Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 34: Nền Móng Của Một Tương Lai Anh Thấy
Ánh đèn thành phố bắt đầu le lói, từng chút một thắp sáng màn đêm đang dần buông xuống. Từ ban công, cô có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, xa xa là những con đường tấp nập xe cộ. Một sự cô đơn quen thuộc vây lấy cô, một cảm giác lạc lõng giữa sự hối hả của cuộc sống và sự hào nhoáng của những giấc mơ không phải của mình. Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay. Kim loại mát lạnh dưới đầu ngón tay cô, nhưng nó lại mang một sức nặng vô hình, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Chiếc đồng hồ, món quà của anh, giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu mà là một lời nhắc nhở không ngừng về những kỳ vọng, những kế hoạch mà cô cảm thấy mình đang phải gánh vác một mình.
“Anh ấy hạnh phúc đến thế…” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy, khẽ run lên trong gió chiều. “Mình phải vui chứ. Nhưng sao lại cảm thấy nặng trĩu thế này?” Nỗi giằng xé trong lòng cô cứ lớn dần, như một dòng sông ngầm chảy xiết. Cô muốn được cùng anh chia sẻ niềm vui, muốn được nhìn thấy anh hạnh phúc. Nhưng cái hạnh phúc mà anh đang vẽ ra, cái tổ ấm mà anh đang xây dựng, lại khiến cô cảm thấy mình đang dần bị đẩy ra xa.
“Một tổ ấm... liệu mình có đủ sức để vun đắp nó theo cách anh ấy muốn không? Hay mình sẽ lại phải cố gắng một mình, để thích nghi, để chấp nhận, để giữ gìn cái ‘bình yên’ mà anh ấy khao khát?” Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, không ngừng nghỉ. Hoàng Minh luôn nói về sự "bình yên", về một tương lai "không sóng gió". Nhưng cô biết, cái "bình yên" của anh đôi khi lại là sự im lặng chấp nhận từ cô, là những lần cô phải nuốt ngược những mong muốn của mình vào trong, là những lần cô đơn đến tột cùng khi anh quá bận rộn với những "kế hoạch lớn lao".
Cô nhớ lại những lần anh bận công việc không thể đi chơi theo lời hẹn, những tin nhắn của cô được trả lời muộn màng, những lần anh vô tình bỏ quên những cảm xúc nhỏ nhặt của cô. Anh coi đó là bình thường, là những điều không đáng để bận tâm. Nhưng đối với cô, đó lại là những vết xước nhỏ, tích tụ dần, tạo nên những khoảng trống trong tâm hồn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình. Anh cứ nghĩ cô là người đơn giản, dễ chiều, nhưng anh không hề biết rằng, để "đơn giản" trong mắt anh, cô đã phải cố gắng và hy sinh biết bao nhiêu.
“Anh ấy luôn nói về sự bình yên, nhưng bình yên của anh ấy có phải là bình yên của mình không?” Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc tên hai người trên chiếc đồng hồ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ nó. Nhưng chiếc đồng hồ chỉ im lặng, phản chiếu lại ánh đèn lấp lánh của thành phố, và một hình ảnh cô đơn của chính cô. Chiếc đồng hồ, đáng lẽ ra phải là biểu tượng của thời gian họ đã cùng nhau đi qua, giờ đây lại giống như một vật chứng cho sự chia cắt vô hình trong chính mối quan hệ này. Nó đếm ngược những khoảnh khắc cô độc, những cảm xúc không được thấu hiểu.
Lâm An khẽ thở dài, hơi thở mang theo chút lạnh lẽo của buổi tối. Cô quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước vào bên trong căn hộ ấm cúng của mình. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt lên những bức tranh nhỏ, những bình gốm thô mộc mà cô yêu thích. Cô nhìn những vật dụng quen thuộc, những chi tiết nhỏ bé tạo nên không gian riêng của mình, và cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ rằng, khi chuyển đến căn hộ của anh, những thứ này sẽ không còn chỗ đứng. Cô sợ rằng, chính cô cũng sẽ không còn là chính mình.
Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi nào đó. Giữa niềm hân hoan của Hoàng Minh, Lâm An cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng. Anh đang xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm hoàn hảo theo cách của anh. Nhưng trong phiên bản ký ức của cô, cô đang dần trở thành một người phụ nữ lạc lõng, một người phải cố gắng một mình để giữ gìn một "bình yên" không phải của riêng mình. Có lẽ, ngay cả trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất, họ cũng đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
***
Sáng muộn, trong phòng họp nhỏ tại văn phòng của Hoàng Minh, không khí vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp, nhưng thấp thoáng đâu đó là một chút hân hoan khó tả. Kiến trúc kính thép hiện đại của tòa nhà vươn mình giữa trời, phản chiếu ánh nắng ban mai như một khối pha lê khổng lồ. Bên trong, không gian mở (open-space) tràn ngập ánh sáng trắng từ đèn LED, cùng với những chậu cây xanh mướt được bố trí khéo léo, tạo cảm giác trong lành, dù bên ngoài kia là phố xá tấp nập. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng như tiếng mưa rơi, tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng máy in rì rầm và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn của đồng nghiệp tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Thoảng trong không khí là mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng đậm từ pantry, xen lẫn chút hương nước hoa thoang thoảng của những đồng nghiệp vội vã.
Hoàng Minh ngồi đối diện với một nhân viên ngân hàng trẻ tuổi và một đại diện từ chủ đầu tư. Dáng người cao ráo, cân đối của anh toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi, nhưng hôm nay đôi mắt sâu của anh lại ánh lên một niềm hưng phấn khó giấu. Mái tóc cắt gọn gàng, bộ vest màu xám lịch sự càng làm tăng vẻ chuyên nghiệp. Anh lướt qua từng trang tài liệu dày cộp, từng điều khoản pháp lý phức tạp, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Anh là người của logic và con số, và việc mua nhà là một quyết định lớn, đòi hỏi sự cẩn trọng tuyệt đối. Cây bút trên tay anh di chuyển dứt khoát, ký tên vào những vị trí đã được đánh dấu, mỗi nét mực như khắc ghi một lời cam kết cho tương lai.
“Thưa anh Hoàng Minh, thủ tục đã hoàn tất. Hồ sơ vay và chuyển nhượng quyền sở hữu đã được ký kết đầy đủ. Chỉ cần chờ ngày bàn giao chính thức là căn hộ sẽ thuộc về anh,” cô nhân viên ngân hàng mỉm cười nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng cũng đầy thiện cảm. Cô đưa tay ra bắt chặt tay anh, cái bắt tay chắc chắn và ấm áp.
Hoàng Minh gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, khóe môi khẽ cong lên, một biểu cảm hiếm thấy trên khuôn mặt góc cạnh của anh. “Cảm ơn cô. Mọi thứ đã diễn ra rất suôn sẻ. Tôi rất hài lòng.” Giọng anh trầm, đều đều, nhưng lại chứa đựng một niềm mãn nguyện sâu sắc. Anh cảm nhận được sự mát lạnh của không khí điều hòa phả vào mặt, và một cảm giác nhẹ nhõm, tự hào dâng lên trong lồng ngực. Căn hộ mơ ước, nền tảng vững chắc cho một tổ ấm mà anh hằng khao khát, một tương lai "bình yên, không sóng gió" với Lâm An, giờ đây đã gần trong tầm tay.
Anh tưởng tượng ra căn hộ đó, với ban công rộng nhìn ra thành phố lấp lánh về đêm, nơi anh và An có thể cùng nhau ngồi ngắm sao, hay đơn giản chỉ là trò chuyện sau một ngày làm việc mệt mỏi. Anh nhìn thấy những bức tường trắng tinh khôi sẽ được trang trí bằng những bức tranh mà cô yêu thích, góc bếp nhỏ sẽ tràn ngập mùi hương món ăn cô nấu. Đối với anh, đây không chỉ là một tài sản, mà là một minh chứng cụ thể cho sự cam kết của anh với mối quan hệ này, một biểu tượng cho sự ổn định và an toàn mà anh muốn mang lại cho cô. Anh tin rằng, khi có một nền tảng vững chắc như vậy, tình yêu của họ sẽ càng bền chặt hơn, không còn bất cứ lo toan nào có thể làm lung lay. Anh tin rằng An cũng sẽ hạnh phúc và tự hào như anh, bởi vì đây là thành quả của cả hai, là bước tiến lớn lao cho một tương lai chung. Anh đã làm được, và niềm tự hào ấy khiến anh cảm thấy mình thật mạnh mẽ, thật đáng tin cậy.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Hoàng Minh rời khỏi phòng họp, bước về bàn làm việc của mình. Tiếng gõ bàn phím lại vây quanh anh, nhưng lần này, anh cảm thấy chúng như một bản nhạc chào mừng. Anh mở điện thoại, định gọi cho Lâm An ngay để chia sẻ niềm vui, nhưng rồi lại thôi. Anh muốn giữ tin này cho một buổi tối đặc biệt, một buổi tối mà anh có thể tận hưởng trọn vẹn niềm hân hoan này cùng với cô, không bị gián đoạn bởi công việc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính, những tòa nhà chọc trời khác cũng đang vươn mình dưới nắng. Anh cảm thấy mình cũng đang vươn tới một tầm cao mới, một cột mốc quan trọng trong cuộc đời. Mùi cà phê giờ đây không còn chỉ là mùi công việc, mà là mùi của sự thành công, của một khởi đầu mới.
***
Chiều tối, gió nhẹ thổi qua những tán cây bên vỉa hè, mang theo hơi nóng còn vương vấn của một ngày làm việc. Tại một quán nhậu vỉa hè quen thuộc, Hoàng Minh và Trần Long đang ngồi đối diện nhau trên những chiếc ghế nhựa thấp. Bàn ghế đơn giản, mái bạt che tạm, và bếp nướng lộ thiên với khói bay nghi ngút tạo nên một bức tranh sống động, ồn ào và đầy mùi vị. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện lớn, tiếng xe cộ qua lại không ngừng trên đường, và tiếng nhạc xập xình từ một chiếc loa kéo cũ kỹ hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự náo nhiệt. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi bia thoang thoảng, xen lẫn chút mùi thuốc lá và bụi đường, tất cả tạo nên một bầu không khí thoải mái, gần gũi đến lạ.
Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn, khuôn mặt tròn và đôi mắt lanh lợi, cười toe toét. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, thoải mái, vỗ vai Hoàng Minh một cách nhiệt tình. “Nào, cụng cái nữa chứ, chiến hữu! Hôm nay phải uống cho say mới được!”
Hoàng Minh cười, nâng ly bia lên. Ánh mắt anh lấp lánh niềm vui, một niềm vui chân thật và trọn vẹn. Dáng người anh vẫn điềm đạm, nhưng cái khí chất tự tin, mãn nguyện thì rõ ràng hơn bao giờ hết. “Cuối cùng cũng xong xuôi hết rồi, Long ạ. Căn hộ của chúng ta... à, của tao và An, sắp thành hiện thực rồi.” Giọng anh vẫn trầm đều, nhưng có một chút run rẩy nhẹ, như thể anh đang cố kiềm nén sự phấn khích tột độ.
Long nhấp một ngụm bia lớn, rồi đặt ly xuống cái rụp. “Chúc mừng mày nhé! Đã bảo rồi, cứ làm theo lời tao là đâu vào đấy hết. Nhìn mày giờ đúng là đàn ông của gia đình rồi đấy!” Anh vỗ vai Hoàng Minh thêm lần nữa, mạnh đến mức suýt làm anh đổ bia. “Giờ chỉ chờ ngày rước ‘phu nhân’ về thôi. Mà này, có nhà rồi thì cũng đừng có bỏ bê người ta đấy. Con gái hay suy nghĩ nhiều lắm, mày phải tinh tế vào đấy!” Trần Long nói, giọng điệu có chút hài hước nhưng cũng không kém phần nghiêm túc.
Hoàng Minh chỉ cười, gật đầu cho qua. Anh không mấy để tâm đến lời khuyên của Long. Đối với anh, việc mua nhà là một hành động cụ thể, r�� ràng nhất để thể hiện tình yêu và sự cam kết của mình. Anh tin rằng, một khi đã có một nền tảng vững chắc, một tổ ấm riêng, mọi thứ khác sẽ tự khắc đi vào quỹ đạo bình yên. Anh đã làm tất cả những gì một người đàn ông nên làm để đảm bảo tương lai. Tinh tế ư? Anh nghĩ mình đã đủ tinh tế rồi, khi anh cặm cụi tìm kiếm, lựa chọn, và hoàn tất thủ tục để mang lại một cuộc sống ổn định cho Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý với những kế hoạch của anh, và anh tin rằng cô sẽ tiếp tục làm thế. Anh quên mất rằng, có lẽ, cô đã chờ đợi, đã lo lắng, và đã khóc một mình trong những khoảnh khắc anh bận rộn với những “kế hoạch lớn lao” này.
“Tao biết rồi,” Hoàng Minh đáp gọn. Anh rót thêm bia vào ly của Long, rồi lại tự rót cho mình. “Thật sự, tao cảm thấy đây là quyết định đúng đắn nhất từ trước đến giờ. Mọi thứ cứ như được sắp đặt sẵn. Tìm được căn hộ ưng ý, thủ tục lại suôn sẻ. Cứ như ông trời muốn chúng tao có một tổ ấm vậy.” Anh nhìn ly bia, ánh mắt xa xăm, tràn đầy hy vọng. Anh hình dung ra cảnh Lâm An tươi cười bước vào căn nhà mới, trang trí từng góc nhỏ, và họ sẽ có một cuộc sống êm đềm, không sóng gió. Đó là “bình yên” mà anh luôn ao ước.
Trần Long nhìn bạn, anh hiểu Hoàng Minh không phải là người quá lãng mạn hay bay bổng. Tình yêu của Minh là tình yêu được thể hiện qua hành động, qua sự đảm bảo vật chất, qua những kế hoạch cụ thể. Anh biết Minh thực sự yêu Lâm An, theo cách riêng của anh ấy. “Đúng là mày có phúc đấy. Giờ thì cứ an tâm mà tận hưởng đi. Cuối tuần này mày định làm gì? Khoe nhà mới với An luôn chứ?”
“Chắc chắn rồi. Tao sẽ đưa An đi xem nhà. Cô ấy chắc sẽ bất ngờ lắm,” Hoàng Minh nói, giọng điệu chứa đầy sự mong đợi. Anh mỉm cười khi nghĩ đến phản ứng của Lâm An, cái cách cô sẽ reo lên vì vui sướng, cái cách đôi mắt to tròn của cô sẽ sáng lên. Anh đã quen với hình ảnh đó, hình ảnh một Lâm An vui vẻ, đồng thuận, luôn ở bên cạnh anh, ủng hộ mọi quyết định của anh. Anh không hề nhận ra, hay có lẽ là không muốn nhận ra, rằng đằng sau những nụ cười ấy, có thể là những cảm xúc phức tạp hơn nhiều mà cô đã cố gắng che giấu. Anh tin vào ký ức của mình, một ký ức về một tình yêu bình yên, không hề có những giông bão hay vết nứt.
Họ tiếp tục trò chuyện, tiếng cụng ly vẫn vang lên đều đặn. Hoàng Minh kể chi tiết về quá trình xem nhà, về những điều anh thích ở căn hộ mới, về những dự định trang trí nội thất. Mỗi lời anh nói đều tràn đầy năng lượng và niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Với anh, đây là một chương mới, một khởi đầu tuyệt vời cho tình yêu của họ. Anh đã xây dựng một nền móng vững chắc, và giờ đây, anh tin rằng chỉ cần Lâm An bước lên đó, mọi thứ sẽ hoàn hảo. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh vẫn chưa hề nhận ra rằng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đơn đến cùng cực.
***
Trong căn hộ của mình, Lâm An đang ngồi đọc sách trên chiếc ghế sofa quen thuộc. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt xuống trang sách, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh lặng. Những bức tranh nhỏ treo trên tường, những bình gốm thô mộc được cô tỉ mẩn đặt ở các góc phòng, tất cả đều mang đậm dấu ấn cá nhân, tạo nên một "tổ ấm" đúng nghĩa của riêng cô. Từ ban công, tiếng còi xe và những âm thanh xa xăm của thành phố vẫn vọng lại, nhưng không quá ồn ào. Tiếng điều hòa chạy êm ái, mang lại sự mát mẻ dễ chịu trong căn phòng. Thoảng trong không khí là mùi sách giấy, mùi gỗ nhẹ nhàng từ giá sách, và chút hương trầm dịu nhẹ mà cô thường đốt mỗi tối.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm An. Là Hoàng Minh. Cô thoáng giật mình, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười, cố gắng xua đi những u buồn còn vương vấn từ tối qua. Cô nhấc máy, đặt điện thoại sát tai.
“An à, em biết tin gì không? Anh vừa hoàn tất hết thủ tục mua căn hộ rồi! Mọi thứ suôn sẻ lắm. Chỉ chờ ngày bàn giao là chúng ta có tổ ấm riêng rồi đấy!” Giọng Hoàng Minh qua điện thoại tràn đầy phấn khích, dường như anh không thể kiềm chế được niềm vui sướng của mình. Từng lời anh nói như một dòng chảy xiết, mạnh mẽ và dứt khoát, vẽ ra một tương lai tươi sáng, lung linh trong trí tưởng tượng của anh. Anh kể về những buổi tối ấm cúng, những kế hoạch trang trí, những bữa ăn hai người trên ban công nhìn ra thành phố. Anh nói về sự "bình yên" mà anh tin rằng họ sẽ có được khi sống trong căn nhà đó, một sự bình yên vĩnh cửu.
Lâm An mím môi, cố gắng giữ nụ cười trên môi. “Thật sao? Tuyệt vời quá, Minh! Em biết anh sẽ làm được mà.” Cô đáp lại, giọng nói cố gắng giữ vẻ tươi vui, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự chênh vênh khó tả. “Em mừng cho anh lắm.” Cô không nói “chúng ta”, mà là “anh”. Một sự phân định vô thức, một rào cản vô hình đã hình thành giữa hai người, ngay cả trong giây phút hân hoan nhất của anh.
Trong lòng cô, một câu hỏi cứ vang vọng: *Một tổ ấm... của anh, hay của chúng ta?* Cô nhìn những bức tranh nhỏ trên tường, những bình gốm thô mộc, những quyển sách xếp ngay ngắn trên giá. Cô yêu từng chi tiết nhỏ trong căn hộ này, nơi cô đã tự tay vun đắp, nơi chứa đựng những ký ức, những cảm xúc chân thật nhất của cô. Cô sợ hãi, liệu khi chuyển đến căn hộ của anh, liệu những thứ này có còn chỗ đứng? Hay chúng sẽ bị thay thế bằng những món đồ hiện đại, tối giản mà anh yêu thích? Liệu cô có còn là chính mình, hay sẽ phải cố gắng thích nghi, phải thay đổi để phù hợp với "tổ ấm" mà anh đã dày công xây dựng?
“Anh vui lắm, An à. Cứ nghĩ đến cảnh chúng ta cùng nhau trang trí, cùng nhau đón những buổi sáng đầu tiên ở đó… Anh đã nghĩ đến cả việc lắp đặt một góc nhỏ cho em để em có thể đọc sách, vẽ vời nữa,” Hoàng Minh tiếp tục, giọng nói vẫn đầy ắp niềm hạnh phúc. Anh thực sự tin rằng anh đang nghĩ cho cô, đang vun đắp cho một tương lai chung hoàn hảo. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười khi anh nói về những dự định, những kế hoạch lớn lao.
Lâm An khẽ chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay. Kim loại mát lạnh dưới đầu ngón tay cô, nhưng nó lại mang một sức nặng vô hình, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Chiếc đồng hồ, món quà của anh, giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu mà là một lời nhắc nhở không ngừng về những kỳ vọng, những kế hoạch mà cô cảm thấy mình đang phải gánh vác một mình. Nó giống như một vật chứng cho sự chia cắt vô hình trong chính mối quan hệ này. Nó đếm ngược những khoảnh khắc cô độc, những cảm xúc không được thấu hiểu.
“Vâng… em cũng rất mong chờ,” cô nói, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức chính cô cũng cảm thấy nó méo mó. Ánh mắt cô xa xăm, nhìn ra khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn ngoài ban công. Những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập, tất cả đều xa lạ và lạnh lẽo trong mắt cô. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương mênh mông, bơ vơ và yếu ớt.
Hoàng Minh không nhận ra sự khác lạ trong giọng nói hay ánh mắt của cô. Niềm hân hoan của anh quá lớn, quá choáng ngợp, đến mức anh không còn chỗ để cảm nhận những cảm xúc tinh tế khác. Anh tiếp tục kể về những chi tiết nhỏ nhặt của căn hộ, về việc anh đã tỉ mẩn chọn lựa từng viên gạch, từng màu sơn. Anh tin rằng, đây là cách anh thể hiện tình yêu, là cách anh mang lại hạnh phúc cho cô. Anh đã cố gắng để không còn những lần cô chờ đợi, không còn những lần cô phải khóc một mình. Anh tin rằng, với căn hộ này, mọi thứ sẽ trở nên hoàn hảo. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình.
“Anh sẽ đến đón em vào cuối tuần để chúng ta cùng đi xem nhà nhé. Anh chắc chắn em sẽ thích nó,” Hoàng Minh nói, giọng điệu đầy tự tin và vui vẻ.
“Vâng, được thôi,” Lâm An trả lời, gần như là một lời thì thầm. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ rằng, niềm vui của anh sẽ càng làm nổi bật nỗi cô đơn của cô. Cô sợ rằng, cái "bình yên" mà anh khao khát lại chính là sự im lặng chấp nhận từ cô, là những lần cô phải nuốt ngược những mong muốn của mình vào trong. Cô sợ rằng, khi cô bước vào căn hộ đó, cô sẽ không còn tìm thấy chính mình.
Kết thúc cuộc điện thoại, Lâm An đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay. Dòng chữ khắc tên hai người vẫn ở đó, nhưng giờ đây, nó như một minh chứng cho hai phiên bản ký ức khác biệt, hai câu chuyện tình yêu hoàn toàn đối lập. Giữa niềm hân hoan tột độ của Hoàng Minh, Lâm An cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng, một gánh nặng vô hình đang đè nén lên đôi vai gầy của cô. Anh đang xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm hoàn hảo theo cách của anh. Nhưng trong phiên bản ký ức của cô, cô đang dần trở thành một người phụ nữ lạc lõng, một người phải cố gắng một mình để giữ gìn một "bình yên" không phải của riêng mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.