Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 323: Gương Vỡ: Bóng Hình Nỗi Đau

Hoàng Minh vẫn gục đầu trên mặt bàn gỗ sẫm màu, những thớ gỗ mát lạnh thấm đẫm hơi nóng từ gò má và những giọt nước mắt mặn chát của anh. Anh không còn biết mình đã ngồi như thế bao lâu, chỉ cảm thấy thời gian như ngưng đọng, vặn vẹo trong một vòng xoáy vô tận của sự tự dằn vặt. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn dịu dàng ngân nga từ loa góc quán, nhưng những nốt nhạc từng mang lại sự thư thái giờ đây lại như những mũi kim châm vào từng dây thần kinh đang căng cứng của anh. Nó không còn là tiếng nhạc nền êm ái, mà là khúc ai điếu bi thương cho một tình yêu, một ký ức mà anh đã tự tay bóp méo, tự tay chôn vùi trong sự vô tâm.

Hơi thở của anh nặng nhọc, từng hơi thở ra vào đều như muốn xé toạc lồng ngực. Mồ hôi lạnh toát ra, thấm ướt vầng trán, khiến từng sợi tóc bết dính vào nhau. Anh cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình, một cảm giác chua chát, đắng ngắt dâng lên tận cổ họng. Cái gọi là "lý trí" mà anh vẫn tự hào, cái khả năng phân tích mọi vấn đề một cách rành mạch, giờ đây đã tan chảy như băng dưới ánh mặt trời gay gắt. Nó không giúp anh hiểu được sự thật này, không giúp anh xoa dịu nỗi đau mà anh đã gây ra, và cũng không thể hàn gắn những mảnh vỡ trong tâm hồn anh.

Anh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe. Thế giới xung quanh anh như nhòe đi qua một lớp sương mờ của nước mắt và sự bàng hoàng. Anh nhìn thấy Lâm An, vẫn ngồi đối diện, nhưng ánh mắt cô không còn là sự trách móc hay giận dữ. Nó là một ánh nhìn của sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu xót xa đến tận cùng, như thể cô đã biết trước, đã dự cảm được khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Trong ánh mắt ấy, Hoàng Minh đọc được một sự thật phũ phàng: cô đã trải qua tất cả những điều này, đã chịu đựng nỗi đau này một mình, và giờ đây, cô chỉ đơn thuần là người chứng kiến sự sụp đổ của anh. Không một lời nói, không một cử chỉ, nhưng ánh mắt đó đã nói lên vạn điều. Nó là lời khẳng định cho sự vô tâm của anh, là bằng chứng cho những vết sẹo mà anh đã vô tình để lại.

Hoàng Minh muốn nói gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa, vô lực trước sức nặng của sự thật. Anh cảm thấy mình bé nhỏ, yếu ớt đến thảm hại. Anh đã từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, là trụ cột, nhưng giờ đây, anh chỉ là một con thuyền lạc giữa biển khơi bão tố, không la bàn, không định hướng.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Hoàng Minh. Cô từ từ đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, thanh thoát. Chiếc túi xách nhỏ được đặt trên ghế được cô cầm lên. Hoàng Minh dõi theo từng cử động của cô, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình. Anh sợ cô sẽ biến mất, sợ cô sẽ mang đi nốt những mảnh ký ức cuối cùng mà anh đang cố gắng chắp vá.

Cô đặt nhẹ vài tờ tiền lên mặt bàn, ngay ngắn bên cạnh tách cà phê đã nguội lạnh của mình. Không nhìn lại anh, không một lời từ biệt. Bước chân cô nhẹ nhàng lướt qua những chiếc bàn ghế, hòa vào dòng người lướt qua cửa quán. Tiếng chuông gió khẽ vang lên khi cánh cửa đóng lại, một âm thanh thanh thoát nhưng lại như một hồi chuông báo tử cho mối quan hệ, cho những gì còn sót lại trong tâm hồn Hoàng Minh.

Anh vẫn ngồi đó, bất động. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn đều đều, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là âm thanh trống rỗng, vô nghĩa. Mùi cà phê rang xay nồng nàn ban nãy giờ chỉ còn là mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo lơ lửng bỗng trở nên u ám, lạnh lẽo. Anh cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một vực sâu không đáy, một vực sâu của sự tuyệt vọng và hối hận. Ký ức về những ngày tháng "êm đẹp" bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào lương tâm anh, khiến anh quặn thắt. Anh đã từng nghĩ mình đã yêu, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã yêu một Lâm An trong trí tưởng tượng của mình, một Lâm An luôn mỉm cười và chấp nhận, chứ không phải một Lâm An bằng xương bằng thịt, với những cảm xúc phức tạp, những nỗi đau bị che giấu. Anh đang đứng trước vực thẳm của sự thật, bàng hoàng và hỗn loạn. Mọi lý lẽ, mọi sự hợp lý hóa mà anh từng xây dựng bấy lâu nay đều sụp đổ hoàn toàn. Sự tan vỡ và hỗn loạn trong anh báo hiệu một quá trình tự vấn sâu sắc và dài hơi. Anh sẽ không thể tiếp tục lẩn tránh sự thật này, sự thật về con người vô tâm của anh, về những gì anh đã vô tình gây ra. Cảm giác tội lỗi và sự tự ghê tởm bản thân đang cào xé anh, là bước đầu tiên để anh có thể tìm kiếm sự tha thứ, và có lẽ, để bày tỏ sự hối lỗi chân thành vào một ngày nào đó. Nhưng đêm nay, anh chỉ có thể đứng đó, trong căn phòng đầy mùi cà phê đã nguội, giữa tiếng nhạc Jazz lạc điệu, và cảm nhận nỗi đau của một người đã từng yêu, nhưng chưa bao giờ thực sự thấu hiểu. Lý trí của anh đã hoàn toàn bất lực trước cơn bão cảm xúc này, khiến anh cảm thấy lạc lõng và tuyệt vọng hơn bao giờ hết.

***

Hoàng Minh không biết mình đã rời khỏi Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' từ lúc nào, bước chân anh cứ thế đưa anh đi vô định trong đêm tối. Thành phố về khuya mang một vẻ tĩnh lặng khác thường, nhưng trong tâm trí anh, một trận bão tố dữ dội đang càn quét. Anh lạc vào một con hẻm nhỏ, quen thuộc đến mức đau lòng – Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Nơi đây, từng viên gạch lát đường, từng mảng tường rêu phong, từng cánh hoa giấy rung rinh trong gió đều như những nhân chứng câm lặng cho câu chuyện tình yêu của họ. Gió se lạnh khẽ rít qua những khe tường, luồn lách vào từng kẽ áo, nhưng nó không thể làm tan đi cái lạnh buốt giá đang gặm nhấm từ bên trong.

Từng bước chân của anh nặng trĩu, như thể anh đang vác trên vai cả một tảng đá ký ức khổng lồ. Đầu óc anh, vốn dĩ luôn sắc bén, logic, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn của những hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc. Anh thấy Lâm An, cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, đang lặng lẽ khóc một mình trong góc quán quen thuộc, nơi anh từng ngồi đối diện nhưng tâm trí lại trôi nổi ở đâu đó xa xôi. Anh nhớ lại buổi tối định mệnh, khi cô vô tình làm vỡ chiếc cốc cà phê yêu thích của anh, và anh, thay vì an ủi, lại chỉ buông một câu "không sao đâu" khô khan, rồi chìm vào màn hình điện thoại, bỏ mặc cô lúng túng gom nhặt những mảnh vỡ, đồng thời gom nhặt cả những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Anh đã ở đó, nhưng anh đã không thực sự nhìn thấy cô, không thực sự cảm nhận được sự tổn thương của cô.

Giàn hoa giấy vẫn buông rủ những chùm hoa trắng muốt, tinh khôi. Anh nhớ có lần Lâm An đã thích thú ngắm nhìn chúng, nói rằng chúng đẹp như những giấc mơ. Anh đã chỉ gật đầu, miệng nở một nụ cười hờ hững, trong khi tâm trí anh đang bận rộn với một dự án dang dở. Anh đã quên mất, vẻ đẹp của hoa giấy không chỉ nằm ở sắc màu, mà còn ở khoảnh khắc hai người cùng ngắm nhìn, cùng chia sẻ một cảm xúc. Anh đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc như thế, đã vô tình bỏ quên cô giữa những dòng suy nghĩ của riêng mình.

Con hẻm càng lúc càng tối, ánh sáng vàng yếu ớt từ những cột đèn đường càng khiến không gian thêm phần mờ ảo, ma mị. Anh cảm thấy như mình đang bước đi xuyên qua chính những ký ức của Lâm An, mỗi bước chân là một sự khám phá đau đớn, một nhát dao cứa vào lương tâm anh. Anh thấy cô đứng chờ anh dưới cơn mưa tầm tã, với chiếc ô nhỏ bé không đủ che chắn, còn anh thì mải mê hoàn thành cuộc gọi công việc mà không hề hay biết. Anh thấy cô lặng lẽ chuẩn bị bữa tối, đợi anh về trong căn hộ lạnh lẽo, còn anh thì viện cớ tăng ca, hay đơn giản là chìm đắm trong thế giới riêng mà không một lời báo trước.

"Anh đã ở đâu?" – Câu hỏi đó như một tiếng vọng câm lặng, vang vọng trong tâm trí anh. "Anh đã nhìn thấy gì?" – Anh đã nhìn thấy một cô gái luôn mỉm cười, luôn chịu đựng, một cô gái mà anh tin rằng đang hạnh phúc trong mối quan hệ của họ. "Sao anh lại mù quáng đến thế?" – Câu hỏi cuối cùng như một cái tát trời giáng, đánh thẳng vào sự tự mãn của anh. Anh đã tự xây cho mình một thế giới quan lý trí, nơi mọi thứ đều phải có trật tự, có logic, và cảm xúc của người khác, đặc biệt là nỗi đau của họ, lại trở thành những yếu tố "không hợp lý", bị anh loại bỏ khỏi bức tranh ký ức hoàn hảo của mình.

Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói ấy giờ đây không còn là một cụm từ triết lý xa vời, mà là một sự thật trần trụi, khắc nghiệt đang đâm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh. Anh đã chờ đợi, anh đã hy vọng, anh đã cố gắng, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự thờ ơ của anh. Những giọt nước mắt nóng hổi lại lăn dài trên má, hòa cùng với làn gió lạnh, tạo nên một cảm giác tê tái đến tận xương tủy.

Anh dừng lại trước một bức tường cũ kỹ, nơi có một vết nứt dài, chạy xuyên qua lớp vôi đã bạc màu. Vết nứt ấy, giờ đây, giống như vết nứt trong tâm hồn anh, trong cái nhìn của anh về tình yêu. Nó không thể hàn gắn được, cũng như những tổn thương anh đã gây ra cho Lâm An không thể nào xóa bỏ. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bức tường lạnh lẽo, cảm nhận sự thô ráp, xù xì của nó. Anh đã từng nghĩ mình là người hiểu chuyện, là người có trách nhiệm, nhưng giờ đây, anh chỉ thấy mình là một kẻ vô tâm, ích kỷ, đã tự tay phá hủy một tình yêu đẹp đẽ, một người con gái chân thành.

Mỗi chi tiết nhỏ nhặt mà anh từng cho là không đáng kể, giờ đây hiện rõ như những lần anh đã vô tình làm tổn thương Lâm An. Từ một cái nhíu mày nhẹ của cô khi anh mãi nhìn điện thoại, một cái thở dài khe khẽ khi anh quên mất ngày kỷ niệm, đến những lần cô cố gắng bắt chuyện nhưng anh lại bận rộn với những suy nghĩ riêng. Tất cả, tất cả đều hiện về, rõ ràng đến từng milimet, như một cuộn phim quay chậm tua đi tua lại trong đầu anh. Anh cảm thấy một sự ăn năn sâu sắc, một nỗi day dứt không thể nào diễn tả bằng lời. Anh muốn quay ngược thời gian, muốn ôm lấy cô, muốn nói lời xin lỗi, muốn sửa chữa tất cả. Nhưng tất cả chỉ là những điều ước viển vông, những điều hối tiếc muộn màng.

Con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' vẫn chìm trong màn đêm, chỉ có tiếng gió khẽ thì thầm và tiếng bước chân nặng nề của Hoàng Minh. Anh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ về đâu. Anh chỉ biết, kể từ khoảnh khắc này, thế giới của anh đã không còn như trước nữa. Anh đã nhìn thấy một góc khuất, một vực sâu mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. Và giờ đây, anh phải đối diện với nó, một mình, trong màn đêm lạnh lẽo.

***

Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, xám xịt và yếu ớt qua khung cửa kính lớn của căn hộ, Hoàng Minh vẫn ngồi bó gối trên chiếc sofa bọc da màu xám tro. Anh đã không ngủ. Suốt cả đêm dài, anh không thể chợp mắt dù chỉ một khắc. Căn hộ tối giản, với những đường nét kiến trúc sắc lạnh, từng là biểu tượng cho sự ngăn nắp, lý trí của anh, giờ đây lại càng nhấn chìm anh vào một nỗi cô đơn và hỗn loạn đến tột cùng. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa xa xăm – tất cả đều như những âm thanh vô định, lạc lõng trong tâm trí đang quay cuồng của anh.

Mùi gỗ mới trong căn hộ, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây không còn mang lại sự dễ chịu. Thay vào đó, nó hòa quyện với mùi chua chát của nước mắt đã khô trên gò má, mùi mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo sơ mi. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra khoảng không phía chân trời, nơi mặt trời đang cố gắng vươn mình, nhuộm một vệt hồng nhạt lên nền trời còn vương vấn màn đêm. Nhưng trong mắt Hoàng Minh, đó chỉ là một vệt màu xám xịt, vô cảm, giống hệt như tâm trạng anh lúc này.

Tâm trí anh không ngừng tua đi tua lại những mảnh ký ức, nhưng không phải là những mảnh ký ức "êm đẹp" mà anh từng tin tưởng. Đó là những mảnh vỡ, những hình ảnh chói chang của sự vô tâm, của những khoảnh khắc anh đã vô tình làm tổn thương Lâm An. Anh thấy lại chiếc cốc cà phê vỡ tan tành trên sàn nhà quán cà phê, và ánh mắt bối rối, hoảng sợ của cô khi anh chỉ thản nhiên nói "không sao". Anh nhớ đến danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội" mà cô từng gửi cho anh, với những lời hứa hẹn về một buổi tối lãng mạn dưới mưa mà anh đã quên bẵng. Giờ đây, mỗi nốt nhạc, mỗi lời ca trong đó đều vang vọng như những lời hứa hão, những lời trách móc không thành tiếng.

Anh mở album ảnh điện tử trên chiếc máy tính bảng, lướt qua từng bức ảnh chụp chung của hai người. Từng nụ cười của Lâm An, từng cử chỉ cô nắm tay anh, từng ánh mắt cô nhìn anh, giờ đây đều hiện lên với một ý nghĩa khác. Anh thấy rõ những nụ cười gượng gạo, những ánh mắt van lơn, những lần cô cố gắng níu kéo anh bằng ánh mắt mà anh đã hoàn toàn bỏ qua. Anh đã nhìn thấy sự sống động của cô dần tắt ngấm, sự rạng rỡ bị thay thế bằng một vẻ u buồn ẩn giấu, mà anh, trong sự tự cao và vô tâm của mình, đã không hề nhận ra.

Cảm giác ăn năn dâng trào đến mức anh muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ xung quanh để giải tỏa nỗi đau đớn đang thiêu đốt bên trong. Anh nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào, đã vô tình gây ra những vết sẹo sâu sắc đến mức nào cho người con gái từng yêu anh hết lòng. Sự hối hận đó không phải là một làn khói thoảng qua, mà là một ngọn lửa dữ dội, đang thiêu đốt từng tế bào, từng thớ thịt trong anh. Anh cảm thấy một sự ghê tởm bản thân dâng trào, một cảm giác tội lỗi đè nặng lên từng tế bào.

Anh đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc cắt gọn gàng giờ đây rối bù, bết dính. Anh đã sống trong một bong bóng lý trí, trong một phiên bản ký ức mà chỉ có anh là nhân vật chính, nơi mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng và "êm đẹp". Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh đã quên mất rằng tình yêu không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của sự thấu hiểu và đồng cảm. Sự im lặng và cái nhìn của Lâm An khi rời đi đêm qua là một gánh nặng sự thật mà anh không thể trốn tránh. Cô đã đặt lên vai anh một khối đá tảng của sự thật, và giờ đây, anh phải đối mặt với nó.

Hoàng Minh cảm thấy lạnh thấu xương từ bên trong, dù căn phòng vẫn duy trì nhiệt độ ổn định. Anh cần phải nói chuyện với ai đó, cần phải thoát khỏi vòng xoáy của sự dằn vặt này. Lý trí của anh đã hoàn toàn bất lực, không còn khả năng phân tích, sắp xếp mọi thứ. Anh cần một tiếng nói khác, một góc nhìn khác để giúp anh định hình lại thế giới đang sụp đổ của mình.

Bàn tay anh run rẩy tìm đến chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác của anh. Anh lướt qua danh bạ, tìm kiếm một cái tên. Trần Long. Người bạn thân thiết nhất, người luôn ở bên cạnh anh qua mọi thăng trầm. Anh nhấn gọi, ngón tay run rẩy đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo dài như vô tận trong sự im lặng căng như dây đàn của căn hộ.

Đầu dây bên kia có tiếng "alo" ngái ngủ.

"Long..." Hoàng Minh thốt lên, giọng nói lạc đi, khàn đặc như thể anh đã không nói chuyện suốt nhiều ngày. "Tao... tao không ổn." Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không thể. Từng từ ngữ thốt ra đều mang theo sự run rẩy, sự tuyệt vọng. "Tao... tao cần nói chuyện. Ngay bây giờ."

Trần Long, bên kia đầu dây, dường như đã tỉnh ngủ hẳn. Giọng anh ấy tràn đầy sự lo lắng, pha chút hoài nghi. "Minh? Mày sao vậy? Có chuyện gì thế? Giọng mày... có chuyện gì nghiêm trọng à?" Long chưa bao giờ nghe Hoàng Minh nói với giọng điệu yếu ớt, sụp đổ như thế. Nó hoàn toàn khác với hình ảnh Hoàng Minh lý trí, điềm đạm mà anh ấy vẫn biết. Sự thay đổi đột ngột này khiến Long bối rối, nhưng trên hết là nỗi lo lắng cho người bạn thân.

Hoàng Minh chỉ biết câm lặng, những giọt nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên má. Anh không biết phải giải thích thế nào, không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ quá phức tạp, quá đau đớn. Anh chỉ biết rằng, anh đang ở trên bờ vực của sự sụp đổ, và anh cần một bàn tay níu lấy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free