” của Hoàng Minh không bị vỡ vụn, bằng cách che giấu đi những cảm xúc thật của mình. Cô đã “cố gắng một mình quá lâu”, như một lời nguyền vô hình.

Ánh mắt cô lướt qua những chậu cây cảnh, những cánh hoa đang hé nở. Cô đã tỉ mẩn chăm sóc chúng mỗi ngày, đổ vào đó tình yêu và sự kiên nhẫn. Chúng là một phần của thế giới nhỏ bé mà cô tự tạo ra, một thế giới tràn đầy sức sống và cảm xúc. Liệu trong cái “tổ ấm” mà Hoàng Minh đang xây dựng, những điều nhỏ bé này có còn chỗ đứng không? Hay chúng sẽ bị thay thế bằng những món đồ nội thất tối giản, những bức tường màu xám lạnh lẽo?

Hoàng Minh tin rằng cô hiểu anh, rằng cô cũng muốn một cuộc sống ổn định, bình yên như anh. Nhưng anh có thực sự hiểu cô không? Anh có biết rằng đằng sau nụ cười chấp thuận của cô là nỗi lo lắng về việc không thể trở thành “người phụ nữ hoàn hảo” trong kế hoạch của anh? Anh có biết rằng sự “bình yên” của anh đôi khi lại là nỗi cô đơn của cô?

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những giọt nước mắt cô độc. Lâm An đứng dậy, bước vào nhà, cảm thấy một sự nặng trĩu vô hình đang đè nặng lên vai. Cô đưa tay tắt đèn ban công, ánh sáng vụt tắt, như thể muốn khép lại một ngày đầy suy tư, một chương mới trong cuộc đời mà cô không biết sẽ đi về đâu. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang nặng trĩu, và nỗi cô đơn vẫn âm ỉ lớn dần trong lòng, giữa những lời hứa về một ngày mai mà cô không chắc mình có thể thuộc về.

***

Hoàng Minh không thuộc típ người thích trì hoãn. Khi đã quyết định, anh sẽ hành động ngay lập tức, với sự dứt khoát và logic vốn có. Văn phòng công ty Minh An vẫn còn sáng đèn lác đác vài ô cửa kính trên tầng cao chót vót, dù kim đồng hồ đã chỉ quá giờ tan tầm từ lâu. Bên trong, không gian mở rộng lớn vẫn phảng phất mùi giấy in, mùi cà phê đậm đặc từ góc pantry, và thoang thoảng hương nước hoa nhẹ của một vài đồng nghiệp vẫn đang miệt mài bên bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, tiếng điện thoại đôi khi reo khẽ, và tiếng thang máy lên xuống đều đặn tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn, năng động. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm giúp Hoàng Minh giữ được sự tập trung cao độ, dù ngoài kia, đường phố đã bắt đầu nóng hầm hập sau một ngày nắng oi ả.

Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, ngồi thẳng lưng trước màn hình máy tính lớn. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, nhưng hôm nay lại ánh lên vẻ hưng phấn lạ thường. Tóc anh cắt gọn gàng, tạo cảm giác chuyên nghiệp, và chiếc áo sơ mi xanh đậm anh đang mặc làm tôn lên vẻ điềm đạm, vững chãi của anh. Thay vì những báo cáo tài chính hay phân tích thị trường, màn hình máy tính của anh đang hiển thị hàng loạt trang web bất động sản. Các dự án căn hộ cao cấp, khu dân cư mới, hình ảnh 3D lung linh của những căn hộ mẫu hiện đại liên tục được anh lướt qua.

Anh rê chuột liên tục, mở thêm nhiều tab mới, so sánh giá cả, vị trí, tiện ích, mật độ dân cư. Một cuốn sổ tay da được đặt cạnh bàn phím, bên trong là những dòng ghi chú chi chít bằng nét chữ gọn gàng, mạch lạc: "Căn góc view sông? Tầng cao? Gần công viên? Bếp mở hay bếp kín? Diện tích bao nhiêu là đủ cho hai người?" Anh hình dung về 'tổ ấm' tương lai một cách rõ ràng, sống động. Đó sẽ là một không gian tối giản, hiện đại, với tông màu xám nhạt và gỗ sồi, đúng gu của anh. Ban công rộng sẽ là nơi anh đứng ngắm thành phố về đêm, nhâm nhi một ly rượu vang sau ngày dài làm việc. Phòng khách sẽ là nơi đón tiếp bạn bè, hay đơn giản là nơi anh và An cùng xem phim, đọc sách. Bếp phải thật tiện nghi, để An có thể thỏa sức sáng tạo những món ăn cô yêu thích.

Trong tâm trí Hoàng Minh, đây không chỉ là một giao dịch bất động sản đơn thuần. Đây là một bước ngoặt quan trọng, là sự khẳng định cho mối quan hệ của anh và Lâm An. Anh tin rằng, một nền móng vững chắc về vật chất sẽ là tiền đề cho một cuộc sống tinh thần bình yên, không sóng gió. "Mọi thứ cần phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng," anh độc thoại nội tâm. "Một căn nhà không chỉ là nơi ở, nó là biểu tượng của sự ổn định, của một tương lai được đảm bảo." Anh muốn mang lại cho Lâm An sự an toàn tuyệt đối, một mái nhà che mưa che nắng, một nơi để cô không bao giờ phải lo lắng về những điều nhỏ nhặt. Anh tin rằng đó là cách anh thể hiện tình yêu và sự cam kết của mình.

Hoàng Minh gõ phím, nhập thêm các tiêu chí tìm kiếm. Anh dừng lại ở một dự án mới nổi, nằm trong khu đô thị đang phát triển, với view thoáng đãng và nhiều tiện ích xanh. "Có thể đây là nó," anh nghĩ, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Anh đã dành hàng tuần để nghiên cứu thị trường, làm việc thêm giờ để đảm bảo tài chính vững chắc cho bước đi này. Đối với anh, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, mọi kế hoạch đều được tính toán kỹ lưỡng. Anh tin rằng Lâm An cũng sẽ hạnh phúc và tự hào khi thấy anh đã cố gắng xây dựng một tương lai trọn vẹn cho cả hai. Anh không hề nhận ra rằng, trong nỗ lực kiến tạo sự "bình yên" theo định nghĩa của mình, anh đang vô tình bỏ qua những mong muốn và nỗi lo lắng thầm kín của cô.

***

Tối đó, quán nhậu vỉa hè quen thuộc lại ồn ào và náo nhiệt hơn thường lệ. Bàn ghế nhựa đơn giản kê sát lề đường, mái bạt che tạm bợ không đủ xua đi cái nóng ẩm của Sài Gòn về đêm. Mùi đồ nướng thơm lừng hòa quyện với mùi bia, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường, tạo nên một không khí đặc trưng, phóng khoáng. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện lớn tiếng, tiếng xe cộ vù vù qua lại và tiếng nhạc xập xình từ chiếc loa kéo cũ kỹ tạo thành một bản hòa tấu hỗn loạn nhưng đầy sức sống.

Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và nụ cười thường trực, đang gặm một chiếc càng ghẹ nướng đầy ngon lành. Anh mặc áo phông rộng rãi, quần jeans bạc màu, toát lên sự thoải mái và gần gũi. Đối diện anh, Hoàng Minh, vẫn trong bộ áo sơ mi lịch sự nhưng đã xắn tay áo lên cao, vẻ mặt hưng phấn, ánh mắt sáng rực. Cả hai đã cụng ly vài lần, và men bia đã làm Hoàng Minh thêm phần cởi mở.

“Tao đang tính mua một căn hộ,” Hoàng Minh nói, giọng anh có chút oang oang hơn thường lệ vì tiếng ồn xung quanh. Anh đặt cốc bia xuống bàn, chất lỏng vàng óng sánh lên. “Đã đến lúc rồi, Long ạ. Một nền móng vững chắc cho tương lai.”

Long nhíu mày, buông càng ghẹ xuống. “Ôi dào, mua nhà cơ à? Nhanh thế. Mày làm gì cũng phải tính toán kỹ lưỡng đấy. Mua nhà không phải chuyện đùa đâu.” Anh biết Hoàng Minh là người có kế hoạch, nhưng đây là một quyết định lớn, ngay cả với một người thành đạt như bạn mình.

Hoàng Minh cười tự tin, lấy điện thoại ra, mở một loạt ảnh căn hộ anh đã lưu lại. “Tao đã tính toán hết rồi. Vị trí, tiện ích, tiềm năng tăng giá, tài chính… mọi thứ đều đâu vào đấy. Mày xem này, căn này view sông rất đẹp, lại còn có ban công rộng rãi nữa.” Anh dí sát màn hình điện thoại vào mặt Long, hào hứng chỉ trỏ từng chi tiết. “Tao định làm một cái ban công nhỏ, để An trồng mấy chậu cây cô ấy thích. Phòng khách thì thiết kế đơn giản, hiện đại một chút, có thể kê một cái sofa lớn để hai đứa cùng xem phim.”

Long nhìn lướt qua những bức ảnh lung linh trên màn hình điện thoại. Anh không mấy quan tâm đến kiến trúc hay nội thất, nhưng nhìn thấy sự hưng phấn của bạn mình, anh cũng thấy vui lây. “Ờ, trông cũng được đấy. Nhưng mà mua nhà là chuyện hệ trọng, không phải chỉ mỗi mày quyết định đâu. An nó nghĩ sao?”

Hoàng Minh gạt tay nhẹ, như thể câu hỏi của Long là điều hiển nhiên. “An thì đơn giản lắm, cô ấy luôn ủng hộ tao. Cô ấy cũng thích sự ổn định, bình yên mà. Với lại, đây là tổ ấm của chúng ta, tao tin cô ấy sẽ thích những gì tao chọn.” Anh cụng ly với Long, tiếng thủy tinh va vào nhau khô khốc. “Tao đã hỏi ý cô ấy rồi, cô ấy bảo cứ tin vào sự lựa chọn của tao.”

Long nhấp một ngụm bia, nhìn Hoàng Minh với ánh mắt hơi suy tư. Anh đã quen với phong cách sống lý trí, ít biểu cảm của bạn mình, nhưng anh cũng biết phụ nữ phức tạp hơn nhiều so với những gì đàn ông thường nghĩ. “Này, tao nói thật nhé,” Long hạ giọng, hơi ghé sát vào Hoàng Minh giữa tiếng ồn ào. “Con gái hay suy nghĩ nhiều lắm, mày phải tinh tế vào đấy. Đừng có cái gì cũng tự quyết định hết, rồi bảo người ta ủng hộ.”

Hoàng Minh cười khẩy, lắc đầu. “Tao biết rồi, mày cứ lo xa. An thì khác. Cô ấy không phải kiểu người hay làm quá mọi chuyện lên đâu. Bình yên, không sóng gió, đó mới là điều chúng ta hướng tới mà.” Anh lại nhấp thêm một ngụm bia, ánh mắt vẫn tràn đầy sự tự tin. Đối với anh, lời khuyên của Long chỉ là một sự nhắc nhở thừa thãi. Anh tin rằng anh đã hiểu Lâm An, và anh đang làm điều tốt nhất cho cả hai. Anh không hề nhận ra rằng, chính cái sự “biết rồi” và thái độ chủ quan ấy đang là một bức tường vô hình ngăn cách anh với những cảm xúc thật của người yêu. Anh nhớ những lúc An ở đó, đồng hành cùng anh, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ đợi, lặng lẽ, một mình. Anh tin vào "ký ức bình yên" của mình, xây dựng nó vững chãi như một pháo đài, mà không hề biết rằng, bên trong pháo đài ấy, có một người đang dần cảm thấy cô đơn.

***

Sau khi chia tay Long, Hoàng Minh lái xe về căn hộ của mình. Đêm đã khuya, nhưng sự hưng phấn vẫn còn nguyên vẹn trong anh. Căn hộ của anh được thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen, với nhiều kính và kim loại. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, mọi thứ đều tập trung vào công năng sử dụng. Tiếng điều hòa chạy êm ái, chỉ có tiếng thành phố vọng lại từ xa, như tiếng còi xe yếu ớt hay tiếng còi tàu hỏa xa xăm, tạo nên một không gian yên tĩnh đến lạ. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng.

Hoàng Minh bước vào phòng khách, thả mình xuống chiếc ghế sofa da. Anh nhìn ra ban công rộng, nơi khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn trải dài vô tận. Đó là một khung cảnh mà anh luôn yêu thích, biểu tượng cho sự nỗ lực và thành công của anh. Anh lấy điện thoại ra, bấm số Lâm An. Anh biết đã khuya, nhưng anh không thể chờ đợi thêm. Anh muốn chia sẻ ngay lập tức những suy nghĩ, những kế hoạch mới đang cuộn trào trong anh.

Đầu dây bên kia, Lâm An nhấc máy. Giọng cô hơi ngái ngủ, nhưng vẫn nhẹ nhàng. “Alo, anh à?”

“An à, anh xin lỗi nếu gọi em muộn. Nhưng anh có tin này muốn kể cho em nghe ngay,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh tràn đầy sự phấn khích. Anh đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt sáng lên đầy hy vọng khi nói chuyện. “Anh vừa đi xem mấy căn hộ về. Có một căn anh ưng ý lắm! View đẹp, lại gần công viên. Em nghĩ sao nếu mình có một ban công nhỏ để trồng cây? Em thích mấy loại cây nhỏ xinh mà, đúng không?”

Hoàng Minh không đợi Lâm An trả lời ngay, anh tiếp tục mô tả chi tiết về căn hộ. “Phòng khách rộng lắm, đủ để mình kê một bộ sofa lớn, màu xám nhạt anh thấy rất hợp với phong cách của em. Bếp thì có đủ thiết bị hiện đại, em có thể thỏa sức nấu nướng những món em thích. Sáng mai anh sẽ gửi hình cho em xem. Anh nghĩ đó chính là tổ ấm của chúng ta, An à. Em thấy không? Anh đã tìm được nơi hoàn hảo rồi.”

Bên kia đầu dây, có một khoảng lặng ngắn. Hoàng Minh không để ý đến điều đó, anh đang quá chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Anh hình dung cảnh Lâm An hạnh phúc, ánh mắt lấp lánh khi nghe anh nói về tương lai chung.

“Dạ… nghe hay quá anh,” Lâm An đáp, giọng cô hơi ngập ngừng, như thể đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ phù hợp. “Em… em tin vào sự lựa chọn của anh mà.”

Hoàng Minh nghe thấy câu trả lời của cô, lòng anh càng thêm vững tin. "Thấy chưa," anh tự nhủ, "cô ấy luôn ủng hộ mình. Cô ấy hiểu mình mà." Anh không hề nhận ra rằng sự ngập ngừng đó không phải là dấu hiệu của sự đồng tình mà là của sự bối rối, một sự cố gắng để không làm anh thất vọng.

“Thấy không?” Hoàng Minh reo lên, không giấu nổi niềm vui. “Đây chính là khởi đầu cho tổ ấm của chúng ta. Bình yên, vững chãi, không sóng gió. Anh sẽ cố gắng để em có một cuộc sống tốt nhất, hạnh phúc nhất.” Anh tin rằng lời hứa này sẽ khiến Lâm An cảm thấy an toàn, được yêu thương. Anh muốn xây dựng một mái nhà, một cuộc sống mà cả hai sẽ cùng tận hưởng sự yên ổn, không chút lo toan. Anh đã quên mất rằng, “bình yên” của anh đôi khi lại là nỗi cô đơn của cô, và “không sóng gió” của anh lại là sự im lặng chấp nhận, nơi những cảm xúc thật không được phép cất lời.

***

Trong căn hộ nhỏ của mình, Lâm An ngồi trên chiếc ghế sofa cũ, ôm chiếc gối tựa vào lòng. Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt ra, đủ để soi rõ những đường nét mờ nhạt trên gương mặt cô. Bên tai cô, giọng nói hào hứng của Hoàng Minh vẫn còn văng vẳng, lặp đi lặp lại những lời nói về “tổ ấm”, về “tương lai” mà anh đang xây dựng.

“Em tin vào sự lựa chọn của anh mà.” Lời nói đó vừa thốt ra khỏi môi cô, một nụ cười gượng gạo đã kịp xuất hiện. Nhưng ngay khi cô cúp máy, nụ cười ấy tan biến, nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm. Những lời nói hào hứng của Hoàng Minh, thay vì mang đến niềm vui, lại trở thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên trái tim cô.

Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại dưới đầu ngón tay. Chiếc đồng hồ khắc tên, món quà của Hoàng Minh, giờ đây không còn mang ý nghĩa của sự gắn kết, mà thay vào đó là một lời nhắc nhở về những kỳ vọng, những kế hoạch mà cô không chắc mình có thể hòa nhập vào. Mỗi lần anh nói về “tổ ấm của chúng ta”, cô lại thấy một nỗi cô đơn quặn thắt. Anh đang vẽ ra một bức tranh hoàn hảo, nhưng trong bức tranh đó, cô chỉ là một nhân vật phụ, đồng tình và chấp thuận, mà không có tiếng nói thực sự.

“Tổ ấm của anh… hay của chúng ta?” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói run rẩy đến mức khó nghe. “Liệu anh có thực sự muốn nghe em nói, hay chỉ cần em đồng tình?” Cô nhớ lại những chi tiết anh mô tả: căn hộ tối giản, màu xám nhạt, gỗ sồi, ban công rộng để ngắm cảnh. Tất cả đều là sở thích của anh, là hình dung của anh về một cuộc sống lý tưởng. Nhưng còn cô thì sao? Cô thích những bình gốm thô mộc, những bức tranh nhỏ do mình vẽ, những chậu cây xanh tươi tràn ngập sức sống, một không gian ấm cúng và đầy màu sắc, chứ không phải sự ngăn nắp đến lạnh lẽo.

“Lại là anh quyết định mọi thứ… Mình có đang đi cùng nhau không?” Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc đầy day dứt. Cô đã cố gắng rất nhiều để trở thành người phụ nữ mà Hoàng Minh mong muốn, người phụ nữ "đơn giản" và "luôn ủng hộ" anh. Cô đã nuốt vào trong những mong muốn thầm kín, những nỗi sợ hãi, những lần cô đơn đến tột cùng khi anh quá bận rộn với công việc, với những kế hoạch lớn lao của mình. Cô nhớ những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần chờ đợi vô vọng. Nhưng cô chưa bao giờ dám bày tỏ, vì sợ làm anh thất vọng, sợ phá vỡ cái "bình yên, không sóng gió" mà anh luôn khao khát.

Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Cô nhanh chóng đưa tay lau đi, cố gắng nén lại cảm xúc đang trào dâng. Cô không muốn khóc, không muốn yếu đuối. Cô muốn mạnh mẽ, muốn là chỗ dựa cho anh, như cách anh vẫn nghĩ. Nhưng nỗi cô đơn cứ lớn dần, lấn át cả sự cố gắng kiên cường của cô. Chiếc đồng hồ trên cổ tay, biểu tượng của tình yêu và thời gian, giờ đây lại là vật chứng cho những cảm xúc không được thấu hiểu, những gánh nặng mà cô mang vác một mình.

Hoàng Minh tin rằng anh đang xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng anh có biết rằng, trong phiên bản ký ức của cô, cô đang dần cảm thấy lạc lõng trong chính tương lai đó? Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình. Và cô, trong nỗ lực giữ gìn cái "bình yên" của anh, lại quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách riêng của mình, để yêu thương cô.

Cô khép mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh căn hộ hiện đại, tối giản mà Hoàng Minh vừa mô tả. Trong bóng tối, cô chỉ thấy một khoảng trống rỗng. Giữa những lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng, cô lại cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu hun hút, nơi cô không biết mình có thể thuộc về. Nỗi cô đơn vẫn âm ỉ, như một ngọn lửa nhỏ cháy trong lòng, giữa mênh mông những lời hứa về một tổ ấm mà cô không chắc có phải là của mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free