Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 327: Vỡ Òa Trong Câm Lặng: Đêm Của Những Giọt Nước Mắt Vô Hình

Tiếng nhạc jazz du dương chợt vang lên rõ ràng hơn, kéo Lâm An trở về với thực tại. Cô mở mắt, ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Ký Ức Đọng' lại hiện hữu. Mùi cà phê rang xay, mùi đất ẩm sau mưa, thoảng hương hoa nhài từ bình hoa trên bàn, tất cả đều quay trở lại, chân thực đến đau lòng. Nước mắt vẫn tuôn rơi trên má, những giọt nước mắt nóng hổi vừa được giải tỏa từ tận đáy lòng. Nhưng ánh mắt cô giờ đây, khi nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không còn chỉ là sự đau khổ hay oán trách đơn thuần. Nó chứa đựng cả sự thấu hiểu về nỗi hối hận đang giày vò anh, và sự bàng hoàng về việc anh đã từng vô tâm đến mức nào.

Cô thấy anh vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu hoắm nhìn cô đầy lo lắng và day dứt. Anh đã chứng kiến cô chìm sâu vào ký ức, chứng kiến những giọt nước mắt cô tuôn rơi, chứng kiến sự đau khổ mà anh đã gây ra mà không hề hay biết. Ánh mắt hai người chạm nhau, một khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa, nơi mọi sự thật đã được phơi bày mà không cần thêm lời nói.

Hoàng Minh nhìn những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má Lâm An, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như chính mình đang trải qua nỗi đau của cô. Anh thấy cơn mưa phùn lất phất của ba năm trước, thấy con hẻm lạnh lẽo, thấy cô gục ngã một mình. *Cơn mưa trong mắt cô ấy… Tôi đã bỏ lỡ nó suốt bao năm qua.* Anh tự nhủ, một sự nhận thức muộn màng nhưng sâu sắc. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã lý trí đến mức vô tâm, đến mức không thể nhìn thấy những giọt nước mắt thầm lặng của người phụ nữ anh yêu.

Lâm An đưa tay lau vội nước mắt, nhưng những giọt khác lại tiếp tục lăn dài, như một dòng sông không ngừng chảy. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn còn vương trong cổ họng. Cô nhìn Hoàng Minh, một cái nhìn vừa oán trách vì sự vô tâm của anh, vừa được giải tỏa vì cuối cùng anh cũng đã biết, và vừa chấp nhận rằng đó là sự thật, ký ức của họ đã từng khác biệt đến thế.

“Anh… đã không hề hay biết…” Lâm An thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng Hoàng Minh lại cảm nhận được từng âm tiết như một tiếng sét đánh ngang tai. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời xác nhận đầy chua xót.

Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt anh tràn ngập sự đau đớn và hối hận tột cùng, như thể anh cũng vừa trải qua chính nỗi đau đó, vừa sống lại cái khoảnh khắc cô độc của cô trong con hẻm lạnh. Anh muốn nói gì đó, muốn xin lỗi một lần nữa, muốn giải thích, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết, mọi lời biện minh giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận sự thật đau lòng này.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm An cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu hoắm và nhức nhối, nhưng nó không còn là gánh nặng cô phải mang vác một mình trong bóng tối nữa. Ký ức của cô, cuối cùng, cũng đã được anh lắng nghe và chấp nhận. Không còn là nụ cười gượng gạo che giấu nỗi đau, mà là một sự chấp nhận thực tại, chấp nhận những gì đã mất đi, và chấp nhận cả quá trình chữa lành sẽ bắt đầu từ đây. Dù không thể quay ngược thời gian, nhưng ít nhất, họ đã gặp nhau ở một điểm chung: sự thật về những gì đã xảy ra, và nỗi đau mà nó đã gây ra. Những giọt nước mắt cuối cùng của Lâm An, dù vẫn mang theo sự đau đớn, nhưng lại chứa đựng một tia hy vọng mong manh về sự giải thoát, về một khởi đầu mới, nơi cô có thể bắt đầu chữa lành những vết thương lòng.

***

Ba năm về trước, ngay sau buổi chiều định mệnh ấy, Lâm An bước ra khỏi quán cà phê 'Ký Ức Đọng' với một tâm hồn tan vỡ. Con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', vốn là nơi cô và Hoàng Minh thường nắm tay nhau đi qua, giờ đây hiện ra trước mắt cô như một đường hầm tối tăm, lạnh lẽo. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của chiều tối se lạnh, như tiếng trống tang điểm cho một mối tình vừa chết. Gió nhẹ luồn qua những tán lá cây cổ thụ, xào xạc như lời thì thầm ai oán, cùng với tiếng mèo kêu đâu đó xa xăm, càng khiến không gian thêm phần cô quạnh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, quyện với mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa leo trên bức tường cũ kỹ, và cả mùi hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu nhỏ khuất sau rặng tre. Tất cả những mùi hương ấy, từng chút một, từng chút một, đều khắc sâu vào tâm trí cô, tạo nên một khung cảnh u ám, cô độc, hoàn toàn đối lập với vẻ yên bình, lãng mạn mà con hẻm này từng mang lại.

Ánh sáng chiều tà yếu ớt, lọt qua những khe hở giữa các mái nhà, tạo thành những vệt sáng tối lờ mờ trên nền gạch ẩm ướt. Nó không đủ để sưởi ấm tâm hồn cô, mà chỉ càng làm nổi bật sự lạnh lẽo đang xâm chiếm từng tế bào. Lâm An cố gắng kìm nén tiếng nấc đang chực trào, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng tuôn rơi trên má, chảy dọc xuống cằm, rồi thấm vào chiếc khăn quàng cổ mỏng manh. Cô ôm chặt lấy bản thân, hai vai run rẩy không kiểm soát. Cả thế giới xung quanh dường như sụp đổ, chỉ còn lại mình cô đứng giữa đống đổ nát của một tình yêu.

*“Không hợp.”* Lời nói của Hoàng Minh cứ văng vẳng bên tai cô, lạnh lùng và dứt khoát, như một bản án tử hình không kháng cáo. *“Chúng ta nên dừng lại.”* Anh đã nói vậy, với ánh mắt điềm tĩnh, lý trí đến đáng sợ. Đối với anh, đó chỉ là một sự thật hiển nhiên, một kết luận logic sau khi phân tích kỹ lưỡng. Nhưng đối với cô, đó là sự tan vỡ của cả một thế giới, là lời tuyên bố rằng những tháng ngày cô đã cố gắng, những hy vọng cô đã ấp ủ, tất cả đều vô nghĩa.

Cô bước đi vô định, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Con hẻm quen thuộc này, nơi họ từng hẹn hò, từng chia sẻ những nụ cười, những cái nắm tay, giờ đây trở thành một lối thoát không lối thoát. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương mênh mông, không phương hướng, không bến bờ. Cô muốn hét lên, muốn gào khóc thật to để giải tỏa nỗi uất ức đang dâng trào, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối nghẹn. Cô sợ hãi, sợ hãi chính mình, sợ hãi sự cô đơn đang bủa vây.

Cuối cùng, đôi chân cô chùn hẳn lại. Cô gục xuống bên một bức tường rêu phong, tựa lưng vào lớp gạch lạnh lẽo, thô ráp. Lớp rêu ẩm ướt thấm qua lớp áo khoác mỏng, nhưng cô không còn cảm nhận được sự lạnh giá bên ngoài. Cái lạnh trong tim cô mới là điều đáng sợ nhất. Nước mắt không còn là những giọt lệ tuôn rơi nữa, mà là một dòng thác lũ, xé toạc mọi kìm nén. Những tiếng nấc nghẹn ngào, không thành tiếng, chỉ là những âm thanh đau đớn bị bóp nghẹt trong lồng ngực. Cô vùi mặt vào đầu gối, cố gắng giấu đi sự yếu đuối, sự tan vỡ của mình.

*Anh có biết không, Hoàng Minh? Anh có biết em đã chết lặng như thế nào khi anh nói những lời đó không? Anh có biết em đã cố gắng mỉm cười, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để anh không phải bận lòng không?* Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, không lời đáp. Cô hít sâu mùi hoa giấy, một mùi hương từng gợi nhớ những buổi tối lãng mạn, giờ đây chỉ còn là nỗi day dứt. Cô muốn níu kéo một chút gì đó từ quá khứ, một chút ấm áp, một chút yêu thương, nhưng tất cả đều tan biến như làn khói.

Cô nhớ lại những lần mình đã cố gắng kết nối, những tin nhắn không hồi đáp, những buổi hẹn hò mà cô cảm thấy mình như một vị khách lạ trong chính mối quan hệ của mình. Cô nhớ những lần mình đã thức trắng đêm, chờ đợi một lời giải thích, một cái ôm, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ. *Anh nói chúng ta không hợp. Nhưng có bao giờ anh hỏi em muốn gì không? Có bao giờ anh cố gắng hiểu những gì em đang cảm nhận không? Hay tất cả chỉ là những suy diễn lý trí của riêng anh?*

Nỗi đau không chỉ là việc mất đi một người yêu, mà còn là sự nghi ngờ về giá trị của chính mình. *Phải chăng em không đủ tốt? Phải chăng em quá nhạy cảm? Phải chăng em đã đòi hỏi quá nhiều?* Cô tự hỏi, trong khi nước mắt vẫn cứ chảy dài, làm ướt đẫm lớp áo. Cô muốn được ai đó ôm lấy, nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, nhưng xung quanh cô chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của con hẻm. Cô đã yêu anh bằng tất cả trái tim mình, đã đặt cược tất cả vào mối tình này, nhưng giờ đây, tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự trống rỗng và một cảm giác bị bỏ rơi tột cùng. Cô không còn cảm thấy giận anh nữa, chỉ còn lại sự đau khổ tột cùng và nỗi tuyệt vọng khi nhận ra rằng, trong trái tim anh, cô có lẽ chưa bao giờ thực sự tồn tại theo cách cô mong muốn.

***

Lâm An về đến căn hộ của mình vào lúc đêm đã buông xuống. Cánh cửa gỗ quen thuộc khép lại phía sau cô, tạo ra một âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng "cạch" ấy như một tín hiệu, phá vỡ mọi hàng rào kìm nén cảm xúc còn sót lại. Cô trượt dài xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm lưng va vào cánh cửa, để mặc cơ thể mềm nhũn. Mọi nỗ lực tỏ ra mạnh mẽ, mọi cố gắng giữ thể diện trước Hoàng Minh, tất cả đều sụp đổ tan tành. Căn phòng, từng là tổ ấm nhỏ bé, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm ngọt ngào của hai người, giờ đây trở thành một nhà tù giam giữ nỗi tuyệt vọng của riêng cô.

Mùi sách cũ, thoảng hương hoa tươi đã tàn trong bình hoa trên bàn, quyện với mùi bụi bặm của một căn phòng vắng chủ, tất cả như một bức màn che phủ lấy cô. Sự im lặng trong căn hộ trở nên đáng sợ, nó không còn là sự bình yên mà là một nỗi cô đơn ngột ngạt, đè nén lên lồng ngực cô. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng giây, từng phút, đếm ngược thời gian như thể đang đếm những nhịp đập cuối cùng của trái tim cô. Tiếng gió luồn qua khe cửa sổ, rít lên từng hồi như tiếng khóc than của chính căn phòng.

Cô ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào đó, để mặc những tiếng khóc nức nở xé tan không gian im ắng. Tiếng khóc của cô không còn là tiếng khóc thầm lặng nữa, mà là những tiếng thổn thức vỡ òa, những tiếng gào thét không thành lời, cứ thế mà tràn ra, như một dòng lũ cuốn trôi tất cả. Căn phòng, từng ấm cúng, giờ đây là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Mỗi vật dụng trong phòng, từ chiếc ghế sofa quen thuộc đến tấm thảm trải sàn, đều mang theo một bóng hình, một kỷ niệm, và giờ đây, mỗi kỷ niệm ấy lại là một nhát dao cứa vào trái tim cô.

*Anh đã từng hứa gì với em, Hoàng Minh? Anh đã từng hứa sẽ cùng em đi khắp thế giới, sẽ cùng em x��y dựng một tổ ấm nhỏ. Anh đã từng nói em là người duy nhất hiểu anh. Vậy mà giờ đây, những lời hứa đó đã biến thành những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa nát tâm hồn em.* Cô nghĩ, nước mắt thấm ướt đầu gối, thấm vào cả chiếc quần jean đã cũ. Cô với tay lấy chiếc gối ôm quen thuộc, cái gối mà cô và anh vẫn thường ôm khi xem phim, vò nát nó trong tuyệt vọng. Hương thơm phai nhạt trên chiếc gối gợi cho cô nhớ về hơi ấm của anh, về những đêm anh ôm cô vào lòng, thì thầm những lời yêu thương. Giờ đây, tất cả chỉ còn là hư ảo, chỉ còn là một giấc mơ tàn nhẫn.

Ánh mắt cô vô tình chạm vào 'Chiếc đồng hồ khắc tên' đặt trên bàn cạnh giường. Đó là món quà kỷ niệm một năm yêu nhau, với dòng chữ khắc nhỏ: "Minh An - Vĩnh Cửu". Cô chạm nhẹ vào mặt kính đồng hồ, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại, như trái tim mình lúc này – lạnh giá và tê dại. Cái kim giây vẫn tích tắc, không ngừng nghỉ, như chế giễu sự mong manh của tình yêu mà cô hằng tin tưởng là "vĩnh cửu".

Sau đó, ánh mắt cô lướt qua 'Album ảnh điện tử' đang mở trên chiếc laptop. Hàng trăm bức ảnh, hàng ngàn khoảnh khắc hạnh phúc hiện lên trước mắt cô. Nụ cười của họ, những chuyến đi, những buổi cà phê sáng, những cái ôm vội vã. Cô nhớ những buổi tối cô đã dành hàng giờ để sắp xếp, đặt tên cho từng album, từng bức ảnh, như đang xây dựng một lâu đài tình yêu vững chắc. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là những hình ảnh vô hồn, những bằng chứng cho một sự thật nghiệt ngã: *Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.*

*Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng.* Câu nói này, nếu nghe vào lúc này, cô sẽ cười khẩy trong nước mắt. *Anh đã cố gắng? Cố gắng đến mức bỏ mặc em một mình trong những đêm dài? Cố gắng đến mức những lời hứa của anh chỉ là gió thoảng? Cố gắng đến mức anh không hề hay biết những giọt nước mắt của em?* Cô đã cố gắng một mình quá lâu. Cố gắng để hiểu anh, cố gắng để làm anh vui, cố gắng để giữ lấy mối quan hệ này. Nhưng rốt cuộc, sự cố gắng của cô chỉ đổi lại sự kiệt sức và một trái tim tan nát.

Nỗi bất lực khi nhận ra mình đã cố gắng một mình, đã chiến đấu với những bóng ma trong tâm trí anh, và cả những nỗi sợ hãi của chính cô, một mình. Nó giống như việc bạn đang chạy trên một con đường vô tận, nhưng khi quay đầu lại, bạn nhận ra mình là người duy nhất trên con đường đó. Cô cảm thấy mình đã bị phản bội, không phải bởi một người khác, mà bởi chính tình yêu mà cô đã đặt trọn niềm tin. Căn hộ của cô, từng là nơi cô cảm thấy an toàn nhất, giờ đây lại là nơi giam giữ nỗi tuyệt vọng của cô. Cô muốn thoát ra, muốn chạy trốn khỏi tất cả những kỷ niệm, khỏi tất cả những nỗi đau, nhưng cô không còn sức lực. Đêm dài dằng dặc, và cô chỉ có thể nằm đó, cuộn tròn trong nỗi cô đơn, để mặc bóng đêm nuốt chửng lấy mình.

***

Sau một đêm dài vật vã trong nỗi đau và tuyệt vọng, rạng sáng dần buông xuống căn hộ của Lâm An. Ánh sáng bình minh yếu ớt, mờ ảo len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt dài mong manh trên sàn nhà. Nó không mang lại chút ấm áp hay hy vọng nào, mà chỉ làm nổi bật sự tàn tạ, kiệt quệ của cô sau một đêm không ngủ. Mùi nước mắt khô vẫn còn vương trên gối, quyện với mùi ẩm mốc từ sự tù túng, ngột ngạt của căn phòng đóng kín. Bên ngoài, tiếng chim hót yếu ớt từ xa bắt đầu cất lên, rồi tiếng còi xe đầu tiên của một ngày mới vang vọng, nhắc nhở cô rằng cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù trái tim cô đã ngừng đập.

Lâm An nằm co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, đôi mắt sưng húp, khô rát. Khuôn mặt cô tái nhợt, vô hồn, như một bức tượng điêu khắc từ nỗi đau. Cô cảm thấy toàn thân mình rã rời, kiệt sức đến tận cùng, cạn kiệt mọi hy vọng. Mọi thứ, mọi ý nghĩa trong cuộc sống dường như đã bị rút cạn, chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông, vô tận. Cô nhận ra rằng, trong suốt quãng thời gian yêu nhau, và đặc biệt là trong khoảnh khắc chia tay, không một ai, kể cả Hoàng Minh, biết được cô đã đau khổ đến mức nào. Nỗi đau ấy, cô đã phải tự mình gánh chịu, tự mình vượt qua trong bóng tối và sự im lặng.

*Tại sao em lại yếu đuối đến vậy? Tại sao em lại để một người đàn ông quyết định giá trị của mình?* Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm yếu ớt, đầy tự trách. Sự tức giận với bản thân vì đã quá ủy mị, quá phụ thuộc vào tình yêu của anh, bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô. Đồng thời, một nỗi tức giận âm ỉ khác cũng hướng về Hoàng Minh, về sự vô tâm của anh, về cách anh đã dễ dàng buông bỏ tất cả mà không hề bận tâm đến những gì cô đang trải qua.

Từ từ, Lâm An cố gắng ngồi dậy, tấm lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo. Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố bắt đầu thức giấc với những hoạt động đầu tiên của một ngày mới. Mặt trời bắt đầu ló dạng sau những tòa nhà cao tầng, nhưng ánh sáng của nó không thể xuyên qua lớp màn u ám trong tâm hồn cô. Mọi thứ diễn ra bên ngoài, mọi sự sống động của thành phố, đều trở nên xa lạ và vô nghĩa đối với cô.

*Anh đã từng là cả thế giới của em. Giờ đây, thế giới ấy đã sụp đổ, và em phải tự mình đứng dậy từ đống đổ nát.* Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má cô, mang theo cả sự trống rỗng và một quyết tâm yếu ớt phải tiếp tục sống, dù không biết sống vì điều gì. Cô cảm thấy gánh nặng của sự cô đơn, không còn là nỗi đau nhất thời nữa, mà là một phần không thể tách rời của chính cô. Nó sẽ đi theo cô, định hình cô, và trở thành một phần của con người cô từ nay về sau.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm An nhận ra một điều khắc nghiệt. Sự cô độc không chỉ là cảm giác khi không có ai bên cạnh, mà còn là cảm giác khi có một người bên cạnh nhưng lại không hề thấu hiểu. Nó là khi bạn cảm thấy mình đang yêu một mình, đang cố gắng một mình, và cuối cùng, đang đau khổ một mình. Ký ức về mối tình này, về những gì cô đã trải qua, sẽ là một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn cô, một lời nhắc nhở không ngừng về sự mong manh của hạnh phúc và sự tàn nhẫn của ký ức khi mỗi người một phiên bản.

Cô biết, con đường phía trước sẽ rất dài, rất khó khăn. Nhưng ít nhất, cô đã chấp nhận được nỗi đau này. Nỗi đau đã biến thành một phần của cô, và cô sẽ phải học cách sống chung với nó. Không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự chấp nhận khắc nghiệt, một khởi đầu cho quá trình chữa lành sẽ rất chậm rãi và đầy thử thách. Cô cảm thấy mình đã chạm đến đáy của sự kiệt quệ, và từ đây, cô chỉ có thể đi lên. Dù yếu ớt, mong manh, nhưng đó là một tia hy vọng đầu tiên, một lời hứa với chính mình rằng cô sẽ sống sót, sẽ vượt qua. Và rằng, sẽ có một ngày, cô sẽ tìm lại được ánh sáng cho riêng mình. Nỗi đau này, dù khắc sâu đến đâu, cũng sẽ là một bài học, một động lực để cô trở nên mạnh mẽ hơn, dù cho vết sẹo ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ lành lặn hoàn toàn. Chính từ những giọt nước mắt vô hình trong đêm câm lặng ấy, Lâm An đã bắt đầu một hành trình mới, hành trình tìm lại chính mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free