Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 326: Giọt Nước Mắt Thấu Hiểu: Khi Ký Ức Vỡ Oà
Hoàng Minh nhìn nụ cười đó, và anh hiểu. Anh hiểu rằng đó không phải là sự tha thứ, mà là một sự chấp nhận. Một sự chấp nhận cho anh, cho lời xin lỗi của anh, và cho cả hai người họ, những người đã từng yêu nhau nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Anh không thể quay ngược thời gian, nhưng anh có thể đối mặt với nó, và từ đó, tìm kiếm một con đường mới. Con đường đó, dù không còn có Lâm An bên cạnh với tư cách là người yêu, nhưng chắc chắn sẽ không còn sự vô tâm, không còn sự mù quáng. Anh đã học được một bài học đắt giá, một bài học mà có lẽ, anh sẽ phải mang theo suốt cuộc đời. Và đó, có lẽ, chính là khởi đầu cho sự chuộc lỗi của anh.
Lâm An vẫn ngồi đó, tay đặt trên ngực, hơi thở vẫn còn chút nặng nề. Nụ cười nhạt nhòa trên môi cô tan đi như sương khói, nhường chỗ cho một vẻ mặt tĩnh lặng đến lạ lùng. Giọt nước mắt cuối cùng đã ngừng chảy, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn còn đọng lại một màn sương mỏng, phản chiếu ánh đèn vàng dịu của quán cà phê ‘Ký Ức Đọng’. Ánh đèn ấy, thường ngày mang đến cảm giác ấm cúng, nay lại như một tấm màn che phủ, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, xa xăm. Hương cà phê rang xay vẫn thoảng trong không khí, quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa phùn lất phất bên ngoài cửa kính, nhưng Lâm An dường như không còn cảm nhận được gì nữa. Tâm trí cô, như một chiếc thuyền nhỏ giữa dòng nước xiết, đang bị cuốn trôi về một nơi rất xa, rất sâu trong quá khứ.
Cô nhìn Hoàng Minh, đôi mắt mờ sương như xuyên qua lớp vỏ bọc điềm tĩnh của anh, xuyên qua cả không gian và thời gian hiện tại, chạm đến một Hoàng Minh của ba năm về trước. Cô thấy sự hối hận đang giằng xé trong ánh mắt anh, thấy sự bất lực khi anh rụt bàn tay đang cố vươn tới. Nhưng tất cả những cảm xúc đó, dù chân thành đến mấy, cũng không thể xoa dịu được cơn sóng dữ dội đang cuộn trào trong lòng cô. Lời thú nhận của anh, lời xin lỗi muộn màng, không chỉ mang đến sự giải tỏa mà còn đánh thức một nỗi bàng hoàng sâu sắc.
“Anh nói anh hối lỗi…” Giọng nói của Lâm An, dù không cất thành tiếng, vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí cô, “Nhưng anh có biết, ngày đó em đã đau đến mức nào không?” Nỗi đau ấy không phải là một vết thương hằn sâu, mà là hàng ngàn vết cứa nhỏ, âm ỉ và dai dẳng. Cô đã nghĩ rằng mình đã chôn vùi nó thật sâu, thật kỹ, nhưng lời của Hoàng Minh, như một mũi khoan vô hình, đã xuyên thủng lớp đất đá khô cằn để chạm đến dòng dung nham nóng bỏng bên dưới.
Cô khép hờ đôi mắt, như muốn tự nhốt mình vào một thế giới riêng, nơi những ký ức đau buồn có thể được tái hiện một cách chân thực nhất, không bị pha lẫn bởi thực tại hay những cảm xúc hiện hữu của Hoàng Minh. Xung quanh cô, tiếng nhạc jazz du dương bỗng trở nên lạc điệu, tiếng chuông gió treo ở cửa quán giờ như tiếng leng keng của những mảnh vỡ. Mọi thứ dần mờ đi, chỉ còn lại một màu xám xịt của một buổi chiều tà ba năm về trước, một buổi chiều mưa phùn lất phất, se lạnh. Hoàng Minh, từ góc nhìn của cô, bỗng trở thành một cái bóng mờ, đứng sững sờ, bất lực chứng kiến cô chìm sâu vào hố thẳm của riêng mình. Anh muốn chạm vào cô, muốn kéo cô trở lại, nhưng tay anh chỉ lướt qua khoảng không lạnh lẽo. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách hai người, một bức tường được xây nên từ những ký ức không đồng điệu.
*Ánh mắt cô ấy… Như thể đang nhìn xuyên qua tôi, về một điều gì đó đau đớn hơn cả lời tôi vừa nói.* Hoàng Minh tự nhủ. Anh nhìn Lâm An, thấy từng đường nét trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang co thắt lại, như thể cô đang trải qua một cơn đau thể xác. Đôi mắt cô nhắm nghiền, nhưng anh biết, bên trong đó là một thế giới đang sụp đổ. Anh muốn hỏi, muốn biết cô đang nghĩ gì, đang thấy gì, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự im lặng nặng nề này. Anh chỉ có thể ngồi đó, cảm nhận sự bất lực đang gặm nhấm mình, nhìn cô, và chờ đợi. Chờ đợi cô trở về từ nơi xa xăm mà cô đang chìm đắm, chờ đợi cô cho anh một cơ hội để thực sự thấu hiểu.
***
Mưa vẫn rơi. Ba năm trước, cũng vào một buổi chiều tháng mười hai như thế này, những hạt mưa phùn lất phất bay, không đủ để ướt sũng đường phố, nhưng đủ để khiến không khí trở nên se lạnh và buồn bã. Lâm An ngồi đối diện Hoàng Minh trong chính quán cà phê này, nơi mà ba năm sau cô sẽ nhận được lời xin lỗi muộn màng của anh. Nhưng vào cái buổi chiều định mệnh đó, quán không mang cái tên 'Ký Ức Đọng' mà chỉ là một góc nhỏ ấm áp mà họ thường lui tới, nơi chứng kiến bao kỷ niệm ngọt ngào. Âm nhạc jazz vẫn du dương, mùi cà phê vẫn thơm nồng, nhưng đối với Lâm An, mọi thứ đều bị phủ một lớp băng giá.
Hoàng Minh ngồi đối diện cô, vẫn dáng vẻ điềm đạm, vững chãi quen thuộc. Mái tóc anh cắt gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu ấy vẫn ẩn chứa những suy tư, nhưng không hề phản chiếu chút bối rối hay đau đớn nào. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, một động tác chậm rãi và dứt khoát. Giọng anh trầm, đều đều, không một chút biểu cảm thừa thãi, như thể anh đang đọc một bản hợp đồng khô khan, thay vì chấm dứt một mối tình ba năm.
“Anh nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây, An.” Anh nói, ánh mắt anh lướt qua cô rồi dừng lại ở một điểm vô định trên bức tường phía sau. “Chúng ta… không còn hợp nữa.”
Từng lời anh nói, như những nhát dao sắc lẻm, cứa vào trái tim Lâm An. "Không hợp?" cô tự hỏi trong thâm tâm, "Hay là anh chưa bao giờ thực sự cố gắng để hiểu em hợp với anh như thế nào?" Cô nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia dao động, một chút đau đớn, một biểu hiện của sự tiếc nuối trong ánh mắt anh. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự điềm tĩnh đến đáng sợ, sự lý trí đến tàn nhẫn.
Cô nhớ lại những đêm cô thao thức, những lần cô cố gắng bắt chuyện, những tin nhắn không hồi đáp. Cô nhớ những lần cô cảm thấy mình lạc lõng trong chính mối quan hệ này, một mình cố gắng vá víu những vết nứt mà cô không hiểu chúng đến từ đâu. Giờ thì cô hiểu rồi. Chúng đến từ sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận tình yêu này, sự khác biệt trong ký ức của họ.
“Anh không muốn cả hai phải chịu đựng thêm,” Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh vẫn đều đều, “Anh nghĩ chia tay trong êm đẹp là tốt nhất cho cả hai.”
"Êm đẹp ư?" Lâm An gào lên trong câm lặng, "Anh có thấy trái tim em đang vỡ vụn không? Anh có thấy em đã chịu đựng biết bao nhiêu một mình không?" Cô cảm thấy một dòng nước nóng bỏng dâng lên nơi khóe mắt, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn anh thấy cô yếu đuối. Cô không muốn anh nghĩ rằng cô đang cố gắng níu kéo bằng nước mắt. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò cô.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Trên môi cô, một nụ cười gượng gạo nở ra, méo mó và đầy cay đắng. “Anh đã quyết định rồi sao?” Cô hỏi, không phải vì cô cần câu trả lời, mà là để che giấu sự tan nát bên trong.
Hoàng Minh gật đầu nhẹ. “Ừm.” Chỉ một tiếng “Ừm” ngắn gọn, dứt khoát, kết thúc mọi thứ.
Lâm An cảm thấy như có một tảng băng khổng lồ đang đè nặng lên lồng ngực cô, khiến cô khó thở. Cô nhìn ly cà phê đã nguội lạnh trước mặt, nhìn những giọt mưa bám trên cửa kính, nhìn những người qua lại trên phố. Mọi thứ vẫn tiếp diễn bình thường, chỉ có thế giới của cô là vừa sụp đổ. Cô gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng nề. “Vậy… em hiểu rồi.”
Đó là tất cả những gì cô có thể nói. Một sự chấp nhận trong đau đớn tột cùng. Cô đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững. Hoàng Minh cũng đứng dậy, nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, như thể anh không thể đọc được những gì đang diễn ra trong tâm trí cô. Anh vẫn nghĩ mọi thứ thật "êm đẹp". Anh vẫn nghĩ cô chấp nhận một cách "lý trí". Anh không hề biết rằng, bên trong cô, một cơn bão đang càn quét, cuốn phăng mọi thứ.
Lâm An bước ra khỏi quán, những hạt mưa phùn lất phất chạm vào mặt cô, lạnh buốt. Cô muốn chạy, muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi anh, thoát khỏi nỗi đau đang bóp nghẹt mình. Nhưng cô không thể. Cô chỉ có thể bước đi chậm rãi, nặng nề, như một người mộng du.
***
Con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', nơi từng chứng kiến những nụ hôn vụng trộm, những lời thì thầm hẹn ước, những cái nắm tay thật chặt, giờ đây đón cô bằng một vẻ lạnh lẽo, vô tình. Những bức tường rêu phong, những bậc thềm đá ẩm ướt, tất cả đều gợi lại những kỷ niệm ngọt ngào đã trở thành quá khứ. Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi, hòa lẫn với những giọt nước mắt đang tuôn trào không ngừng trên má Lâm An. Ngay khi khuất bóng Hoàng Minh, ngay khi cô biết anh không còn nhìn thấy cô nữa, những giọt nước mắt cô cố gắng kìm nén đã vỡ òa, nóng hổi và mặn chát.
Cô không còn quan tâm đến việc giữ gìn hình ảnh, không còn quan tâm đến ánh mắt của người qua đường. Tất cả những gì cô muốn là được giải tỏa, được khóc thật to, thật đau, để cuốn trôi đi nỗi tủi thân, nỗi thất vọng đang đè nặng trong lòng. Cô gục xuống một góc tường rêu phong, mặc cho những hạt mưa phùn lạnh buốt hòa lẫn với nước mắt, mặc cho hơi lạnh thấm vào da thịt. Cô ôm chặt lấy mình, run rẩy trong nỗi tuyệt vọng và tủi thân tột cùng.
“Anh không thấy… không thấy em đã khóc một mình bao nhiêu lần?” Cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, lạc đi trong tiếng mưa. “Anh không hề hay biết… không hề hay biết rằng em đã đau khổ đến nhường nào.” Những lời đó không phải là một lời buộc tội, mà là một tiếng kêu thét của sự bất lực, của một trái tim tan nát vì không được thấu hiểu.
Cô nhớ lại buổi tối sinh nhật bị bỏ quên, khi cô ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh. Cô nhớ lại chiếc cốc cà phê vỡ tan dưới chân, khi cô nhận ra anh đã quên mất lời hứa sẽ sửa nó. Cô nhớ lại những lần cô cố gắng bắt chuyện, cố gắng kéo anh lại gần, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, sự bận rộn, hay những lời nói hờ hững. Tất cả những điều đó, trong ký ức của Hoàng Minh, có lẽ chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt, không đáng kể. Nhưng trong ký ức của Lâm An, chúng là những vết sẹo hằn sâu, từng chút một bào mòn tình yêu và niềm tin của cô.
“Anh đã nghĩ đó là ‘êm đẹp’ sao?” Cô lại thì thầm, nụ cười cay đắng hiện lên trên môi, lẫn trong nước mắt. “Một mình em gánh chịu tất cả… một mình em chiến đấu với nỗi cô đơn, với cảm giác bị bỏ rơi. Anh không hề hay biết rằng mỗi lần anh nói ‘không hợp’, anh đã dập tắt đi một tia hy vọng cuối cùng trong em.”
Cô cảm thấy như mình đã cố gắng quá lâu, cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà chỉ có cô là người nỗ lực. Cô đã chờ đợi quá nhiều, chờ đợi một cái nắm tay, một lời động viên, một ánh mắt thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được là sự vô tâm, là sự xa cách, là một kết thúc được anh gọi là “êm đẹp”. Trong con hẻm lạnh lẽo đó, với tiếng mưa làm bạn, Lâm An đã khóc cho mối tình đã chết, khóc cho những gì cô đã đánh mất, và khóc cho sự cô đơn tột cùng mà cô phải gánh chịu. Giọt nước mắt của cô hòa vào dòng nước mưa, chảy dài trên mặt đất, mang theo tất cả nỗi đau và sự tủi thân mà cô đã chôn giấu bấy lâu. Cô đã không còn sức để đứng dậy, chỉ có thể cuộn tròn lại, để nỗi đau gặm nhấm mình, để những mảnh vỡ của ký ức cứa vào tim.
***
Tiếng nhạc jazz du dương chợt vang lên rõ ràng hơn, kéo Lâm An trở về với thực tại. Cô mở mắt, ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Ký Ức Đọng' lại hiện hữu. Mùi cà phê rang xay, mùi đất ẩm sau mưa, thoảng hương hoa nhài từ bình hoa trên bàn, tất cả đều quay trở lại, chân thực đến đau lòng. Nước mắt vẫn tuôn rơi trên má, những giọt nước mắt nóng hổi vừa được giải tỏa từ tận đáy lòng. Nhưng ánh mắt cô giờ đây, khi nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không còn chỉ là sự đau khổ hay oán trách đơn thuần. Nó chứa đựng cả sự thấu hiểu về nỗi hối hận đang giày vò anh, và sự bàng hoàng về việc anh đã từng vô tâm đến mức nào.
Cô thấy anh vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu hoắm nhìn cô đầy lo lắng và day dứt. Anh đã chứng kiến cô chìm sâu vào ký ức, chứng kiến những giọt nước mắt cô tuôn rơi, chứng kiến sự đau khổ mà anh đã gây ra mà không hề hay biết. Ánh mắt hai người chạm nhau, một khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa, nơi mọi sự thật đã được phơi bày mà không cần thêm lời nói.
Hoàng Minh nhìn những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má Lâm An, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như chính mình đang trải qua nỗi đau của cô. Anh thấy cơn mưa phùn lất phất của ba năm trước, thấy con hẻm lạnh lẽo, thấy cô gục ngã một mình. *Cơn mưa trong mắt cô ấy… Tôi đã bỏ lỡ nó suốt bao năm qua.* Anh tự nhủ, một sự nhận thức muộn màng nhưng sâu sắc. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã lý trí đến mức vô tâm, đến mức không thể nhìn thấy những giọt nước mắt thầm lặng của người phụ nữ anh yêu.
Lâm An đưa tay lau vội nước mắt, nhưng những giọt khác lại tiếp tục lăn dài, như một dòng sông không ngừng chảy. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn còn vương trong cổ họng. Cô nhìn Hoàng Minh, một cái nhìn vừa oán trách vì sự vô tâm của anh, vừa được giải tỏa vì cuối cùng anh cũng đã biết, và vừa chấp nhận rằng đó là sự thật, ký ức của họ đã từng khác biệt đến thế.
“Anh… đã không hề hay biết…” Lâm An thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng Hoàng Minh lại cảm nhận được từng âm tiết như một tiếng sét đánh ngang tai. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời xác nhận đầy chua xót.
Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt anh tràn ngập sự đau đớn và hối hận tột cùng, như thể anh cũng vừa trải qua chính nỗi đau đó, vừa sống lại cái khoảnh khắc cô độc của cô trong con hẻm lạnh. Anh muốn nói gì đó, muốn xin lỗi một lần nữa, muốn giải thích, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết, mọi lời biện minh giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận sự thật đau lòng này.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm An cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu hoắm và nhức nhối, nhưng nó không còn là gánh nặng cô phải mang vác một mình trong bóng tối nữa. Ký ức của cô, cuối cùng, cũng đã được anh lắng nghe và chấp nhận. Không còn là nụ cười gượng gạo che giấu nỗi đau, mà là một sự chấp nhận thực tại, chấp nhận những gì đã mất đi, và chấp nhận cả quá trình chữa lành sẽ bắt đầu từ đây. Dù không thể quay ngược thời gian, nhưng ít nhất, họ đã gặp nhau ở một điểm chung: sự thật về những gì đã xảy ra, và nỗi đau mà nó đã gây ra. Những giọt nước mắt cuối cùng của Lâm An, dù vẫn mang theo sự đau đớn, nhưng lại chứa đựng một tia hy vọng mong manh về sự giải thoát, về một khởi đầu mới, nơi cô có thể bắt đầu chữa lành những vết thương lòng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.