Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 321: Vết Thương Vô Hình: Lời Kể Của Em, Nỗi Đau Của Anh

Đêm đã khuya, và Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Anh không bật đèn, để mặc bóng tối bao trùm khắp không gian quen thuộc, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thành phố hắt vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Căn hộ với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo xám, trắng, đen, cùng với những món nội thất hiện đại làm từ kính và kim loại, vốn dĩ luôn mang lại cho anh cảm giác yên bình và trật tự, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và trống rỗng đến lạ thường. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa, tất cả đều trở thành những âm thanh cô độc, nhấn chìm anh vào một không gian tĩnh mịch và nặng nề.

Anh gục xuống sofa, cơ thể như bị rút cạn hết sức lực, đầu óc quay cuồng như một cỗ máy đã mất đi bánh răng định hướng. Sự hỗn loạn trong nhận thức đạt đến đỉnh điểm. Anh không còn biết đâu là ký ức của mình, đâu là của Lâm An, và đâu mới là sự thật. Phiên bản 'êm đẹp, logic' của anh đã bị phiên bản 'đau khổ, vô tâm' của cô đập tan tành, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Những lời nói của Lâm An, từng câu từng chữ, cứ vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc ám ảnh, không ngừng xoáy sâu vào những vết nứt trong tâm hồn.

"Bao nhiêu năm qua, mình đã sống với một ký ức giả dối sao? Hay là mình đã tự lừa dối chính mình?" – anh tự hỏi, giọng nói nội tâm đầy sự hoang mang. Anh đã luôn tự hào về trí nhớ sắc bén, về khả năng phân tích và tổng hợp thông tin một cách khách quan. Nhưng giờ đây, những ký ức của anh về mối tình với Lâm An lại trở nên mờ ảo, không đáng tin cậy. Anh đã tin rằng mình đã yêu cô theo cách tốt nhất có thể, đã dành cho cô sự quan tâm theo cách anh nghĩ là đúng. Nhưng thực tế, anh đã yêu một hình bóng mà anh tự vẽ ra, một phiên bản Lâm An chấp nhận sự vô tâm của anh, chấp nhận những lý do hợp lý mà anh đưa ra.

Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng hồi tưởng lại những chi tiết nhỏ bé mà anh đã bỏ qua, những ánh mắt, những cử chỉ mà anh đã không giải mã được. Có phải Lâm An đã từng cố gắng nói với anh bằng nhiều cách khác nhau, nhưng anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, quá chìm đắm trong những con số và logic, mà không nhận ra? "Lý trí... lý trí của mình đã che lấp đi tất cả những gì là cảm xúc sao? Mình đã làm tổn thương An, mà mình thậm chí không hề hay biết." – Anh cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, không phải là đau thể xác, mà là một nỗi đau của lương tâm đang trỗi dậy dữ dội.

Cảm giác tội lỗi và hối tiếc bắt đầu bùng lên như một ngọn lửa hoang dại, thiêu đốt mọi lý lẽ và sự tự mãn trước đây của anh. Anh đã từng nghĩ rằng anh đã làm đủ, đã cố gắng đủ. Anh đã từng tin rằng sự chia tay của họ là do "hết hợp", do sự khác biệt không thể dung hòa. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, nguyên nhân sâu xa không phải là "hết hợp", mà là anh đã không bao giờ thực sự "hợp" với cảm xúc của cô. Anh đã không bao giờ lắng nghe bằng trái tim, mà chỉ bằng đôi tai lý trí.

Hoàng Minh ngồi co ro trên sofa, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đô thị lấp lánh như những ngôi sao xa xôi, vô cảm. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi mọi thứ anh từng tin tưởng đều đang sụp đổ. Sự hỗn loạn và đau đớn tột cùng này báo hiệu cho một quá trình tự vấn sâu sắc và dài hơi của anh, một hành trình mà anh sẽ phải đào bới từng ngóc ngách ký ức, đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất về bản thân. Cảm giác tội lỗi và hối tiếc bắt đầu hình thành, như những hạt mầm đầu tiên của sự ăn năn, là bước đệm để anh có thể 'thừa nhận và bày tỏ sự hối lỗi chân thành' vào một ngày nào đó. Anh biết, việc anh không thể lý giải mọi thứ bằng logic nữa sẽ khiến anh phải tìm kiếm sự thấu hiểu từ những người có kinh nghiệm sống, hoặc từ những người bạn đã từng chứng kiến mối tình của họ, những người có thể giúp anh nhìn thấy những góc khuất mà lý trí anh đã cố tình che giấu. Đêm nay, Hoàng Minh không chỉ mất đi Lâm An, anh còn mất đi cả một phiên bản của chính mình, một phiên bản anh đã xây dựng dựa trên sự ảo tưởng và vô tâm.

***

Sáng sớm hôm sau, căn hộ tối giản, lạnh lẽo của Hoàng Minh lại trở về với sự tĩnh mịch vốn có, nhưng không còn là sự tĩnh mịch của bình yên, mà là sự tĩnh mịch của một tâm hồn đang tan vỡ. Anh thức dậy sau một đêm không ngủ, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt tái nhợt. Ánh sáng trong lành của buổi sáng mùa thu len lỏi qua ô cửa kính lớn, chiếu thẳng vào căn phòng, nhưng không thể xua đi cái u ám trong lòng anh. Anh ngồi thất thần trên chiếc sofa bọc da màu xám, tay cầm một chiếc cốc sứ trắng đựng cà phê đã nguội lạnh từ bao giờ. Mùi cà phê phin nồng nàn thường ngày giờ đây trở nên vô vị, thậm chí còn phảng phất một vị đắng chát khó tả, như chính tâm trạng anh lúc này.

Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi lẽ ra là bức tường trắng tinh khôi, nhưng trong tâm trí anh, nó lại hiện lên như một tấm màn hình lớn, chiếu lại từng lời Lâm An đã nói đêm qua. "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" – Câu hỏi ấy cứ vang vọng, xoáy sâu vào từng tế bào thần kinh của anh. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vỡ vụn, cố tìm một logic, một lý do để bảo vệ bản thân, để chứng minh rằng anh không phải là kẻ vô tâm đến vậy. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Lý trí, thứ mà anh luôn tự hào và tin tưởng tuyệt đối, giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước một cảm xúc đơn thuần nhưng chân thật đến đau lòng.

"Mình đã vô tâm đến thế sao? Sao mình lại không hề nhận ra?" – Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm yếu ớt hơn bao giờ hết. Anh nhớ những lúc Lâm An ở bên anh, cười nói vui vẻ, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô tổn thương. Anh đã quên mất rằng tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc đẹp đẽ được chia sẻ, mà còn là những nỗi đau thầm lặng được che giấu, những giọt nước mắt rơi trong bóng đêm. Anh đã quá tập trung vào những con số, những dự án, vào việc xây dựng một sự nghiệp vững chắc, mà bỏ quên đi việc xây dựng một mối quan hệ bằng sự thấu hiểu và sẻ chia.

Anh nhìn lên bức tường trắng đối diện, nơi cách đây ba năm, anh và Lâm An đã cùng nhau treo một bức ảnh chụp chung. Bức ảnh đó, với nụ cười rạng rỡ của cô và ánh mắt ấm áp của anh, giờ đã không còn ở đó nữa, chỉ còn lại một vết mờ nhạt trên lớp sơn. Anh nhớ lại khi cô cẩn thận chọn khung ảnh, tỉ mỉ lau bụi. Anh đã nghĩ đó chỉ là một chi tiết nhỏ, một sự trang trí đơn thuần. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó là một phần ký ức của cô, một sự vun đắp mà anh đã không trân trọng.

Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh đã luôn tự nhủ rằng mình đã làm hết sức, đã cố gắng mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp. Nhưng Lâm An đã không cần một cuộc sống tốt đẹp theo định nghĩa của anh, cô cần một người bạn đời thấu hiểu, một người cùng chia sẻ những vui buồn, chứ không phải một người chỉ biết đến công việc và lý trí. Anh đã từng nghĩ rằng sự chia tay của họ là một điều tất yếu, một kết quả của "hết hợp" – một cụm từ tiện lợi để che đậy sự thật phũ phàng hơn. Nhưng giờ đây, anh biết, "hết hợp" chỉ là một vỏ bọc cho sự vô tâm của anh, cho việc anh đã không bao giờ thực sự nỗ lực để hiểu cô, để yêu cô theo cách cô cần được yêu.

Anh đứng dậy, bước ra ban công. Trời trong xanh, không một gợn mây, nhưng bên trong căn hộ, và trong lòng anh, vẫn là một màu u ám. Những lời nói của Lâm An tối qua, không hề trách móc, mà lại day dứt hơn bất kỳ lời oán than nào. Cô chỉ đơn thuần kể lại, nhưng mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa sâu vào lương tâm anh, khiến anh bàng hoàng nhận ra mình đã thực sự yêu cô, nhưng không phải trong ký ức của cô. Và điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh cần phải gặp lại cô, một lần nữa, để nghe thêm, để cố gắng hiểu, dù biết rằng việc đó sẽ chỉ mang lại thêm đau đớn cho cả hai.

***

Chiều muộn, Hoàng Minh lại tìm đến Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Không khí giữa họ đặc quánh sự im lặng đến nghẹt thở, khác hẳn những lần trước, khi ít nhất còn có sự căng thẳng của những cuộc đối thoại gay gắt. Hôm nay, chỉ còn lại sự nặng nề của những cảm xúc bị đè nén. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương thường ngày giờ đây trở nên lạc điệu, như đang cố gắng xoa dịu một vết thương không thể lành. Mùi cà phê rang xay nồng nàn và mùi gỗ cũ thoảng hương hoa nhài từ ban công, những mùi hương vốn dĩ quen thuộc và ấm cúng, giờ lại như nhắc nhở anh về một quá khứ mà anh đã nhìn nhận sai lệch.

Lâm An ngồi đối diện anh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn thẳng vào anh, không oán trách, không giận dữ, chỉ có một nỗi buồn man mác và sự mệt mỏi ẩn sâu. Cô có vẻ ngoài thanh thoát, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, chiếc áo blouse màu pastel càng làm nổi bật sự dịu dàng của cô, nhưng cũng không thể che giấu đi sự kiên cường và có phần lạnh lùng mà thời gian đã tôi luyện.

"Anh muốn biết thêm, phải không?" – Lâm An cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang sức nặng của ngàn lời chưa nói.

Hoàng Minh cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt cô. Anh chỉ khẽ gật đầu, nắm chặt ly cà phê trên bàn. Cảm giác lạnh buốt từ chiếc ly sứ truyền vào từng ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn anh. Chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay anh, món quà cô từng tặng, giờ dường như nặng trĩu hơn bao giờ hết, như một gông cùm trói buộc anh vào những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên.

Lâm An bắt đầu kể, giọng cô vẫn đều đều, không cao không thấp, nhưng chất chứa từng tầng cảm xúc mà anh chưa bao giờ nhận ra. "Sau đêm sinh nhật đó, em đã nghĩ, mọi thứ sẽ sụp đổ. Không phải vì anh không đến, mà vì em nhận ra, em đã cố gắng một mình quá lâu." Cô tạm dừng, ánh mắt xa xăm. "Em đã trở về nhà, căn phòng tối om, không một tiếng động. Em đã ngồi đó, giữa sự trống rỗng đến đáng sợ, nhìn vào những món đồ anh từng tặng, những chiếc váy em đã chuẩn bị cho buổi tối hôm đó, và nước mắt cứ rơi. Không phải tiếng khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt cứ lăn dài, không ngừng, cho đến khi cạn khô."

Hoàng Minh cảm thấy tim mình thắt lại. Anh nhớ lại đêm đó, anh đã gọi điện cho cô, xin lỗi vì bận việc. Anh đã nghĩ mọi chuyện ổn. "Anh... anh không biết..." – Anh thì thầm, cố gắng ngắt lời cô, nhưng giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.

Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn bã nở trên môi. "Anh đã không biết, đúng. Và đó là lý do em phải tự mình đứng dậy. Em đã cố gắng vờ như không sao, cố gắng sắp xếp lại cuộc sống. Mỗi sáng em thức dậy, em đều tự nhủ mình phải mạnh mẽ. Nhưng mỗi tối về nhà, nhìn vào bốn bức tường trống rỗng, mọi thứ đều vô nghĩa khi tâm hồn em tan vỡ." Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc cốc cà phê trước mặt, một cử chỉ vô thức nhưng đầy ẩn ý. "Em đã từng có một chiếc cốc cà phê rất đẹp, anh còn nhớ không? Anh đã vô tình làm vỡ nó. Em đã cố gắng tự mình dán lại từng mảnh, từng chút một, trong im lặng."

Hoàng Minh bỗng chốc nhận ra. Đó là chiếc Chiếc cốc cà phê vỡ mà anh đã làm rơi trong một lần vội vã. Anh đã xin lỗi, và nghĩ rằng cô đã vứt nó đi. Anh chưa bao giờ nghĩ cô lại cẩn thận dán lại nó. Hình ảnh chiếc cốc được dán bằng keo, những vết nứt vẫn hằn rõ, hiện lên trong tâm trí anh. Nó không còn là một tai nạn nhỏ, mà là biểu tượng cho những nỗ lực tự hàn gắn của cô, những nỗi đau mà cô đã chịu đựng một mình.

"Em đã nghĩ, nếu anh yêu em như những gì anh nói, dù chỉ một chút, anh sẽ nhận ra sự trống rỗng trong ánh mắt em, sự im lặng trong tin nhắn của em." – Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây mang một chút sắc lạnh của sự thất vọng đã chai sạn. "Em đã cố gắng gửi đi những tín hiệu, những lời nói bóng gió, những sự im lặng. Nhưng anh thì sao? Anh chỉ trả lời bằng những lý do logic, những lời xin lỗi hời hợt, những sự bận rộn không hồi kết. Anh đã ở đó, nhưng anh không thực sự ở đó với em."

Anh nhớ lại những tin nhắn cô gửi, những cuộc gọi nhỡ mà anh đã gọi lại sau nhiều giờ. Anh đã luôn nghĩ rằng công việc là quan trọng, và cô sẽ hiểu. Anh đã tin rằng cô luôn mạnh mẽ, độc lập. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đằng sau sự mạnh mẽ đó là một tâm hồn dễ vỡ, khao khát được thấu hiểu, được sẻ chia. "Mỗi khi em nghe thấy tiếng mưa, em lại nhớ đến 'Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội' mà chúng ta từng nghe cùng nhau, và cảm thấy cô đơn hơn gấp bội." – Lời nói của Lâm An như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim anh. Anh nhớ danh sách nhạc đó, anh đã tự tay tạo ra nó. Anh đã nghĩ đó là một kỷ niệm đẹp. Nhưng với cô, nó lại là một nỗi ám ảnh, một lời nhắc nhở về sự cô độc.

Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, không nói một lời. Ánh mắt anh đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên mặt bàn. Anh cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một biển cảm xúc hỗn độn: sự bàng hoàng, nỗi đau, và một cảm giác tội lỗi ghê gớm. Anh đã luôn nghĩ rằng anh hiểu cô, nhưng thực tế, anh đã không hề biết gì về thế giới nội tâm của cô. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ, quên mất những giọt nước mắt cô đã rơi trong im lặng.

***

Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng trong quán cà phê dần trở nên yếu ớt hơn khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Tiếng nhạc Jazz cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng gió xào xạc qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo hơi lạnh se sắt. Mùi cà phê đã phai, thay vào đó là mùi ẩm của không khí se lạnh, khiến bầu không khí vốn đã nặng nề giờ càng trở nên nghẹt thở.

Lời kể của Lâm An chạm đến đỉnh điểm. Cô không khóc, đôi mắt cô vẫn khô ráo, nhưng giọng cô run rẩy khi cô nói về cảm giác 'bị bỏ lại một mình trong một thế giới mà em nghĩ là của hai chúng ta'. "Em đã phải tự mình dựng lại từng mảnh vỡ của mình, từng chút một, trong im lặng, Hoàng Minh. Vì em nghĩ anh sẽ không hiểu, hoặc anh sẽ không quan tâm." Cô đưa tay gạt nhẹ một sợi tóc mai vương trên trán, một cử chỉ đơn giản nhưng chất chứa sự mệt mỏi đã tích tụ bao năm. "Anh không biết cảm giác đó đáng sợ đến nhường nào. Cảm giác mình đang trôi nổi giữa biển khơi, nhìn thấy một con thuyền ở phía xa, nhưng nó không bao giờ đến đón mình."

Hoàng Minh, với khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, không còn thấy sự giận dữ hay trách móc, mà là một sự tan vỡ đã được chữa lành, nhưng vết sẹo vẫn còn đó. Anh nhìn thấy hình ảnh Lâm An ba năm trước, cô đơn và đau khổ, không phải là một cô gái mạnh mẽ độc lập mà anh vẫn tưởng, mà là một cô gái nhỏ bé, lạc lõng trong chính mối tình của mình. Từng chi tiết cô mô tả, từng khoảnh khắc anh đã 'bỏ qua' trong ký ức 'êm đẹp' của mình, giờ đây hiện lên rõ ràng như những thước phim quay chậm. Hình ảnh chiếc Chiếc cốc cà phê vỡ được dán lại, những vết nứt vẫn hằn rõ, hiện lên trong tâm trí anh không còn là một tai nạn nhỏ mà là biểu tượng của sự cô đơn tột cùng, của những nỗ lực tự hàn gắn mà không một ai hay biết. Anh bắt đầu nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

"Em đã chờ anh, Hoàng Minh." – Giọng Lâm An gần như thì thầm, nhưng lại vang dội trong tâm trí anh như một tiếng sét. "Em đã chờ một lời hỏi han, một cái ôm, một sự công nhận cho nỗi đau của em. Em đã chờ một sự đồng điệu, một sự thấu hiểu. Nhưng anh không bao giờ đến. Anh đã ở đó, nhưng không phải là người em cần."

Câu nói cuối cùng của cô như một nhát dao chí mạng. Hoàng Minh cảm thấy toàn thân run rẩy. Anh đứng phắt dậy, lùi lại vài bước, như thể bị lời nói của Lâm An đánh trúng, như thể bị một lực vô hình đẩy lùi. Anh ôm đầu, hai tay run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Mọi lý lẽ, mọi sự hợp lý hóa mà anh từng xây dựng bấy lâu nay đều sụp đổ hoàn toàn. Anh không còn có thể trốn tránh sự thật nữa.

"Anh... anh không hề biết..." – Hoàng Minh thốt lên, giọng nói nghẹn lại, đứt quãng, chứa đựng sự hối hận và dằn vặt sâu sắc. Anh không thể nói thêm một lời nào. Những ký ức của anh về những ngày tháng "êm đẹp" bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào lương tâm anh. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã quên mất rằng tình yêu không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn.

Lâm An nhìn anh với vẻ mặt bình thản, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. Cô đã nói ra tất cả, không phải để trách móc, mà là để giải tỏa, để anh hiểu. Cô biết, việc cô có thể giãi bày một cách rõ ràng và điềm tĩnh như vậy cho thấy quá trình chữa lành của cô đã tiến xa hơn Hoàng Minh tưởng, và cô đang dần tìm thấy sự bình yên. Còn Hoàng Minh, anh đang đứng trước vực thẳm của sự thật, bàng hoàng và hỗn loạn. Sự tan vỡ và hỗn loạn trong anh báo hiệu một quá trình tự vấn sâu sắc và dài hơi. Anh sẽ phải tìm kiếm sự thấu hiểu từ bên ngoài hoặc đối diện với chính mình để chấp nhận sự thật. Khoảnh khắc Hoàng Minh 'hình dung được nỗi đau thực sự' của Lâm An chính là bước ngoặt quan trọng, dẫn đến việc anh sẽ phải thừa nhận và bày tỏ sự hối lỗi chân thành vào một ngày nào đó. Nhưng đêm nay, anh chỉ có thể đứng đó, trong căn phòng đầy mùi cà phê đã nguội, giữa tiếng nhạc Jazz lạc điệu, và cảm nhận nỗi đau của một người đã từng yêu, nhưng chưa bao giờ thực sự thấu hiểu. Anh cảm thấy như mình đang tan chảy, không phải vì khóc, mà vì sự thật đã phơi bày, trần trụi và đau đớn đến tận cùng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free