Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 31: Lời Hứa Về Ngày Mai
“Em có thực sự thuộc về nơi đó không,” cô nghĩ, “hay chỉ là một phần trong kế hoạch hoàn hảo của anh?” Hoàng Minh luôn có kế hoạch. Kế hoạch cho sự nghiệp, kế hoạch cho tương lai, và giờ là kế hoạch cho một “tổ ấm”. Anh luôn đi theo một lộ trình rõ ràng, từng bước một, đầy lý trí và tự tin. Nhưng trong những kế hoạch đó, liệu có chỗ cho những cảm xúc phức tạp của cô, cho những nỗi lo sợ vô hình, cho những mong muốn thầm kín mà cô chưa bao giờ dám nói ra?
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, tất cả đều không thể xoa dịu tâm hồn cô. Từ trên cao, cô nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đèn, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, nơi có căn hộ của Hoàng Minh. Ánh sáng từ thành phố lấp lánh như những viên kim cương, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ cô độc đến lạ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những chiếc lá xanh. Lâm An khẽ rùng mình, cảm thấy lạnh lẽo trong chính căn phòng ấm áp của mình. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường của Hoàng Minh, với những kế hoạch rõ ràng và niềm tin sắt đá vào một tương lai “bình yên” mà anh tự vẽ ra. Một bên là con đường của cô, với những cảm xúc chất chứa, những nỗi lo lắng và một sự mệt mỏi đang ngày càng chồng chất.
‘Em tin anh,’ cô đã nói vậy. Nhưng liệu niềm tin đó có đủ sức để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô không? Hay nó chỉ là một lời nói dối ngọt ngào, một sự chấp nhận miễn cưỡng để giữ cho cái ảo ảnh hạnh phúc của Hoàng Minh không bị đổ vỡ?
Cô lại thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió đêm, không ai nghe thấy. Ánh mắt cô xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của Lâm An, cô đang ngày càng cảm thấy mình lạc lõng, một mình giữa một tình yêu mà cô không chắc mình còn có thể gánh vác nổi. Hoàng Minh đang xây dựng một tương lai, một tổ ấm, một cuộc sống “bình yên” theo cách của anh. Nhưng Lâm An lại tự hỏi, liệu trong cái tương lai rực rỡ đó, cô có tìm thấy được chính mình, hay chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một phần của câu chuyện mà anh đang kể? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang nặng trĩu, và nỗi cô đơn vẫn âm ỉ lớn dần trong lòng.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày mải miết rải những sợi vàng óng qua khung cửa sổ kính lớn, đổ tràn vào căn hộ của Hoàng Minh, làm bừng sáng không gian tối giản, hiện đại. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ru, đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng cùng với tiếng còi xe vọng lại từ xa xa dưới phố, những âm thanh quen thuộc của một thành phố đang bừng tỉnh. Hoàng Minh ngồi bên chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó sẫm màu, trước màn hình máy tính đang hiển thị một biểu đồ phức tạp mà anh vừa hoàn thành. Mùi cà phê phin đậm đặc còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, tạo nên một bầu không khí thanh lịch, đầy tập trung.
Anh nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi mỉm cười hài lòng. Dự án lớn vừa kết thúc thành công rực rỡ, mang lại cho anh không chỉ danh tiếng mà còn là một khoản thu nhập đáng kể. Giờ đây, anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, mọi thứ dường như đang diễn ra theo đúng kế hoạch hoàn hảo mà anh đã vạch ra từ lâu. Và trong kế hoạch ấy, có một vị trí quan trọng dành cho Lâm An, cho một "tổ ấm" mà anh tin rằng cả hai đều khao khát.
Hoàng Minh gập chiếc laptop lại, tâm trí tràn ngập những ý tưởng về một tương lai tươi sáng. Anh hình dung về một căn hộ nhỏ, đủ ấm cúng cho hai người, nơi mỗi buổi sáng sẽ có tiếng cười của Lâm An, nơi mỗi tối anh sẽ trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi và tìm thấy sự bình yên. Một nơi không sóng gió, không tranh cãi, chỉ có sự ổn định và hạnh phúc. Anh tin rằng đó cũng là điều Lâm An mong muốn, bởi cô luôn là một người phụ nữ dịu dàng, thích sự bình lặng. Trong ký ức của anh, những năm tháng bên nhau là một chuỗi ngày êm đềm, không chút gợn sóng. Cô chưa bao giờ bày tỏ sự bất mãn hay nỗi buồn nào quá lớn, và anh luôn cho rằng điều đó có nghĩa là cô hạnh phúc.
Anh lấy điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, tìm đến tên Lâm An. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Anh muốn chia sẻ niềm vui này với cô, muốn cô là người đầu tiên biết về dự định quan trọng này. Tiếng chuông điện thoại reo vang trong không gian tĩnh lặng của căn hộ, phá vỡ sự yên tĩnh mà anh đã quen thuộc.
"Alo, An à?" Giọng Hoàng Minh trầm ấm, đầy hứng khởi.
Đầu dây bên kia, Lâm An đáp lại với một sự ngập ngừng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. "Chào anh Minh. Anh gọi em có việc gì không?"
Hoàng Minh không nhận ra sự khác lạ trong giọng cô, chỉ cho rằng cô vẫn còn đang ngái ngủ hoặc bận rộn với công việc buổi sáng. "An này, anh có chuyện muốn nói... một chuyện rất quan trọng." Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực căng tràn niềm vui sướng. "Anh đang nghĩ đến chuyện mình sẽ có một căn nhà riêng, một tổ ấm nhỏ của chúng ta."
Anh im lặng, chờ đợi phản ứng của cô. Trong tâm trí anh, Lâm An sẽ reo lên vì sung sướng, hoặc ít nhất là bày tỏ sự bất ngờ và hạnh phúc. Nhưng đáp lại anh là một khoảng lặng ngắn, chỉ có tiếng thở nhẹ của cô qua điện thoại.
"Thật sao anh?" Giọng Lâm An vang lên, có chút gì đó lạc đi, không phải sự hào hứng như anh mong đợi, mà thay vào đó là một sự ngập ngừng, lẫn với chút mệt mỏi. "Nghe có vẻ... tuyệt vời."
"Tuyệt vời chứ sao không!" Hoàng Minh vẫn không để ý đến những tín hiệu tinh tế ấy. Anh tiếp tục, say sưa vẽ ra viễn cảnh trong đầu. "Anh đã tìm hiểu một vài dự án rồi, ngay gần khu vực mình vẫn hay đi làm ấy. Anh muốn một căn hộ có ban công rộng, mình có thể trồng cây, ngắm cảnh thành phố. Nội thất thì anh muốn theo phong cách tối giản, hiện đại, nhưng mình có thể thêm vào những chi tiết nhỏ để nó ấm cúng hơn. Em thích màu gì? Anh nghĩ màu xám nhạt với điểm nhấn gỗ sẽ rất đẹp. Mình sẽ có một phòng khách đủ lớn để đón bạn bè, một căn bếp tiện nghi để em có thể nấu những món em thích..."
Anh say sưa nói, không ngừng. Anh hình dung ra cảnh Lâm An đứng trong bếp, mỉm cười hạnh phúc khi anh trở về. Anh hình dung những buổi tối hai người cùng ngồi trên sofa, xem phim, đọc sách, tận hưởng sự bình yên tuyệt đối. Anh tin rằng đó là hình mẫu của hạnh phúc, của một mối quan hệ trưởng thành.
"Anh sẽ cố gắng hoàn thành sớm nhất có thể," Hoàng Minh nói tiếp, giọng anh tràn đầy quyết tâm. "Anh muốn tạo một nền móng vững chắc cho chúng ta, An à. Một nơi mà mình có thể gọi là nhà, thực sự là nhà của chúng ta."
"Vâng..." Lâm An khẽ đáp, âm lượng gần như thì thầm. "Em hiểu. Em... em tin anh mà."
Niềm tin đó, trong giọng cô, không phải là sự tin tưởng tuyệt đối mà Hoàng Minh hằng mong đợi, mà là một sự chấp nhận, một sự phó mặc. Nhưng Hoàng Minh không nhận ra. Anh chỉ nghe thấy hai chữ "tin anh" và cảm thấy ấm lòng. Anh tin rằng cô đang hạnh phúc, đang cùng anh mơ về một tương lai chung. Anh tin rằng tình yêu của họ đang đi đúng hướng, một cách bình yên và vững chãi.
Sau khi cúp máy, Hoàng Minh vẫn giữ nụ cười trên môi. Anh đứng dậy, bước ra ban công. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tấm rèm cửa. Từ căn hộ tầng cao của mình, anh có thể nhìn thấy một phần thành phố đang vươn mình trong ánh nắng. Xa xa, những tòa nhà chọc trời vẫn kiêu hãnh đứng vững, biểu tượng cho sự phát triển không ngừng. Anh cảm thấy mình cũng đang vươn tới những đỉnh cao mới, cùng với người phụ nữ mà anh yêu. Mùi cà phê rang xay vẫn còn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về khởi đầu tươi mới của một ngày, và có lẽ, của một chương mới trong cuộc đời anh. Anh đã sẵn sàng cho một "tổ ấm" mà anh đã hình dung, một cuộc sống "bình yên" mà anh hằng mơ ước. Anh không hề biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố này, Lâm An đang lắng nghe những lời nói đó với một trái tim nặng trĩu, và một nỗi cô đơn đang ngày càng lớn dần.
***
Trưa cùng ngày, quán cà phê “Ký Ức Đọng” chìm trong không khí dịu nhẹ của một buổi trưa hè mát mẻ. Tiếng nhạc Jazz du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lật trang sách khe khẽ của một vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một không gian ấm cúng, hoài niệm, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần nhà làm nổi bật những chi tiết trang trí cổ điển, mang đến cảm giác bình yên đến lạ.
Hoàng Minh và Trần Long ngồi ở một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con đường tấp nập nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối và khuôn mặt góc cạnh, toát lên vẻ điềm đạm thường ngày, nhưng hôm nay đôi mắt sâu của anh lại ánh lên niềm hưng phấn. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, nhấp một ngụm cà phê đen sánh, cảm nhận vị đắng quen thuộc.
"Mày biết không Long," Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm ấm nhưng rõ ràng, "anh vừa nói chuyện với An sáng nay. Anh đã quyết định rồi. Anh sẽ tìm mua một căn hộ."
Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn, đang nhâm nhi ly latte nóng hổi. Anh có khuôn mặt tròn, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực. Hôm nay, anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, thoải mái, đúng phong cách của một người bạn thân thiết. "Ồ? Thật sao? Nhanh thế cơ à? Tưởng mày còn đang mải mê với dự án mới?"
"Dự án xong rồi," Hoàng Minh đáp, nở một nụ cười tự tin. "Và anh nghĩ đã đến lúc mình nên có một nền móng vững chắc hơn. Một căn hộ. Anh muốn xây dựng một tổ ấm cho An và anh." Anh lấy một tờ giấy napkin từ hộp đựng trên bàn, rút cây bút và bắt đầu phác thảo vài đường nét cơ bản của một căn hộ trên đó. "Anh hình dung một không gian mở, hiện đại. Ban công nhìn ra thành phố, có thể đặt vài chậu cây nhỏ. Một phòng làm việc riêng, và một phòng ngủ thoải mái. Em thấy sao?"
Trần Long nhìn những đường nét nguệch ngoạc trên napkin, rồi lại nhìn Hoàng Minh, đôi mắt lanh lợi của anh có vẻ suy tư hơn thường lệ. "Nghe có vẻ hay đấy! Mày đúng là người của công việc, cái gì cũng có kế hoạch rõ ràng từ A đến Z." Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng điệu có chút bông đùa nhưng ẩn chứa một sự nghiêm túc hiếm hoi. "Nhưng mà mày nhớ đấy, con gái hay suy nghĩ nhiều lắm, mày phải tinh tế vào. Đừng có mà tự quyết hết, rồi đến lúc lại bảo 'sao em không vui'."
Hoàng Minh bật cười, tiếng cười khẽ vang trong không gian quán cà phê. Anh tin rằng mình hiểu Lâm An. Cô là một người phụ nữ dịu dàng, ít nói, luôn ủng hộ mọi quyết định của anh. Anh chưa bao giờ thấy cô bày tỏ sự bất mãn hay khao khát điều gì đó khác biệt. Đối với anh, sự im lặng và chấp thuận của cô chính là dấu hiệu của sự hài lòng. "An hiểu anh mà. Cô ấy cũng muốn một cuộc sống ổn định, bình yên như anh thôi. Chúng ta đã yêu nhau đủ lâu để hiểu nhau rồi, Long à. Anh biết cô ấy muốn gì."
Anh tin tưởng tuyệt đối vào điều đó. Anh nhớ những lúc Lâm An mỉm cười khi anh kể về những dự định lớn, nhớ những lần cô gật đầu đồng tình. Trong ký ức của anh, cô luôn là người bạn đồng hành lý tưởng, không đòi hỏi, không phàn nàn, chỉ đơn giản là ở bên cạnh anh, cùng anh vun đắp một tương lai "bình yên, không sóng gió". Đó là hình ảnh về một tình yêu viên mãn mà anh luôn ấp ủ.
"Thì cũng tốt thôi," Trần Long nhún vai, không tranh cãi thêm. Anh biết Hoàng Minh là người lý trí và ít khi thay đổi quyết định một khi đã đặt ra mục tiêu. "Chỉ là... đôi khi phụ nữ họ không nói ra hết đâu. Mày phải tự cảm nhận. Đừng để đến lúc lại tiếc nuối những điều mình đã bỏ lỡ vì quá tập trung vào cái 'kế hoạch hoàn hảo' của mình."
Hoàng Minh chỉ cười, vẫy tay ra hiệu cho Trần Long đừng nói những điều "tiêu cực" như vậy. "Không có gì phải tiếc nuối cả. Anh tin vào mối quan hệ này. Anh tin vào An. Chúng ta sẽ có một tổ ấm hạnh phúc, một cuộc sống mà cả hai đều mong muốn." Anh lại nhìn vào tờ napkin, những nét phác thảo đơn giản giờ đây như mang một ý nghĩa lớn lao hơn. "Anh sẽ bắt đầu tìm kiếm căn hộ ngay trong tuần này. Anh muốn mọi thứ diễn ra nhanh chóng."
Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục ngân nga, trầm bổng. Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những dòng người vẫn hối hả trôi qua. Trong lòng anh, mọi thứ đều rõ ràng, tươi sáng và đầy hứa hẹn. Anh cảm thấy mình đang tiến từng bước vững chắc trên con đường mà anh đã chọn, con đường dẫn đến một tương lai "bình yên" với Lâm An. Lời khuyên bâng quơ của Trần Long nhanh chóng tan biến vào không khí, không để lại một chút gợn sóng nào trong tâm trí Hoàng Minh. Anh chỉ nhớ những lời chúc mừng và sự ủng hộ, và hoàn toàn bỏ qua những tín hiệu cảnh báo tinh tế.
***
Chiều tối cùng ngày, căn hộ của Lâm An chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ. Những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng không gian, lướt qua những chiếc bình gốm thủ công xinh xắn, những bức tranh vẽ nhỏ treo tường, và dừng lại trên những chậu cây cảnh xanh tươi đặt cạnh ban công. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo ngoài ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản hòa tấu bình yên. Mùi đất ẩm từ những chậu cây, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, tất cả đều bao trùm lấy cô, nhưng không thể xoa dịu được nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng.
Lâm An ngồi trên chiếc ghế mây ở ban công, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần ngả sang màu tím. Lời nói của Hoàng Minh về "một căn nhà riêng, một tổ ấm nhỏ của chúng ta" vẫn văng vẳng bên tai cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc. Cô cố gắng cảm nhận niềm hạnh phúc, sự hân hoan mà một cô gái bình thường sẽ có khi nghe người yêu nói về một tương lai chung, một mái ấm. Nhưng thay vào đó, một nỗi lo lắng vô hình cứ bủa vây, xiết chặt trái tim cô.
Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại dưới đầu ngón tay. Chiếc đồng hồ nhỏ nhắn, mặt số đơn giản, là món quà kỷ niệm hai năm yêu nhau của Hoàng Minh. Lúc đó, cô đã hạnh phúc biết bao, tin tưởng biết bao vào tình yêu của anh. Nhưng giờ đây, nó như một gánh nặng, một lời nhắc nhở về những kỳ vọng, những lời hứa mà cô không chắc mình có thể đáp ứng.
“Một căn nhà... Một tổ ấm.” Lâm An thầm thì, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Anh muốn nó như thế nào? Liệu có chỗ cho những giấc mơ của em trong đó không, hay chỉ là sự bình yên mà anh khao khát?”
Cô nhớ lại buổi sáng nay, khi Hoàng Minh say sưa kể về những dự định của anh. Anh nói về không gian tối giản, hiện đại, màu xám nhạt và gỗ. Anh nói về ban công rộng để ngắm cảnh, phòng khách để đón bạn bè, bếp tiện nghi để cô nấu ăn. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều logic, đều theo đúng “kế hoạch” của Hoàng Minh. Nhưng trong những lời nói ấy, cô không tìm thấy một chút nào về những mong muốn thầm kín của mình. Cô thích những chiếc bình gốm thủ công, những bức tranh vẽ nhỏ, những chậu cây xanh tươi và những cuốn sách chất đầy kệ. Cô thích sự ấm áp, nghệ thuật, một chút lộn xộn đáng yêu, chứ không phải sự ngăn nắp đến lạnh lẽo.
Hoàng Minh nói anh muốn một cuộc sống “bình yên, không sóng gió”. Nhưng trong tâm trí cô, bình yên của anh không phải là bình yên của cô. Bình yên của cô là được chia sẻ những nỗi sợ hãi, được anh lắng nghe những tâm tư nhỏ nhặt, được anh ở bên cạnh khi cô yếu lòng. Bình yên của cô là được cảm thấy mình được thấu hiểu, được yêu thương một cách trọn vẹn, chứ không phải là sự im lặng chấp nhận để giữ cho mối quan hệ không bị xáo trộn.
Cô khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió chiều, mang theo một chút buồn bã. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của cô, cô đang cố gắng để giữ cho cái ký ức “bình yên” của Hoàng Minh không bị vỡ vụn, bằng cách che giấu đi những cảm xúc thật của mình. Cô đã “cố gắng một mình quá lâu”, như một lời nguyền vô hình.
Ánh mắt cô lướt qua những chậu cây cảnh, những cánh hoa đang hé nở. Cô đã tỉ mẩn chăm sóc chúng mỗi ngày, đổ vào đó tình yêu và sự kiên nhẫn. Chúng là một phần của thế giới nhỏ bé mà cô tự tạo ra, một thế giới tràn đầy sức sống và cảm xúc. Liệu trong cái “tổ ấm” mà Hoàng Minh đang xây dựng, những điều nhỏ bé này có còn chỗ đứng không? Hay chúng sẽ bị thay thế bằng những món đồ nội thất tối giản, những bức tường màu xám lạnh lẽo?
Hoàng Minh tin rằng cô hiểu anh, rằng cô cũng muốn một cuộc sống ổn định, bình yên như anh. Nhưng anh có thực sự hiểu cô không? Anh có biết rằng đằng sau nụ cười chấp thuận của cô là nỗi lo lắng về việc không thể trở thành “người phụ nữ hoàn hảo” trong kế hoạch của anh? Anh có biết rằng sự “bình yên” của anh đôi khi lại là nỗi cô đơn của cô?
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những giọt nước mắt cô độc. Lâm An đứng dậy, bước vào nhà, cảm thấy một sự nặng trĩu vô hình đang đè nặng lên vai. Cô đưa tay tắt đèn ban công, ánh sáng vụt tắt, như thể muốn khép lại một ngày đầy suy tư, một chương mới trong cuộc đời mà cô không biết sẽ đi về đâu. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang nặng trĩu, và nỗi cô đơn vẫn âm ỉ lớn dần trong lòng, giữa những lời hứa về một ngày mai mà cô không chắc mình có thể thuộc về.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.