Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 30: Tương Lai Trong Tầm Tay Anh
Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên gò má cô, lạnh buốt, nhưng nhanh chóng tan biến vào bóng tối mà không ai nhìn thấy. Trong lòng cô là sự trống rỗng, một nỗi cô đơn không thể lấp đầy. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của Lâm An, cô đang ngày càng cảm thấy mình cô độc, một mình gánh vác cả một bầu trời tình yêu mà chỉ có cô mới nhìn thấy được, trong khi Hoàng Minh, người đàn ông cô yêu, vẫn đang lạc quan tin vào một sự “bình yên” mà anh không hề hay biết đã được xây dựng trên chính sự kiệt quệ của cô. Anh siết chặt tay cô thêm lần nữa, kéo cô vào một cái ôm ấm áp, không hề hay biết rằng, trong vòng tay anh, cô đang cảm thấy lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của một ngày mới còn đang chật vật len lỏi qua những tấm kính lớn, Hoàng Minh đã có mặt tại văn phòng làm việc. Tòa nhà cao chót vót của Tập đoàn Hoàng Minh vươn mình giữa lòng thành phố, như một ngọn hải đăng của sự thành công và hiện đại. Kiến trúc kính thép hiện đại, sáng loáng dưới ánh bình minh, phản chiếu bầu trời xanh ngắt, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa có phần lạnh lùng. Bên trong, không gian mở (open-space) được thiết kế tinh tế, với những vách ngăn bằng kính mờ, những chậu cây xanh tươi tốt đặt xen kẽ, mang lại cảm giác thông thoáng và trong lành hiếm có giữa lòng đô thị ồn ã. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phin đậm đặc từ khu pantry, thoang thoảng mùi nước hoa thanh lịch của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng không kém phần năng động.
Hoàng Minh ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng rãi, màn hình máy tính phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Tiếng gõ bàn phím liên tục, dứt khoát của anh hòa cùng tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn từ các đồng nghiệp xung quanh. Đó là âm thanh quen thuộc của một buổi sáng bận rộn, một nhịp điệu hối hả nhưng đầy hứng khởi mà anh đã quen thuộc. Mùi đồ ăn nhanh thoảng qua khi ai đó mang bữa sáng từ căn tin lên, nhưng Hoàng Minh không mấy để tâm. Anh tập trung hoàn thành nốt những công việc còn tồn đọng từ tuần trước, những con số và biểu đồ phức tạp chạy nhảy trên màn hình.
Dù công việc vẫn bộn bề, nhưng tâm trí Hoàng Minh lại không hoàn toàn nằm ở những con số khô khan ấy. Một cảm giác viên mãn, nhẹ nhõm vẫn còn đọng lại từ buổi tối hôm qua, một dư âm ngọt ngào của chiến thắng và sự bình yên. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, nhìn xuống toàn cảnh cuộc đời mình, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, đâu ra đấy.
‘Mọi thứ thật suôn sẻ,’ anh thầm nghĩ, ngón tay vẫn lướt thoăn thoắt trên bàn phím nhưng ánh mắt đôi khi lại mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Từ độ cao này, thành phố trải dài dưới chân anh như một tấm bản đồ khổng lồ, những dòng xe cộ hối hả chỉ còn là những chấm nhỏ di chuyển chậm chạp. ‘Công việc ổn định, tình yêu cũng bình yên đến lạ. Dự án lớn đã hoàn thành xuất sắc, được ban lãnh đạo đánh giá cao. Con đường sự nghiệp đang rộng mở. Và Lâm An… cô ấy luôn ở đó, im lặng ủng hộ, là bến đỗ vững chắc cho anh sau mỗi ngày dài.’
Hoàng Minh luôn tin rằng, sự bình yên và ổn định trong tình yêu là yếu tố quan trọng giúp anh tập trung toàn lực cho sự nghiệp. Anh chưa bao giờ phải bận tâm về những giận hờn vô cớ, những đòi hỏi phi lý hay những trận cãi vã triền miên. Lâm An luôn thấu hiểu, luôn chia sẻ, luôn là người lắng nghe tận tình. Trong ký ức của anh, mối quan hệ của họ như một dòng sông êm đềm, không sóng gió, không thác ghềnh. Anh chỉ nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và cổ vũ, nhưng lại quên mất những lúc cô phải chờ đợi, phải lo lắng hay thậm chí là rơi nước mắt một mình. Cái “bình yên” mà anh đang tận hưởng, trong mắt anh, là một điều tự nhiên, hiển nhiên, một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của anh.
Anh tựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm khi gửi đi email cuối cùng của báo cáo. Ánh mắt anh vô tình lướt qua một tab trình duyệt đang mở, đó là một trang web về bất động sản. Ngay lập tức, một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ mà anh đã ấp ủ từ lâu nhưng chưa bao giờ thực sự nghiêm túc cân nhắc. Một căn hộ riêng. Một tổ ấm thực sự. Không phải là căn hộ thuê hiện tại, mà là một nơi của riêng anh và Lâm An.
‘Đã đến lúc nghĩ xa hơn một chút,’ anh lại thầm nhủ. Anh chợt hình dung ra một không gian ấm cúng, nơi có những bữa ăn tối sau giờ làm, nơi có tiếng cười của Lâm An, nơi họ cùng nhau xem phim, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống. Đó sẽ là một bước tiến lớn, một sự cam kết rõ ràng cho tương lai của hai người. Nó sẽ củng cố thêm cái "nền móng vững chắc" mà anh luôn khao khát.
Hoàng Minh nhấp chuột vào một vài dự án căn hộ cao cấp đang rao bán. Anh lướt qua những hình ảnh 3D lung linh, những mô tả chi tiết về tiện ích, vị trí, giá cả. Tâm trí anh tràn ngập những ý tưởng về thiết kế nội thất, về cách sắp xếp mọi thứ sao cho thật tiện nghi và hiện đại. Anh cảm thấy một luồng hưng phấn chạy dọc sống lưng. Đó không chỉ là một căn nhà, đó là biểu tượng cho sự trưởng thành, cho sự ổn định mà anh đã dày công xây dựng.
Tiếng bước chân vội vã của một đồng nghiệp đi ngang qua bàn làm việc khiến Hoàng Minh giật mình. Anh nhanh chóng đóng tab trình duyệt bất động sản lại, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh nhấp nhổm trên ghế, cảm giác hưng phấn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng anh biết, đây không phải là lúc để chia sẻ những suy nghĩ mang tính cá nhân này. Anh cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc hơn, một người bạn đủ thân thiết để chia sẻ. Và Trần Long chính là người đó.
***
Chiều cùng ngày, Hoàng Minh tìm đến Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi mà anh và Lâm An đã có biết bao nhiêu kỷ niệm. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không ồn ào như những quán cà phê hiện đại khác. Vừa bước vào, một luồng không khí ấm áp, thoang thoảng mùi cà phê rang xay và gỗ cũ đã xua tan đi sự lạnh lẽo từ bên ngoài. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao, những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, cùng với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, tất cả tạo nên một không gian hoài niệm, tĩnh lặng. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng clinking của tách cà phê, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản hòa tấu êm ái, dễ chịu.
Trần Long đang ngồi ở một góc quen thuộc, nhâm nhi ly cà phê đen nóng, đôi mắt lanh lợi dõi theo dòng người qua lại bên ngoài cửa sổ. Anh vẫn giữ nguyên vẻ năng động, khỏe khoắn thường thấy, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, chiếc áo phông đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng hơi vạm vỡ của mình. Thấy Hoàng Minh bước vào, anh vẫy tay gọi lớn, nụ cười thường trực trên môi càng thêm rạng rỡ.
“Mày đến rồi à? Hôm nay trông có vẻ phấn chấn hơn mọi hôm đấy,” Long nói, giọng điệu dứt khoát nhưng đầy sự quan tâm. “Dự án thành công vang dội, giờ thì rảnh rỗi mà tận hưởng thành quả rồi chứ gì?”
Hoàng Minh ngồi xuống đối diện Long, gọi một ly cà phê sữa đá. “Cũng có thể nói vậy,” anh mỉm cười nhẹ, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa niềm vui khó tả. “Nhưng thành công này không chỉ là của riêng tao. Còn có công của Lâm An nữa.” Anh nhớ lại buổi tối hôm qua, cảm giác bình yên khi cô tựa đầu vào vai anh. “Mọi thứ đang rất ổn định, Long à. Công việc, tình cảm... Anh nghĩ đã đến lúc mình nên nghĩ xa hơn một chút.”
Long nhướng mày, đặt ly cà phê xuống. “Xa hơn là sao? Cưới luôn à? Mày với An cũng yêu nhau lâu rồi còn gì.” Anh nhìn Hoàng Minh một cách dò xét, nụ cười vẫn giữ nhưng ánh mắt có phần nghiêm túc hơn. “Mà nói thật, tao thấy An dạo này có vẻ gầy đi đấy. Đừng có ỷ y là con gái lúc nào cũng như lúc đầu nha mày. Phải biết quan tâm, chăm sóc người ta chứ.”
Hoàng Minh khẽ lắc đầu. “Chưa đến mức cưới xin vội. Nhưng… anh nghĩ đến chuyện mua một căn hộ riêng. Một tổ ấm của riêng hai đứa. Mày thấy sao?” Anh nói, giọng đầy hưng phấn, gần như bỏ qua lời nhận xét của Long về Lâm An. Anh chỉ nghĩ rằng Lâm An gầy đi có lẽ do công việc của cô cũng bận rộn, hoặc do cô hay suy nghĩ vẩn vơ, đó là chuyện bình thường ở con gái. Anh tin rằng Lâm An vẫn ổn, vẫn hạnh phúc bên anh.
Long nhìn Hoàng Minh, lắc đầu nhẹ. Anh biết Hoàng Minh là người lý trí, thực tế, luôn đặt kế hoạch và mục tiêu rõ ràng cho mọi thứ trong cuộc sống. Nhưng đôi khi, chính sự lý trí đó lại khiến Hoàng Minh bỏ qua những cảm xúc tinh tế, những điều không thể cân đo đong đếm được.
“Mua nhà trước đi đã chứ, có cái tổ ấm rồi tính gì thì tính. Đó cũng là một bước quan trọng. Nhưng mà này Minh,” Long nói, giọng trầm xuống một chút, đôi mắt nhìn thẳng vào bạn mình. “Mày nhớ kỹ lời tao này. Có cái nhà rồi, nhưng cái quan trọng là phải có người phụ nữ ở trong đó nữa. Mà con gái nó hay suy nghĩ nhiều lắm, mày phải tinh tế vào. Đừng có nghĩ là cứ lo cho người ta vật chất là đủ. Có những thứ quan trọng hơn nhiều, mà đôi khi đàn ông mình lại hay bỏ qua đấy.”
Hoàng Minh gật gù, ghi nhận lời khuyên của bạn, nhưng chỉ tập trung vào phần ‘mua nhà’. Anh cảm thấy Long nói đúng. Một căn hộ riêng, một nền móng vững chắc, đó chính là điều anh cần để chứng tỏ sự cam kết của mình. Anh không mấy để tâm đến câu nói ‘con gái hay suy nghĩ nhiều lắm, mày phải tinh tế vào’ của Long. Trong tâm trí anh, Lâm An là một cô gái đơn giản, không cầu kỳ, luôn hài lòng với những gì anh mang lại. Anh tin rằng sự bình yên mà anh tạo ra là đủ cho cô. Anh đã cố gắng hết sức để mang lại một cuộc sống ổn định, đầy đủ cho cô, vậy thì còn gì để suy nghĩ nhiều nữa?
Anh nhìn Long, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tự tin. “Tao hiểu mà. Tao sẽ cố gắng hết sức để lo cho An một cuộc sống tốt nhất.” Anh tin rằng lời hứa đó đã bao hàm tất cả. Trong từ điển của Hoàng Minh, “cuộc sống tốt nhất” đồng nghĩa với sự ổn định về tài chính, một tương lai vững chắc, và một mái ấm không sóng gió. Anh không hề nhận ra rằng, “tinh tế” không chỉ là những hành động lớn lao, mà đôi khi chỉ là một ánh mắt thấu hiểu, một lời hỏi han đúng lúc, một sự sẻ chia những gánh nặng vô hình mà Lâm An đang mang trong lòng.
Long khẽ thở dài. Anh biết, có nói thêm nữa thì Hoàng Minh cũng khó mà hiểu hết được. Mỗi người có một cách yêu, một cách nhìn nhận hạnh phúc riêng. Anh chỉ có thể hy vọng rằng, Hoàng Minh sẽ sớm nhận ra những điều mà anh đang vô tình bỏ lỡ. Long nhìn Hoàng Minh, lắc đầu nhẹ, dường như nhận ra sự khác biệt trong cách bạn mình nhìn nhận mọi thứ, một sự khác biệt sâu sắc hơn những gì anh có thể diễn tả bằng lời.
***
Tối cùng ngày, sau khi trở về căn hộ của mình, Hoàng Minh vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ về tương lai. Căn hộ hiện tại của anh nằm trong một khu chung cư cao cấp, thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng sử dụng. Ban công rộng rãi nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa như một bản nhạc nền quen thuộc, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng còi xe, tiếng chuông điện thoại hay tiếng tin nhắn báo đến. Mùi gỗ mới từ những đồ nội thất cao cấp, thoảng hương nước hoa nam tính mà anh yêu thích, tất cả tạo nên một không gian thanh lịch, yên tĩnh, nhưng đôi khi cũng có chút lạnh lẽo và cô đơn.
Hoàng Minh ngồi xuống chiếc sofa da màu xám, lấy điện thoại ra và bấm số Lâm An. Anh muốn chia sẻ niềm vui và những kế hoạch mới mẻ này với cô, muốn cô là người đầu tiên biết về ý định nghiêm túc của anh. Tiếng chuông điện thoại reo dài, anh cảm thấy hồi hộp lạ thường.
“Anh nghe đây,” giọng Lâm An vang lên, có chút gì đó mệt mỏi nhưng cô vẫn cố gắng tỏ ra vui vẻ. Hoàng Minh không để ý đến sự mệt mỏi ấy, anh chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe thấy giọng cô.
“An à, anh đang nghĩ… liệu chúng mình có nên tìm một căn hộ riêng không? Một nơi của riêng chúng ta, không còn là căn hộ thuê nữa, mà là một tổ ấm thực sự.” Hoàng Minh hào hứng nói, giọng anh tràn đầy nhiệt huyết. Anh hình dung ra một không gian ấm cúng hơn, nơi Lâm An có thể thoải mái trang trí, nơi họ có thể cùng nhau xây dựng những kỷ niệm mới. “Anh muốn tạo một nền móng vững chắc cho tương lai của chúng ta. Em thấy sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, một khoảng lặng ngắn đủ để Hoàng Minh cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng anh nhanh chóng gạt đi suy nghĩ đó. Có lẽ cô đang bất ngờ, đang hạnh phúc đến mức không nói nên lời.
“Thật sao anh?” Giọng Lâm An vang lên sau khoảng lặng ấy, vẫn cố gắng giữ vẻ tươi vui, nhưng Hoàng Minh vẫn cảm nhận được một chút gì đó mong manh, yếu ớt. “Nghe có vẻ… tuyệt vời. Anh nghĩ sẽ như thế nào?”
“Anh nghĩ nó sẽ rất bình yên,” Hoàng Minh tiếp tục, không hề nhận ra sự dè dặt trong giọng cô. Anh tin rằng những gì anh đang xây dựng là tốt đẹp nhất cho cả hai. “Một nơi của riêng chúng ta, không sóng gió. Em có thể trang trí nó theo ý em, chúng ta có thể cùng nhau chọn đồ nội thất, cùng nhau nấu những bữa ăn ấm cúng. Anh tin rằng đó sẽ là một khởi đầu mới cho một tương lai thật sự hạnh phúc và ổn định.” Anh ngừng lại, chờ đợi sự đồng thuận của cô. “Em thấy sao?”
Lại một khoảng lặng ngắn, dường như dài hơn lần trước. Hoàng Minh hơi cau mày, nhưng rồi lại tự trấn an mình. Có lẽ cô đang suy nghĩ, đang tưởng tượng ra viễn cảnh đó. Anh không thể nhìn thấy cô, không thể đọc được ánh mắt hay biểu cảm của cô, nên anh chỉ có thể dựa vào giọng nói.
Cuối cùng, giọng Lâm An vang lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng. “Em… em tin anh.”
Nghe Lâm An trả lời, Hoàng Minh cảm thấy sự đồng thuận và vui vẻ. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi anh. Anh không để ý đến khoảng lặng ngắn hay sự mệt mỏi trong giọng cô. Đối với anh, câu nói “Em tin anh” là đủ, là một lời chấp thuận tuyệt đối, một dấu hiệu cho thấy cô cũng mong muốn điều tương tự. Anh cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy như mình đang nắm giữ tương lai trong tầm tay.
“Vậy thì tốt quá!” Hoàng Minh reo lên, giọng đầy phấn khởi. “Anh sẽ bắt đầu tìm hiểu ngay. Có lẽ chúng ta sẽ đi xem vài dự án vào cuối tuần này. Anh sẽ tìm một nơi thật đẹp, thật tiện nghi, đúng như ý em muốn.”
Anh nhanh chóng đặt điện thoại xuống, không chờ đợi thêm bất kỳ phản hồi nào từ Lâm An. Anh mở laptop, gõ từ khóa “căn hộ cao cấp thành phố X” và bắt đầu lướt qua hàng loạt trang web bất động sản. Tâm trí anh ngập tràn những hình ảnh về một tổ ấm tương lai, nơi anh và Lâm An sẽ cùng nhau xây dựng một cuộc sống bình yên, không sóng gió, đúng như những gì anh đã hình dung. Anh tin rằng, đây chính là bước đi đúng đắn, là nền móng vững chắc cho tình yêu của họ, một tình yêu mà anh tin rằng sẽ mãi mãi hạnh phúc và viên mãn.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại căn hộ của mình, Lâm An khẽ thở dài, đặt điện thoại xuống. Niềm vui của Hoàng Minh về tương lai không thể xua tan nỗi lo lắng và sự mệt mỏi đang gặm nhấm cô. Căn hộ của cô, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu ấm áp như be, xanh lá cây, nâu đất, mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với không gian lạnh lẽo của Hoàng Minh. Những chiếc bình gốm thủ công xinh xắn, những bức tranh vẽ nhỏ treo tường, cùng với những chậu cây cảnh xanh tươi và giá sách chất đầy sách, tất cả tạo nên một không gian ấm áp, nghệ thuật và tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo ngoài ban công, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, tạo nên một bầu không khí bình yên, thư thái.
Nhưng trong lòng Lâm An, sự bình yên đó lại trở nên xa vời. Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay, một món quà từ Hoàng Minh vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc đồng hồ nhỏ nhắn, mặt số đơn giản, nhưng lại mang trong mình biết bao kỷ niệm và lời hứa. Cảm giác mát lạnh của kim loại dưới đầu ngón tay không thể làm dịu đi sự nặng trĩu trong lòng cô.
‘Một tổ ấm… bình yên?’ Lâm An thầm hỏi, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không. ‘Liệu bình yên đó có phải là bình yên của riêng anh không? Hay nó chỉ là một phiên bản bình yên mà anh tự tạo ra, một bình yên được xây dựng trên sự im lặng và nhẫn nhịn của em?’
Cô nhớ lại lời Hoàng Minh nói, về một nơi “không sóng gió”. Nhưng trong tâm trí cô, sóng gió đâu phải chỉ là những trận cãi vã ồn ào? Sóng gió còn là những đêm dài cô đơn, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần cô kìm nén cảm xúc để anh được yên tâm làm việc. Sóng gió là những giọt nước mắt cô đã rơi một mình, những nỗi sợ hãi mà cô không dám chia sẻ, sợ làm anh lo lắng, sợ làm hỏng cái “bình yên” mà anh hằng trân trọng.
‘Em có thực sự thuộc về nơi đó không,’ cô nghĩ, ‘hay chỉ là một phần trong kế hoạch hoàn hảo của anh?’ Hoàng Minh luôn có kế hoạch. Kế hoạch cho sự nghiệp, kế hoạch cho tương lai, và giờ là kế hoạch cho một “tổ ấm”. Anh luôn đi theo một lộ trình rõ ràng, từng bước một, đầy lý trí và tự tin. Nhưng trong những kế hoạch đó, liệu có chỗ cho những cảm xúc phức tạp của cô, cho những nỗi lo sợ vô hình, cho những mong muốn thầm kín mà cô chưa bao giờ dám nói ra?
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, tất cả đều không thể xoa dịu tâm hồn cô. Từ trên cao, cô nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đèn, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, nơi có căn hộ của Hoàng Minh. Ánh sáng từ thành phố lấp lánh như những viên kim cương, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ cô độc đến lạ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những chiếc lá xanh. Lâm An khẽ rùng mình, cảm thấy lạnh lẽo trong chính căn phòng ấm áp của mình. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường của Hoàng Minh, với những kế hoạch rõ ràng và niềm tin sắt đá vào một tương lai “bình yên” mà anh tự vẽ ra. Một bên là con đường của cô, với những cảm xúc chất chứa, những nỗi lo lắng và một sự mệt mỏi đang ngày càng chồng chất.
‘Em tin anh,’ cô đã nói vậy. Nhưng liệu niềm tin đó có đủ sức để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô không? Hay nó chỉ là một lời nói dối ngọt ngào, một sự chấp nhận miễn cưỡng để giữ cho cái ảo ảnh hạnh phúc của Hoàng Minh không bị đổ vỡ?
Cô lại thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió đêm, không ai nghe thấy. Ánh mắt cô xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của Lâm An, cô đang ngày càng cảm thấy mình lạc lõng, một mình giữa một tình yêu mà cô không chắc mình còn có thể gánh vác nổi. Hoàng Minh đang xây dựng một tương lai, một tổ ấm, một cuộc sống “bình yên” theo cách của anh. Nhưng Lâm An lại tự hỏi, liệu trong cái tương lai rực rỡ đó, cô có tìm thấy được chính mình, hay chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một phần của câu chuyện mà anh đang kể? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang nặng trĩu, và nỗi cô đơn vẫn âm ỉ lớn dần trong lòng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.